My Opera is closing 3rd of March

2a và 5a Lê Ngọc Hân thân yêu - 1980-1983

Chuyện hay muốn kể



Có chuyện gì hay hay thì các NV và HH kể cho cả nhà nghe ở đây nhá
[/SIZE][/B][/I]

Chuyện có thật - 8/2009 NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN: THỜI THƠ BÉ....

Comments

2a5a Monday, August 24, 2009 3:09:59 PM

Câu chuyện thứ nhất của 2a5a: Hoa cúc không phải lúc nào cũng mọc thẳng, các NV và HH lớp mình không tin thì cứ nhìn ảnh thì biết! Điều đó có nghĩa chuyện nhỏ nhất cũng có thể đem ra kể cho nhau nghe được. Ha ha ha...

Unregistered user Tuesday, August 25, 2009 1:29:06 AM

lmhuong writes: Tại sao hoa cúc lại ko mọc thẳng nhỉ. Mình cũng chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Hay thật đấy, một điều tuỏng như bình thường nhất có lẽ lại là điều khiến ta trăn trở nhất, hihi. Mình nhớ có nhà thơ đã nói: "Có một người đi qua hoa cúc Có hai người đi qua hoa cúc Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình... " Và một ai kia đã nói "Điều quý giá và quan trọng nhất của cuộc sống đâu phải là những cánh phù dung nay còn mai mất. Quan trọng hơn, mỗi cánh hoa đều mang nơi mình một sứ mệnh. Nở rồi tàn chỉ là những cái thể hiện bên ngoài của một tiến trình lặng lẽ mà căn bản hơn. Thế nên héo tàn không phải là tai họa, và mục rã không phải là một dấu chấm kết. Bên dưới mọi biến đổi thăng trầm, sự sống vẫn âm thầm diễn tiến... Chỉ những ai dám đi đến cùng chặng hành trình sống mới tìm thấy giá trị và ý nghĩa đời mình. Chỉ những ai dám đảm nhận trọn vẹn sứ mạng, mới được hưởng nếm niềm vui và ánh sáng. Như loài hoa cúc dại." Theo các bạn thì thế nào...nhưng đối với mình, hoa cúc thật đẹp và mang nhiều ý nghĩa.

Unregistered user Tuesday, August 25, 2009 3:49:54 AM

Anonymous writes: Mợ nó viết hay quá!

Unregistered user Friday, August 28, 2009 3:10:04 AM

Anonymous writes: Mình rất thích ngắm hoa Phù dung ngưng mình ko thích sự hay thay dổi và chóng tàn phai của nó. Cám ơn mợ LMH đã cho bọn mình 1 bình loạn thật hay và ý nghĩa. Mong các mợ 5a nhà ta luôn vui, khoẻ, hp và dành nhiều thời gian hơn để tụ tập, gặp mặt và moi móc quá khứ của nhau nhé. he he

Unregistered user Saturday, August 29, 2009 4:03:34 AM

lmhuong writes: Chào cac bạn. Mấy hôm đi học bận quá, chẳng vào đc mạng, hihi, tự dưng thấy nhớ blog của 2a5a mới chết chứ. Mấy hôm mình lục tung cả nhà mình và nhà bà ngoại lên, chui cả vào kho...hehe, mới tìm ra mấy tấm ảnh ngày xưa...hồi lớp 2a và lớp 5a. Nhìn lại ảnh cũ mới thấy rằng còn rất nhiều bạn mà mình quên "béng" đi mất. Mình chưa scan được nên chưa post lên cho cả nhà xem. Trông ngộ lắm. Hay là chuyển cho QH nhỉ... Mình đang lên lại danh sách của lớp mình, khi nào mình gửi lại, các bạn nhớ đc ai thì điền thêm vào nhé. Đúng là lớp mình có bạn Tất Thắng như QH đã nói thật, rồi còn bạn Hà Huy Minh, bạn Thanh Hương....nhất là hồi lớp 2a, nhiều bạn gái xinh lắm...Mình sẽ nhanh chóng gửi ảnh...để cả nhà cùng hồi tưởng nhé.

Unregistered user Tuesday, September 1, 2009 8:57:37 PM

Oanh writes: Hôm nay O vừa được Dư gửi cho đường link vào đây. Vội vàng và háo hức mở ngay ảnh cả lũ ra xem ở văn phòng, đến nỗi nhầm Hà Vân với Mỹ Hà (6A). Lú lẫn quá, nhưng cũng tại vì Hà Vân trong trí nhớ của tớ không "tròn" mà "dài" lêu đêu" - thành viên của nhóm "chuyên gia ngồi bàn cuối" cùng với Hoàng Vân, Thu Hà... Lâu lắm rồi (từ khi xa Lê Ngọc Hân) mới lại thấy "mặt" Uyên, Hiền, Hà, Ngọc, Thu, N Minh, Q Minh, Võ ấy nhỉ... vui thật. Đúng là xem ảnh màu của các bạn bây giờ, nhưng O tưởng tượng ngay lập tức tới những tấm ảnh đen trắng chụp hồi đó. Hồi lớp 2 co Nguyệt, tụi mình không có ảnh chung cả lớp thì phải. Nếu LMH mà tìm được thì đúng là tư liệu hiếm đấy. O chỉ nhớ vài tấm hồi lớp thầy Thọ (5A) hay cô Mỹ (4A) chụp ở sân trường LNH và chụp ở đảo Hoà Bình công viên Lê Nin thì phải. Album của O lại để hết ở nhà rồi mới chán chứ. O còn nhớ O với Hoàng Vân và Phương Lan, cả LMH nữa đi chụp ảnh ở Thông tấn xã ở Trần Hưng Đạo. O sẽ upload cho mọi người ảnh mới chụp với LMH và với Cơ. Mong có thêm nhiều thành viên 2A5A "về" tụ họp, ít nhất là trên blog này. Nếu bạn nào có dịp ghé Paris thì nhớ báo O một tiếng nhé (e-mail cua O la oanhvtk@yahoo.com hoặc kim.vu@cnam.fr). Oanh

Unregistered user Friday, September 4, 2009 2:12:09 AM

QHg writes: 2! Oanh, Thật là vui khi thấy Oanh hưởng ứng lên tiếng ở "ngôi nhà chung 2a5a" này. Nó cũng làm cho chúng mình thấy khoảng về không gian được thu hẹp lại nhỉ. Cả nhà đang chờ ảnh của Oanh đấy. Post lên luôn đi cho tụi này ở nhà được chiêm ngưỡng với nhé.

Unregistered user Saturday, September 5, 2009 7:51:48 AM

Anonymous writes: Post len roi ma chang thay dau ca. Cai page cua my opera nay hoi phuc tap nhey. Thoi de O gui cho QH nhe. Moi chi co anh cua Co, con anh cua O voi MH thi lai de o van phong roi. Thu hai moi vao lay. Ma dia chi e-mail cua QH la gi?

Unregistered user Saturday, September 5, 2009 1:50:37 PM

QHg writes: Oanh không được Dư forward cho cả danh sách của các bạn mới tìm lại được nhau à? Có gì O cứ gửi cho vào lqhjbic@gmail.com nhé. Mà post ảnh dễ chứ, "Vò Kỹ" chẳng post được bao nhiêu ảnh ấn tượng thế còn gì. O cứ dùng username và pastwordscủa blog 2a5a, mở phần photo, thích tạo 1 album mới thì tạo, nếu không dùng ngay 1 album nào đó cũng được rồi add thêm ảnh vào thôi. Nếu vẫn k thành công thì hôm nào Online đi, nhà tui sẽ nói lại từng bước cụ thể cho nhá.

2a5a Saturday, September 5, 2009 1:58:51 PM

2a5a Saturday, September 5, 2009 1:59:47 PM

Cái ảnh này trông O giống mẹ quá!

Unregistered user Saturday, September 12, 2009 3:37:41 AM

MU writes: de den gan 30 nam khong gap Oanh nen minh khong nhan ra duoc ban. Dung la giong me that.

Unregistered user Saturday, September 12, 2009 2:06:28 PM

Anonymous writes: Uyen a. Eo oi 30 nam co a!!! 25 thoi. Trong Uyen O van nhan ra ngay. Tui lop minh chi co KV la kho nhan ra neu gap o ngoai duong nhat thoi. Ma hoi xua, cung chang choi voi ban ay nhieu lam, tru khi "hop ban chi huy lop hay ban chi huy chi doi"...hehehe QH oi, Du co cho O password cua 2a5a dau. Van de la o cho do. O post anh len, nhung ma lai vao album trong page cua O.

Unregistered user Monday, September 14, 2009 1:50:19 AM

Anonymous writes: Oanh có học lớp vỡ lòng ở Hàng Chuối cùng bọn mình không nhỉ, nếu học với nhau từ vỡ lòng thì chẳng đến 30 năm là gì. user name: 2a5a passwords:

Unregistered user Wednesday, September 16, 2009 2:05:49 AM

QH writes: Trời ơi, MU bất cẩn quá, ai lại đưa username và passwords lên đây thế này, lộ passwords là nguy hiểm lắm! Để tui đổi lại password rồi thông báo cả nhà lại sau nhé. @Oanh: Khì khì, QH vào "ăn trộm" bên blog của O được cái ảnh và post lên đây cho cả nhà coi cho "đã" đấy. Để hôm nào QH "ăn trộm" nốt mấy cái ảnh kia về bên này nốt nhá.

Unregistered user Thursday, September 17, 2009 7:14:53 AM

MU writes: ua, sozy... minh khong biet dieu day

Unregistered user Thursday, September 24, 2009 4:27:40 AM

Qhg writes: Có quyển sách này được phân tích khá hay. Mong rằng các bạn nam lớp mình được gọi là PHONG ĐỘ theo đúng nghĩa của nó, và các bạn nữ lớp mình cũng có được người đàn ông PHONG ĐỘ của mình nhé... PHONG ĐỘ ĐÀN ÔNG Phan An Phong độ như thước đo để đánh giá đàn ông. Phong độ là thể hiện được hết cái gì mình có, là đạt đến hết những gì có thể đạt được. Tên sách: Phong độ đàn ông Tác giả: Phan An NXB Hội Nhà văn và Cty Sách Bách Việt Ngay trong phần đầu, Phan An đã viết: “Khi gặp đàn bà, có rất nhiều thứ để khen: khen đẹp, khen xinh, khen trẻ, khen gầy đi, khen béo ra… Không thấy có gì khen được trong những thứ để khen kể trên thì có thể chuyển sang khen áo, khen túi… Khi gặp đàn ông, thường chỉ có một câu khen - phong độ: “Dạo này anh phong độ thế!”. Phong độ là gì? Phong độ như khí độ, có gì đó liên quan đến gió. Phong độ là trạng thái của thể xác, của tinh thần và của tâm hồn. Đàn ông phong độ thể xác phải khỏe. Yếu đến mức không thể cầm nổi tờ báo đọc hay không thể bật nổi nắp chai bia không thể gọi là phong độ. Đàn ông phong độ như cánh buồm căng gió, như lá cờ bay phần phật. Còn gì đẹp hơn con ngựa đang phi, con thuyền đang lướt và người đàn ông phong độ. Đàn ông phong độ cần có tinh thần khoáng đạt. Không hiểu được điều này thì cho dù có thông minh lanh lợi đến mấy cũng không vượt qua giới hạn của sự khôn vặt và sẽ mất đi cái đàng hoàng phong độ của người đàn ông. Khoáng đạt là phong cách sống phóng khoáng, rộng rãi cả trong suy nghĩ và cả trong hành động. Phong độ cũng là sự thể hiện vẻ đẹp về trang phục, tư thế, tác phong. Phong độ của một người không thể có ngay được một sớm một chiều và không thể cố tạo ra phong độ được. Đằng sau phong độ ẩn giấu cả trình độ, tài năng và học thức. Phong độ chính là diện mạo tinh thần - khí chất bên trong được biểu hiện qua lời nói, cử chỉ và thái độ. Phong độ là sức mạnh tinh thần toát ra từ bên trong để người ta cảm thấy sự vững vàng mà không cần phải nổ, không cần phải bắn pháo hoa, không cần diễu võ dương oai. Phong độ như thước đo để đánh giá đàn ông. Phong độ là thể hiện được hết cái gì mình có, là đạt đến hết những gì có thể đạt được. Phong độ là sự tự tin trong quan hệ, đặc biệt là trong quan hệ với đàn bà. Đàn ông phong độ không nhìn đàn bà với cái nhìn van xin. Đàn ông phong độ nhìn đàn bà với cái nhìn bao dung độ lượng, như thể nhìn những người bạn tốt nhất của con người. Phong độ đàn ông viết theo lối tản văn, văn phong khoáng đạt, cá tính, câu từ sử dụng tương đối chuẩn xác. Vì nhà văn viết theo cảm hứng về đàn ông và các vấn đề trong cuộc sống nên nếu đọc riêng mỗi phần có thể cảm thấy rất thú vị, nhưng khi gom tất cả các phần lại với nhau lại dễ gây cảm giác dàn trải. Mặt khác, các chủ đề tuy đã được sắp xếp nhưng chưa thật hợp lý và khá rối mắt vì khi đọc người khác không nhận thấy rõ ràng sự sắp đặt logic trong đó. Nên thay đổi bố cục các phần để toàn bài trở nên mạch lạc hơn, không gây cảm giác vụn vặt. Với các chủ đề khác nhau diễn ra xung quanh cuộc sống của đàn ông như: Khi đàn ông vớ chạn, đàn ông và tình ảo, đàn ông và tình một đêm, khi đàn ông không gọi điện, đàn ông và hàng hiệu, đàn ông và xe, đàn ông đi café, đàn ông nuôi con gì, đàn ông và tự phục vụ, đàn ông và hàng rong, đàn ông và phim, hình như đàn ông là mưa… hướng về sự nhạy cảm. Tóm lại, nói đến đàn ông phong độ là nói đến những người đã trưởng thành. Không ai khen những người trẻ phong độ. Với những người trẻ thường không dùng từ phong độ. Người đàn ông phong độ là người đẹp trai mà không hợm hĩnh, giàu có mà không kiêu căng, mạnh mẽ mà không thô kệch, cứng rắn mà không vũ phu, si tình mà không yếu đuối, nồng nàn mà không ngu xuẩn, thu nhập cao mà không phải làm việc quá nhiều, mê du lịch và thích mua sắm đồ, yêu chiều con cái và trọng vợ, biết tôn trọng sở thích riêng tư của người khác, biết nấu nướng, massage, có năng lực điều khiển xe trên đường và vợ trên giường… “Người đàn bà phong độ là người có người đàn ông phong độ như trên là người yêu, là người tình hoặc là chồng càng tốt”, âu đó cũng là một “chân lý” “ngộ” ra được ở cuộc sống này. V.B.

Unregistered user Friday, September 25, 2009 9:42:41 AM

Anonymous writes: Chuyện chồng em, vợ anh... Với cùng một sự việc, nhưng đứng trên quan điểm riêng của mỗi giới, luôn thấy mình đúng, các ông chồng và các bà vợ thường xuyên đưa ra những lời chỉ trích “đối phương”. Cảm giác rằng chồng/vợ không hiểu mình khiến họ bực tức, đau khổ và… đi tìm sự cảm thông từ một “người mới”. .. Những lời phàn nàn tưởng như nhỏ nhặt đang mỗi ngày đầu độc cuộc sống của nhiều cặp vợ chồng, nhưng nguy hiểm hơn, mỗi người trong số họ lại hy vọng vào một người mà có lẽ, cũng chẳng khác chồng/vợ họ là bao. Người ta vẫn bảo, ở trong chăn mới biết chăn có rận... Chuyện của các ông chồng - Mụ vợ anh, nó nắm giữ luôn cái thẻ ATM. Tất cả lương của anh ở đấy. Khi cần đến còn lâu mụ mới nhả ra đồng nào. Vì thế, tiền phong bì phong bao, anh đành giấu đi để khi cần thì còn có cái mà tiêu. - Mụ vợ anh nhá, đoảng cực kỳ. Chẳng bao giờ nấu được bữa cơm ngon. Hôm nào cũng thịt kho, rau luộc. Anh mà chê thì nó gào lên: Tôi đi làm về còn con cái, nhà cửa. Anh còn đòi hỏi gì nữa? - Em nhìn quần áo anh xem, lúc nào cũng chỉ quần bò áo phông. Anh không dám dung quần tây, sơ mi vì chưa bao giờ nó là cho anh được một lần cho tươm tất. - Vợ anh nó ghê gớm lắm. Lúc cãi nhau, anh đã không thèm nói gì, nó lại cứ nói dai. Nó chửi anh ở phòng này, anh sang phòng khác, nó lẵng nhẵng đi theo, nói tiếp. Nó nói cho đến khi nào anh điên lên không chịu được, cho cái tát mới thôi. - Không vừa lòng anh cái gì, con vợ anh nó mách luôn ông bà ngoại. Phật ý nó, nó bỏ về nhà mẹ đẻ luôn. Đã bao nhiêu lần anh phải xuống nước, đến nhà ngoại đón nó về mà trong lòng thấy tức không chịu được. Lần này, anh mặc kệ. Muốn ở đến bao giờ thì ở. Có chân đi thì có chân về. Không có mụ ấy, anh càng rảnh nợ, tha hồ đi bia bọt với bạn bè mà chẳng có ai bắt bẻ. Cùng lắm thì lành làm gáo, vỡ làm môi. Anh hết chịu nổi rồi. Ra tòa là cùng chứ gì? - Anh đi làm vất vả. Nhiều hôm mệt quá cũng muốn gặp bạn bè xả stress một tí. Anh bảo con hồ li tinh ấy là anh chỉ làm vài cốc, đến 7 giờ là về thôi. Thế mà nó cũng không đồng ý, mặt mũi cứ sưng sỉa cả lên. - Con vợ anh, nó vô ý vô tứ lắm. Biết anh nhậu với sếp, thế mà nó cứ gọi ồi ồi. Nhiều lúc đang nhậu mà điện thoại cứ reo liên tục. Tắt đi thì lúc về chết với nó. Mà nếu nghe thì cái giọng nó cứ the thé lên, ai ngồi bên cạnh cũng nghe thấy. Xấu hổ không chịu được. Nhiều lần anh phải tắt đi, rồi chạy ra chỗ vắng gọi lại. Thế là nó gào lên: Lúc nãy anh ngồi cạnh con nào mà tôi gọi anh không dám nghe? - Con vợ anh nó ngu không chịu được. Anh vất vả đi kiếm tiền, về nhà cũng phải được nghỉ ngơi chứ. Động cái gì hỏng, nó cũng kêu ca, phàn nàn bắt anh sửa. Anh bảo gọi thợ thì nó chê anh là không phải đàn ông. Có lần, nó nhất định không gọi thợ mà đi nhờ luôn một thằng cha hàng xóm. Định làm cho anh xấu hổ đấy mà. Đúng là đồ dã man, thâm hiểm. - Mụ vợ anh có tính cực kỳ hoang phí. Anh kiếm tiền có phải dễ dàng đâu. Thế mà mụ cứ mua cả đống quần áo, nhiều cái chưa bao giờ mặc được một lần. Giầy dép thì hàng mấy chục đôi. Mà người thì có đẹp đẽ gì cho cam. Có mà đắp lụa là châu báu vào trông vẫn như ma cà rồng. Chân thì to xù bàn chổi, chả giầy dép nào cho nó đẹp được. - Con vợ anh nó rất độc đoán. Cái gì nó không thích thì anh cũng không được hưởng. Nó không thích ăn cá nên cũng chẳng bao giờ nấu. Ngày nào cũng chỉ thịt và thịt. Anh thích nghe nhạc vàng thì nó bảo là nhạc gì mà ẻo ẻo. Nhưng nó suốt ngày bắt anh nghe cái thứ nhạc “thợ xây” đời mới bây giờ, nghe cứ như đấm vào tai. - Lúc yêu nhau, cô ta bảo là yêu anh nhất vì tính anh đàn ông, không suốt ngày chạy theo nịnh bợ, dẻo mỏ như mấy thằng “hai phai”. Giờ lấy nhau rồi, thị bảo anh là đồ vô cảm, không tâm lý, không chiều vợ… Hai ngày, thị lại lải nhải một lần: Anh có yêu em không? Đồ điên! Chuyện của các bà vợ – Lão chồng em á, cả tháng giời, chỉ đưa vẻn vẹn có lương thôi. Lão đưa em mỗi cái thẻ ATM, bảo: đấy, tất cả lương của tôi đấy. Nhưng mà, lương thì được bao nhiêu, mà thời buổi này ai sống bằng lương. “lậu” mới là chính chứ, lão giấu tiệt, em không thể kiểm soát nổi!... - Lão chồng em khó tính lắm. Một mình em bao nhiêu là việc, nào chăm sóc con cái, học hành, nhà cửa. Thế mà lão còn đòi hỏi. Cơm có thịt kho, rau luộc đã là may lắm rồi. Đến bữa, lão lại hoạnh họe em: Chỉ có thế này thôi à? - Chồng em á, lúc nào cũng lôi thôi. Áo sơ mi, quần tây không mặc, chỉ mặc áo phông quần bò, mà có phải còn là thanh niên đâu? Lão sợ phải là mà. Em thì bận tối mắt, làm gì có thời gian mà là với lượt. Quần áo của em có khi còn chả kịp là nữa là. - Lão chồng em đúng là đồ vũ phu. Suốt ngày đi rượu chè, bài bạc. Lúc về em điên, không chịu được mới nói vài câu. Thế mà lão bảo là em lắm mồm. Có lần, lão tát em một cái, em thù lão đến chết. - Thân con gái đi lấy chồng, có chuyện gì chỉ mẹ đẻ mình là chia sẻ được thôi. Lúc cãi nhau, em buồn quá chỉ biết về với mẹ. Mọi khi lão còn biết điều đến xin lỗi, em tha cho mà về. Lần này, lão giở mặt lờ em đi, anh bảo thế có tức không? Đã thế, em thăm dò rồi. Những ngày em không có nhà, lão toàn đi rượu chè, bài bạc với lũ bạn nhậu thôi. Phen này em cho lão ra tòa cho biết tay. - Anh xem, đi làm ai chả mệt. Cơ quan em á, đấu đá nhau, nhức hết cả đầu ấy chứ. Thế mà hết giờ, lão để em một mình với hai đứa con, rồi nhà cửa, cơm nước… Lão tỉnh bơ đi nhậu với bạn bè, nhắn mỗi cái tin: Anh mệt quá, đi làm vài cốc. 7 giờ anh về. Anh bảo thế thì em có phải là osin của lão đâu? - Em nghi lão chồng em lắm. Lão cứ lấy lý do lúc thì đi ngồi nhậu với sếp, lúc thì với bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng em cứ gọi điện thì lão lại không nghe. Ngồi với sếp, hay với bạn bè mà vợ gọi thì có gì mà xấu hổ? Chắc phải có con nào ngồi cạnh thì mới như thế chứ. - Ông chồng vô tích sự của em, em chán lắm rồi. Ở nhà điện đóm, lão không bao giờ sờ vào vì… sợ điện giật. Cái gì hỏng, lão cũng bảo em gọi thợ sửa. Xe cộ, máy móc trục trặc, em bảo lão xem thì lão bảo: Ai cũng như cô thì thợ người ta sống bằng gì. Phân công lao động, mình kiếm tiền thuê người khác sửa chứ? Đấy, anh xem. Nhà có đàn ông mà cũng như không. - Lão chồng em đúng là đồ ki bo bủn xỉn. Ở cơ quan, em là đứa giản dị nhất. Thỉnh thoảng mới dám may vài bộ quần áo. Đi làm mà úi xùi quá, bọn chúng nó khinh mình. Có thế thôi mà lão cứ bảo em là không biết tiết kiệm, bớt cả tiền sữa của con để ăn diện. - Lão chồng em đúng là đồ lạc hậu. Thời buổi này rồi mà còn nghe nhạc vàng. Lão cứ bật lên là em lại tắt đi. Còn em nghe cái nhạc trẻ thời thượng, thì lão lại bảo là nhạc “thợ xây”. Lão khinh người quá thể. À, mà không hiểu sao lão lại có cái sở thích là ăn cá nhỉ. Cá thì tanh ngòm. Em mới làm cá thôi mà đã thấy lợm cả giọng. - Lão chồng em tính tình khô khốc, chả tâm lý, chiều vợ gì cả. Em ốm nằm cả ngày, lão đi làm về cũng chả hỏi câu gì, ngồi luôn vào cái máy tính. Nghĩ mà tủi thân. Hồi mới lấy nhau, ngày nào lão cũng bảo anh yêu em. Còn bây giờ, có mà cậy răng lão cũng chẳng nói được câu nào…. *** - Anh làm cả ngày vất vả, thế mà tối đến cứ nghĩ phải về nhà với con vợ già lắm mồm ấy là anh lại chán chả muốn… chết. Giá mà anh có người vợ như em thì anh không còn mong ước gì hơn. Ngày đi kiếm tiền, tối về vui với vợ, với con. Đời anh thế là mãn nguyện lắm rồi. - Không vì con cái thì có lẽ, em bỏ lão chồng em từ lâu rồi. Giá mà có người hiểu được giá trị của em như anh, biết kiếm tiền, thương vợ con thì em suốt đời chỉ cần làm người vợ chăm chỉ, cơm nước hầu chồng thôi cũng mãn nguyện. Tuệ Khanh

Write a comment

New comments have been disabled for this post.