Ngụ ngôn về những giọt nước mắt

Cô vẫy đôi cánh trong suốt nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường.Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua thân thể trong suốt của cô,ko hắt bóng xuống mặt đất.Cô bay qua những cánh đồng lúa xanh ngát,vàng ươm,những bãi biển đầy người,đầy màu sắc và tiếng động,những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cây cỏ,những dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại,những thành phố với những con đường thẳng tắp,vuông góc như bàn cờ,những dãy tòa nhà cao tầng,nhìn từ trên cao xuống giống nhau đến ko phân biệt được.Cô bay vòng quanh cuộc sống,lắng nghe tiếng ko gian và thời gian lao xao quanh mình.Thỉnh thoảng cô gặp những thiên thần khác cũng đang dạo chơi trong cuộc sống trần thế giống cô.Họ chào nhau bằng những vũ điệu của thiên thần và cười với nhau những nụ cười thiên sứ.

Cơn mưa ập đến thật bất ngờ khi cô đang bay ngang một thành phố.Những hạt mưa xuyên qua thân thể trong suốt của cô,rơi xuống đất ko để lại dấu vết.Gió thổi những vạt áo trong veo bay lất phất trong mưa.Cô chẳng bị ướt,cũng chẳng mệt mỏi vì chặng đường vừa đi qua,vì cô là một thiên thần,nhưng thấy mọi người trên mặt đất lao xao chạy ào trú mưa dưới 1 mái hiên rộng,cô cũng bay theo,xếp cánh đậu trên 1 chiếc lá.Thân thể trong suốt của cô ko có trọng lượng,cô đâu có bị tác động của lực hút trái đất như con người Chẳng có ai biết đến sự hiện diện của cô bên cạnh họ,họ nói cười,đùa giỡn hoặc im lặng nhìn cơn mưa.Trời đang ngả dần về chiều.Cơn mưa làm buổi chiều đến sớm hơn.

Cô nhìn vào ngôi nhà nhỏ đang hắt ra ánh sáng vàng ấm áp trong buổi chiều mưa lạnh bằng đôi mắt trong suốt của mình.Căn phòng nhỏ gàng,ngăn nắp,có lọ hoa tươi,có những con búp bê bằng thủy tinh xinh xắn chưng trong tủ kính,có chiếc phong linh treo ở cửa sổ reo lanh canh trong cơn gió nhẹ lùa ngang.Trong gian phòng đó có 2 người,1 người đàn ông và một người đàn bà.Người đàn ông cao lớn,trắng trẻo,đôi mắt sâu và cái nhìn hun hút.Người đàn bà mảnh mai,xinh đẹp,dấng dấp đài các.Những câu trao đổi giữa họ găy gắt và giận dữ.Cơn mưa lạnh chiều tàn hình như chẳng làm dịu được không gian nóng bỏng trong căn phòng nhỏ chỉ có 2 người.Mà ko phải,còn 1 người thứ 3 ở đó nữa,1 đứa bé trai khoảng 4-5t,khuôn mặt giống bố như tạc.Nó ngồi thu mình trong 1 góc phòng.Cô nhẹ nhàng bay đến cạnh nó.Nó đang khóc,những giọt nước mắt lăn dài trên má nó,nhưng nó chùi đi bằng vai áo và mím chặt môi cố nến những tiếng nức nở.Chẳng ai chú ý đến nó,ngoài cô,và chắng cũng chẳng ai biết nó đang khóc,ngoài cô..

Cô nhìn vào trái tim người đàn bà.Ở đó đang rực cơn giận dữ và hờn ghen.Màu đỏ như lửa ánh lên rực rỡ trong ánh mắt,trên đôi má chị,thiêu cháy những ý nghĩ trong veo của chị và làm cong vênh những lời nói thoát ra từ đôi môi chị.

Cô nhìn vào trái tim của ng đàn ông.Ở đó trắng xóa những cơn sóng của ký ức.Cô thấy bóng dáng của 1 ng con gái trên những con sóng đó,trẻ trung và nóng ấm sự sống,nụ cười tràn ra trên mắt trên môi.Cô gái đó chính là cô,chẳng phải trong suốt như bây giờ,là cô của 1 tiền kiếp là con người với những vui sướng buồn đau.Cô nhận ra anh,bằng giác quan trong suốt của 1 thiên thần và cả bằng những ký ức mà cô đã gói ghém mang theo trong cái ngày cô trở lại thế giới của những thiên thần.

Anh là chàng trai nối tiếng nhất trường ĐH vì thành tích học tập và thành tích thể thao trong đội bóng rố của trường,từ lúc anh còn là sinh viên cho đến khi đã tốt nghiệp và thành giảng viên của trường.Những cô bé sinh viên năm đầu mới vào trường thường được nghe những chị sinh viên lớp trên kể về anh với vẻ ngưỡng mộ ko cần giấu diếm.Ko ít ng trong số các cô mơ đến chuyện được sở hữu trái tim của anh.Anh nhận được vô số những thư làm quen.Anh là người bạn tốt của tất cả,nhưng hình như ko là sở hữu thật sự của ai cho đến ngày anh gặp cô.Lúc đó cô là bạn của 1 ng bạn có quen với 1 ng bạn của anh.Cái quan hệ xa lắc đó giúp họ làm quen với nhau trong 1 buổi chiều chủ nhật mưa lất phất,mấy ng bạn quen điện thoại rủ nhau í ới đi uống cafe nghe nhạc tiền chiến ở 1 quán sân vườn nổi tiếng,xa thành phố đến vài chục cây số.Sau này khi đã là ng yêu của nhau,anh thường kể cho cô nghe cái cảm giác của anh khi lần đầu tiên thấy cô ở cái quán cafe đó.Anh ngồi trong quán trước khi cô đi cùng người bạn đến.Cô như từ con mưa lạnh bước ra,mang vào ngôi quán tĩnh mịch và cả vào trái tim kiêu ngạo của anh cơn gió rực rỡ màu áo đỏ và rộn ràng âm thanh của tiếng cười giòn tan như thủy tinh.

Cô làm quen với những người chưa quen 1 cách dễ dàng đến bất ngờ,và trái tim anh đập những nhịp khác thường khi bắt gặp nụ cười của cô tràn ngập trên môi,trên mắt lúc anh vô tình nhìn thấy cô nghiêng đầu,hát ngân nga theo tiếng nhạc 1 bài hát mà anh yêu thích bằng cái giọng hát trong vắt,lanh lảnh như tiếng trẻ con.Cô đã bước vào cuộc đời anh 1 cách đầy màu sắc và âm thanh như vậy,và ở lại đó,trở thành 1 nửa của anh,thành bầu trời của anh,niềm vui,nỗi buồn của anh.Mỗi ngày, anh tìm thấy 1 điều bất ngở ở cô,khám phá thêm 1 chút về tâm hồn cô,và đã ko ít lần kêu lên em chẳng phải là ng đâu,em là thiên thần hay yêu tinh j đó mới đúng.Cô thông minh,ham học,hiểu biết nhiều,đôi lúc cứng rắn và quyết đoán đến mức khắc nghiệt,nhưng đôi khi lại nhạy cảm,mỏng manh,yếu đuối và hay khóc nhè,hay hờn giận như 1 đứa trẻ.Ở cạnh cô,có khi cuộc sống của anh giòn tan những tiếng cười,có khi ào ào công việc,có khi dịu dàng những giọt cafe,có khi ngọt ngào thành thót những giọt đàn,có khi ướt sũng cơn mưa đỏng đảnh giận hờn...Và ko ít lần,anh rùng mình linh cảm về 1 sự chia xa nào đó.

Trước ngày sinh nhật 24t của cô chỉ 1 ngày,cô rủ anh và vài ng bạn đi về 1 vùng quê nghèo để tham gia công tác từ thiện.Họ vẫn cùng nhau đi những chuyến đi như vậy,nhưng lần này anh bận công việc ở trường nên để có đi 1 mình cùng mấy ng bạn.Tai nạn xảy ra trên đường về và cô vĩnh viễn rời xa anh,ko kịp dặn dò anh 1 lời,ko kịp nhận món quà SN anh đã mua cho cô,1 bức tượng thiên thần mang trên lưng đôi cánh bằng pha lê.Anh giữ món quà đó lại bên mình suốt những năm tháng sau đó.Những ngày SN của cô,anh 1 mình mang theo bức tượng pha lê tìm về ngôi quán năm xưa-nơi anh gặp cô lần đầu,lặng lẽ ngồi trong những hoài niệm cũ.

Thời gian trôi đi xóa dần nỗi đau của anh.Rồi anh cũng lập gia đình với 1 ng con gái khác,có 1 đứa con trai,nhưng bức tượng thiên thần pha lê và những ký ức về cô vẫn được anh nâng niu gìn giữ.Vợ anh là 1 ng phụ nữ tốt,xinh đẹp và đảm đang,đơn giản và bình lặng từ nép suy nghĩ đến cuộc sống thực tế.Chị biết về cô qua những lời kể sơ sài của anh.Với chị,cô là 1 điều j đó ko quan trọng lắm,vi cô đã chết còn chị thì sống,vì cô là quá khứ còn chị là hiện tại,vì cô chỉ là ng yêu cũ còn chị là vợ...Cho đến cái ngày chị làm vỡ bức tượng của anh.Chưa bao giờ chị thấy anh giận dữ đến thế.Những lời nói và cơn giận thái quá của anh làm chị nhận ra tình yêu bất diệt mà anh dành cho cô.Ngọn lửa hờn ghen trong tim chị cháy bùng lên.Họ đã dằn vặt nhau và dằn vặt mình suốt thời gian qua.Hình bóng cô lẩn khuất giữa họ,vô hình nhưng rõ ràng và vĩnh hằng.

Cô im lặng nhìn anh,nhìn chị,rồi nhìn đứa con trai bé nhỏ đang ngồi góc phòng khóc thút thít.Trái tim thiên thần trong suốt của cô đau nhói.Trong suốt thời gian qua,cô đã luôn mong rằng mình sẽ tồn tại mãi trong ký ức của anh,bất chấp thời gian và khoảng cách giữa 2 thế giới như cô đã luôn nhớ anh đến cháy lòng,và luôn nghĩ đến ngày mình sẽ trở về trần thế,lẩn quẩn bên anh với đôi cánh trong suốt của mình.Bây giờ cô nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng họ ko thể còn nhau nữa.Quá khứ đã đi qua,chỉ cần anh thôi nhớ về cô thì sẽ có đến 3 trái tim được giải thoát khỏi buồn đau.

Cô bước đến bên ng phụ nữ,nhẹ nhàng xoa bàn tay trong suốt của mình lên trái tim đỏ rực của chị,làm nguội đi những hờn ghen đang bừng lên trong tâm hồn chị.Rồi cô bước đến bên anh,bàn tay trong suốt run run xóa đi hình ảnh của cô trong ký ức anh.Cô hôn lên trán đứa bé đang ngồi ôm gối nén khóc trong góc phòng bằng đôi môi trong suốt của mình,rồi vỗ cánh bay đi.Cô mải miết bay trở lại thiên đường.Cô sẽ ko bao giờ được trở về trần thế nữa,cái trần thế có ng đàn ông cô yêu tha thiết,vì cô đã dám can thiệp vào cuộc sống của ng trần gian bằng phép thuật của mình.

Buổi sáng,3 ng sống trong ngôi nhà nhỏ cùng bước ra hiên.Cơn mưa đã tạnh,trên những lá cây trước nhà còn đọng những giọt nước trong suốt lấp la lấp lánh như những giọt nước mắt.Ng đàn ông nhớ về những giọt nước mắt của vợ mình.Ng phụ nữ nhớ về những giọt nước mắt của đứa con trai.Chẳng ai trong số họ nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt của 1 thiên thần trong suốt đến từ 1 thiên đường xa xôi.


Khi yêu bằng trái tim con ng,tình yêu đó có khi làm đau ng khác.Nhưng khi yêu bằng trái tim thiên thần,tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình.Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó,và vì vậy ng ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau.

5841314520Chuyện tình ly và nước- Alex ( Đào Bạch Liên)

Comments

Đỗ Tấn Đạtfuturejack Tuesday, April 3, 2007 11:29:40 AM

...

raavimohanty Monday, January 28, 2008 2:42:20 PM

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

May 2012
S M T W T F S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31