LyLy

Hé hé ...Cười lên nào!

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Chuyện tình Ly và nước

CHUYỆN TÌNH LY VÀ NƯỚC

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.
Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.
–Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.
–Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.
–Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.
Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”
Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.
Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.
Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.
Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân quý?
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

Ngày 21 tháng 7 năm 07

Lâu lắm rồi mới mò vào blog nhẩy ?
Mới hum nào còn hào hứng blog bléc , thế mà giờ thì ... Nhác là bệnh của lười mà !
he he he mấy hum rồi mới đi chơi với anh Bi và Quỳnh , đi ăn kem rồi chụp ảnh , tùm lum tà la hết ! có mấy cái thấy cũng hay hay định scan xong post lên nhưng mà nhác quá đi mất !!!
Mà Bờm về rồi , thấy trong nhà nó cứ văng vắng thiêu thiếu một cái gì đó ... Cái thằng thiệt là , ăn rồi cái mỏ cứ lau cha lau chau như chích choè ... giờ thiếu cái mỏ nhọn đó , mình với anh Vinh cũng thấy bùn bùn ... he he
Mà sáng thứ 2 này , ko biết có đ,c lên quê dự đám cưới của chú Hậu ko biết nữa ... ? mới hum nào chú ý còn kêu mình là mỏ chích choè ... thế mà giờ đây , đúng là chú Hậu !!!

Ngay 8 tháng 7 năm 07

Chủ nhật bùn !

Sáng sớm bảnh mắt , chưa chi đa bị mami dựng dậy roi` ! Hic ... hic
Cuộc đời tươi đẹp chấm dứt ! Thảm cảnh bắt đầu ....
Bùn ơi là bùn ! Lau xong cái nhà mệt mún chết , thế mà fải chịu cảnh cô đơn khi babi xách xe đi công việc còn mami iu giấu thì lên cơ wan có chuyện !
Ở nhà , lôi mấy cái đĩa ra ngồi bật lên nghe , vừa ngeh vừa đọc truyện " 1001 đêm " !!! Đọc chán chê , hết cả quyển thế mà vẫn chưa thấy bóng dáng ai cả ...một nỗi bùn vô hạn chẳng bít từ đâu nhào tới ! Có cảm giác giống như bị bỏ rơi vậy >.<
Mami về , mừng hết bít .. mặc dầu bít là sẽ nội chiến xảy ra nhưng mà dù sao có vẫn còn hơn ko mà ! Mami lên mở máy , việc đầu tiên là mở blog rui` ! Chao ôi ! Cao Cường có # , làm lại cái skin đẹp tuyệt , nhìn baby gúm á ... thích ghê cơ !

No title

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Cây , lá và gió !!![/FONT]

[/font]Cây :

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không ngỏ lời với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi yêu nhau rồi, những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần tôi lo tin đồn về các mối quan hệ tình cảm của tôi sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi. Vì thế tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Cô ấy đã ở bên cạnh tôi suốt 3 năm và luôn nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác. Tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói: "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy và cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự ngỡ ngàng. Khi đó, tôi không buồn quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi muốn chia tay. Còn cô ấy cũng nói cho tôi là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người rất tốt, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn được gửi 10 ngày sau đó, nó nói: "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?". [/COLOR]


Lá :
Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, nhưng không phải bạn trai mà chỉ là bạn bình thường. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có, sự ghen tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Sau đó 2 tháng họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao lại đau khổ như vậy? Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết ước muốn của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được. Bởi vậy tôi không thể mở lời.

Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn được ở bên anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Cũng giống như việc đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm và mong anh ấy gửi tin nhắn cho mình. Tôi biết cho dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn. Cuối cùng tôi đã rời cành cây và cái cây cũng chỉ cười mà không hề giữ tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?


Gió :
Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô. Còn khi anh nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy rạng rỡ. Từ đó, nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình. Hôm ấy, đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy. Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy, rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu".

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây".

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?"; Cô ấy nói: "Đầu của em đau lắm"; "Hả?"; "Đầu em đau lắm". Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... và từ hôm đó... chúng tôi hẹn hò với nhau.

Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi... hay vì cây đã không giữ lá lại?
[/I]

Ngày 7 tháng 7 năm 07

bigsmile Hum ni là sinh nhật Béo ! May mà miềng đã tặng Béo một món quà về tinh thần roài , còn món quà vật chất nữa thoai !!!
Béo mau về mà nhận nhá ! yes . Dạo này ít lên blog bên opera chỉ vì mắc làm bên yahoo ! hừm ! nói chung làm bên yahoo vẫn dễ hơn bên opera nhìu ! Mà mìng đúng là " gà blog " quá !
Nản kinh ! ngồi mày mò một mình , hỏi ai cũng chả bít , ... cứ vừa học vừa làm ! Hic , ngồi chán chê , qua bên google tìm kiếm thông tin , thế mà chú Hậu noái là dễ làm lắm ! hic hic ... mất toi mấy đêm ko ngủ , ... !!! thế mà vẫn bị ngọc chê là xấu ! nản thân kinh dị ! Sao mà mấy anh chị ý làm tài thế ko bít , cứ nhoay nhoáy ! tí là xong , còn mình thì vật lộn khổ sở với mấy cái skin , flash này !
Ngồi làm bên opera ấy thì tìm mãi ... ít ai bày cho hoàn chỉnh ! kiếm tài liệu đọc thêm ấy thì lại chả có nhìu , với lại mấy anh chị ấy toàn nói từ ngữ chuyên môn , đọc xong mà đầu óc nó cứ lú hẳn đi ! hic hic ... với lại mấy cách bày cũng giống nhau cả !!! làm mình cứ đọc chán chê , nhưng lúc vận hành thì chả ra hồn ! mà cái blog của mình sao lạ lạ thế nào ấy ! làm đúng hướng dẫn đến thế rùi mà vẫn cứ chập chờn , giống trêu ngươi vậy !
Kỉu ni chắc fải học lớp " bồi dưỡng tin học " mất thoai ! oải quá ! mấy ngày này tiền mạng nhà miềng chăc scắt cổ quá ! nguy cơ bị mami giết thịt lắm lắm !!!
Chán như con gián ! ko bít fải làm sao đây ! chả lẽ lại bỏ đi ? ko thể , mất bao công sức thế mà ... nhưng mà càng làm càng rối rắm cả !!! hic ,... có ai giúp ly với ko ? chắc điên đầu với mấy cái quái quỷ này mất thôi !!! S.O.S

cry cry cry cry cry cry cry

No title

Một số pic vè Dương Thừa Lâm :
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ngày 4 tháng 7 năm 07

Sáng sớm đã mất điện , mệt mấy ông điện wa' !!! Làm miềng lau nhà mệt chết đi đc. , đang lau nhà ngon lành tự nhiên " em " Huyền tự gọi điện , roi` bắt đầu 8 chuyện nở . Chán chê , chuyển sang 8 với " em " Tú ! Một hồi xoay chuyển , Vinh đạn gọi điện ... ! Chợt nhớ ra cái nhà chưa lau , lại chị Sư fôn típ ! hic hic ,... chị Sư mới gác máy xuống thì mami fôn ! Lạy hồn ... sợ chết khiếp bigeyes Mami mới cúp máy xuống là y như răng Lan Chi đại hiệp tiếp tục ! he he he Cả bủi sáng y như là mình làm típ thị điên thoại rứa ! hơ hơ , noái chuyện ... mỏi cả tay !!! bigsmile hic hic , chưa dừng ở đó ! anh Mèo vẫn típ tục fôn típ ... trời ơi là trời ! ngày hôm ni hình như là ngày điện thoại thì fải , chắc con chết mất á !!! Ngồi sửa lại cái giao diện , con chuột cho blog thế mà chả đc. , hic hic tức như gì luôn á ! Ngồi mày mò ngâm cứu thế mà vẫn ko sao sửa đc. ! hic hic , cái duyên số hắn ko hợp với máy tính thì fải ! chán bỏ xừ cry cry

No title

Nhật ký của một “lớp 13”


Sau những “đỗ”, “trượt”, cuộc sống vẫn tiếp tục!

Đó là một lớp 13 của 13 đứa, 6 trai + 7 gái, và một cuốn nhật ký...

Ngày... tháng 2/05
(Mai Anh - Em út ghi)

Hôm nay là ngày đầu tiên mình đến lớp. Đến muộn. Nhưng cũng chẳng sao vì đi học thêm có mấy ai để ý đến nhau đâu. Nhất lại là một lớp 13 nữa thì càng… chẳng sao!
Rẽ vào cái cổng sơn đỏ choé đầu đường Hoàng Hoa Thám, xuống một cái dốc nhỏ xíu lắm ổ gà, đi sâu vào cái ngõ tin hin giữa những ngôi nhà cao vút, vẫn chẳng thấy “lớp cô Phương” ở đâu!
Đang lơ ngơ, một đứa con gái bỗng choàng tay qua vai mình rất điệu nghệ. “Cậu tìm lớp cô Phương à? Follow me!” - Tên con trai đi cùng nó vừa gặm bánh mỳ vừa nháy mắt tinh quái “Bọn tớ chờ cậu mãi…!” Biết thừa là bọn nó nói dối, nhưng mình vẫn thấy có cái gì vui vui, niềm vui được đi học và gặp những người bạn!
Lớp học ở trên tầng hai, nhỏ nhưng rất sáng và ấm. Cô Phương “nhỏ xíu” giữa một đám học trò lộc ngộc, đứa nào cũng cười, lạ thật…!
Hoá ra hai đứa gặp đầu ngõ là Hằng và Tuấn. Cảm ơn Hằng nhé! Vì cái cách mà ấy nói “Follow me!” với tớ. Cảm ơn Tuấn vì đã nói “Bọn tớ chờ cậu mãi!”. Đó là lời nói dối dễ thương nhất mà tớ được nghe đấy. Cảm ơn cô Phương. Cảm ơn cả lớp vào ngày đầu tiên đã đón tớ bằng những nụ cười...

Ngày... tháng 2/05
(Tiến Đạt - Lớp trưởng “xì tin” ghi)

Hôm nay cả lớp ngồi nói chuyện về “thất bại”... không thảm hại lắm của từng đứa.
Đến lượt mình “bị” hỏi “Ê, học giỏi như thế sao lại trượt?”. Cũng phải công nhận mình học giỏi (hì hì) nhưng vì ba năm cấp 3 say mê học vẽ để rồi đùng một cái... ba tháng trước khi thi Đại học lại quyết định thi khối A. Cũng tại bố mẹ hết nằn nì, đe doạ rùi… giận dỗi “Con phải thi Bách khoa để bố mẹ còn lo đầu ra chứ!?!”
Thiếu mất nửa điểm, và không còn cơ hội cho NV2, ba tháng liền mình “núp” trong nhà. Tệ thật! Nhưng rồi mình cảm thấy đây chính là cơ hội để mình quyết chọn con đường của mình. Năm nay mình sẽ thi Kiến trúc đấy!

Ngày... tháng 3/05
(Minh Đức - Xấu trai như... Zai Zai ghi!!!)

Mình rất ấn tượng về Mai Anh khi bạn mới đến. Nhất là giọng nói. Không quá lạnh cũng không quá… ấm. Mình gọi bạn ý là Bi nhé!
Hôm nọ ngồi cạnh, thấy sách vở của Bi quyển nào cũng đẹp mê li và sạch khủng khiếp. Quyển nào cũng ghi “Quyển sách này là của… Ai nhặt được trả lại cho mình nhé vì mình rất quý nó! Số điện thoại của mình là 0477…”. Mình đã lén ghi lại số của bạn để khi nào… nhớ thì gọi.
Nào ngờ ngay tối đó Bi gọi mình mượn vở chép bài lúc Bi chưa đến. Nhìn cái số mình thuộc ngay từ hồi chiều nhấp nháy trên điện thoại, mình reo lên: “Bi à, có chuyện gì thế?” Bi ngạc nhiên lắm, vì không biết tại sao mình lại nhận ra.

Mình mới biết Bi sẽ đăng ký thi cùng trường. Lại có thêm một lý do nữa để không-thể-không-đỗ, năm tới...

...

No title

Nhớ mấy hôm đi chơi ở Sài Gòn, vui dzã man lun á á á !
Thích nhứt là đoạn đi chơi ở Suối Tiên , ... he he he . Vui kinh khủng bigsmile , đi nơi chỗ rừng fù thuỷ là cười thôi ro`i lun ! Hic , miềng thì cũng run run ro`i , thế mà có thèng con trai mô ý cứ túm lấy áo miềng , ro`i hú hú với mẹ hắn với chị hắn " vào đi , tau núm đc. áo của chị ni roi` " ! hic , pó tay với cha nội . Dzời ạ , 2 cậu cháu đi lon ton trong cái rừng ý ...hic , đi rui` còn đứng bắt tay với mấy cái hình nộm fù thuỷ dễ sợ đó nữa ! He he he , miềng đứng hét " A-nha-xê-ô " , cái thằng khi nãy đứng cười miềng chớ ! lạy hồn , 2 cậu cháu miềng đi hết cái hành lang dài dài đó , xong trèo lên cái tàu để đi típ ! ... có 2 cái ghế đầu chả ai dám ngồi , alêhấp , 2 cậu cháu miềng lon ton chạy lên ngồi hàng đầu , mấy đứa sau xì xào " Gan nhỉ !" he he he .. chuyện ! TRời ơi , đừng hỏi độ vui nữa , chơi hết cái rừng fù thuỷ đó , 2 cậu cháu lại chạy sang đua xe ôtô , vui thôi roi` lun . Đua xe đã đời , chạy sang đi tàu lượn siêu tốc ! Đúng là siêu tốc thiệt , đừng hỏi độ vui nữa . Tiếc là ko đc. ngồi đầu , 2 cậu cháu định chen lên ngồi đầu thì có một cặp mố đoá đã chen ro`i , he he he bùn cười nhất là bà chị đó ! ngồi mà hét đừng hỏi độ nữa , tàu mới bắt đầu chuyển bánh , bà ý đã hét " cho em xuống đi mà " ... Tội thiệt ! ... đang bắt đầu chơi vui vẻ thì mami fôn bắt về ! chán ơi là chán , tiếc nhứt là chưa đi nơi chỗ " 18 tầng địa ngục " thôi ,... hic hic tiếc wá trời ơi là tiếc !
He he he , bi giờ nhớ Sài Gòn wá !!! Nhớ ~ lúc buổi sáng ngủ dậy , cậu Cang đã lôi đi " ăn sáng chuột !" hic hic ...lại còn bủi túi nữa , chưa chi đã bị " đi măm măm túi với cậu chuột ! " , hic hic , bít là ăn nhìu thì sẽ lên cân nhưng khổ nỗi , mấy món ở Sài Gòn ngon wá , " em " ko đành lòng nhắm mắt ! hic hic

Ngày 2 tháng 7 năm 07

Sáng chủ nhật , trời mưa ....
Chợt nhớ ra hình như chủ nhật là ngày BÉo đi Quy Nhơn , thấy trống trải dễ sợ , hôm wa , do mami nên ko lên chat đc. ! Hừm ... Buồn ghê sad
Hôm ni là thứ 3 , sáng lon ton đến chỗ nhà chị Lan , bi giờ bắt đầu học thêm " Eng " ở đây , ... noái chung chị ý vẫn như thế , vẫn cứ xinh xinh như thế ! chả thay đổi là mấy , ngòi 2 chị em noái chiện chán chê , chị ý ra ngồi chat , ép nick miềng còn miềng vớ mấy quyển truyện của chị ý và từ đó bắt đầu ngồi ngâm cứu , ko màng chuyện xung quanh gì nữa !!! He he he , truyện hay ghê , mai đi học fải ngồi mượn đọc cho xong đã chớ ! Thấy miềng ôm khư khư quyển truyện , cô Hoa cười noái " con ni chỉ có biết có truyện thôi mà ! " Đúng là cô hiểu học trò wá ! bigsmile Ah` mà hôm ni , hình như miềng hẹn với anh Kiệt đi chơi thì fải , nhưng mà nhác wá ... p , chắc chả đi mô , trời tự dưng lúc mưa , lúc nắng ...chán chết . Hôm wa , ngồi 8 với con Vịt Xiêm , con quỷ , nó vẫn như ngày nào , cái mồm cứ loa loa lên ... fát ớn với bà chị nớ !
Mà nghe babi noái " ko tổ chức sinh nhật với bạn bè gì hết " chán ơi là chán ! " đi với ba và mẹ thôi , là đc. roi` , wà cáp gì , lớn roi` " ! hic hic ... (~.^) chả hiểu tại sao mà babi lại thế nữa !?! Đúng là thay đổi liên tục , chả bít đường nào mà lân`..
..