Lời tự thú của một người thích sự hòan hảo!
Saturday, June 27, 2009 4:26:51 PM
Tối nay, ko hiểu sao TV trong phòng tự động bật lên một phim rất lâu mình không xem. Nhưng lần này xem lại, bỗng có cảm giác rất khác, người tặng bộ phim này cho mình muốn nói điều gì đó, không đơn thuần là tặng một bộ phim của thần tượng...
Xem sang đến bộ phim thứ hai... Nhắn tin cho một vài người bạn. Đến một người, mình đoán được nội dung reply chứng tỏ cũng đã khá hiểu người ấy. Tin nhắn làm cho mình buồn, nhưng nó lại là xúc tác cuối cùng để mình chợt nhận ra, tại sao mình cứ liên tiếp mắc sai lầm như thế, tại sao không vượt lên được cái bóng của bản thân mình mà cứ phải chạy theo nó khắp mọi nơi?!
Bộ phim thứ nhất nói về những người hay chạy trốn. Họ sợ để cho người khác hiểu về mình, trở nên quan trọng với mình nên liên tục thay đổi chỗ ở trước khi kịp thân thiết với bất kỳ ai! Cho đến khi họ hiểu ra rằng, những nơi mới, những con người mới chỉ mới trong ngày đầu tiên, rồi sau đó họ vẫn chỉ là những người bình thường, có khi vui, khi buồn, mọi việc đều có 2 mặt của nó. Và họ quyết định ở lại một nơi để tìm hiểu và yêu mến những con người ở đó, cũng là tìm thấy hạnh phúc cho bản thân mình!
Câu chuyện này liên quan đến mình ở điểm nào? uhm... mình hay thay đổi, một trong những biểu hiện là thay đổi nơi làm việc. Mình làm việc như cưỡi ngựa xem hoa rồi mau chóng cho rằng không còn điều gì mới mẻ. Ban đầu thì mượn lý do rằng mình sợ bị tụt hậu, sợ không học được nhiều, rằng mình ham học hỏi, công việc thì buồn chán.v.v. Thực tế mình sợ phải thừa nhận không phải công việc buồn chán mà là bản thân mình buồn, và thấy chán, nên coi công việc và nơi làm việc và tất cả những người quen biết qua công việc là một cách để đổi mới, để tìm kiếm niềm vui??! Ngay cả khi một người làm về nhân sự ở một công ty lớn nhận xét: "Em đang có một công việc rất tốt so với các bạn ở đây, tại sao lại múôn tìm một công việc tốt hơn?"
Thừa nhận thêm một điểm nữa từ điều này: Mình rất ích kỷ, chưa từng thực sự gắn bó và nghĩ cho công ty, đồng nghiệp nơi mình làm việc. Bắt đầu từ tư tưởng đó mà mọi cố gắng trong công việc có lẽ chỉ vì bản thân mình mà thôi. Cho dù công việc có khó khăn, thậm chí bế tắc, cho dù có thể giữa các quan điểm khác nhau, người sai không phải là mình... Nhưng người ta vẫn có thể ở lại và sống tốt với muôn vàn điều sai hỏng, với tính hai mặt của cuộc sống và trưởng thành từ đó, xây dựng từ đó, tại sao mình thì không? Là vì mình ích kỷ.
Mình sợ sự thật chứ không sợ nói ra sự thật... ngay cả khi nếu đống nghiệp có đọc được…
Ai cũng phải sống cho bản thân mình trước tiên, ai cũng vậy! Nhưng tính ích kỷ, mà đằng sau nó là sự sợ hãi của mình, nó khiến cho mình không thực sự hiểu sâu, biết sâu về một vấn đề nào. Điều này tự thân mình phải mất rất nhiều thời gian mới nhận ra được là bởi nhận xét mơ hồ của rất nhiều người: L suy nghĩ chín chắn, và sâu sắc, và khôn ngoan hơn nhiều người bằng lứa tuổi!! Có thật thế không ạ trong khi lúc khác lại nói mình cư xử trẻ con? Bản thân mình vẫn luôn luôn hoài nghi (đc cái khiêm tốn thì hòan tòan là thật)
Nhận thức mơ hồ về công việc, về cuộc sống và những người xung quanh chưa biết khi nào mới bù lấp hết được, nhưng mình sẽ cố gắng thay đổi (không phải là thay đổi ở điều kiện bên ngòai mà là thay đổi cách suy nghĩ, cách giải quyết vấn đề) sao cho sẽ hiểu được những thứ xung quanh trước khi ra đi với điều gì đó mới mẻ hơn!
Nếu không mất mát rất nhiều hẳn mình sẽ không nhận ra được điều nho nhỏ ở trên! Mỗi người đều có ít nhất một khiếm khuyết, không có ai hoàn hảo. Mình đã từng mất đi tình bạn, mất rất nhiều thời gian đẹp đẽ chỉ để học được điều mà ai đó vừa làm cho mình hiểu ra. Một thành công lớn xứng đáng hơn tất cả những điều mình nói được mà đã không thể làm được!
Không đòi hỏi sự toàn ven, chỉ là thử một cách khác để sống tốt hơn và làm cho những người thân yêu hạnh phúc hơn! Cảm ơn những người đã ở bên mình dù mình có gây ra bao sai trái, cảm ơn vì đã yêu thương mình! Cũng cảm ơn người đã khắt khe vời mình, đã giúp mình hiểu được bản thân!
Nếu kiên nhẫn đọc được đến đây thì phần kết dành cho một người thân thiết. Ai cũng có quyền tìm kiếm tình yêu thương và chia sẻ, tình yêu không sai, nhưng tình yêu gắn liền với trách nhiệm, nếu chỉ biết yêu bản thân mình thì cho dù có được bao nhiêu cũng là chưa đủ, rồi người khác sẽ chẳng thể cho thêm được gì. Bản thân mình khuyết sao lại đòi hỏi người khác phải tròn?
Bài viết này dành tằng những người bạn yêu mến mình và chưa bao giờ từ bỏ mình dành tặng cả những ai muốn hiểu và sẵn sang để hiểu về một con người còn rất nhiều khiếm khuyết nhưng sẵn lòng chia sẻ đó không phải là một tôi của ngày hôm qua.
)
Lâu lâu rồi mới có một ngày chủ nhật thư giãn thoải mái như hôm nay: ko ngó ngàng đến công việc, không có hoạt động gì đáng kể ngoài chăm chút cho gia đình và bản thân, thấy cuộc sống trôi chầm chậm với cảm giác êm ả, đầm ấm theo đúng nghĩa.
Cảm xúc ơi, trở lại đi nào! Cũng lâu lâu rồi thấy mình lạnh, mình dửng dưng không tin tưởng, không mong chờ điều gì đặc biệt lắm. Có người bảo đó là thái độ tiêu cực, mình thì nói đó là thực tế, mình không thích viển vông nữa, ít những khoảnh khắc hâm hâm, khùng khùng như ngày xưa... Nhưng bây giờ mình lại muốn có điều gì đó tươi mới, đẹp đẽ hơn và thật hơn!
Từ hồi be bé mình đã bị bảo là giống một bà già, có lẽ đúng thật, bây giờ lại thấy mình như già hơn bao giờ hết. Ước gì được trẻ lại, quay lại quãng thời gian đã qua, mình sẽ sống tốt hơn, làm tốt hơn, không phải để có được điều gì đó khác đi, chỉ là vì có những khỏanh khắc quý giá trong cuộc sống khi đã trôi qua thì luôn để lại nhiều lưu luyến, nuối tiếc mà không có cách nào quay trở lại. Cách tốt nhất là tạo ra những khoảnh khắc mới hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn và không lặp lại những điều khiến cho mình phải tiếc nuối. Đôi khi muốn dừng những suy nghĩ lại để hành động, làm điều gì đó những rồi nhận ra điều đấy không phù hợp với mình. Hạnh phúc là được sống cuộc sống như mình vẫn sống, là trân trọng những gì mình có. Bài học mà mình mới hiểu được là: thành công thôi không mang lại hạnh phúc, hạnh phúc là khi làm được những điều thực sự có ý nghĩa với mình, điều mà mình thực sự trân trọng và có người để chia sẻ.
Ai đó ra đi có thể tạo nên khoảng trống trong cuộc sống của mình và của người ấy một thời gian. Rồi mọi chuyện sẽ trở về một quỹ đạo mới, một cuộc sống mới, những con người mới. Ai cũng phải ra đi để tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc sông của mình, để trả lời câu hỏi: Mình là ai? Có khi nào mình cũng quyết định ra đi để tìm kiếm điều gì đó tốt đẹp hơn? Nếu như ở lại vẫn có thể đạt được tất cả những gì mình muốn thì mình sẽ lựa chọn ở lại. Sometime boundary is better than freedom! 

























