khung trời riêng

Subscribe to RSS feed

Con nhắn tin

Hôm nay 4 giờ chiều theo hẹn với Nghi cùng nhau đi Chùa BÀ ở Bình Dương. Hôm nay chỉ mới 11 Âm lịch thôi. Ngày vía bà là rằm nhằm ngày Chủ nhật 28/2, nhưng hẹn nhau đi sớm vì đúng ngày đi thì chỉ có nước ở bên ngoài mà vái lạy vào trong chứ chẳng thể nào chen chân vào bên trong chính điện được. Mình chở mẹ theo để mẹ lên chùa trả lễ cho bà, năm nào mẹ cũng đi chùa Bà bình Dương để xin lộc và phải đi cúng trả lễ. Về đến nhà là gần 8g tối, hơn 3 tiếng đồng hồ chạy xe gắn máy, cái lưng mình đau ê ẩm luôn. Photobucket Đang ăn tối thì chuông điện thoại reo vang, có tin nhắn tới... mở ra là tin nhắn của bé Noo nhắn cho mình. Lòng mừng vui vô cùng. Làm như có linh cảm, mấy ngày nay lòng nhớ con vô cùng, đêm ngủ cũng nằm mơ thấy con. Mấy bữa nay, nhớ con quá đành phải mở các bài nhạc con hát mà nghe cho đỡ nhớ. Con lại mè nheo với mình...:"huhuhu, con nhớ dì quá, huhu con đau đớn, con quằn quại, con ốm nhách...huhuhu"... mình biết mà, con vốn kén ăn lại yếu trong người nữa, đi diễn hết các tỉnh miền tây suốt từ Tết đến giờ, sức nào chịu nổi. Lòng lo lắng cho con vô cùng. Đọc dòng chữ "con nhớ dì quá" của Noo, mình muốn rơi nước mắt. Ừ! Con là thế, gặp dì là huhuhu, vậy mà vẫn không quên thêm 1 câu "dì lì xì con đi". Ôi! chàng ca sĩ Noo Phước Thịnh lại mè nheo dì lì xì nữa đây mà! Ừ! thì năm nào dì cũng lì xì con hết, năm nay có gặp được con từ Tết đến giờ đâu mà lì xì..??? Chỉ còn tối nay là thảnh thơi nữa thôi, bắt đầu từ tối mai là lao vào tập chương trình cho ngày 8/3 rồi. Kế hoạch và lịch tuần sau thì dày đặc... nhà cửa thì chuẩn bị sửa nữa, còn phải dọn dẹp đồ đạc và bao thứ linh tinh nữa. Cả con, cả dì, ai cũng bận rộn Noo nhỉ?! Lòng nhớ con rất nhiều nhưng sự thành công của con là niềm vui của mình mà. Đành vậy! Chúc con luôn may mắn và sức khoẻ, con trai yêu thương của dì nhé! !

NHỮNG NGÀY TẾT 2010

Mấy ngày Tết thế là cũng trôi qua nhanh vèo như 1 cái chớp mắt. Chả bù với mấy ngày trước Tết bận rộn lo chuẩn bị nhà cửa đón Tết. Rồi 30 đón Ông bà về ăn tết, mới đó đã mùng 3 cúng tiễn Ông Bà ... Vậy là Tết 2010 cũng xong. Mình chính thức bước qua 30 tuổi. Hôm nay đã là mùng 6 Tết rồi, ngồi viết blog điểm lại những ngày Tết của mình. Năm nào cũng như năm nào, cũng thế... Những ngày trước Tết. 25 Tết... Chở mẹ về Củ Chi tảo mộ cho Ông Bà... Năm nay tổng cộng là 7 cái mộ. Ông Bà nội ngoại, Ba, cậu Mười và thêm anh Hai nữa. 26 Tết... Đám giỗ lần thừ 2 của Ba, cũng là ngày tụng mãn tang Khó cho gia đình luôn. Ba mất được 2 năm, anh Hai thì mất được 6 tháng. Chỉ trong vòng 2 năm thôi mà gia đình mất đi 2 người đàn ông trụ cột. Tết nhất nhà cửa càng neo người. 27 Tết... Tối chở em Su (em gái kết nghĩa) đi 1 vòng ngắm chợ hoa, em Su mua tặng mình 1 chậu kiểng bé bé không biết là loại cây gì mà có lá hình giống trái tim, thật xinh. Chắc em ngụ ý chúc mình năm mới có tình yêu.... hehehe;) 28 Tết... Dự định đi cùng với nhóm LHL đi Từ thiện chăm quà cho trẻ em nghèo ở Quận 8 đón Tết theo thông báo của anh Sang từ đêm hôm trước. Anh Sang hẹn 9g sáng, nhưng lu bu công việc dọn dẹp một lát quên mất giờ, lên tới điểm tập trung thì lại trễ mất tiêu, mọi người đi cả... sẵn nơi tập trung ở ngay khu Đại Thế Giới Quận 5... là nơi đông người Hoa sinh sống và làm ăn, gần Chợ Lớn nữa. Thế là đánh 1 vòng xem phố người Hoa chuẩn bị Tết như thế nào. Chả là người Hoa cũng ăn Tết như VIệt Nam mình mà! Đúng là phố người Hoa sinh sống có khác, nhộn nhịp, tấp nập, tưng bừng, rực rỡ màu sắc của ngày Tết cổ truyền là màu đỏ và màu vàng... Ngang dãy hàng bán bánh Tổ, 1 món bánh truyền thống của người Hoa dịp Tết để chưng trên bàn thờ Tổ tiên. Mình cũng ghé vào mua 1 cặp loại trung trung để đem về đặt trên bàn thờ. Qua 3 ngày Tết, sẽ có món bánh Tổ chiên... ngon ngon là... 29 Tết... Tối chở chị Ba đi chợ đêm Bình Tây mua đồ lặt vặt cá nhân. Mấy ngày trước lo dọn dẹp, đi chợ nấu nướng cho những ngày Tết nên chị em chẳng mua sắm được gì cả. Từ ngày Chợ đêm Kỳ Hoà ở Quận 10 dẹp rồi, mấy ngày này đi kiếm 1 cái chợ đêm để mua đồ ngoài Sài Gòn ra chẳng còn ở đâu. Mà lên Sài Gòn thì lại kẹt xe vì người ta bắt đầu đi ngắm đường phố hoa Nguyễn Huệ nên thôi chạy tuốt xuống chợ Bình Tây ở Quận 6 đi chợ đêm ở đấy. Vừa rẻ, vừa thông thoáng đường xá khỏi phải chen lấn. Giao thừa 30 tết... Năm nay mình lại chẳng đón giao thừa xem pháo bông được gì cả vì mấy ngày trước tết lo dọn dẹp mệt mỏi quá nên 10 giờ tối dự định chợp mắt 1 chút rồi dậy đón Giao thừa, không ngờ mệt quá ngủ queo luôn. Mẹ và chị thấy ngủ say quá nên cũng không đánh thức. Đến khi giật mình tỉnh dậy thì đã hơn 1g sáng ngày mùng 1 rồi... Mùng 1 Tết. Đường xá những ngày Tết ở Sài Gòn vắng tanh vắng ngắt. Chiều mùng 1 mình chở chị đi Chùa đầu năm. Mình thường đi Chùa Quán Thế Âm ở đường Thích Quảng Đức quận Phú Nhuận. Đây cũng là nơi Bồ Tát Thích Quảng Đức tu hành ngày xưa nên thường gọi là chùa Thích Quảng Đức. Mình biết ngôi chùa này cũng được 10 năm, cũng vào giao thừa năm 1999, các anh chị trong Đoàn mình ngày xưa dẫn đi nên mình biết và thích, kể từ đó năm nào cứ đến giao thừa xong hoặc mùng 1 Tết là mình đi Chùa Thích Quảng Đức. Không gian ở đây rộng rãi và thoáng đãng. Khung cảnh trang nghiêm và đẹp. Tuy cũng đông khách đến viếng nhưng không có cảnh chen lấn đùn đẩy nhau như các Chùa nổi tiếng khác trên địa bàn thành phố. Nhang đèn thì để phía trước sân Chùa cho khách có thể tự do lấy nhang vào thắp và mỗi người chỉ thắp 1 cây. Bên cạnh là thùng tiền công đức tuỳ hỉ chứ không có cảnh người bán nhang chèo kéo, chào mời. Ngay cả gửi xe cũng có thùng tiền công đức tuỳ hỉ nữa... nên từ ngày biết đến Chùa này năm nào mình cũng chọn Chùa Thích Quảng Đức để đi xuất hành đầu năm Mùng 2 Tết. 3 mẹ con rủ nhau đi đường phố hoa Nguyễn Huệ chụp hình. MÌnh cũng chụp 1 tấm cùng mẹ ở ngay bên cánh đồng lúa xanh rì... chẳng thích chụp hình nhiều chỉ thích chụp hình cho người khác và cây cỏ hoa lá thôi.
hinh Tet
Thích cái tượng chú Bạch Hổ này quá, chụp hình lại làm kỷ niệm năm Canh Dần.


hinh Tet
Chụp hình cùng mẹ bên cánh đồng lúa xanh.
Photobucket
Thấy bụi tre treo những chiếc lồng đèn xinh xinh liền chụp hình vì thích tre trúc từ xưa giờ mà...

Mùng 3 Tết Tiếp tục ở nhà Ăn, Ngủ, Xem phim.... xem phim, Ăn và Ngủ (xong mấy ngày Tết chắc là mập ú như heo sữa quay) Mùng 4 Tết Chiều tối chị 2 Hà trong nhóm mấy anh chị em kết nghĩa gọi điện đi họp mặt cafe đầu năm. Mà đêm qua chat với Nghĩa hẹn nhau đi cafe Sông Mê rồi. Thôi sẵn mọi người cũng biết nhau rủ Nghĩa đi chung luôn. Nhưng đến tối thì mấy anh chị trong nhóm lại không thích đi cafe Sông Mê, thế là cả nhóm 7 người họp cafe đầu năm ở quán Chợt Nhớ trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Nghĩa ngồi ở Chợt Nhớ nhưng mình và Nghĩa vẫn nhắc nhớ đến Sông Mê và hẹn nhau thôi để bữa nào khác chị em hẹn nhau ra Sông Mê ngồi tám riêng. Mùng 5 Tết Cả buổi sáng loay hoay với con nhỏ Be chở nhỏ đi ăn sáng rồi ra ga Hoà Hưng đến cả 3 lần để nhỏ hỏi vé xe lửa ra Bình Định thăm quê người yêu. Tranh thủ ghé nhà sách mua chiếc đồng hồ xinh xinh làm quà tặng sinh nhật cho bé Tuyền_nhân viên pha chế ở quán cafe Sông Mê. Không hiểu sao từ ngày là khách quen của quán đến giờ, mình thương và quý các em phục vụ và nhân viên của quán đến vậy. Sáng sớm mới ngủ dậy đã nhắn tin chúc mừng sinh nhật cho bé rồi. Bé bất ngờ vì không biết vì sao mình lại nhớ và biết ngày sinh nhật của bé??? Xong hết việc rồi lại chở nhỏ Be về quán Sông Mê uống cafe với nhỏ, nhưng bé Tuyền thì lại nghỉ làm vì hôm nay sinh nhật nên xin phép nghỉ ca. Thế là đến tối, mẹ và chị rủ nhau ba mẹ con ra quán uống cafe đầu năm, mình đành gửi quà sinh nhật lại cho quản lý quán nhờ chuyển giùm. Mùng 6 tết. Tối nay bé Tuyền hẹn mình đi cafe để đáp lại món quà sinh nhật của bé. 2 chị em chọn quán cafe Khúc Dạo Đầu gần nhà mình để đi. Từ ngày quán mở đến giờ hơn nửa năm rồi mà nay mới có dịp đến lần đầu tiên, cũng hay hay... 2 chị em ngồi tám chuyện 10 giờ đêm mới ra về. ....... Thế là những ngày Tết của mình đã trôi qua thế đấy... ngày mai bắt đầu khởi động cho những dự định mới mẻ của mình trong năm 2010 này thôi.

... THANH THẢN


Hôm qua, mình lại cùng với nhóm từ thiện LHL và các thầy của các Chùa trên địa bàn thành phố đi từ thiện, phát quà cho dân nghèo ở xã Bàu Côi, huyện Long Khánh, tỉnh Đồng Nai. Cả đoàn đi 17 người, chỉ có mình và 1 cô bé nữa là nữ thôi. Còn bao nhiêu là các thầy và các anh em văn nghệ sỹ. Chuyến đi kỳ này không có những người của chuyến đi Vũng Tàu kỳ trước nhưng cũng vui... Có cả anh chàng ca sĩ trẻ Ngô Hiệp đi nữa chứ... Ngôi chùa Huyền Trang Tự là nơi thầy Đồng Tâm, người đứng ra tổ chức chuyến đi lần này, xuất gia. Ngôi chùa nằm heo hút sâu bên trong con đường đất đỏ nhỏ, đất rộng, đang xây cất lại và có nhiều tiểu cảnh trang trí... rất yên tĩnh và khá đẹp. Xung quanh vùng là người dân tộc Châu Ro sinh sống khá nhiều. Mỗi phần quà của nhóm gửi đến các bà con chỉ là 10kg gạo, mì gói, 1 lốc trà xanh, nước tương và kẹo cùng 1 ít quần áo đã qua sử dụng nhưng nhìn những ánh mắt vui mừng của các bà con dân nghèo người dân tộc khi đón nhận những phần quà đơn sơ ấy... bao nhiêu nỗi mệt nhọc vì nắng, vì đường xa của cả nhóm tan biến hết. Người dân tộc trên đất nước mình nằm ở vùng sâu trong rẫy, trong núi còn nghèo quá, còn nhiều thiếu thốn, khó khăn... đem đến cho họ chút ấm áp của mùa xuân để có được một cái tết ấm cúng như bao nhà cũng là niềm hạnh phúc của nhóm từ thiện này và cũng là niềm vui của mình. Với mình bây giờ, chỉ có những việc đi cùng với nhóm làm từ thiện, chỉ có đọc sách, viết lách là niềm vui và hạnh phúc của mình mà thôi. Chiều nay, dạo quanh blog các bạn bè, mình lại đọc được entry mới của cô bạn thân cũng những lời lẽ dằn vặt giữa con tim và lý trí với người xưa của mình đã đi lấy vợ. Trong khi cô vừa kỷ niệm 10 năm ngày cưới với chồng cách đây hơn 1 tuần. Thở dài ... đã khuyên bạn 1 lần và bạn cũng đã lớn rồi.... vậy mà.... chả lẽ trên đời này ngoài cái tình cảm, tình yêu nam nữ và những xúc cảm yêu đương đó ra... không còn thứ gì khác hay ho hơn sao??? Không thể bắt bạn sống như mình nhưng... mình cảm thấy một sự chán ngán cho cái điều đó nơi bạn. Không còn liên lạc và không muốn tiếp xúc cùng bạn nữa nhưng vẫn thầm cầu cho bạn vượt qua được cơn bão lòng say nắng đầy tội lỗi này. Đường phía trước còn dài và xa lắm. Phải vững lòng mới có thể bước tiếp được.... bạn ơi! đừng để lý trí mình bị con tim mù quáng kia dần lối... có ngày bạn sẽ hối tiếc thì đã muộn...

BẠN

Sáng qua, vào blog yahoo plus của cô bạn thời phổ thông, tôi đọc được entry của bạn viết về tôi. tôi xin mạn phép được copy về blog của mình. Cám ơn bạn đã dành cho tôi tình cảm với bài viết này. Với những gì bạn đã gây ra cho tôi sự tổn thương sâu sắc trong lòng về những chuyện tình cảm nông nỗi và những cảm giác "say nắng, say mưa" của bạn mà với một người khó tính và bảo thủ như tôi, khó lòng chấp nhận được. Dù mọi việc, tôi và bạn cũng đã gặp gỡ giải quyết, nói chuyện trong sự tôn trọng và hiểu biết của những người bạn gái tuổi ba mươi... nhưng bạn ơi, tôi không thể nào trở lại được như xưa, có thể ngồi lặng im bên bạn để mang lại cảm giác bình yên cho bạn được nữa đâu, bạn gái ạ! 30 tuổi, bạn đã có những gì mà bạn ao ước và đang dần thành hiện thực, còn tôi vẫn ngụp lặn trong giông bão hàng ngày để tìm kiếm cho mình một thứ hạnh phúc nhỏ nhoi ... có lẽ bạn may mắn hơn tôi nhiều thứ, có lẽ bạn chưa từng trải qua những gì tôi từng trải, có lẽ những gì bạn ao ước, khao khát đều dần thành hiện thực nên bạn không thể nào cảm được và chia sẻ gì được với một người như tôi đâu bạn ạ! Hơn 14 năm trời làm bạn với nhau... cũng đã đến lúc chúng ta không đi cùng một con đường. Hy vọng với những gì bạn đã vấp váp trải qua, bạn sẽ tự đứng lên mà đi vững vàng bạn nhé! Tôi chúc bạn nghị lực, chỉ vậy thôi!

BẠN THÂN Sáng hôm qua tình cờ đọc được bài viết "Vòng hoa dại " của một blogger trên trang chủ của Yahoo.Một câu chuyện thật cảm động về hai người bạn ở một miền quê nghèo khó.Một trong hai người phải chuyển nhà đi nơi khác.Sau nhiều năm xa quê người ấy trở về thì hay tin bạn mình đã không còn nữa.Bất chợt tôi thấy lòng bâng khuâng... Tôi có bạn,một người bạn thật đặc biệt.Ngày ấy trái hẳn với tính vui vẻ hoạt bát của tôi ,bạn là một người trầm tư ít nói.Thế mà chúng tôi trở nên thân thiết lúc nào không biết.Chắc là từ lúc tôi biết nhà bạn.Hai đứa rủ nhau đi học,rồi cùng nhau tham gia Đoàn phường.Lúc bấy giờ bạn và tôi là hai cô bé lúc nào cũng chở nhau trên chiếc xe đạp cọc cạch ,hăng hái có mặt ở hầu hết phong trào.Hai đứa phối hợp với nhau rất ăn ý nên mọi người rất tin tưởng và hay gọi đùa chúng tôi là cặp bài trùng.Cũng có những lúc chúng tôi mâu thuẫn với nhau nhưng bạn chẳng bao giờ trách móc tôi câu gì mà chỉ im lặng rồi tránh đi.Ở bên cạnh bạn lúc nào tôi cũng cảm thấy bình yên nhất là những lúc hai đứa ngồi ở một góc quán cà phê nhà bạn nghe nhạc.Mỗi khi có bài hát nào hay bạn đều mở cho tôi nghe ,thường là những bài hát buồn."Bao nhiêu đêm lang thang mình ta.Bao nhiêu đêm ta vẫn không nhà .Một mình ta với nỗi đau đầy vơi..."Thật sự tôi không hiểu hết ý nghĩa của lời nhạc nhưng tôi cảm nhận những bài hát đó bằng cách mà bạn hát tôi nghe,tha thiết và sâu lắng. Thế rồi tôi và bạn cũng phải tạm chia tay.Gia đình tôi chuyển nhà về Hóc Môn sống cùng ngoại.Phải mất một thời gian khá dài tôi mới thích nghi với cuộc sống mới .Tôi cũng bắt đầu quen thêm những người bạn mới nhưng không thân với ai như đã từng thân với bạn. Cuộc sống cứ thế trôi đi .Tôi lấy chồng rồi sinh con .Cuộc sống gia đình cũng khó khăn.Bạn đến thăm vợ chồng tôi trong căn nhà thuê nhỏ ở Tân Bình.Tôi vui lắm.Từ một cô gái năng động tôi sống khép mình với bổn phận làm vợ,làm mẹ.Hầu như tôi không dám liên lạc với bạn bè vì cảm giác mặc cảm.Chỉ có bạn và một cô bạn học nữa là những người tôi tin tưởng ,là chỗ dựa tinh thần cho tôi ,luôn động viên tôi vượt qua khó khăn . Sau hơn 5 năm thuê nhà ,cuối cùng vợ chồng tôi cũng xây dựng được một ngôi nhà nhỏ trong khu đất của gia đình chồng tôi.Vậy là tôi với bạn lại được gần nhà nhau. Ngày đó...bây giờ đã có quá nhiều thay đổi.Tôi và bạn không gặp nhau thường xuyên.Mỗi người đều có công việc riêng .Cho dù có lúc giữa chúng tôi có một khoảng cách nào đó,cho dù có lúc tôi vô tình làm bạn tổn thương nhưng tình cảm của tôi dành cho bạn vẫn không có gì thay đổi. Tôi sẽ không cố bước vào cuộc sống của bạn.Vì nếu làm vậy bạn sẽ càng xa tôi. Tôi sẽ không hỏi bạn tại sao lại lạnh nhạt với tôi.Vì tôi biết đó chỉ là vẻ bề ngoài,thật sự trong lòng bạn vẫn quan tâm dõi theo từng bước chân tôi đi. Không thể bên cạnh chia sẻ ,tôi sẽ đứng phía sau âm thầm cổ vũ và cầu chúc mọi điều tốt đẹp đến với bạn. Nếu một ngày nào đó mệt mỏi ,cô đơn,bạn hãy tìm đến tôi bạn thân nhé.!...

những ngày qua...

Ngày 16/1/2010 Đám cưới của anh Phó chủ tịch phường, ngày trước, anh và mình cùng sinh hoạt Đoàn chung và anh là đàn anh, là Bí thư đoàn phường của mình cách đây 12 năm về trước... anh và vợ mới cưới quen nhau hơn 10 năm trời, vì tương lai, vì sự nghiệp và những trắc trở này nọ, cuối cùng thì anh chị cũng có một đám cưới ấm cúng, tươm tất với đông đủ bạn bè, các cô chú bác cách mạng lão thành của phường, rồi các cô chú, anh chị lãnh đạo của Quận cũng đến tham dự đầy đủ trong đám cưới anh thật là vui và xúc động. Ngày hôm ấy, mình và các cô, cùng các em trong cơ quan uỷ ban lăng xăng phụ đón khách, xếp chỗ ngồi cho khách giùm anh chị. Hơn 2 tiếng đồng hồ từ lúc bắt đầu đón khách đến khi vào làm lễ, đứng trên đôi giày cao gót, đi tới đi lui, về đến nhà cơ chân mình căng cứng, nhức không thể tả luôn... vậy mà vui ghê! Đám cưới anh chị, gặp lại các chiến hữu, các bạn bè, các anh chị cùng sinh hoạt Đoàn với mình cách đây 10 năm về trước... vui thật là vui.. tay bắt mặt mừng, ai cũng gia đình, con cái đề huề... ai cũng hỏi mình chừng nào thì tới mình đây??? Cười trừ rồi đánh trống lảng sang chuyện khác, chẳng muốn nhắc tới nữa... tới đâu thì tới... mà thấy ở 1 mình cũng vui vậy, mình đâu có buồn phiền hay cảm thấy cô đơn trống trải gì đâu. Thấy thích thú nữa là đằng khác... Ngày 17/1 và 18/1 Đêm trước tan đám cưới về đến nhà là 10 giờ đêm. Online 1 chút rồi đi ngủ sớm, sáng hôm sau là phải dậy sớm đi Vũng Tàu rồi. Dạo này mình cũng thật là giang hồ, bụi bặm... đêm trước đi đám cưới gặp anh bạn thân Hoài Sang làm thiết kế thời trang, anh rủ mình đi Vũng Tàu làm chương trình từ thiện trao học bổng cho sinh viên nghèo ở trường Đại học Bà Rịa Vũng Tàu do tạp chí HTV tở chức, thật ra chương trình cũng được anh gửi báo trước từ đầu tháng nhưng vì kẹt đi đám cưới nên mình từ chối... không ngờ anh Sang cũng bận đi đám cưới nên cũng ra sau 1 ngày là ngày 17/1. Thế là nhận lời liền. Hôm Noel mình cũng có dịp đi cùng với nhóm này trao quà cho thiếu nhi nghèo ở các quận rồi. Lần này đi cùng là lần thứ hai..., thế là 4g sáng mình đã trở dậy, quơ 1 bộ đồ, cái khăn tắm, khăn lau mặt, kem đánh răng, bàn chải, dầu tắm, dầu gội và ba cái thuốc linh tinh cho căn bệnh suyễn của mình, cho vào cái túi xách mình thường đeo, không quên bỏ vào cuốn truyện dày đang đọc dang dở "Thần thoại Hy Lạp"...nhờ vậy mà sau chuyến đi về mình có tên gọi mới của diễn viên điện ảnh Phi Long đặt cho mình là "Chị Thần Thoại Hy Lạp"...bigsmile Có lẽ những năm tháng hoạt động Đoàn, đi công tác xa, đi trại, đi giao lưu, ăn ở sinh hoạt bờ bụi quen rồi nên giờ mỗi lần đi đâu xa,mình tỉnh queo khi gần đến giờ đi mới quơ bộ đồ, ba cái vật dụng cá nhân bỏ vào cái túi xách cho gọn nhẹ, thuận tiện.... không như ngày xưa, những ngày đầu mới đi trại, mình cụ bị đồ đạc trước cả tuần lễ, đến ngày đi còn soạn lại coi có thiếu thứ gì không??? Bây giờ thì đơn giản thế đấy! Đi xa 2 ngày mà cứ tung tăng như đi đâu vài tiếng gần nhà. 2 ngày ở Vũng Tàu với nhóm thật vui. Tuy chương trình diễn ra không như kịch bản của nhóm soạn trước, cũng có những trục trặc nhỏ trong nội bộ nhóm nhưng nhìn chung mình cảm thấy thật thoải mái, thân thiện và hoà đồng dù chỉ tham gia mới 2 lần thôi. Trong chuyến đi có các anh chị là phóng viên và diễn viên điện ảnh, ca sĩ Bích Hằng, Phi Long, danh hài Hoàng Mập, ca sĩ Đông Dương.... nhưng gây ấn tượng cho mình nhất là Phi Long. Bạn diễn viên trẻ, chỉ mới đóng phim có vài bộ phim, xuất thân là diễn viên múa nhưng cái cách mà Phi Long ứng xử khi gặp tình huống bị cắt chương trình không như trong kịch bản đề ra, dù rất buồn, dù không được xuất hiện để đáp lại tấm thịnh tình mà fan hâm mộ dành cho Phi Long, khi mà đúng dịp đoàn tới Bà Rịa Vũng Tàu thì đài truyền hình Bà Rịa cũng đang chiếu bộ phim "Áo cưới thiên đường" có Phi Long đóng nên khi Phi Long vừa bước chân ra khỏi cửa khách sạn là đã có người nhận ra rồi... vậy mà ... sự cố xảy ra, Phi Long rất buồn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, cố kềm để về khách sạn đã làm cho mình khâm phục. Về tới khách sạn, cả đám xúm lại an ủi Phi Long, bạn bảo không có gì chỉ tiếc là không được hát cho khán giả hâm mộ mình nghe mà thôi nhưng mắt bạn buồn lắm. Bạn phân trần với mình "Chị có hiểu cảm giác của em không?" Mình gật đầu, mình hiểu cái cảm giác ấy, cái cảm giác một người nghệ sỹ khi chuẩn bị bước lên sân khấu, chuẩn bị dồn hết tâm sức của mình cho tiết mục mình sắp biểu diễn, dưới kia là những fan hâm mộ, những khán giả đang chờ đợi mình thì bỗng nhiên chương trình dừng lại và tiết mục mình bị cắt... khán giả hụt hẫng một, người nghệ sỹ hụt hẫng và đau đớn mười. Đau đớn và hụt hẫng vì đã làm phụ lòng người hâm mộ đang đón đợi mình, đã không được cống hiến hết sức mình vì nghệ thuật... và nhiều cảm xúc khác nữa... mà nhìn vào cặp mắt long lanh, buồn buồn của Phi Long, đã nói lên hết tất cả điều đó. Mình cảm thấy thật khâm phục bạn. Bạn còn trẻ, và con đường đi đến nghệ thuật thì lắm nỗi chông gai nhưng thái độ và cách cư xử của bạn thật đáng nể và đáng để cho nhiều người học hỏi. Hơn nữa, một ngày rưỡi ở Vũng Tàu, Phi Long cùng ăn, ở sinh hoạt chung với cả nhóm, thái độ hoà đồng, thân thiện và vui nhộn của bạn khiến cho một người xét nét và khó tính như mình cũng cảm thấy quý mến cậu bạn diễn viên ấy. Mình tin chắc rằng trong tương lai Phi Long sẽ còn tiến xa hơn nữa trên bước đường nghệ thuật của mình với những gì đáng quý mà mình được chứng kiến nơi phi Long ngày hôm nay. Photobucket Ngày 19/1/2010 Sau 2 ngày ở Vũng Tàu về mệt nhoài, sáng nay lại mưa do ảnh hưởng cùa cơn áp thấp nhiệt đới từ miền Trung. Hôm nay lại là ngày giỗ lần thứ 11 của bà nội nữa chứ. Nhanh thật, mới đó mà 11 năm ngày bà mất... loay hoay cả buổi sáng nấu nướng cúng kiếng và sự mệt mỏi sau chuyến đi xa hôm qua, gặp trời mưa lành lạnh, mình đi ngủ trưa và đánh một giấc tới hẳn 3 giờ chiều. Tối nay lại tập văn nghệ chuẩn bị cho chương trình Mừng Đảng - Mừng Xuân ngày 5/2 sắp tới nữa chứ. Nhiều việc quá, cứ xoắn lấy mình, bỗng chốc những nỗi buồn từ những ngày trước tan biến. Mình là người nhớ dai những chuyện vui nhưng lại mau quên những chuyện buồn. Mình không cho phép mình buồn bã, ủ rũ quá 1 tuần... chắc tại mình sinh ở cung Nhân Mã nên mới thế. Mà buồn gì cơ chứ?! Chị thì cũng đã hết bệnh và xuất viện rồi, mình đang sống trong tình thương yêu của bè bạn quý mến và sắp Tết nữa rồi... nhiều việc để mình lo nghĩ và tính toán hơn những nỗi buồn vu vơ của những chuyện tình cảm không như ý đó... mặc kệ! Mình đang tận hưởng những giây phút bình an trong tâm hồn.
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31