Story Collection!
Thursday, July 29, 2010 2:28:00 AM
Socrates was said to hold knowledge in high esteem.
One day an acquaintance met the great philosopher and said, "Socrates, do you know what I just heard about your friend?"
"Pause a moment," Socrates replied. "Before telling me anything I'd like you to pass a little test. It's called the Triple Filter Test."
"Triple filter?"
"That's right," Socrates continued. "Before you talk to me about my friend, it might be a good idea to take a moment and filter what you're going to say.
The first filter is Truth. Have you made absolutely sure that what you are about to tell me is true?"
"No," the man said, "actually just heard about it and..."
"All right," said Socrates. "So you don't really know if it's true or not.Now let's try the second filter, the filter of Goodness. Is what you are about to tell me about my friend something good?"
"No, on the contrary..."
"So," Socrates continued, "you want to tell me something bad about him, but you're not certain it's true. You may still pass the test though, because there's one filter left: the filter of Usefulness. Is what you want to tell
me about my friend going to be useful to me?"
"No, not really."
"Well," concluded Socrates, "if what you want to tell me is neither true nor good nor even useful, why tell it to me at all?"
(Collect)
"
Ba câu hỏi
Ở Hi Lạp cổ xưa, nhà triết học Socrate vốn nổi tiếng thông thái và uyên bác.
Ngày nọ, một người quen đến gặp nhà triết học vĩ đại này và nói :"Ông có muốn biết những gì tôi mới nghe được về một người bạn của ông không ?".
- Chờ một chút - Socrate trả lời - Trước khi kể về người bạn của tôi, tốt nhất anh nên suy nghĩ một chút và chọn lọc những gì anh định nói. Chính vì thế tôi muốn anh trả lời ba câu hỏi.
Câu thứ nhất là về sự thật. Anh có hoàn toàn chắc chắn rằng những điều anh sắp kể là có thật không ?
- Ồ không - người kia nói - Thật ra tôi chỉ được nghe nói về điều đó thôi và....
- Được rồi - Socrate nói - Bây giờ là câu hỏi thứ hai, câu hỏi về sự tốt đẹp. Có phải anh sắp nói những điều tốt đẹp về bạn tôi không ?
- Không, mà ngược lại là....
- Thế à - Socrate tiếp tục - Còn một câu hỏi cuối cùng - câu hỏi về sự hữu ích. Tất cả những điều anh sắp nói về bạn tôi sẽ thật sự cần thiết cho tôi không ?
- Không, cũng không hoàn toàn như vậy.
- Vậy đấy - Socrate kết luận - Nếu những gì anh muốn kể không có thật, cũng không tốt đẹp, thậm chí cũng chẳng cần thiết cho tôi thì tại sao anh lại phải kể ?
(Sưu tầm)"
The donkey in a well
One day a farmer's donkey fell down into a well. The animal cried piteously for hours as the farmer tried to figure out what to do. Finally, he decided the animal was old and the well needed to be covered up any way, it just wasn't worth it to retrieve the donkey.
He invited all his neighbors to come over and help him. They all grabbed a shovel and began to shovel dirt into the well. At first, the donkey realized what was happening and cried horribly. Then, to everyone's amazement, he quieted down. A few shovel loads later, the farmer finally looked down the ell and was astonished at what he saw. With every shovel of dirt that hit his back, the donkey was doing something amazing. He would shake it off and take a step up.
As the farmer's neighbors continued to shovel dirt on top of the animal, he would shake it off and take a step up. Pretty soon, everyone was amazed as the donkey stepped up over the edge of the well and trotted off!
Life is going to shovel dirt on you, all kinds of dirt. The trick to getting out of the well is to shake it off and take a step up. Each of our challenges is a stepping stone. We can get out of the deepest wells by not stopping, never giving up! Shake it off and take a step up!
(Collect)
"Con lừa trong giếng nước
Một ngày nọ, con lừa của người nông dân bị rơi xuống một cái giếng sâu. Con vật khóc lóc thảm thiết trong nhiều giờ và người nông dân đang cố hình dung ra mình phải làm gì. Cuối cùng ông ấy quyết định: Con vật này đã già rồi, và cái giếng cũng cần lấp đầy. Chẳng đáng gì phải cứu nó cả.
Ông ấy mời những người hàng xóm của mình để giúp lấp giếng lại. Tất cả bọn họ chụp lấy xẻng và bắt đầu xúc đất đổ vào giếng. Con lừa nhận thấy chuyện gì đang xảy ra, rống ầm ĩ. Tiếp theo là sự ngạc nhiên của mọi người, nó yên lặng dần. Người nông dân ngạc nhiên bởi những gì mình nhìn thấy. Mỗi lần đất rơi xuống lưng con lừa thì nó đã tự rung mình để đất rớt xuống và bước lên đống đất đó.
Những người nông dân còn lại vẫn tiếp tục xúc đất đổ vào giếng, còn lừa lại rung mình để đất rơi xuống và bước lên cao hơn. Mọi người nhanh chóng nhận ra rằng khi đống đất cao dần lên thì con lừa đã có thể bước ra khỏi bờ giếng, nó đã thoát khỏi cái bẫy.
Cuộc sống sẽ đổ tất cả mọi loại chất bẩn lên bạn. Mẹo để vượt qua chuyện này là hãy rung mình cho những chất bẩn ấy rớt xuống và bước về phía trước. Mỗi rắc rối chúng ta gặp phải là một hòn đá lót đường cho ta đi tới thành công."
Nails In The Fence
There was a little boy with a bad temper. His father gave him a bag of nails and told him that every time he lost his temper, to hammer a nail in the back fence. The first day the boy had driven 37 nails into the fence. Then it gradually dwindled down. He discovered it was easier to hold his temper than to drive those nails into the fence.
Finally the day came when the boy didn't lose his temper at all. He told his father about it and the father suggested that the boy now pull out one nail for each day that he was able to hold his temper. The days passed and the young boy was finally able to tell his father that all the nails were gone.
The father took his son by the hand and led him to the fence. He said, "You have done well, my son, but look at the holes in the fence. The fence will never be the same. When you say things in anger, they leave a scar just like this one. You can put a knife in a man and draw it out. It won't matter how many times you say I'm sorry, the wound is still there. A verbal wound is as bad as a physical one.
(Author: Unknown)
"Những vết đinh
Cậu bé tính tình rất nóng nảy. Lần nọ, cha của cậu đưa cho cậu một hộp đinh và bảo cậu rằng mỗi khi cậu mất bình tĩnh, hãy đóng một cây đinh lên tấm ván.
Ngày đầu tiên, cậu bé đóng cả thảy 37 cây đinh lên tấm ván. Vài tuần sau, khi cậu bé đã biết cách kìm chế cơn giận, số đinh trên tấm ván dần bớt đi. Cậu bé khám phá ra rằng việc chế ngự cảm xúc dễ hơn việc đóng đinh vào tấm ván.
Thế rồi cũng đến ngày cậu bé hãnh diện nói với cha mình rằng cậu không phải đóng đinh lên tấm ván mỗi ngày nữa, chuyện này đồng nghĩa với việc cậu hoàn toàn biết cách kiềm chế cơn giận. Nghe xong, cha của cậu bé đề nghị cậu hãy tháo một cây đinh ra khỏi tấm ván nếu như ngày đó cậu không nổi giận. Ngày tháng trôi qua và cuối cùng cậu bé cũng có thể thông báo với cha của cậu rằng tất cả những cây đinh trên tấm ván đã được gỡ ra.
Người cha cầm tay cậu bé và dẫn cậu đến bên tấm ván. Ông nói: "Con đã làm rất tốt, con trai, nhưng con hãy nhìn những cái lỗ trên tấm ván kia. Tấm ván sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Khi con nói những lời nói không suy nghĩ trong lúc tức giận, con đã để lại một vết thương cho người nghe như những cái lỗ kia. Bất kể con có nói tiếng xin lỗi bao nhiêu lần đi chăng nữa, vết sẹo vẫn còn đó".
(Suu tam)"






