ĐáCuội...

Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi... để Tình yêu xoay mòn thành ĐáCuội...

Subscribe to RSS feed

VỀ QUÊ

.


Tôi về quê, nơi yên ả, thanh bình,
Với những đêm thao thức sớm bởi sao trời lung linh,
Người quê ngủ sớm,
Chó đêm canh chừng,
và những tiếng côn trùng xôn xao.

Quê hương ! Lâu mới trở về, cảnh đã đổi thay, người xưa cũng khác, Nội đã đi xa và những lớp người xưa cũng đã ra đi nhiều lắm, nhưng những kỷ niệm vẫn đâu đây: trong mắt, trong hương đồng, trong nỗi nhớ tuổi thơ...

Quê hương ơi, con cá rô đồng kéo cành tre cong vút,
đàn cò trắng bay về mỗi khi chiều lam khói,
Rô giờ đã hiếm, luỹ tre làng nơi lũ cò về đậu cũng còn đâu,
Đã là những nhà xây cao vút, xi măng xám xịt nền trời,
là khói xanh của những chiếc Honda, vụt chạy qua xe rách bóng chiều tà...

Nhưng Quê hương vẫn còn kia quả đồi sim tím, nơi có chú bé tới ngồi một mình mỗi khi hờn tủi.,
Nơi có chú bé cười vang tưởng mình cao hơn bao người khác.,
Nơi ngát hương thơm hoa Bạch đàn trong trắng.,
Nơi đàn sáo vụt bay khi thấy khẩu súng cao su giương lên giữa trưa Hè trốn ngủ...
Nơi giờ đây tôi ngồi hát khẽ và rồi sẽ đứng lên, hét thật to, thật to cho xả hết đi những ưu phiền Đời-Phố...

Gió.
Gió cuộn đám lá cây xào xạc,
và tiếng của lòng tôi lao xao

Quê hương xưa giờ đã ở chốn nào? Trong Hoài niệm? Trong ký ức của lớp người đứng tuổi?
Hay chỉ còn trong nỗi nhớ tuổi thơ tôi ?



(...2005)






.

Một Mùa và một Đời

.



Những âm thầm đêm tỏa hương say
Mùa lại bước qua mùa chậm rãi
Sớm thức dậy thấy hồn mình mê mải
Dõi nhìn theo mỗi bước của Bình yên

Thôi rồi, thôi những giấc cuồng điên
Oằn trong đáy thời gian tù ngục
Mộng tìm thấy một miền ký ức
Đã chìm sâu, sâu lắm thưở nào

Thôi rồi thôi, khép lại những chiêm bao
Bừng mắt đón một Mùa cháy lửa
Phượng rực rỡ như tim người máu ứa
Thổi bùng lên sắc đỏ mỗi Hoàng hôn

Thôi rồi, thôi đã hết những Dại-Khôn
Chỉ còn đó chút Yên bình sớt lại
Bóng Tình yêu bây giờ và mãi mãi
Sẽ khuất vào dĩ vãng mịt mù xa...

Thôi, ừ thôi Năm Tháng đã đi qua...
Mùa lại bước qua những Mùa, chầm chậm...





.

TÌNH YÊU ONLINE

.


Đông buốt giá. Một ngày cuối năm.
Ở nơi này ấm áp, những bức tranh toả ánh sáng dìu dịu trên lớp gỗ ốp tường màu nâu sẫm, hương Cafe và tiếng nhạc du dương làm cho người ta không còn cảm thấy có một Mùa Đông đang rét mướt ở ngoài kia ....

Ấm cúng, dịu dàng nhưng mà không Tĩnh lặng,
tiếng lạo xạo của những bàn phím đang thực hiện chức năng kết nối những con người xa lạ, những Thế giới Thực - Hư, Ảo diệu, Mơ hồ...

Một người đàn ông rỗi rãi đang miên man trong suy tưởng với những con chữ chầm chậm trôi qua trong mắt,
anh ta đang Sống, đang Trò chuyện và Cảm xúc trong một Thế giới Ảo hiển hiện trên khung hình chữ Nhật giống như một chiếc Cửa sổ huyền hoặc...
Chợt thoảng mùi hương lạ, nồng nàn ? Thứ Mỹ phẩm mà những quý Bà, quý Cô quen sống nơi giá buốt vùng cực Bắc của thế giới này hay dùng,
Một Net Phone được kết nối với những lời nhắn nhủ,
những "Dạ" "Vâng" ...bằng giọng Việt lơ lớ

Người đàn ông trẻ một thoáng bị xao lãng bởi mùi hương và giọng nói nhẹ nhàng, ngượng nghịu kia ...rồi anh ta lại dán mắt vào cái màn hình xanh, sâu hút như bị ma ám...

Thời gian Tic Tăc...


Những ngày cuối năm...

- Hôm nay cậu nghỉ sớm hả ?
- Vâng, cháu xin gửi tiền bác đây !
- Ừ, thanh niên các cô, các cậu bây giờ hiện đại quá...
- Lại có chuyện gì vậy bác ?
- À, là tôi nói tới cặp trai gái ngồi bên cạnh cậu khi nãy, anh con trai là bạn của thằng bé nhà tôi, còn cô gái là Việt kiều đấy ...
- Cháu cũng vô tình nghe thoáng thấy cô ta nói chuỵên điện thoại, giọng khang khác...nhưng Việt kiều thì có gì lạ đâu, thưa bác ?
- Ừ, thì rõ như thế, nhưng chuyện là hai đứa chúng nó quen biết và yêu nhau ở trên Internet cơ ...
- Vâng, chuyện giống như của họ thì đôi lần cháu đã được đọc trên báo, thậm chí từ cách đây gần 10 năm rồi ấy chứ...
- Nhưng đây lại là một kết thúc có hậu, cô kia từ Ca-na-da bay về và hai đứa quyết định làm đám cưới trong Tết này...
- Ồ, vâng...

Người đàn ông trẻ ậm ừ, coi đó như một trong "Những Câu Chuỵện Bên Đường" ...Có thể nghe, xúc động, rồi ...quên

Chỉ có điều là ngay lúc ấy, anh ta không biết rằng :
Khi đôi tình nhân hạnh phúc kia trao nhau nhẫn cưới rồi dắt nhau lên xe đi tới với những tuần trăng mật ở một nơi xa xôi đẹp đẽ nào đó, thì cũng chính từ căn phòng ấm áp, dịu dàng và lãng mạn ấy, vào một ngày nọ, anh ta sẽ được nhận lấy và gửi đi những dòng tin nhắn của một ...Tình yêu,
rồi anh ta sẽ biến vào một Vùng Hư Ảo, sẽ hiến mình cho một Mối Tình Online và ...Lửng lơ ở "Trên đó" cho đến tận bây giờ ...

Rồi Mai ?
Và Sau ?
...........................................
....................................................................



* * * * * * *


Có đôi khi, con người ta không hiểu Tình Yêu Đến Từ Đâu ? Đến Để Làm Gì ? Và ...Tại sao vào một Ngày Đẹp Trời nào đó, Tình Yêu lại Ra đi, không để lại dấu vết, không Khói bụi, không bóng hình... ? Như Biến Vào Hư Không...

Lạ thật !



.

BAY NHANH VÀO BÓNG ĐÊM

.


Hà nội đầy mưa, rồi chợt tạnh.
Một chặng Taxi và giờ ta ở đây, để rồi sẽ rời xa Thành phố...
Kế bên ta chắc là một Doanh nhân nào đó
Hàng ghế khác là đôi cô Thiếu nữ,
Thắt dây an toàn và ta Bay-Lên-Trời-Cao.

**********************

Phía góc trời xa còn nhì nhằng anh chớp, điện đã đủ đầy trở lại, thành phố như lung linh hơn bởi nhập nhoà ánh nước, Hà nội sẽ hút về xa, sẽ lùi lại phía sau như một phần đời đã trôi vào dĩ vãng...
Hà nội ơi, biết bao nhiêu năm tháng ta đã gắn hồn mình trên từng con phố nhỏ, trên mỗi con đường quen
Hà nội ơi, ta đã trải lòng ra trong những đêm Đông buốt giá,
Ta đã nuốt vào tim những giọt mưa mùa Hạ,
Ta đã buồn khi cuối Thu heo may,
Và khi mùa Xuân trở lại đất này, ta đã khóc vì quá nhiều Hạnh phúc.
Nhưng giờ đây, trên trời cao là những ngày xa vời vợi, trên trời cao là một chuyến bay đêm,
Một lần xa Thành phố...

Nào, hãy bay cao, bay cao! Cao trên tầng mây để xoá nhoà mặt đất, nơi đã đoạ đầy ta bằng Cơm-Áo, Gạo-Tiền, nơi đã "đoạ đầy" ta bằng TY-Hạnh phúc, nơi giam giữ tâm hồn, nơi chôn vùi thân xác
Bay cao đi, cao nữa lên, vào bóng Đêm với sao trời lung linh ngoài cửa sổ, để được nhẹ lòng mình, để được quên một phần đời đã sống, quên những cuồng điên của một kiếp làm người...

Trăng ở đâu rồi nhỉ ?
Không không, đã Thượng Tuần nên Trăng đừng lên sớm, ta muốn đi trong đêm, đêm nhẹ nhõm thanh bình.
Ta muốn trượt trên Mây như ấm mềm tay Mẹ, ta muốn vượt bên sao như mắt Em lấp lánh,
ta sẽ đi về phía trời xa...

45' ...Miền Trung đây ?
Thử vén mây xem Trường sơn hùng vĩ? Thử lắng nghe xem có thấy Biển ồn ào?
Miền trung thương nhớ ! Kỷ niệm đã xa xôi, Người đã lấy chồng rồi...
Ô, có phải tới đoạn này, ở dưới kia có đoàn tàu đang chạy trên sườn Biển, cũng đang lao đi vào Bóng đêm hút gió?
Có phải dưới chân mình, sâu lắm ...là chập trùng Rừng Núi, là bồng bềnh Sương đêm và sóng cồn Biển lớn cùng ngàn vạn những con người đang chìm trong mộng mị, chiêm bao?

Thôi, hãy cứ đi, cứ bay vào bóng đêm nữa nhỉ, qua dải đất miền Trung thắt nghẹn, qua những cụm rừng đang khát một mùa Mưa,
và bay nữa...

Phương Nam
Phương Nam rồi đó,
SG đang ở dưới cánh bay, rực rỡ những sắc màu của Đêm Ồn Ã...
Sài Gòn khuya vẫn còn đang rộn rã, Em ở nơi nào giữa chốn phồn hoa ?
Và hỡi một Mặt trời đã ...tắt, Em có còn thắp sáng lại đời ta ?

************************************


Ta đã bay nhanh vào Bóng đêm và trải dài Đất nước, đã chỉ thấy Mây đen với Sao trời và ảo mờ những ánh đèn Thành phố,
Ta vẫn chưa đi hết được Đêm này,

Ao ước gì để được thấy Em chờ đợi dưới đường bay...


(SG, 1/6...)








.



Tình Khúc

.


Nó.
Nó khuất khuất sau tiếng nhạc cùng những lời đắm đuối, những chìm đắm hư vô và phiêu lãng nắng chiều.,

Một người nào đó hát về nó nhưng không sống ngập chìm trong nó, để rồi buông ngơ ngác giọt Càfê...
Người nào kia mang nó theo trong tim như đứa con yêu của mình, để rồi cứ héo mòn đi mãi mãi...
Một người khác quặn mình lên mà hát, mong tống khứ nó đi cho một quãng đời sau tươi sáng hơn...

Nó, chính nó, là Nỗi đau khôn nguôi của một người nào khác nữa đã hóa vào một tình khúc đau thương nhạt nhòa bao kỷ niệm nơi hồn người nhạc sĩ, để rồi giờ bỗng mơ hồ trở lại vò xé những con tim hoang hoải, ơ hờ...


Ta.
Ta ngồi đó và ta lắng nghe,
Chẳng có gì để nhấm nháp với ly rượu đầy vơi sóng sánh màu Hổ phách, nồng nàn giấc ưu tư
Chẳng có gì ngoài giai điệu nơi bản tình ca quặn thắt cả lòng đời, hoang mang lời tự sự
Ồn ào Phố một cuối chiều mệt lử,
Ồn ào sóng bởi mặt hồ gió Đông quằn quại thổi, gió bơ phờ, tóc bay...

Chiều Hoàng hôn.
Một Tình khúc.
Một góc hồ.

Một Say.


(Hồ Tây, tháng 5...)



.

Hạnh phúc là một điều gì đó rất Giản dị

.

Buồn bã nhỉ, hôm qua anh về quá khuya, nhìn quanh căn phòng chẳng thấy có ai, cầm máy lên rồi bần thần chợt nhớ: Oh, hôm nay là thứ Ba mà ? Thế rồi ngủ thiếp lúc nào chẳng hay, Giấc ngủ không lời ru, Giấc ngủ lặng sau nhiều nhiều những tháng năm chao đảo.... Ừ, cũng êm lắm, không giật mình ngơ ngác, không bật dậy ra sân trời đầy Gió rồi lập loè đốm thuốc giữa ngập tràn những Đêm...

Oh, có ...Sến quá không đây ?
Có thể lắm chứ, ai tin ?

Oh, thấy nhớ những giọng nói, một cồn cào Thơ trẻ, một Âm thầm ru khuya...
Hai chuyện: về Nỗi nhớ, về những thoáng Lao xao ấy ở trong anh cùng một lúc thì có phải là Tội Lỗi không?
Có phải là Tội lỗi không ?
Không biết, bởi có đôi khi một thứ "Tội lỗi" nào đó lại nâng được một con người đứng dậy, đứng dậy mà đi tiếp...
thế thôi, giản dị thế thôi,
...và Hạnh phúc chỉ là 1 điều giản dị.






.

Một chiều Hồ Gươm

.

Tặng về Phương Nam Nắng Gió của tôi...

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=838pd0xreo


(1884 - 2005, Ngọn Tháp Một Trăm Hai mươi năm có lẻ, nhưng dường như không thấy Rêu phong mà chỉ là nhợt nhạt những Xi măng bôi xoá...?)


Mùa Thu đến lâu rồi, nhưng hình như là hè vẫn còn ở đâu đây(?) những cơn bão mới lướt qua và để lại dư âm là Gió lộng, là những đám mây phía trên thì xốp trắng nắng trời nhưng ở dưới vẫn trĩu nặng những âm u chưa trút hết cho tràn ngập phố phường, cho trôi đi bụi bặm của oi nồng tháng 7

Người thả bước bên Hồ Gươm.
Người vẫn chưa già, dù cũng đã đôi lần bị ám ảnh bởi ngọn Tháp đang mặc trầm soi bóng nước và những lớp người đang xuôi ngược với thời gian.
Người ngồi xuống bên sóng xô bờ đá, dưới gió lay vòm cây và người ngẫm nghĩ về một Vòng Xoay quanh ngọn tháp, một vòng quay mà điểm xuất phát được ví như ở trước tượng đài vị Thái Tổ triều Lý xưa...(Chỗ đó bây giờ vẫn thường được chọn làm nơi Xuất phát và cũng là Đích đến của những cuộc thi tài cao thấp...)
Một Vòng Quay Năm Tháng !

Như một thời trai trẻ, Người bắt đầu từ Đây, một quãng rộng thênh thang, thẳng tắp, nơi lứa tuổi hai mươi giờ thường đua nhau bằng tốc độ những đời xe...
Người sẽ tới một ngã 3, có nhánh thẳng đến với những Bán-Mua rộn rã phía đời thường: Hàng Dầu, Mã Mây, Lò Sũ...
một nhánh khác lại nghiêng qua những bóng Ngàn xưa của: Ngọc Sơn, Bà Kiệu rồi lượn mềm một góc quay đầy cám dỗ của phố chợ ồn ào, phồn thực với Vàng kim lấp lánh nơi Cầu Gỗ, Hàng Đào,Hàng Bạc...
hay ẩm thực muôn phương phía Gia Ngư, Tạ Hiện, Hàng Buồm...
Dường như không muốn bước thêm, như lúc tuổi 30 còn gặp nhiều níu kéo?
Nhưng rồi Người đã gắng dứt ra để trở lại phía đường mình và bước tiếp, để hoặc sẽ tạm dừng chân bên Cafe suy ngẫm (Hàng Trống, Hàng Hành...)
hoặc sẽ nhấp nhổm ồn ào bên những ván cờ thua được ven Hồ (giờ đã vắng bóng) - Khi mới chớm trung niên, con người ta thường muốn ngầm khẳng định với đời rằng: Ta đã qua trăm trận Hơn-Thua, Được-Mất, một trận cờ nào có là gì ? Cả một bậc Đế Vương còn đã vì thời cuộc xoay vần mà nay phải trở nên nhỏ nhoi ở tít trên cao thành Tượng Đá bên đường (Lê Thái Tổ)
Như một cao nhân khinh đời, Người bước nữa về phía có một Khúc Hồi Xuân, Romanticque với những bản Tango đằm thắm, những điệu Valse lả lướt, dịu dàng...
Hay Người sẽ liếc nhìn Phu Gia Hotel và hồi nhớ về những bóng Comple, mũ Phớt, Batoong của Tao nhân ngày cũ với tẩu thuốc trễ bên môi, dập dìu một Quý Cô cùng thưởng thức mĩ vị, Cao lâu bên ánh nến...?
Nếu Người không muốn bị coi là những Donjuan hayCasanova thì hãy quá bước để Dọn Mình Trước Chúa đi? Nhà Thờ sừng sững kia thôi?
Rồi hãy trở lại ven Hồ? Để một lần nữa lại Hồi Xuân, Tươi trẻ và Quý phái cùng những L'Oreal, Lancom, Chanel, Armani... trên một đoạn phố đôi gần đó ?

Thế là cũng đã mệt rồi, người nhỉ ?
Hồ Gươm đó ! Không đủ rộng để thoả chí tang bồng, vẫy vùng cùng sóng nước, nhưng cũng đủ để cho người suy ngẫm về Một Vòng Quay của Đời và Phố...
Người sẽ đi tiếp về phía Tây? Đoạn cuối... của một vòng kiếp sống luân hồi? của khép trọn Hồ Gươm trong vòng tay một chiều Thu...?
Vâng,ở góc đó là phố ngắn Hàng Khay, là những vàng son như chớp sáng của một thuở huy hoàng đã mất nhưng nay vẫn được tô lên, bóng bẩy trên những bức Sơn mài lấp loá, rạng ngời...

Thôi, Người dừng lại nhé, Người ? Ven bờ kia là ghế đá thảnh thơi, chỗ có một thân cây sà thấp đùa sóng nước, chỗ ấy ngày xưa, lâu lắm rồi Người đã có một... Tình Yêu

Một vòng nhỏ quanh Hồ,
Là chuyện "Thêu dệt" của hôm nay?
Hay rồi đây sẽ trở thành hồi ức ấm nồng của một chiều Hồ Gươm lộng gió?
khi tóc liễu bay xanh cuộn tóc người chớm bạc?
khi Lộc vừng gân guốc cũng phải xao động với trời,mây ?

Người ngồi đó, ngẫm nghĩ, ngẫm nghĩ...
Rồi bật cười đứng dậy, bước đến bãi gửi xe và rồ máy xuống đường...
Người vội vã bởi dòng người sẽ tắc lúc tan tầm, khi mặt hồ thẫm đỏ bóng Hoàng hôn...
Người vội vã về nơi không chờ đón - cái "Hang nhỏ" giữa phồn hoa thành phố...

Và sẽ tự cười mình... Vu vơ !


* * * * *


Truyền rằng nơi đây Hồ Gươm nước biếc xanh vì trời xanh...
Truyền rằng nơi đây Vua Lê đã trả lại gươm báu để giã từ chiến tranh...
Truyền rằng nơi đây đêm đêm cây bút đá vẫn viết lên trời cao những khát vọng ngàn đời của người dân Hà Nội...
Truyền rằng cầu Thê Húc rực đỏ nối đất với trời, cho rùa thiêng mỉm cười, xua tan bao nếp nhăn cuộc đời...

Hồ Gươm ơi..... long lanh như giọt nước mắt đọng lại từ ngàn năm giữa lòng thành phố hạnh phúc vơi đầy...
Hồ Gươm ơi..... bâng khuâng khi chiều buông sương, là Tháp Rùa lung linh, bắt đầu thì thầm kể chuyện... Hồ Gươm...

Truyền rằng nơi đây Hồ Gươm vẫn khắc ghi chuyện ngàn năm...
Truyền rằng qua bao phong ba vẫn đậm đà hương sắc đọng lắng hồn núi sông...
Truyền rằng nơi đây ai qua sẽ nhớ mãi những phút giây thần tiên khi bất chợt một ngày gặp rùa thiêng Hà Nội...
Truyền rằng mùa xuân tới rực rỡ những cánh đào, cho tình yêu ngọt ngào bay lên trong giấc mơ đợi chờ...
Hồ gươm ơi..... long lanh như giọt nước mắt đọng lại từ ngàn năm giữa lòng thành phố hạnh phúc vơi đầy...
Hồ Gươm ơi..... bâng khuâng khi chiều buông sương, là Tháp Rùa lung linh, bắt đầu thì thầm kể chuyện... Hồ Gươm


________________________
Xiberi, TTVN- 2005





.

Một Ngày


...Như thể gió mưa đã vừa qua
Như thể nắng đã chập chờn đâu đó
Như thể có một chút Bình yên dối lừa trong một vài khoảnh khắc

Một ngày giữa hoang mang bao tháng ngày sắp tới ở đằng kia
Một ngày vu vơ
Một ngày mộng mị

***
Này nhá, khi mà yêu thương quá con người ta sẽ mang Nặng nợ

Này nhá, khi thù hận ngút trời kẻ ấy sẽ Đa đoan

Nghe ta bảo:
Hãy buông mình thật nhẹ vào hư vô bóng Thiền... Hãy chầm chậm đường ven hồ đếm bước từ 1, 2 cho tới tận cuối cùng... Buổi sớm mờ sương mọi thứ đều hư ảo, Tâm tĩnh lại ngươi sẽ thấy là ngươi được giải thoát, ngươi được thấy Lòng An


***
Một ngày, thêm một ngày phải vật lộn với một Quá khứ hỗn loạn, điên khùng, tối tăm, giả trá đến nghẹt thở kia,

thêm một ngày đăm đắm nhìn và dò dẫm bước đến một Tương lai bất ổn, nghi hoặc khi dường như đã cạn đáy lòng tin vào cái hư ảo của lòng Người và của những thứ Tình Thân ái

Một ngày lê thế Sáng-Tối giữa dòng đời cũng lê thê còn hơn cả Thời gian, hơn cả là Năm tháng

***
Này em, có khi nào em tuyệt vọng, em mềm yếu thả mình rơi như một viên Đá cuội ?

Này anh, có bao giờ anh biết mình sắp ngã, cũng gượng đứng lên rồi nhưng chỉ để phải hứng thêm những cú đánh không nương tay của 1 kẻ có tên là Số phận ?

Này ai nữa, liệu có lúc chúng ta cùng cảnh ngộ ?
Lúc mà biết ngoài kia Cuộc sống vẫn đang trôi, mùa tiếp mùa Nắng và Mưa và Gió, những bàn phím chờ ngón tay lướt mềm trên cảm xúc, Cọ vẽ dầm thân trong sắc màu chờ được phết lên Toan... thế mà ta không thể cựa mình, không thể lột xác thoát thai để tươi mới, để tự do mà sống với phần đời còn lại ...?

Này ai nữa...

Này Ta...

******

Những cơn mưa đầu Hạ sắp về, không khí nặng .... Hè phố hẹp chen vai, hoa nát dưới chân người... về đâu đó đi thôi

Về đâu đó đi thôi, một mình một ngựa

Về đâu đó đi thôi, với những Phong trần xưa

Về đâu đó gột rửa lại tấm thân đá cuội

và liếm vết thương cho lành lại liền da

này Ta..

Về đâu đó thật Bình yên - Xa - Vắng

Về đâu đó,
về đâu đó đi thôi....


(Quán Toan, tháng Ba, đường dài...)







.

Vô Thức

0h13, thứ Sáu, Mười Ba, tháng Ba...


1.

Có thể 1 phút nữa tôi tỉnh dậy,
cũng có thể là tôi sẽ không làm được thế
nhưng giờ xin hãy để tôi yên

Xin hãy để tôi được bình yên trong 1 giấc vừa mộng mị êm đềm vừa miên man những vòng quay ảo giác

2.

Chưa gặp gỡ mà hơi thở dường như là thân thuộc, tôi cứ tưởng tượng ra để tự ru mình, ru mình chìm vào 1 giấc đêm đầy mưa.
Một ngày lại đã cũ, giờ này còn ai muốn ra đường nữa nhỉ ? Những con đường hoang mang...

Đêm nhè nhẹ : Ngủ nhé, anh ? Và mơ mộng rằng chúng ta đang cùng nhau đi về đâu đó...?

Không đâu em, làm sao tôi ngủ chứ ? Tiếng mưa gõ ngoài hiên, tiếng rêu phong cựa mình trên vỏ cây nứt nẻ sau 1 mùa đông giá, tiếng chạm đất của lá vàng ậng nước, tiếng đom đóm lập loè chạm những cốc giao hoan...
Làm sao tôi ngủ được, với mịt mùng tháng Ba ?

Em ngủ ngon đi, em cứ ngủ yên bình,
Tình yêu không dễ dãi như những gì tôi đã nói, dù nói dối 1 lần có đôi khi cũng chỉ để thấy mình có cảm giác là mình còn Hạnh phúc... Hạnh phúc hiếm hoi đâu dễ có bao giờ ?

Ru em...

Ngủ ngon đi em... ru em ngủ không có nghĩa là tôi cũng đi tìm giấc ấm, chỉ là tôi rất muốn được ru em thế thôi, chỉ là tôi muốn thấy rằng em có được bình yên... Hơi thở nhẹ mơn man bên tai.Tóc trườn vai trễ nải. Miệng mềm như đứa trẻ dỗi hờn, tay ấp vào tay, chập chờn cánh mũi...

Lạ lẫm quá, cũng là đêm tôi thức mà như mê man vậy ? Em trống trải còn tôi thì trống vắng, làm sao ta không ở bên nhau ...

Ru em...

..."Em biết Yêu nghĩa là gì chứ ? Là khi ta thấy cần nhau..."
..."Em biết Yêu có khác biệt gì không ? Là khi ta thấy ta thiếu vắng cả chính mình..."
Em ngốc nghếch để tôi Yêu lần nữa,
Tôi khờ khạo nói Yêu khi chưa hẳn là yêu...

Tôi vô thức ru người...

3.

E như đã quá đủ để biết rằng khi con người ta phải sống lửng lơ ở một thực tại quá mơ hồ và một cõi không tên mà ngập tràn cảm xúc: Người ta sẽ khát thèm được thấy một thứ gì có thật, thèm được cắn vào cánh tay bật máu để biết mình đang thức hay là mơ, thèm được nghe tiếng ầu ơ khuya vắng...

Cuộc sống nhiều Tối - Sáng, những Tối và Sáng đan vào nhau như 1 quầng ảo ảnh, ta cứ loay hoay bước từ nơi tối đen nào đó sang một vùng rực sáng khác và ngược lại...
Loay hoay, loay hoay mãi rồi bất chợt thấy mình quay cuồng giữa 1 cơn xoáy lốc: Trồi sụt-Thăng hoa, Dập vùi dưới đáy sâu hay vút lên 1 đỉnh cao chất ngất... rồi vô thức lại thấy mình ở 1 nơi lặng tờ như Mắt Bão, tất cả về Không, số không tròn trĩnh...
Không gì hết: Tình yêu, nỗi đau, hạnh phúc, bất hạnh... không cả tiếng rên la, không nụ cười, nước mắt... không oán thù ghét hận, không thua được bon chen,
Không đến cả dòng Thời gian, thứ tưởng chừng vô tận...
Không hơn cả là Không...
....
...............
Thôi ngủ đi em, đã gần Sớm mai rồi
Sớm mai dang tay đón thêm một ngày mưa nữa
Sớm mai dụi mắt đỏ tìm nhau và hỏi nhau thật khẽ: Mình Mới Ở Đâu Về, Đêm Nhỉ ?




.

Buổi Sớm

.


Tiếng chú gà choai bên hàng xóm

Vụng về, kiêu ngạo, non tơ

Tiếng con Chích choè cô độc

Chập chờn như thể còn mơ


Tiếng ngọn gió Đêm trên vòm lá

Rì rào như nhớ rừng xanh

Tiếng khẽ cựa mình của đất

Sinh thêm nụ biếc đầu cành



Rồi nghe tiếng gọi Bình minh

Xa nơi góc trời hừng sáng

Mắt người bừng lên, ngơ ngác:

Ồ kia, ngày mới đến rồi





.