Subscribe to RSS feed

Lời tự thú của một người thích sự hòan hảo!

Mình biết là mình sai, nhưng không biết là sai từ đâu, những người xung quanh cũng đã dùng nhiều cách để làm cho mình hiểu nhưng mà... vô tác dụng. Phải nói mình sinh ra với cái đầu "bướng chưa từng thấy"...
Tối nay, ko hiểu sao TV trong phòng tự động bật lên một phim rất lâu mình không xem. Nhưng lần này xem lại, bỗng có cảm giác rất khác, người tặng bộ phim này cho mình muốn nói điều gì đó, không đơn thuần là tặng một bộ phim của thần tượng...
Xem sang đến bộ phim thứ hai... Nhắn tin cho một vài người bạn. Đến một người, mình đoán được nội dung reply chứng tỏ cũng đã khá hiểu người ấy. Tin nhắn làm cho mình buồn, nhưng nó lại là xúc tác cuối cùng để mình chợt nhận ra, tại sao mình cứ liên tiếp mắc sai lầm như thế, tại sao không vượt lên được cái bóng của bản thân mình mà cứ phải chạy theo nó khắp mọi nơi?!
Bộ phim thứ nhất nói về những người hay chạy trốn. Họ sợ để cho người khác hiểu về mình, trở nên quan trọng với mình nên liên tục thay đổi chỗ ở trước khi kịp thân thiết với bất kỳ ai! Cho đến khi họ hiểu ra rằng, những nơi mới, những con người mới chỉ mới trong ngày đầu tiên, rồi sau đó họ vẫn chỉ là những người bình thường, có khi vui, khi buồn, mọi việc đều có 2 mặt của nó. Và họ quyết định ở lại một nơi để tìm hiểu và yêu mến những con người ở đó, cũng là tìm thấy hạnh phúc cho bản thân mình!
Câu chuyện này liên quan đến mình ở điểm nào? uhm... mình hay thay đổi, một trong những biểu hiện là thay đổi nơi làm việc. Mình làm việc như cưỡi ngựa xem hoa rồi mau chóng cho rằng không còn điều gì mới mẻ. Ban đầu thì mượn lý do rằng mình sợ bị tụt hậu, sợ không học được nhiều, rằng mình ham học hỏi, công việc thì buồn chán.v.v. Thực tế mình sợ phải thừa nhận không phải công việc buồn chán mà là bản thân mình buồn, và thấy chán, nên coi công việc và nơi làm việc và tất cả những người quen biết qua công việc là một cách để đổi mới, để tìm kiếm niềm vui??! Ngay cả khi một người làm về nhân sự ở một công ty lớn nhận xét: "Em đang có một công việc rất tốt so với các bạn ở đây, tại sao lại múôn tìm một công việc tốt hơn?"
Thừa nhận thêm một điểm nữa từ điều này: Mình rất ích kỷ, chưa từng thực sự gắn bó và nghĩ cho công ty, đồng nghiệp nơi mình làm việc. Bắt đầu từ tư tưởng đó mà mọi cố gắng trong công việc có lẽ chỉ vì bản thân mình mà thôi. Cho dù công việc có khó khăn, thậm chí bế tắc, cho dù có thể giữa các quan điểm khác nhau, người sai không phải là mình... Nhưng người ta vẫn có thể ở lại và sống tốt với muôn vàn điều sai hỏng, với tính hai mặt của cuộc sống và trưởng thành từ đó, xây dựng từ đó, tại sao mình thì không? Là vì mình ích kỷ.
Mình sợ sự thật chứ không sợ nói ra sự thật... ngay cả khi nếu đống nghiệp có đọc được…
Ai cũng phải sống cho bản thân mình trước tiên, ai cũng vậy! Nhưng tính ích kỷ, mà đằng sau nó là sự sợ hãi của mình, nó khiến cho mình không thực sự hiểu sâu, biết sâu về một vấn đề nào. Điều này tự thân mình phải mất rất nhiều thời gian mới nhận ra được là bởi nhận xét mơ hồ của rất nhiều người: L suy nghĩ chín chắn, và sâu sắc, và khôn ngoan hơn nhiều người bằng lứa tuổi!! Có thật thế không ạ trong khi lúc khác lại nói mình cư xử trẻ con? Bản thân mình vẫn luôn luôn hoài nghi (đc cái khiêm tốn thì hòan tòan là thật)
Nhận thức mơ hồ về công việc, về cuộc sống và những người xung quanh chưa biết khi nào mới bù lấp hết được, nhưng mình sẽ cố gắng thay đổi (không phải là thay đổi ở điều kiện bên ngòai mà là thay đổi cách suy nghĩ, cách giải quyết vấn đề) sao cho sẽ hiểu được những thứ xung quanh trước khi ra đi với điều gì đó mới mẻ hơn!
Nếu không mất mát rất nhiều hẳn mình sẽ không nhận ra được điều nho nhỏ ở trên! Mỗi người đều có ít nhất một khiếm khuyết, không có ai hoàn hảo. Mình đã từng mất đi tình bạn, mất rất nhiều thời gian đẹp đẽ chỉ để học được điều mà ai đó vừa làm cho mình hiểu ra. Một thành công lớn xứng đáng hơn tất cả những điều mình nói được mà đã không thể làm được!
Không đòi hỏi sự toàn ven, chỉ là thử một cách khác để sống tốt hơn và làm cho những người thân yêu hạnh phúc hơn! Cảm ơn những người đã ở bên mình dù mình có gây ra bao sai trái, cảm ơn vì đã yêu thương mình! Cũng cảm ơn người đã khắt khe vời mình, đã giúp mình hiểu được bản thân!
Nếu kiên nhẫn đọc được đến đây thì phần kết dành cho một người thân thiết. Ai cũng có quyền tìm kiếm tình yêu thương và chia sẻ, tình yêu không sai, nhưng tình yêu gắn liền với trách nhiệm, nếu chỉ biết yêu bản thân mình thì cho dù có được bao nhiêu cũng là chưa đủ, rồi người khác sẽ chẳng thể cho thêm được gì. Bản thân mình khuyết sao lại đòi hỏi người khác phải tròn?
Bài viết này dành tằng những người bạn yêu mến mình và chưa bao giờ từ bỏ mình  dành tặng cả những ai muốn hiểu và sẵn sang để hiểu về một con người còn rất nhiều khiếm khuyết nhưng sẵn lòng chia sẻ  đó không phải là một tôi của ngày hôm qua.

Love and Trust

Bông có cảm xúc, muốn viết chút gì đó sau khi nghe câu chuyện của đứa bạn. Chuyện không mới nhưng khiến cho mình rất bất ngờ: một tình bạn thân 8 năm phút chốc đổ vỡ vì một chút hiểu nhầm, vì ghen tuông. Những con người gắn bó, yêu thương nhau một thời gian dài, đến một lúc lại làm cho nhau tổn thương nhiều nhất. Khi không còn tình cảm, họ bắt đầu thấy những cái không hay, không tốt trong con người nhau, bắt đầu ghét nhau và còn hơn thế nữa.
Trong cuộc đời, ai cũng có lúc gây ra sai lầm, nhưng sai lầm của mình thì dễ dàng được xem qua, còn sai lầm của người khác thì sẽ mãi làm cho mình dằn vặt? Biết thế thì ngay từ đầu đừng gây ra sai lầm, và nếu bản thân chưa hoàn hảo thì hay chăng phải biết bao dung với kẻ khác, để đừng đánh mất những điều tốt đẹp.
Sẽ không ngạc nhiên nữa, không bất ngờ nữa nếu một ngày, người thân thiết nhất, gần bên mình nhất lại làm cho mình đau, nhưng phải đủ mạnh mẽ để tha thứ cho người đó, bởi đó là cuộc sống mà. Đừng quá cố chấp nữa!
Nhưng những sai lầm như thế này khác với cái xấu về bản chất. Cái xấu được che đậy bên trong vẻ ngoài lịch thiệp, đẹp đẽ, đằng sau những cách nói bóng bẩy rỗng tuyếch. Cái xấu không nên được dung túng vì nó sẽ làm hỏng một con người. Từ gốc rẽ sâu mọt sẽ lớn lên những điều sai hỏng. Nhưng để gây dựng được một nhân cách trong suốt như pha lê trong thời đại này thật không dễ dàng. Hàng ngày vẫn phải nhìn thấy, nghe thấy những điều trái khoáy, một tiếng nói phản đối cất lên có thể không thay đổi được điều gì, nhưng vẫn nên nói lên quan điểm của mình, và cần phải thật tỉnh táo thì mới tránh được những sai lầm luôn giăng bẫy trên lối đi của mình!

Broken hearted girl - Beyonce

You're anything I thought you never were And nothing like I thought you could have been But still you live inside of me So tell me how is that You're the only one I wish I could forget The only one I love to not forgive And thought you break my heart You're the only one And though there are times when I hate you Cause I can't erase the times that you hurt me And put tears on my face And even now while I hate you its pains me to say I know I'll be there at the end of the day I don't wanna be without you babe I don't want a broken heart Don't wanna take a breath without you babe I don't want to play that part I know that I love you but let me just say I don't wanna love you in no kinda way, no no I don't want a broken heart And I don't want to play the broken-hearted girl no no No broken-hearted girl I'm no broken-hearted girl There's something that I feel I need to say But up 'til now I've always been afraid That you would never come around And still I wanna put this out You say you got the most respect for me But sometimes I feel you're not deserving of me And still you're in my heart But you're the only one And yes there are times when I hate you But I don't complain Cause I've been afraid that you would walk away Oh but now I don't hate you I'm happy to say That I will be there at the end of the day I don't wanna be without you babe I don't want a broken heart Don't wanna take a breath without you baby I don't want to play that part I know that I love you but let me just say I don't wanna love you in no kinda way, no no I don't want a broken heart I don't want to play the broken-hearted girl No, no, no broken-hearted girl Now I'm at a place I thought I'd never be, ooh I'm living in a world that's all about you and me, mmm yeah Ain't gotta be afraid, my broken heart is free To spread my wings and fly away, away with you, Yeah yeah yeah, oh ohh... I don't wanna be without my baby I don't want a broken heart Don't wanna to take a breath without my baby I don't want to play that part I know that I love you but let me just say I don't wanna love you in no kinda way, no no I don't want a broken heart I don't want to play the broken-hearted girl No, no, no broken-hearted girl Broken-hearted girl, no, no No broken-hearted girl No broken-hearted girl

Back in days

Trở lại với kiểu viết blog cũ. Lọ mọ trên FB hay Twitter thấy vẫn có cái gì đó thiếu, hóa ra là nhớ nhật ký-blog của mình. Viết trên My Opera chắc sẽ không có nhiều người đọc đựơc như trên 360, nên sẽ viết khác một chút wink) Lâu lâu rồi mới có một ngày chủ nhật thư giãn thoải mái như hôm nay: ko ngó ngàng đến công việc, không có hoạt động gì đáng kể ngoài chăm chút cho gia đình và bản thân, thấy cuộc sống trôi chầm chậm với cảm giác êm ả, đầm ấm theo đúng nghĩa. Cảm xúc ơi, trở lại đi nào! Cũng lâu lâu rồi thấy mình lạnh, mình dửng dưng không tin tưởng, không mong chờ điều gì đặc biệt lắm. Có người bảo đó là thái độ tiêu cực, mình thì nói đó là thực tế, mình không thích viển vông nữa, ít những khoảnh khắc hâm hâm, khùng khùng như ngày xưa... Nhưng bây giờ mình lại muốn có điều gì đó tươi mới, đẹp đẽ hơn và thật hơn! Từ hồi be bé mình đã bị bảo là giống một bà già, có lẽ đúng thật, bây giờ lại thấy mình như già hơn bao giờ hết. Ước gì được trẻ lại, quay lại quãng thời gian đã qua, mình sẽ sống tốt hơn, làm tốt hơn, không phải để có được điều gì đó khác đi, chỉ là vì có những khỏanh khắc quý giá trong cuộc sống khi đã trôi qua thì luôn để lại nhiều lưu luyến, nuối tiếc mà không có cách nào quay trở lại. Cách tốt nhất là tạo ra những khoảnh khắc mới hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn và không lặp lại những điều khiến cho mình phải tiếc nuối. Đôi khi muốn dừng những suy nghĩ lại để hành động, làm điều gì đó những rồi nhận ra điều đấy không phù hợp với mình. Hạnh phúc là được sống cuộc sống như mình vẫn sống, là trân trọng những gì mình có. Bài học mà mình mới hiểu được là: thành công thôi không mang lại hạnh phúc, hạnh phúc là khi làm được những điều thực sự có ý nghĩa với mình, điều mà mình thực sự trân trọng và có người để chia sẻ. Ai đó ra đi có thể tạo nên khoảng trống trong cuộc sống của mình và của người ấy một thời gian. Rồi mọi chuyện sẽ trở về một quỹ đạo mới, một cuộc sống mới, những con người mới. Ai cũng phải ra đi để tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc sông của mình, để trả lời câu hỏi: Mình là ai? Có khi nào mình cũng quyết định ra đi để tìm kiếm điều gì đó tốt đẹp hơn? Nếu như ở lại vẫn có thể đạt được tất cả những gì mình muốn thì mình sẽ lựa chọn ở lại. Sometime boundary is better than freedom! smile

Bài học về sự hoàn hảo


Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác.

Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa!Sao nó lăn nhanh đến thế! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!

Bài học cái vòng tròn tặng tất cả chúng ta là: Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn!

Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.

Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu ta đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho kẻ khác, đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng ta. Khi ấy ta đã đạt đến sự toàn mỹ mà nhiều người chỉ dám mơ ước!
(St)

Hanh phuc la gi

Một bài thơ rất hay ạ, chia sẻ với mọi người >bigsmile<
Bonus thêm 3 bí quyết để cuộc sống luôn happy:
1. Có các sở thích (vd: bơi lội, hát karaoke, dancing, chụp ảnh, đọc sách báo, xem film .v.v. )
2. Nhìn cuộc sống với con mắt trẻ thơ
3. Nhìn vào khía cạnh funny của cuộc sống và cười thật nhiều ^_^

Hạnh phúc là gì ?
Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?

Với tuổi thơ,
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem, cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?


Hạnh phúc là những buổi mai
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi oà khóc
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi

Hạnh phúc là khi mẹ trở về
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê...

Khi trai trẻ,
Hạnh phúc là lời hẹn
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên

Hạnh phúc là niềm tin vững bền
Khao khát sống và tràn trề mơ ước
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra

Hạnh phúc là lúc ở xa
Ta nhận được lá thư bè bạn
Hạnh phúc là khi hoạn nạn
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình

Hạnh phúc là một mối tình
Phút rung động đầu đời em có nhớ
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài


Và đến khi,
Mái tóc dần mờ phai,
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng
Với đất trời
Với cỏ cây
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua
Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?

Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều,
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua...

Để phải phiền xung quanh khóc cho ta
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen...

Hạnh phúc là gì ?
Ai sẽ chỉ cho xem ?
Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ?
Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ?
Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ?
Nhắn nhủ rằng,
Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc
Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời
Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười
(Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?)

Hạnh phúc của riêng ai
Trong mỗi người là thế,
Vốn đơn sơ, bình lặng và nhỏ bé
Trong mỗi chúng ta
Ai được thoả nỗi khát khao về hạnh phúc ?

(st)

Trần Chí Trung (Hóa 1 - Hanoi Ams 00 - 03)

Take One – Giấc mơ ngọt ngào


xxx... không thể tả!... T.T

















The climb

The climb magnify
http://www.youtube.com/watch?v=NG2zyeVRcbs&amp;NR=1
Mình thích cái video này lắm lắm mà không up đc lên T_T
Đúng kiểu clip và âm nhạc mình thích, absolutely wonderful >P<

Mưa buổi sáng

Trời mưa, đứa nào đang bùn là biết ngay, hehe ;D

Sáng nay lại mưa to, nước chảy dòng dòng trên cửa kính văn phòng, nhìn ra ngoài trời trắng xóa. Lúc trước mình và cái Lan vừa tranh cãi xem con đường nhìn qua cửa kính là đường Trần Hưng Đạo hay Phan Chu Trinh. Thời tiết mưa nắng bất thường gây ra cảm giác vô cùng khó chịu, trời oi nồng, mưa xuống lại có cảm giác lạnh lẽo.

Nhìn dãy status, có người treo lơ lửng “làm sao khi thấy mưa em không buồn…”, “mưa gió bão bùng”, “mưa”, “Buồn rồi”, “Xao động”, “hic”.v.v.

Quay ra đã thấy cái Lan kéo kín rèm cửa lại… wink)

Mình thì vốn đã sợ mưa, ghét mưa. Trời thế này làm việc gì cho nổi. Vừa gọi điện làm lại cái thiết kế, sếp thì muốn mình trực tiếp đi ép làm cho xong. Hic, chiều mà ko mưa em sẽ lại đi cho thư giãn đầu óc. Mưa cứ kéo dài cả tuần thế này, sẽ còn bao nhiêu buổi phải thay cơm bằng pizza – cái món quá dở mà ngày càng tặng kèm đủ các hình thức khuyến mại. (Nếu ai là fan của Alfresco thì đang có khuyến mại suốt cả tuần cho đến tận tháng 6 đấy: mua 1 pizza to được tặng kèm 2 bánh mì bơ tỏi, 10 xiên thịt gà nướng wink) 1 salat mùa hè, 1 cocacola 1,5 lit =))

Tình cờ send cái mss này cho YM, thế là bị boom mss: “Có thật không? Đi mua luôn hehe” và hơn chụp cái nick hỏi han, buôn chuyện. Ui, thế là không để ý đến trời mưa nữa wink)

Xin khẳng định lại một lần nữa, cái tin trên bắt nguồn từ tờ rơi của Al mang đến công ty tớ kèm 8 cái Pizza hôm thứ 3 vừa rồi, mọi người trong công ty đã thay nhau phân tích, mổ xẻ để kết luận ra nội dung cuối cùng nên đảm bảo là tin thật (dù chưa kịp thử)

Hihi, mình gửi tin nhắn đi trong lúc đang buồn, những người chat với mình không biết có bao nhiêu người cũng đang buồn. Có lẽ đó là những người đa cảm, sẽ mang theo nỗi buồn đi đến hết cuộc đời ;D Không phải mình trù ẻo đâu nhé, chỉ là vì một cách khách quan, những người quá đa sầu đa cảm sẽ không bao giờ hoàn toàn tránh được cảm giác chông chênh ngay khi vừa gặp một vấn đề nào đó, và dẫn tới khó giải quyết nhanh gọn vấn đề, dễ làm một giọt nước lan ra thành biển cả :-< nói chung là cả đời sẽ phải làm quen với cảm giác thiếu vắng không gì bù lấp nổi.

Những điều vừa nói trên hoàn toàn là nói nhảm he he ;D Thực ra ai cũng có lúc cảm thấy buồn hay sợ hãi. Những người mạnh mẽ nhất mà mình từng gặp đôi khi lại là người yếu đuối nhất (không đồng nghĩa với người hướng nội hay hướng ngoại). Sự khác biệt là ở cách nhìn nhận và giải quyết vấn đề: những người bi quan và bảo thủ thường có xu hướng kéo việc này dây sang việc khác gây ra hội chứng đổ vỡ dây truyền. Đáng kể là con trai dễ mắc bệnh trầm cảm hơn con gái.

Khát vọng tìm được ai đó để khỏa lấp hoàn toàn nỗi trống vắng trong lòng là một điều gần như vô vọng, nhưng luôn có thể đạt được một cách tương đối ;D Vì cái gì cũng chỉ là tương đối nên tại sao lại nghĩ đến những khái niệm như “duy nhất”, “chỉ một”, “không thể có sự lựa chọn thứ 2”… Vì còn người sinh ra để rồi chết đi và về với cát bụi, (sáng nay tôi gặp một người bị ô tô mất lái đâm chết khi đang đứng chờ xe bus!) nên ngoài cuộc sống mà chúng ta đang sống thì còn có gì quan trọng hơn thế? Nếu ta có điều gì đó tuyệt vời, và là thực, thì hãy sống vì nó, để tâm vào nó thay vì tìm kiếm những điều không có thực và chỉ mang lại cảm giác mất mát. Khi mỉm cười với cuộc sống, cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn, nhưng có thể không phải theo cách mà bạn chờ đợi ;P

Nói một cách khác, cảm giác buồn không phải là tệ. Nó chỉ tồi tệ khi bạn nghĩ là nó sẽ không bao giờ dứt với một điều kiện nào đó. Việc duy nhất cần làm là điều chỉnh lại thái độ sống mà thôi.

(Viết bất cứ điều gì mình thích, cho bất kỳ ai và đừng hỏi “Tại sao” …)

Definitely, maybe

Mảnh ghép tình yêu
Cùng nhà sản xuất với Notting Hill và Love actually. Trong phim có một số câu nói rất ấn tượng:

"So Emily is your college sweetheart?"
"Oh. Cô có cái khả năng nói ra những điều đương nhiên chân chính nghe có vẻ hoàn toàn bị phủ định. Dường như không có mối quan hệ nào không chứa sự hoài nghi"

"Nếu em yêu ai nhiều hơn anh yêu em thì kết hôn là điều phải làm! would you...uhm... marry me?"
"Definitely. Maybe"

"Khi anh muốn kết hôn với một ai đó, đó không phải là với ai, mà là khi nào. Khi anh đã sẵn sàng cho một cam kết trách nhiệm, thì anh sẽ lấy người anh gặp khi đó"
"Thế em chưa gặp ai mà cảm thấy: đây đúng là người đó, không thể là ai khác à?
"NO, not yet"

"I like you. Like, not like, I love you!"
"Nhưng không phải như thế này. Trông anh thật thảm hại."
"Thế còn em thì sao? Em có thể làm bất cứ việc gì trên trái đất này nhưng em lại làm trong một hiệu sách. Ít ra anh đã thử một cơ hội, anh đã đi làm và cố gắng để thành công. Chính em mới là sự thất bại"

"Tại sao anh giữ cuốn sách của bố em suốt những năm qua?"
"Bởi vì nó là thữ duy nhất anh còn giữ được của em..."
...

Tình bạn, tình yêu của Hayes và Apil nó rất ấn tượng với mình! Kết thúc có hậu là 2 người chân thành trong phim đã tìm đến được nhau :x
...

Hạ Long ký!
Quá tang 3 bận đến lần thứ 4 cũng đi được Hạ Long ;D nhân một dịp... >bigsmile<
Cuối tuần trôi quá nhanh, những điều đẹp đẽ giống như những tia chớp trên bầu trời, không đủ để kịp nắm giữ ngắm nghía... Thế thì ngắm ảnh các bạn vậy! Mấy bồ cũng ham chơi lắm nhé, chuẩn bị cho những kế hoạch mới từ bi giờ thôi ^o^



Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket