Friday, September 23, 2011 8:57:19 AM
Mộtcậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết 1 tờ giấy gởi đến mẹ như sau :
1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ : $1.00
2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng : $2.00
3. Sau khi đi học về coi em : $3.00
4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp : $4.00
Tổng cộng : $10.00
Thời hạn thanh toán : Sáng sớm mai trước khi con đi học
Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta, và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau :
1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày : Miễn phí
2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con : Miễn phí
3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay : Miễn phí
4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau : Miễn phí
5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y : Miễn phí
6. Các khoản không thể liệt kê hết đều miễn phí cho con trai của Mẹ
Thời hạn chi trả cho con : Trọn đời Mẹ
Khi đi học về cậu chạy vô phòng, thấy tờ giấy cậu cầm lên đọc. Rồi cậu lấy ra 1 tờ giấy khác và viết như sau :
Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ. Kể từ nay :
1. Phụ giúp Mẹ :Miễn phí
2. Ráng ăn học thành tài : Miễn phí
3. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người : Miễn phí
4. Luôn quan tâm, săn sóc Mẹ : Miễn phí
5. Các khoản chi tiêu lo cho Mẹ khi về già : Miễn phí
Thời hạn thực hiện : Trọn đời con
Sáng hôm sau khi con còn đang ngủ, bà mẹ vẫn đặt tờ giấy bạc $10.00 lên bàn cho con thì bỗng thấy tờ giấy mà cậu viết. Sau khi đọc xong, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà mẹ, song miệng nở 1 nụ cười, và bà nghĩ rằng có lẽ đây là nụ cười mãn nguyện nhất từ khi sanh con ra đến nay.
Ví mà tôi đổi thời gian được,
Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười.
Thơ Trần Trung Đạo
Thursday, November 4, 2010 3:10:40 AM
(Webtretho) "Vào Webtretho đọc tâm sự của các chị em, người thì bị chồng mắng chửi, người thì bị chồng lạnh nhạt, người thì bị chồng phản bội, người thì bị gia đình chồng bắt nạt... nói chung là tình cảnh của các chị em đều “thê thảm” không sao tả xiết. Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến."
Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM
"Tiếc rằng lý do này có nói ra dường như cũng không có ích gì cho chị em, vì đã trót lấy mất rồi, trót mang khổ vào thân rồi. Thế nên mình tranh thủ thời gian rảnh (vì bị vợ chiếm mất TV) sang bên box yêu đương này viết bài, hy vọng giúp ích cho những bạn gái chưa chồng có thêm thông tin bổ ích để chọn được người chồng tử tế, không phải vào box bên kia than thân trách phận trong tương lai gần".
NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐỂ LẤY ĐƯỢC CHỒNG TỐT
Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.
Điều này có nghĩa là đàn ông không "tự dưng xấu". Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước và sau khi cưới lại khác nhau đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, ga lăng, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi “thần kỳ” chăng?
Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, trong cái lớp vỏ dịu dàng, sạch sẽ, lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được "hàng tốt", bạn chọn sai, bạn vớ phải "hàng dởm". Nếu bạn không biết cách làm "người tiêu dùng thông thái", thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.
Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?
Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.
Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.
Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.
Yêu là cái gì? Các nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc vân vân... Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.
Các bạn quên mất hai điều quan trọng:
Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ có tâm hồn khác người, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.
Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? Là đàn ông. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.
Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng... để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, không phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.
Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là "không biết yêu") đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim … Ừ tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới... thì mang trái tim ra mà đền nhé.
Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.
Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì.
Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.
Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Ồ, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới. Khi dân nghiện say thuốc, họ có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng vân vân...
Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.
Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).
Thử hình dung có ngày bạn sẽ đối thoại với "con chim" tình yêu như thế này:
- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?
- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà.
- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?
- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao không phải là thuốc chữa bệnh. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc tiên chữa bá bệnh. Thật mệt tao quá. =))
Nguyên tắc 4: Chuyện nhỏ là chuyện lớn.
Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn? Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là đủ.
Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn "tốt với tôi, yêu tôi" ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:
- Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.
Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu tốt, tương tự "tốt với tôi, yêu tôi" chẳng nói lên được gì về người đàn ông đang muốn có bạn.
Thế cái gì mới là "chuyện lớn" quan trọng để bạn xác định được một ông chồng tốt? Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày.
Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người đàn ông của đời mình thông qua những thứ "lặt vặt" đó.
Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua hết... la la la...
Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà tính cách, văn hóa chứ không phải tình yêu mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc. Ở cùng với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình yêu sẽ chết nhanh thôi.
Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế?
Nguyên tắc 5: Đừng nghe đàn ông nói, hãy nhìn đàn ông làm
Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc... ra ba hoa, thật là đến bò nghe cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê).
10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như "em ơi anh muốn x em") nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông tử tế nhất cũng thường nói.
Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ....
Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi khi vì họ cũng không hiểu được chính mình.
Anh sẽ yêu em mãi mãi ... nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ... xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh... sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa.
Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh... thế mà anh lại...
Chồng (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao cố được.
Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác... Các cô gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh ấy bảo là... anh ấy hứa là...anh ấy là người.... Đến khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó nói vậy mà bây giờ không phải vậy.
Vậy kết luận ở đây là gì?
Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có trả không...
Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số...xin mời xem lại nguyên tắc số 1.
Nguyên tắc 6: Đức tính quan trọng nhất của chồng?
Tôi không nói là "đức tính quan trọng nhất của đàn ông", bởi vì mỗi người đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích ga lăng, có bà thích phong độ...tóm lại cái "nhất" đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết được.
Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ... gi gỉ gì gi, cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn "có thể" lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào?
Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!!
Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào?
Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!!
Cô giáo: Thật hết ý kiến...
Đùa vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi.
Trở lại với câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60... nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có cái "quan trọng" ấy, vậy nên chọn anh nào?
Cái đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản thân.
Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn “cưới” một chiếc Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng... thế có sướng không? Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa.
Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến những gì đối tượng thay đổi trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng nhất bạn cần ở chồng bạn.
Nguồn: ID: Me Boo yêu - Cộng đồng Webtretho
Friday, October 29, 2010 4:21:30 AM
Nhân cái việc mình chuyển ra ngoài sống một mình, một người bạn đến chơi và khăng khăng bắt đọc bài viết này của Trang Hạ
Sống sót trong đô thị với tuổi thật và cảm xúc thật, nói chung chẳng dễ dàng gì.
Trước ba mươi, phụ nữ có nghề nghiệp và có thu nhập đi trong đô thị như đang hưởng một chuyến picnic bất tận, tuổi trẻ và khí trời không bị chia phần, quang cảnh nào dọc hành trình sống cũng giống một khám phá thú vị. Sau ba mươi, phụ nữ đi trong đô thị như giữa một rừng rậm, chuyến picnic sống và trải nghiệm của nàng sẽ được người quen bạn bè lẫn đồng nghiệp coi là một trò đùa dai, quá thời. Như thể nếu không gắn với một người chồng, thì phụ nữ sau ba mươi đã bị tụt lại với thời cuộc. Dường như ngay cả không gian thành phố cũng bó hẹp lại, khi nàng bớt tới nhà họ hàng người quen, né những tình huống bị hỏi đến chồng con.
Tôi tin cảm giác này đàn ông sau ba mươi cũng được nếm một cách sâu sắc và thấm thía, chẳng thua gì phụ nữ. Tâm trạng chung của 7X bây giờ là, mười năm trước được xã hội khen ngợi và trông chờ như một thế hệ thay đổi và dám làm dám sống mạnh mẽ, còn giờ trước ngưỡng cửa bốn mươi, những người thực sự dám làm dám sống (cho nên cũng dám từ chối, ngay cả một cuộc hôn nhân đúng thời điểm nhưng chưa đúng người) sẽ trở thành sự hoài nghi của đám đông.
Sống sót trong đô thị với tuổi thật và cảm xúc thật, nói chung chẳng dễ dàng gì. Đôi khi tôi cho rằng “single&fabulous” là tên mà phụ nữ sau ba mươi tự gọi mình, để tin rằng mình có đầy đủ những lý do để tiếp tục… coi đời vẫn là chuyến picnic trong khu rừng vui.
Single rất dễ, sống đơn thân để yêu đương dài hơn, ai trước khi cưới cũng có thể tự nhận mình đang single. Nhưng fabulous không đơn giản là sự độc lập trong tư duy lẫn trong đời sống, bởi không có tiền không làm được điều đó. Và người phụ nữ độc lập về kinh tế, thường phải có một tài năng, phải giỏi một lĩnh vực, phải kiếm được tiền nhiều hơn. Và một phụ nữ buộc phải giỏi giang như thế, trong thành phố, đôi khi đi như con hươu cao cổ giữa rừng, ai cũng dễ ngắm thấy, ai cũng thèm muốn, nhưng ai cũng có thể dèm pha, dù họ đang lùn hơn nàng.
Điều này giống với một thống kê trên mạng hò hẹn của Đài Loan. Thành viên nam giới kê khai mức thu nhập càng cao, càng được nhiều phụ nữ chọn chế độ “like”, tức là ưa thích, có ý thân thiện để cùng tiến tới hò hẹn. Nhưng phụ nữ kê thu nhập càng cao, thì mức độ “hot” của nàng càng… giảm xuống. Không phải bởi bị đố kị, hoặc bị đàn ông loại trừ, nhưng những cô nàng như thế mặc nhiên bị cho là thiếu an toàn, bị loại ra khỏi cuộc chơi hò hẹn của đám đông, và những người thích nàng, ấn nút “like” thực chất có khá nhiều kẻ hiếu kỳ hoặc thiếu nghiêm túc trong đó. Dù muốn dù không, nàng giỏi giang nên nàng dễ trở thành single & fabolous hơn cả.
Để sống sót, phải chăng phụ nữ nên giấu mình?
Mặt trái của một phụ nữ độc lập chính là sự trả giá. Phụ nữ sành điệu và dành thời gian chăm sóc bản thân không có lỗi với cộng đồng, nhưng xã hội thường chỉ nhìn thấy sự phù phiếm của nàng. Một phụ nữ không chịu ràng buộc, học được cách nói không với những thứ nàng thấy bất ổn, tức là nàng từng mất mát và có những bài học đường đời đau đớn. Không có hạnh phúc dễ dãi, càng không có phụ nữ trưởng thành và tự chủ mà không phải trả học phí. Và những mối quan hệ chằng chịt của đô thị khiến phụ nữ đôi khi thành nạn nhân, nếu nàng single, nàng khó mà fabolous trọn vẹn trong sự cô lập và dò xét của cả một xã hội châu Á. Người ta hoài nghi ngay cả khi nàng nói rằng nàng đang hạnh phúc.
Có một người bạn tôi, cũng 7X, đơn thân và hài lòng với cuộc sống hiện tại, mãn nguyện với những gì bạn đang có. Một ngày bỗng bạn thổ lộ, bạn cảm giác mình được đối xử như một người tàn tật. Bạn vẫn hấp dẫn và đang có người yêu, nhưng đồng nghiệp lịch sự không hỏi bao giờ cưới, người thân chán nản không hỏi han, coi nàng như một “sự đã rồi” của gia đình. Bạn đang thành đạt, nhưng người đời dò xét như thể bạn single là để chơi bời hưởng thụ chứ không phải để cống hiến cho sự nghiệp. Và bạn nói, cái làm bạn cay đắng hoàn toàn không phải là những thái độ ấy, mà là bởi giá như bạn từng li hôn, tức là bạn từng qua được cửa ải hôn nhân một cách hợp pháp, thì bạn được phép duy trì cuộc sống hiện tại một cách đương nhiên, được tự do yêu, tự do bay đi Pháp hay Hongkong mua sắm cuối năm, mặc nhiên được tự chủ đi lại và cư xử bình đẳng giữa cộng đồng. Còn chỉ vì… chưa từng kết hôn, nên dù vẫn sống thế, cuộc sống của một phụ nữ như bạn lại trở thành tội lỗi khó dung thứ. Rõ ràng cả xã hội đã khăng khăng một định kiến bất công, lấy danh nghĩa đạo đức để tự cho phép mình bày tỏ những mặt khiếm khuyết nhất trong giá trị quan của xã hội.
Thì ra với phụ nữ sau ba mươi, thành phố càng rộng lớn càng hẹp hòi, và quanh ta càng đông người càng cô đơn.
Trang Hạ
(Sưu tầm)
Friday, July 23, 2010 6:10:59 PM
Hai tuổi rưỡi, con đi học được 2 tháng, thì cứ tuần đi tuần nghỉ, hoặc nghỉ ốm, hoặc về quê, hoặc đi chơi xa theo bà và bác
Hai tuổi rưỡi, con thuộc bao nhiêu là bài hát, và cả bài thơ dài "Cốc Cốc Cốc, ai gọi đó?" nữa. Con cầm cái bàn chải đánh răng thay micro, tự giới thiệu tự hát, con biết xuyên tạc "bà ơi bà cháu yêu bà Nội lắm"
Hai tuổi rưỡi con đi máy bay lần đầu, ngon lành, khoái chí
Hai tuổi rưỡi, bác dọn máy tính, cùng con xem lại những video clip quay con hồi bé bằng điện thoại, những bước đi con chập chững đầu tiên rồi ngã nhào vào lòng mẹ, đang xem con khóc nức nở, nước mắt dàn dụa, nghẹn ngào kêu "mẹ Thu ơi", bà hối hả chạy lên ôm con hỏi làm sao, thì con chỉ tay vươn người ra cửa vừa khóc vừa nói "về bố Hùng, về mẹ Thu"
Hai tuổi rưỡi, hôm trước đi làm về bác lôi trong túi ra bộ chữ và bộ số ghép đồng hồ bằng gỗ mua cho con, hôm sau bác đi làm về, sau màn chạy ao ra, đu lên cổ, ôm ấp, hôn hít, trả lời mấy câu hỏi thường ngày, tụt xuống khỏi người bác là con kéo luôn cái túi xách trên vai bác xuống và hỏi "hôm nay bác mua gì đấy?" :clown:
Hai tuổi rưỡi, chẳng ai bày, cũng chẳng hiểu con học đâu, mà một hôm lăn lê trên sàn nhà ở phòng bác, con chỉ vào gầm giường tối thui bảo "bác ơi, ma đấy!"
Hai tuổi rưỡi, con chào hỏi, cảm ơn cực kỳ đúng ngữ cảnh và ... con bắt đầu cãi

Bống ơi, xe bus kìa! Không phải, không phải! cứ không phải cái đã rồi đính chính sau!
Hai tuổi rưỡi, con tát bạn quả đầu tiên, và trắng trợn dành đồ chơi của chị Chíp ngay tại nhà chị ấy!
Hai tuổi rưỡi, con vẫn chỉ loanh quanh 13 cân, chỉ thấy dài người ra, bà sốt ruột, con ơi mập lên đi chứ không về bố mẹ lại bảo bà không chăm con