Subscribe to RSS feed

Sticky post

Tết đã đến rồi....Lại một năm nữa đã trôi qua

Các bạn ạ !

Lại một năm nữa đã qua, ngoảnh đi ngoảnh lại thôi mà đã sang một năm mới, trong lòng mỗi người thầm nghĩ " nhanh thật, mới đó đã một năm qua, mình vẫn chẳng làm được điều gì cả"
Năm hết,Tết đến - điều đó trở thành một quy luật quen thuộc trong cuộc đời con người.

Lũ trẻ mong Tết để có tiền mừng tuổi, có quần áo mới, được đi chơi vui vẻ.
Người đi học xa nhà mong tới Tết để sum vầy cùng bạn bè và gia đình,để nghỉ ngơi sau một năm học tập, công tác.

Năm nào cũng vậy, Tết đến với không khí se se lạnh của những ngày cuối đông, của những cơn mưa xuân làm ướt bờ vai trong dòng người tấp nập,vội vã,đang cố gắng hoàn thành công việc của mình những ngày trước Tết. Tết đến trên những cây quất,những nụ đào mà tôi bất chợt nhìn thấy trong một căn hộ nhỏ.. Tết đến trong vị cay của dưa kiệu,vị béo của bánh trưng,của những nồi thịt đông "chất đầy trong tủ lạnh".
Tết là vậy đấy...

Dù năm nào cũng có Tết và năm nào cũng có những đổi thay...

Nhưng dẫu được thể hiện bằng cách này hay cách khác thì Tết đến, xuân về vẫn là dịp để gia đình cùng tụ họp , xum vầy; vẫn là dịp để thể hiện tình yêu thương của mình với những người mà mình yêu quý; vẫn là dịp đều cầu chúc cho những điều tốt lành nhất sẽ đến với mỗi người mỗi nhà.


Vì thế, dẫu công việc có bộn bề vất vả, vẫn sẽ cố gắng để trở về với gia đình trong những ngày Tết ấm cúng các bạn nhé!
Chúc các bạn cùng gia đình,bạn bè một năm mới an khang thịnh vượng - may mắn và hạnh phúc !
Họp Lớp C3 Lần 2 Ngày 04/01/2011 - Âm Lịch

Họp Lớp C3 Lần 3 Ngày 05/01/2012 - Âm Lịch

Chúng ta mãi là bạn của nhau - We Are Friends Forever - C3K26 in ourhearts !!

Sticky post

Kỉ niệm trường xưa

Thời gian trôi qua thật nhanh, kéo theo đi những kỉ niệm về một thời áo trắng...Để giờ đây mỗi chúng ta đã ở một phương trời mới,có nhớ hay chăng những kí ức đã qua, những ngày hồn nhiên vui vẻ, những khuôn mặt thân quen giờ đã lãng quên dẫn trong dĩ vẵng??
Đôi khi bạn buồn, bạn nhớ bạn bè cũ trước đây,khao khát được trở về những ngày ấy,dù chỉ một lần thôi.... Nhưng thực tế rằng điều ấy là không thể....
Bạn đã có một con đường riêng của mình, một hướng đi, một chân trời mới...
Chỉ mong rằng...giữ lại cho nhau những kỉ niệm. chút nhớ thương và hình bóng về một quá khứ đã qua các bạn nhé...
Bài hát: Kỉ niệm mái trường sẽ phần nào diễn tả lại những cảm xúc ấy....
Lắng nghe và nhẩm theo....
Kí ức ấy sẽ trở về bên các bạn đó....
Tuổi thơ trôi như giấc mơ Kỷ niệm trường xưa đã qua đâu ngờ Một thời học sinh dấu yêu Nào ai qua đi không gì luyến lưu Từng trang lưu bút viết nên bao điều Gởi lại lòng tôi nhớ nhung sớm chiều Dù cách xa tình sẽ không phai nhoà.
Ngày từng ngày vội vàng trôi qua, ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm Lời dịu dàng hiền hoà thiết tha tâm huyết cô thầy khuyên dạy Thầm tâm nguyện một đời khắc ghi hai tiếng cô thầy thân thương Mai chia tay muôn phương cách xa bạn ơi chớ quên.
Thầy cô cho em lớn khôn, từng lời thầy em viết trong tâm hồn Bài học ngày xưa khó quên, hành trang ngày nay cho đời thắm lên Ngày mai bạn ơi có nơi phương nào, dặn lòng đừng quên dấu yêu hôm nào Còn ngất ngây tình đắm say sau này.
Nghe xôn xao nôn nao vấn vương giây phút chia tay đến rồi Bạn bè ngày nào cùng sánh vai chia sớt cho nhau vui buồn Và rồi lòng chợt buồn xuyến xao xao xuyến nghẹn ngào con tim Mưa đâu rơi rơi ướt mi về đôi mắt ai. Ngày từng ngày vội vàng trôi qua, ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm Lời dịu dàng hiền hoà thiết tha tâm huyết cô thầy khuyên dạy Thầm tâm nguyện một đời khắc ghi hai tiếng cô thầy thân thương Mai chia tay muôn phương cách xa bạn ơi chớ quên. Sẽ nhớ hoài kỷ niệm trường xưa đã qua Sẽ nhớ hoài cô thầy ngày thơ đã xa Sẽ nhớ hoài ôi bạn bè sao thiết tha Nỗi nhớ này xin gởi lại trong tiếng ca...
[/ALIGN] Nỗi nhớ này...xin gửi lại ....trong tiếng ca......

Bảy ngày xa nhau....

Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh. Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài… dài lắm trong em, anh có biết?


Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. "Chia tay đi!" vậy là hết? Là kết thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa, em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng ta phải là em.


Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến giờ em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi với một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh ạ, em đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi chia tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen với điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối hận.


Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh… sẽ bắt đầu một cuộc sống không em đây...

Ngày thứ 1 :


Anh vẫn đi chơi với đám bạn, anh cười nói vui vẻ như chưa từng xảy ra điều gì. Anh cảm thấy mọi việc vẫn diễn tiến rất bình thường, như một ngày bận rộn và không gặp được em, chỉ thế thôi! Anh tự nghĩ không biết em có đang nhớ đến anh như những ngày trước em nhắn tin hỏi anh đang làm gì không. Không biết em có khóc nhiều như những cuộc cãi vả của chúng ta ngày trước không.

Ngày thứ 2 :


Em không buồn nhiều, điều đó làm em thấy lạ, lạ vì sự thay đổi của chính mình. Có lẽ những người bạn thân đã dạy em cách mạnh mẽ như thế, em vẫn hạnh phúc vì em không bị bỏ rơi một mình, những người bạn luôn bên cạnh an ủi và động viên em, chọc em cười và không để em khóc. Hai ngày rồi, mỗi thứ vẫn bình thường thôi, vẫn là những ngày không tin nhắn, không gặp nhau, không một lời hỏi thăm, nó đã quá quen thuộc và em không bị mất thăng bằng khi mọi chuyện diễn ra như thế.


Ngày thứ 3 :

Anh cảm nhận cuộc sống của mình đang trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Không còn những tin nhắn vào buổi sáng, em chúc anh một ngày mới tốt lành nữa, không còn nhìn thấy em cười và mái tóc em bồng bềnh bay trong gió khi em đứng trước cửa nhà anh, lúc đó em thật đẹp và đáng yêu như một thiên thần. Sao bỗng nhiên anh nhớ em quá, heo con ngốc nghếch của anh ơi.

Ngày thứ 4 :

Hôm nay em chạy xe trên những con đường quen thuộc của chúng ta, bao nhiêu kỉ niệm tràn về làm tim em chợt nhói. Em đang phải đối diện với một sự thật mà em từng nghĩ sẽ không thể nào xảy ra như thế. Người ta chở nhau trên xe, nắm tay nhau đi trên đường, hình ảnh đó thật giống với chúng ta, đúng không anh? Phải chăng vì em bướng bỉnh, tình yêu của em chẳng dịu dàng, ngọt ngào, có đôi khi quá ồn ào làm anh mệt mỏi?

Ngày thứ 5 :

Anh không thể ép bản thân dừng suy nghĩ về em. Anh đã không chờ đợi được nữa. Anh không thể đối diện với sự thật rằng anh đã mất em, mất mãi mãi?? Sao em vẫn không nhắn tin cho anh? Sao em không biết anh đang mất thăng bằng như thế nào khi em bước ra khỏi cuộc sống của anh quá nhanh? Anh nhớ em và anh muốn được gặp em. Anh muốn nghe giọng nói của em và được ôm em vào lòng. Em có biết em đã làm đảo lộn cuộc sống của anh đến thế nào không? Anh điên lên vì anh biết một điều chắc chắn trong anh: Anh vẫn còn yêu em.. yêu nhiều lắm!

Ngày thứ 6 :


Những dòng tin nhắn của anh làm em khó hiểu, và em đã suy nghĩ về anh rất nhiều. Bỗng nhiên em thấy lo lắng cho anh quá. Em biết dù anh có làm điều gì khiến em buồn, em đau, những chuyện ngỡ như không thể tha thứ được, thì em vẫn quan tâm và yêu anh rất nhiều. Dẫu hai chúng ta không đi cùng trên một con đường, em vẫn luôn chúc anh được hạnh phúc. Hãy nói cho em biết, em phải làm gì để anh được hạnh phúc?

Ngày thứ 7 :


Xin em đừng chúc anh hạnh phúc, vì em chính là hạnh phúc của đời anh. Anh không thể thiếu em được, em đã chiếm một vị trí quá quan trọng trong trái tim anh rồi. Một lời xin lỗi anh chẳng bao giờ dám nói, bởi anh biết xin lỗi chẳng bao giờ là đủ. Anh vẫn cười, nụ cười em nói rằng thích nhìn để yêu đời và vui vẻ hơn, anh cười để giấu đi nước mắt cho riêng mình.
............
.........
..

- Chúng ta luôn cần có nhau!

- Anh yêu em
- Em chưa bao giờ hết yêu anh

Nếu được trở lại bên nhau, chắc chắn anh sẽ không để mất em một cách vụng dại thêm lần nào nữa. Anh đã biết giá trị thực sự của một điều gì đó khi anh vô tình làm mất nó. Và giờ anh đã biết một điều mà trước khi mất nhau anh đã không biết: Anh yêu em nhiều hơn anh tưởng.

Bây giờ em mới biết, lời nói đôi khi nói ra thật dễ, nhưng lòng dứt khoát mới khó, và nhiều khi, con người ta chia tay để lại yêu nhau...
....

Kết thúc bảy ngày xa nhau

Biển xanh tìm sóng

Sóng là sóng dịu dàng và mạnh mẽ
Biển hiền hòa che chở sóng ngàn năm
Sóng ngao du những miền đất xa xăm
Biển âm thầm ngóng trông ngày trở lại
Rồi một ngày sóng ra đi mãi mãi
Quên mối tình mà biển đã dành cho
Bởi sóng thích một cuộc sống tự do
Không phụ thuộc và vô tư như gió

Biển hiểu rằng sóng còn quá nhỏ
Yêu tự do và không muốn biển bên mình
Phải làm sao cho sóng hiểu mình
Cho sóng biết những tâm tình của biển
Sóng với biển vẫn ngày ngày thân thiết
Muốn nói sóng nghe nhưng sóng đi rồi
Những kí ức nay chỉ biển ngậm ngùi
Nhớ con sóng biển khóc thành khúc hát

Biển sẽ tìm sóng giữa muôn trùng bát ngát
Dù đến khi sóng biển bạc đầu
Bởi mặt biển có mạnh mẽ đến đâu
Thì dẫu sao biển vẫn luôn cần sóng
Chờ đợi sóng biển tưởng chừng vô vọng

Nhưng có là gì nếu sóng biển gặp nhau
Biển gào thét tìm giữa triệu nỗi đau
Nhìn quanh đâu cũng thấy hình dáng sóng
Nhắm mắt lại biển thấy mình quá ngốc
Ra đi rồi sóng sẽ chẳng về đâu

Khi xa biển sóng thấy thật lâu
Muốn quay về ngồi nghe biển hát
Sóng muốn tan ra thành muôn hạt
Trở lại ngày xưa…ngày được biển vỗ về
Sóng hối hận đã quên mất lời thề
Ngày biển nói ngàn năm không xa cách

Sóng đã khóc vì nghĩ mình đáng trách
Giờ sóng muốn nghe tiếng biển thầm thì
Thiếu vắng biển sóng sẽ chẳng là gì
Sóng-biển bên nhau vốn đã là định lí


Như núi với mây như kim với chỉ
Thiếu thứ gì cũng chẳng thể thành đôi
Gọi tên biển…nay sóng hiểu rồi
Bởi sóng yêu biển nên ngàn năm còn vỗ


Gặp lại sóng,biển vui rồi lại sợ
Sợ đến một ngày sóng lại ra đi
Bởi sóng còn nhỏ,sóng đã hiểu chi
Và quy luật ngàn năm vẫn thế


Sóng phải đi nhưng sẽ còn trở lại
Chẳng thể nào sóng-biển cách xa nhau
Trong dòng đời giữa hàng triệu nỗi đau
Sẽ nhìn thấy nhau khi hai người là một

Hợp rồi tan - tan rồi lại hợp
Chẳng cuộc tình nào trọn vẹn phải không anh?
Nếu được chọn em sẽ làm biển xanh
Sẽ mãi chờ dẫu anh là con sóng





Sáng tác: Thanh Loan - Tài Chính Ngân Hàng 3A1 - DH KT - KT CN Nam Định

Cách mở DNS để vào blog Opera khi bị nhà cung cấp mạng chặn

Vào menu Start, chọn Control Panel.

- Nhấp đúp vào Network Connections.
- Nhấp chuột phải vào kết nối hiện tại, chọn Properties.
- Chọn Internet Protocol (TCP/IP) và nhấp vào Properties.



- Trong phần “Use the following DNS server addresses”, bạn nhập nội dung “Preferred DNS server” và “Alternate DNS server” như sau:

208.67.222.222
208.67.220.220

hoặc

8.8.8.8
8.8.4.4



Nhấn OK để lưu cấu hình lại

Em còn yêu anh không?

Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc: “Em còn yêu anh không?” Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: “Ta chia tay thôi!” Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không, anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra mình. Bạn bè đều khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không dám đối mặt, cho dù sau này cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô cũng khổ thôi. Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng trân trọng cô. Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh.
Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước. Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả hai có chút không gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá, làm anh thấy vướng víu nặng nề. Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất của nhau. Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo, xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình, một mình ra ngân hàng trả nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình đi tìm nhà, dọn nhà mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ mình sau tai nạn giao thông… Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh ở bên. “Em còn yêu anh không?” Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực tiếp cho cô, nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay cho anh, nói với anh rằng nửa năm nay em nhớ anh biết bao; nói rằng trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống chọi vất vả vượt qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô không đành xoá anh khỏi tim mình… Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ chút tự tôn.
“Không còn yêu!” Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply. Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô… Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.
Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen. “Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội…”