Nhánh Lan rừng.
Sáng thứ 7 chú Tín Dũng điện thoại cho tôi và hỏi: " ... chủ nhật tuần này có bận gì không? ... Nếu không bận việc thì chủ nhật này cùng chú đi lên Đắk Nông dự đám giỗ tại nhà ông Khai ... " Tôi trả lời chú Dũng: dạ chủ nhật này cháu không bận việc gì hết, cháu sẽ đi Đắk Nông với chú ... Chú Dũng hẹn tôi sáng mai lúc 4 giờ sáng chú chạy xe đến nhà và đón tôi ........ đi đám giỗ tại xã Đạo Nghĩa, huyện Đắk R'Lấp, tỉnh Đăk Nông.
Đắk Nông là một tỉnh ở Tây Nguyên được thành lập từ năm 2004, nó nằm giáp với các tỉnh: Bình Phước, Lâm Đồng, Đắk Nông, Đắk Lăk và với nước bạn Campuchia. Tỉnh Đắk Nông có độ cao trung bình 500m so với mặt nước biển ... Nơi đây có nhiều con sông cùng thác rất đẹp ... Hồi trước lúc còn làm tại công ty FICO tôi cùng với hai bác đồng nghiệp lên nằm vùng tại đây hơn 1 tháng để triển khai các dự án du lịch: Thác Trinh Nữ, thác Đray Sáp, thác Gia Long ... nhưng dự án chưa xong mà đã hết tiền ... nên chúng tôi chia tay dự án và quay về Sài Gòn.
Sau 1975, bà con làng An Giạ quê tôi ở khắp nơi đã quay cùng đoàn tụ gia đình, người thân ... chiến tranh dài đằng đẳng đã chia cắt cái tình quê, tình vợ chồng cùng con cái ... Nhưng quê tôi đất chật người đông ... quanh năm chỉ có làm nông nghiệp, chủ yếu là cây lúa cây khoai chứ ngoài ra không có ngành nghề nào khác cho bà con kiếm sống. Bà con chưa đoàn tụ được bao lâu thì lại phải khăn gói rời xa làng quê để đi tìm một miền mới, nơi đó hứa hẹn đời sống sẻ ấm no, hạnh phúc ... Cuộc chia ly sau chiến tranh lại diễn ra, có những gia đình thì lên Khe Sanh làm kinh tế mới, có những gia đình thì đi thẳng vô miền nam ... Tìm nơi nào có điều kiện sinh sống tốt thì dừng chân lại, dừng lều, cất nhà, làm nương rẫy ... Bà con quê ở khắp nơi từ các tỉnh ở miền núi Tây Nguyên, Bình Phước, Đồng Nai, rồi các vùng biển từ Bình Thuận vô tới Bà Rịa Vũng Tàu ... xã Đạo Nghĩa thuộc huyện Đắk R'Lấp cũng là một nơi dừng chân của nhiều bà con làng tôi, đa phần là bà con thuộc hai họ Đinh và họ Lê. Nghề nghiệp chủ yếu ở đây là làm nương rẫy, nơi đây là một vùng đất đỏ bazan, đất đai canh tác rất màu mỡ thuận lợi cho việc trồng các cây cà phê, tiêu, điều ... Cuộc sống kinh tế của bà con ngày một đi lên, những căn nhà nhỏ bé lụp sụp nay đã được xây dựng to hơn, khang trang hơn ... Đời sống được ấm no hạnh phúc, con cháu được cắp sách đến trường, đến giảng đường đại học, từ đây một bàn đạp cho thế hệ con cháu bay cao hơn, xa hơn.
Tôi vui lắm khi được đi về những miền quê, nơi có bà con họ hàng tôi sinh sống, được gặp những người bà con mà đôi khi tôi chưa bao giờ gặp ... vì khi tôi sinh ra thì họ đã đi xa Quảng Trị rồi. Mỗi chuyến đi như vậy thì thường tối hôm trước ngày đi là tôi thức trắng, nằm ngủ mà hoài không ngủ được, cứ nôn nóng chờ trời sáng để lên đường ... Tôi cũng không biết tại sao tôi lại bị như vậy?
Như đã hẹn đúng 4 giờ sáng chú Tín Dũng đón tôi cùng chú Bá Dũng và mọi người cùng lên đường ... Sáng sớm nên đường vắng, đạp ga chạy một mạch tới Đồng Xoài thì chúng tôi ghé vô ăn sáng tại quán Phở Bà Thìn ... Rồi lại tiếp tục chạy thẳng hướng lên Đắk Nông, qua khỏi Đồng Xoài thì đường bắt đầu xấu dần, những hố Voi, Hố Trâu nằm đầy đường ... Ngồi trên xe cứ như kiểu đang nhún nhẫy theo bản nhạc.
Trên đường đi Mệ Thỉ cùng chú Tín Dũng đã kể lại những ngày tháng cơ hàn cực khổ của gia đình ... một người mẹ với 3 đứa con thơ nơi đất khách quê người, làm lụng từ việc này đến việc kia chỉ mong sao được no ấm, những gian nan khó nhọc cứ liên hồi ập đến ... Nhưng rồi tất cả đã qua đi, với ý chí vươn lên bằng đôi tay và khối óc, gia đình mệ nay đã không còn khổ cực, con cái thành đạt có nhà có cửa ở Sài Gòn. Sau này khi chú Dũng làm ăn ngày một đi lên, thành lập công ty kinh doanh ... chú nhận nhiều bà con vô công ty làm việc, biết bao gia đình đã có nhà có cửa, con cái học trường này trường kia ... Âu đó cũng là vì cái tình thân họ tộc "máu loãng hơn nước lã" , chú
đã đưa vòng tay của mình giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn,
nghèo khó ... từng ngày giúp họ thoát nghèo. Chú luôn đi làm những việc
tốt nhưng không hề mong được đáp đền hay trả ơn.
Dọc đường đi bà con cứ liên tục điện thoại hỏi xem xe chạy đến đâu rồi? Chắc bà con cũng đang mong chúng tôi đến sớm để kịp đám giỗ, thế là hết người này đến người kia thay phiên điện thoại hỏi ... Mà công nhận đi đã xa mà con đường lại xấu tệ, nên đi hoài mà chẳng thấy tới ... Cuối cùng chúng tôi cũng đến địa phận của Đắk Nông ... chúng tôi rẻ phải và đi về hướng xã Đạo Nghĩa, con đường nhỏ một bên là núi một bên là thung lũng cùng sông suối ... Con đường này làm tôi nhớ về Khe Sanh miền núi cao của tôi. Cảnh vật hai bên con đường thật đẹp, tôi cũng muốn nói chú Dũng dừng xe lại để chụp vài tấm hình là kỷ niệm ... nhưng đoán chắc là ai cũng muốn xe chạy nhanh tới nhà để gặp bà con ... nên tôi đành ngậm ngùi tiếc nuối và ngồi ngắm cho thiệt đã con mắt.
Hôm nay là ngày đám giỗ tại nhà ông Đinh Văn Khai, ông là người cùng phái 5 họ Đinh Văn làng An Giạ với tôi, sau 1975 ông cũng như nhiều gia đình khác đã đưa vợ cùng đàn con vô nam lập nghiệp ... ban đầu thì sống ở Đồng Nai ... nhưng thấy ở đó cuộc sống khó khăn quá, nên cả gia đình quyết định hướng lên Tây Nguyên sinh sống, và điểm dừng chân là xã Đạo Nghĩa. Những ngày tháng mới lên đây thật khó khăn và cực khổ, cả gia đình đã cố gắng lao động không quản ngày đêm, mưa gió ... và đến hôm nay đã gặt hái được rất nhiều sự thành công. 6 người con trai cùng cô con gái ai cũng đã có gia đình, có của ăn của để.
xã Đạo Nghĩa như một làng An Giạ thu nhỏ vậy, thay vì đồng bằng và con sông Thạch Hãn thì nơi đây là rừng núi bao quanh rồi những con suối con khe ... Con cháu cùng bà con đã tập trung lại từ sáng sớm, người đi chợ, người giết heo làm thịt, người nấu nướng ... Đám giỗ là dịp mà con cháu đoàn tụ đông đủ, cùng thắp nén hương dâng lên người thân đã mất, rồi cùng nói chuyện, tâm tình về cuộc sống.
Hôm đó tôi biết thêm rất nhiều người bà con họ hàng, tay bắt mặt mừng thăm hỏi nhau, khi nghe giới thiệu qua: con của ai, cháu của ai ... và mặt ai cũng vui mừng của sự gặp mặt. Buổi tiệc tràn ngập tiếng cười nói và nâng ly cùng chúc nhau sức khỏe. Tôi mới lên đây lần đầu tiên nên nhìn ai cũng lạ, vậy là khi giới thiệu đây là dượng ... là tôi đứng dậy và nâng ly mời làm quen, đây là chú ... là tôi lại tiếp tục đứng dậy và nâng ly mừng gặp gở... Tôi rất vui vì tình thâm họ hàng và chếnh choáng cùng men rượu. Tiệc càng lúc càng vui hơn, rộn tiếng cười nói hơn ... bà con lại nhớ đến những người ở xa, vội lấy điện thoại ra liên lạc, hỏi thăm.
Do thời gian không còn nhiều nên chúng tôi xin phép gia đình đi thăm những gia đình khác rồi trở về Sài Gòn. Nhà đầu tiên chúng tôi ghé là nhà chú Quang con trai của ông Khai, chú Quang mở một nhà xưởng chế biến hạt Điều, bà con ai cũng vui mừng chúc chú thành công ... sau đó chúng tôi ghé thăm nhà O Luyến + dượng Tâm, nhà O dượng rất khang trang, đồ nội thất dùng toàn gỗ Đinh Hương ...
Cách nhà O Luyến mấy căn là nhà của chú Khâm con trai cả của ông Khai ... mọi người ngồi nói chuyện được một lúc thì tôi hỏi: nhà chú có guitar không ạ? chú Khâm cùng mọi người nói: " gia đình nghệ sĩ mà, tưởng cái gì chứ đàn guitar thì luôn luôn có... " chú đem cây đàn Guitar ra ... Hải say mà thấy cây đàn thì nào có yên, vậy là ôm đàn hát liền hơi 2 bài về Quảng Trị ... may sao các chú nói là tôi hát có hồn ...
Loài hoa trắng tinh khôi.
Mấy chú lại dẫn đường đưa chúng tôi ghé thăm nhà O Lê Thị Vậy, O bà con với tôi cả hai bên họ nội và họ ngoại ... bên họ Đinh tôi gọi bằng bác và bên họ Lê thì tôi gọi bằng bà O ... Nhưng lâu nay tôi vẫn hay gọi là O Vậy. Chồng của O qua đời sớm nên tất cả dồn lên đôi vai và bàn tay của O, quần quật lao động để chăm lo cho đàn con ... Đến hôm nay con cái của O đã lớn khôn, đã dựng vợ gã chồng, O đã có cháu nội cháu ngoại ... Có đứa cháu ngoại của O vừa mới đám hỏi ...
Điểm cuối cùng chúng tôi ghé thăm là nhà chú Lưu, nhà chú nằm ngay chợ Đạo Nghĩa ... vào ngồi chơi nói chuyện một lúc thì tôi điện thoại cho chú Tuấn và đưa cho chú Lưu gặp, chú Tuấn nói là có còn con heo mọi nào không? Cho Tuấn một con và nhờ xe chú Dũng đem lên Sài Gòn nhậu chơi ... Tôi tưởng chú Tuấn điện thoại vậy cho vui thôi, ai ngờ chú Lưu cùng chú Đức ra bắt con heo mọi thiệt ... Thế là cả một chặng đường từ Đắ k Nông về Sài Gòn mọi người được nghe "hương thơm" của heo mọi. Trên đường về các chú có điện thoại cho tôi và nói là đang lai rai với rượu Rắn ... tôi vờ nói lẫy: Mấy chú chơi kỳ quá, đợi bà con Sài Gòn về hết mới đem rượu rắn ra uống ... Mấy chú cười và nói hẹn sớm gặp lại đi, mấy chú sẻ cho tôi uống rượu rắn cùng các rượu quý khác nữa.
Chia tay với bà con, với xã Đạo Nghĩa ... chúng tôi lên đường quay về Sài Gòn và hẹn một dịp gần nhất quay lại thăm bà con. Một chuyến đi làm tôi rất vui ... cảm ơn bà con rất nhiều, chúc bà con ta luôn dồi dào sức khỏe, cuộc sống tràn ngập niềm vui hạnh phúc !
Sài Gòn 04/03/2012
Đinh Thanh Hải