Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

1, 2, 3, 4 ngoi sao

Tết trung thu

Một mùa trung thu nữa lại đến, nó gợi lên trong tôi rất nhiều kỉ niệm về tuổi thơ của mình. Nhưng có một chuyện làm tôi cứ nhớ mãi.. Tôi có một người anh họ bằng tuổi rất khéo tay, lại luôn nhường nhịn em gái. Năm đó, gần tới ngày trung thu, anh cứ lúi húi làm việc gì xem chừng rất bí mật. Tôi hỏi thì anh ậm ừ không nói. Anh cũng không có thời gian chơi với tôi. Càng lúc tôi càng giận anh.

Buổi tối, mẹ chở tôi đến thăm ông bệnh. Trên phố, người ta bày bán lồng đèn đẹp đỏ rực hai bên đường. Ngồi sau xe, tôi căng mắt ra nhìn cái thế giới lấp lánh màu sắc của lồng đèn ông sao, lồng đèn con gà, lồng đèn Tôn Ngộ Không… Kia rồi! Lồng đèn cá chép của tôi. Tôi níu áo mẹ đòi mẹ. Nhưng mẹ nói phải đến thăm ông trước, mai mẹ sẽ mua. “Mẹ hứa rồi nhé, ngày mai nhất định mẹ phải mua cho con!” - tôi phụng phịu.

Hôm nay, mẹ sẽ đem lồng đèn về - nghĩ vậy, tôi hí hứng cầm chổi quét sân, rồi lau nhà, gấp quần áo, nấu cơm, rửa tách chén cho bố. Xong việc, lòng tôi lâng lâng. Tôi chờ mẹ về để được vuốt ve cái lồng đèn cá chép. Có nó rồi, tôi sẽ chơi với nó cả ngày mà không cần chơi với anh nữa.

Từ xa, tôi đã ngóng thấy chiếc xe đạp của mẹ. Tôi chạy ra đón, phụ mẹ cầm mấy cái giỏ vào nhà. Nhìn quanh, tôi không thấy lồng đèn nào cả. Lòng tôi chùng xuống, hai con mắt đỏ hoe chực khóc. Cổ họng nghẹn cứng, tôi cố gắng lắm mới nói được một câu: “Lồng đèn cá chép của con đâu mẹ?” Mẹ tôi đưa tay quệt mồ hôi: “Mẹ quên rồi, để mai nhé con gái”. Bấy giờ, tôi tủi thân quá, không cầm lòng được nữa, tôi òa khóc. Hai chân tôi giẫy lên: “Con không biết, mẹ phải mua ngay hôm nay cho con, mẹ đã hứa rồi”. Nói rồi, tôi bỏ ra sau nhà.

Đúng lúc ấy, anh xuất hiện, chìa ra trước mặt tôi một chiếc lồng đèn ông sao. Tôi hờn dỗi vì hai ngày anh không chơi với tôi, lại thêm cái lồng đèn anh cầm không phải là lồng đèn cá chép tôi thích. Tôi giật lấy, quăng xuống đất: “Không cần!” Tôi đạp cái lồng đèn bẹp dúm dó. Anh hốt hoảng: “Anh làm suốt hai ngày nay đấy. Sao em lại làm hỏng?”. Anh lủi thủi ra về.

Đến chiều, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận. Tôi mon men sang nhà anh. Thấy anh đang ngồi trước sân học bài, tôi tiến lại gần, lí nhí: “Anh tự làm cái lồng đèn ông sao đó hả? Em xin lỗi vì đã làm hỏng nó rồi!”. Anh ngẩng lên, cười toe: “Vẫn còn một cái!”. Anh chạy vào nhà lấy chiếc lồng đèn thứ hai. Tôi nhảy lên sung sướng. Anh không giận, còn cho tôi chơi chung lồng đèn với anh nữa.

Trung thu năm đó, mẹ không phải mua lồng đèn cá chép, tôi và anh cùng chơi chung lồng đèn ông sao. (st)

Màu của tình yêu ??

Nhiều khi mình tự hỏi thật ra tình yêu có màu gì ta :rolleyes:, và theo mình nghĩ màu của tình yêu rất linh động, nó thay đổi và thể hiện đúng theo tâm tư tình cảm của người ấy ngay tại thời điểm đó :o:.

Người đang hạnh phúc trong tình yêu, nhìn tình yêu là màu hồng. Màu hồng của ước mơ, của những ngọt ngào đắm say.

Tình yêu màu xanh là cái nhìn của những con người yêu sâu sắc, màu xanh của bầu trời, màu xanh của hi vọng. Hi vọng vào những điều tuyệt vời của tình yêu.

Những cô bé, cậu bé tuổi teen lại cho rằng tình yêu có màu trắng, màu trắng của sự tinh khôi, màu trắng của tuổi học trò.

Những con người thuỷ chung thì cho rằng tình yêu có màu tím, màu tím của mãi mãi, bất diệt.

Tình yêu trong mắt những ai chàng đa tình có màu xanh của lá cây. Màu của sức sống, xanh non, mơn mởn, màu của những gì mới mẻ.

Ai đó lại cho rằng tình yêu có màu đỏ, màu của sự nồng nhiệt, và cũng là màu của sự mạnh mẽ.

Tình yêu đối với những ai đã yêu và bị phản bội bởi người mình yêu thì lại mang một màu đen ảm đạm, một màu xám u uẩn.

Có người lại cho rằng, tình yêu có màu trong suốt của nước mắt. Đó có thể là những giọt nước mắt hạnh phúc và cũng có thể là giọt nước mắt của nỗi đau.

Tình yêu trong mắt của các nhà khoa học lại có màu thời gian, bởi chỉ có thời gian mới chứng minh được tình yêu nào là mãi mãi.

Tình yêu trong mắt của một cô gái mới lớn có màu của nắng, nắng có thể dịu êm hoặc cũng có thể chói chang. Nắng sưởi ấm tâm hồn hoặc nắng thiêu đốt con tim.

Những thi sĩ cho rằng tình yêu có màu nâu của đôi mắt, bởi chỉ cần nhìn vào mắt một người là biết được rằng họ có đang yêu hay không.

Tình yêu trong mắt của một người phụ nữ đã trải qua nhiều khổ đau và hạnh phúc lại là tình yêu không màu. Vì tình yêu không nhìn thấy được, không sờ nắm được, tình yêu chỉ có thể cảm nhận bằng cả trái tim của mình mà thôi.

Các bạn ạ, có thể bạn chưa yêu, đang hạnh phúc trong men say ái tình hoặc đang thổn thức vì vết thương của tình yêu tan vỡ, nhưng cũng hãy cảm nhận tình yêu theo cách riêng của mình. Tình yêu muôn màu hoặc tình yêu không màu hay là màu nào trong dãy đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, thì tình yêu vẫn bất diệt.(st)

Quay bài thời học sinh

"Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò". Phải công nhận rằng tụi học trò mình tinh quái thiệt :devil: (nói hông fải khoe đâu ah nha). Trong quá trình học, tụi mình dùng đủ thứ "chiêu" để đối phó với thầy cô, trong đó chiêu quay bài là chiêu được áp dụng nhiều nhất :eyes:.
Không biết từ "quay bài" từ đâu ra, có thể tạm hiểu "quay" là sao chép, "bài" là bài vở, "quay bài" là hệ quả tất yếu của sự quay cuồng bão táp trong đống bài vở mà thầy cô bơm vào đầu học sinh như bơm bánh xe đạp.

Quay bài thường xuất hiện ở các kỳ thi hoặc kỳ kiểm tra trên lớp, đặc biệt là đối với các môn "gây mê cao cấp" như Lịch sử, Địa lý, GDCD, Kỹ thuật, Văn. Dĩ nhiên quay bài là xấu và gian lận, nhưng không quay bài sẽ phải chết nhăn răng nếu nhận điểm kém vì trong đầu không đủ kiến thức để làm bài.

Giữa cái xấu và cái chết thì đương nhiên trong ta sẽ bùng nổ một cuộc chiến nội tâm dữ dội: ta thà "sống vinh còn hơn chết nhục" hay là "chết vinh còn hơn sống nhục" đây? Một người có đầu óc khỏe mạnh hẳn sẽ phải từ chối cái "chết vì thiếu hiểu biết", cho nên dòm qua dòm lại trong trăm mưu nghìn kế thì quay bài chính là lối thoát tuyệt hảo, là nấc thang lên thiên đường (và xuống địa ngục cho những bé nào "non tay" bị thầy cô phát hiện).

Nhiều đứa hay láo lếu nói rằng: "Điểm số không quan trọng, kiến thức mới là cái quý giá", xạo ơi là xạo. Học sinh ở Việt Nam từ hồi còn bé tí đã hình thành một ý thức hệ về sự ganh đua, về "cái tôi" cực kỳ to lớn trong môi trường lớp học. Ý thức này phát triển từ cấp 1, ăn sâu lên cấp 2, và bùng phát dữ dội ở cấp 3 khiến đại đa số học sinh trong cơn bĩ cực vì quá nhiều áp lực bài vở phải nhờ cậy giải pháp ngang trái này.

Đó là một trong số những ý kiến mà tôi sưu tầm được, mong các em luôn học tốt và kết thúc 12 năm đèn sách bằng những kỷ niệm đẹp tuyệt chớ không phải (xui rủi) dính một cái học bạ đen thui vì tội quay bài.
Vì không có ai hiểu cho nỗi lòng học sinh bọn mình đâu. :o: :smile:

Hắn có thích mình??

Từ trước đến giờ mình cứ nghĩ, khi thật sự "cảm mến" một ai đó thì chỉ để ý và quan tâm đến người đó thôi, nhưng chuyện của mình thì lại khác, thật khó hiểu? :confused:

Mình và hắn học chung một lớp :o: . Hễ ra chơi là hai đứa rượt đuổi nhau chí chóe, như là oan gia vậy :yuck: . Hắn học giỏi Toán :up: , trong khi mình hơi í ẹ môn Hình học :down: nên những khi hắn lên bảng giải bài tập mình đều chăm chú theo dõi :idea: . Lũ bạn thấy mình cứ nhìn hắn chăm chăm thì đồn ầm lên làm mình ngượng đỏ cả mặt, giải thích thế nào tụi nó cũng không tin, còn nói mình là người yêu của hắn nữa, tức gì đâu! :irked:

Một ngày nọ, hắn mượn mình vở bài tập văn, khi trả, mình lật vở ra xem thì thấy dòng chữ “I love you” to đùng :yikes: . Mình choáng, suốt buổi học cứ suy nghĩ vẩn vơ về chuyện này. :rolleyes:

Sau khi gửi “thông điệp” cho mình thì hắn bắt đầu... khác lạ :sherlock: . Hắn ngại gặp mình, ít nói chuyện với mình hơn, những lần rượt đuổi cũng không còn :whistle: . Tuy nhiên, những lúc mình gặp khó khăn thì hắn giúp đỡ mình rất nhiệt tình :wink: . Những lúc ấy mình thấy hắn dễ thương làm sao. Nhưng ngoài mình ra, hắn cũng quan tâm đến các bạn gái khác nữa. Mình chẳng biết lòng dạ hắn thế nào. Đã mến mình sao còn “quan tâm” người khác như vậy? :worried:

Email tình thân

Hôm nay mình về nhà hơi muộn, bữa cơm tối cũng vì thế mà nguội lạnh đi ít nhiều. Nhưng khi ngồi vào bàn ăn, câu chuyện của mình ở bưu điện đã hâm nóng không khí gia đình để mọi người vẫn cảm thấy ngon miệng dù rất trễ bữa.

- Tôi muốn gửi thư cho con trai ở Hàn quốc, nội dung đã viết sẵn đây rồi - một bác tóc hoa râm chậm rãi nói với cô nhân viên bưu điện.

- Bì thư ở đây, bác để vào và ghi địa chỉ.

- Không, nó dặn phải gửi thư in-tơ-nét cho nhanh nhưng tôi không rành, nhờ chị làm giúp.

- Phòng bên cạnh có dịch vụ internet nhưng không có dịch vụ gửi thư điện tử bác ạ.

Định ghé vào bưu điện mua tờ báo rồi về nhưng đoạn hội thoại trên làm tôi chần chừ. Nhìn vẻ mặt thất vọng của bác ấy, tôi quyết định nán lại. Dẫn bác ấy vào phòng internet, tôi biết bác muốn email cho con trai đang lao động tại Hàn Quốc. Hai năm qua, thỉnh thoảng họ mới có những cuộc nói chuyện ngắn ngủi qua điện thoại. Gửi thư qua bưu điện thì lâu lắm mới có tin và không phải lần nào gửi cũng nhận được. Lần này bác ấy đã viết một bức thư dài gần 2 trang A4. Nói thật nhìn nó dài lê thê tôi cũng…ngán lắm, đã thế chữ viết cứ gọi là ngoắt ngoéo, dịch mãi mới ra. Nhưng rồi sự kiên nhẫn cùng với món internet học được ở trường đã giúp tôi hoàn thành bức thư nối tình mẫu tử của hai người hoàn toàn không quen biết.

Nhận những lời cám ơn rối rít từ người bác ấy, tôi hiểu thêm một điều: đôi khi việc làm nhỏ nhoi của mình cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho người khác, niềm vui của sự sẻ chia.

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31