Yêu
Friday, July 6, 2007 10:24:56 AM
“Cho em được một lần khóc trên vai anh
khi nghĩ về người ấy
Quá khứ khiến em giật mình
nhìn lại
Anh không là người đến sau
Nhưng người xưa… ngày xưa… có thể…
Vì những nỗi đau
đau đến tận giờ !”
............“Anh kể em nghe đi, em muốn biết chuyện anh và người đó…”
............“Có cái gì để mà kể đâu em.”
............“Kể đi. Em sẽ không nghĩ gì mà !”
............“Này em, trong tình cảm có nhiều cái không nhất thiết phải thành thật lắm đâu ! Và đôi khi việc ta che giấu nhau… lại là nền tảng làm nên điều hạnh phúc…”
Em có biết tại sao anh lại nói thế không ? Bởi đàn ông không giống như đàn bà. Người đàn ông khó lòng để bỏ qua, nhưng mau quên và ít khi muốn nhớ. Còn đàn bà luôn sẵn sàng tha thứ, nhưng nhớ dai và suy nghĩ rất dài... Anh và em, ai cũng vậy, mỗi người đều có một niềm riêng trong quá khứ. Nhưng hãy để nó ngủ yên với một miền xa xăm nào đó. Đừng trách cứ... đừng gợi nhớ… và đừng nhắc đến nó làm gì... Cái mình cần, phải đâu những điều đó. Có chăng chỉ là hiện tại, là tương lai để sao thật vững dài... Anh nói vậy, em hiểu đúng hay sai ?
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc tâm hồn.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không có nghĩa là bình yên.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp.
Và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy cố chấp của trẻ thơ.
Có ai đi không vấp ngã một đôi lần.
Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây – trên con đường đã chọn của ngày hôm nay và không trông chờ những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
Bạn hãy cho đi đừng tiếc nuối , níu kéo . Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ.
Và hãy giữ lại những gì đẹp nhất , gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn , hơn là mòn mỏi đợi chờ ai mang đến .
Và bạn nhận ra rằng mình đã vượt qua.
Cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa.
Tự do mơ về những điều sẽ đến.
Ngước mắt vượt qua khung cửa sổ - ngắm nhìn các vì sao.
Cảm nhận thật rằng bạn đang sống .
Bản lĩnh , mạnh mẽ và xứng đáng.
Dù bất kỳ điều gì xảy ra !
Tất cả bắt đầu với tất cả những gì vốn có.
Chờ đón bạn phía trước.
Trong ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Của ngày mới đang đến.
< Veronica A.Shofftall>
“Cứ mải lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc
giờ em mới nhận ra
mọi điều không đơn giản
Và anh ơi
Nếu đến một ngày
chồn chân
mệt mỏi
Em gục xuống giữa cánh đồng nghiệt ngã
Anh có vực em dậy
cho em được một lần nữa khóc trên vai anh…”
Mr.Lee
khi nghĩ về người ấy
Quá khứ khiến em giật mình
nhìn lại
Anh không là người đến sau
Nhưng người xưa… ngày xưa… có thể…
Vì những nỗi đau
đau đến tận giờ !”
............“Anh kể em nghe đi, em muốn biết chuyện anh và người đó…”
............“Có cái gì để mà kể đâu em.”
............“Kể đi. Em sẽ không nghĩ gì mà !”
............“Này em, trong tình cảm có nhiều cái không nhất thiết phải thành thật lắm đâu ! Và đôi khi việc ta che giấu nhau… lại là nền tảng làm nên điều hạnh phúc…”
Em có biết tại sao anh lại nói thế không ? Bởi đàn ông không giống như đàn bà. Người đàn ông khó lòng để bỏ qua, nhưng mau quên và ít khi muốn nhớ. Còn đàn bà luôn sẵn sàng tha thứ, nhưng nhớ dai và suy nghĩ rất dài... Anh và em, ai cũng vậy, mỗi người đều có một niềm riêng trong quá khứ. Nhưng hãy để nó ngủ yên với một miền xa xăm nào đó. Đừng trách cứ... đừng gợi nhớ… và đừng nhắc đến nó làm gì... Cái mình cần, phải đâu những điều đó. Có chăng chỉ là hiện tại, là tương lai để sao thật vững dài... Anh nói vậy, em hiểu đúng hay sai ?
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc tâm hồn.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không có nghĩa là bình yên.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp.
Và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy cố chấp của trẻ thơ.
Có ai đi không vấp ngã một đôi lần.
Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây – trên con đường đã chọn của ngày hôm nay và không trông chờ những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
Bạn hãy cho đi đừng tiếc nuối , níu kéo . Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ.
Và hãy giữ lại những gì đẹp nhất , gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn , hơn là mòn mỏi đợi chờ ai mang đến .
Và bạn nhận ra rằng mình đã vượt qua.
Cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa.
Tự do mơ về những điều sẽ đến.
Ngước mắt vượt qua khung cửa sổ - ngắm nhìn các vì sao.
Cảm nhận thật rằng bạn đang sống .
Bản lĩnh , mạnh mẽ và xứng đáng.
Dù bất kỳ điều gì xảy ra !
Tất cả bắt đầu với tất cả những gì vốn có.
Chờ đón bạn phía trước.
Trong ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Của ngày mới đang đến.
< Veronica A.Shofftall>
“Cứ mải lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc
giờ em mới nhận ra
mọi điều không đơn giản
Và anh ơi
Nếu đến một ngày
chồn chân
mệt mỏi
Em gục xuống giữa cánh đồng nghiệt ngã
Anh có vực em dậy
cho em được một lần nữa khóc trên vai anh…”
Mr.Lee















Đỗ Tấn Đạtfuturejack # Thursday, July 12, 2007 5:26:22 AM