Skip navigation.

Log in | Sign up

Whatever

v.01

August 2009

( Monthly archive )

Mellow v.0.1



Có thể hiện thị ko tốt lắm ở trên IE, hoặc Opera.

Share (Nếu sử dụng thì comment cho tớ 1 cái. Còn lại cứ tự nhiên chỉnh sửa, down file ảnh về up lên host riêng :D )

Mốc meo

Hai tuần nay được nghỉ học. Sinh hoạt hằng ngày quy thành 2 việc rõ ràng: ăn với ngủ. Thế nên chẳng có gì mà blog với biếc. Blog sắp mốc rồi. Bản thân cũng chẳng phải là dân "tiểu thuyết" bốc phét được nhiều thứ. Quyết tâm mãi mới nhấc mông ra khỏi ghế, rời mắt ra khỏi màn hình để đi bơi. Vận động chân tay tí.

Bơi được 6 laps tức là 3 vòng. Mệt phờ cả râu. Mình rõ ràng ko có khiếu thể thao, nhưng tất cả là vì sức khỏe sau này. Sắp già rồi, ko cẩn thận, sau này ôm đủ thứ bệnh vào người chứ đùa.


chỗ làm, đang có một tí chiến tranh cấp trên cấp dưới. Cấp trên phán cấp dưới lười, thảnh thơi quá, làm việc ko hiệu quả. Cấp dưới bật lại là cấp trên rằng: cấp trên ko biết tôn trọng công việc cơ bản nhất và cũng là quan trọng nhất của cấp dưới; lại ko công bằng phán xét nọ kia. Trong khi đó, cái bộ phận văn phòng cậy có cái máy tính, được êm mông ngồi chơi games, là thích làm tướng, thích chỉ huy cái cấp hèn mọn được trả lương thấp nhất, làm nhiều việc nhất này.

Đứng ngoài cuộc xem thì vui, chứ ở trong cuộc thì ngán lắm. Mình chỉ thích đứng ngoài cuộc thôi. Nhưng có lẽ đôi lúc phải biết "bật lại", chứ ko thì mãi mãi chẳng có gì thay đổi, mãi mãi vẫn bị coi thường (dù rằng khả năng bật ko được khả thi cho lắm).



Ngồi nghịch ra một cái skin mới. Mấy hôm nữa khai trương vậy.
Tình hình là cực ghét cái của Opera, gõ xong lại mất công xóa mấy cái của nợ ấy đi. Toàn phải tắt mạng để được gõ yên thân. Tắt mạng thì nó . Ố yeah ! Cho mày chết, thích "bật" à ?

Ờ, Opera sửa cái của nợ ấy trong khi blog mình đi thu thập bụi và nấm mốc.



Angel v0.1.02



Version này đơn giản hơn với bản trước v.01 nhưng hiện thị ổn định hơn. Bản trước nhiều chi tiết hơn vì lúc đấy còn có photoshop, còn bây giờ ... ngại dùng photoshop, nặng máy lắm nên bỏ đi những đoạn rườm rà.

Và tốt nhất là ko nên dùng IE

Share

Đến rồi đi.

scan0027

Học xong, nghỉ cả ngày, chẳng có việc gì làm .. à ko, có việc để làm nhưng mà vẫn lười. Tính ra có mỗi việc dọn nhà là hợp lí nhất bây giờ. Thực ra là đã lượn ra khỏi nhà đi shopping, ko định mua gì đâu thế mà lại thấy cái áo khoác hay hay, thế là xong phim. Cứ ra khỏi nhà là tiền bay như gió.

Dọn nhà tìm ra bao nhiêu thứ hay, thế mới biết mình bừa bộn ra phết. Vẫn giữ giấy tờ xưa ơi là xưa, từ năm 2004 lận, giấy nhập học highschool, đăng kí guardian vì còn vị thành niên, những cái bảng điểm thầy cô phê, rồi điểm TOEFL, IETLS, giấy tốt nghiệp, giấy báo vào ĐH, giấy xin việc, rồi đủ các loại notes từ lớp trước. Cứ như mới.

Ôi, mò ra cái thẻ hs hồi vẫn còn 16, 17 tuổi. Hehe, thực ra mình cũng chẳng khác là mấy, chứng tỏ chưa già ra mặt, chỉ có cái tuổi tiến hơi xa thôi. Ngày đấy còn vị thành niên, đi đâu cũng vất vả vì chẳng có ai đứng ra đảm bảo, ko được phép đi làm, cấm nọ cấm kia. Bây giờ sắp 21 rồi, được chính thức liệt vào hạng "adult"/"người lớn", ko còn là "youth", ko còn là "teenager", đi làm, đứng tên thuê nhà, vào quán bar ...

Tìm ra được vài cái ảnh "thằng ôn con" 5 - 6 năm trước, eo ơi, trông nó bé xíu, thấp dưới tầm nách mình, đáng yêu, xinh giai làm sao, mà bây giờ nhìn nó cao lớn, to béo, đáng ghét, ngứa mắt, tinh vi, đú đởn thế ko biết.

Kể cũng nhớ, nhưng mà đến lúc cho mấy cái đống giấy tờ ấy đi thôi. Chẳng cần nữa, ko thể giữ mãi được, chỉ giữ lại vài thứ thôi. Cũng phải cho đi những cái mũ len, áo đông dày cộm mẹ mua từ hồi mới sang vì sợ lạnh. Dù vẫn giữ bao năm nay vì tiếc, nhưng ko còn vừa, cũng ko tiện mặc nữa. Đi luôn cái áo khoác lạnh mặc hơn 3 - 4 năm vì tiếc tiền mua cái áo mới. hehe. Nếu ngày xưa vẫn cố mặc 1 cái áo mấy năm liền vì vẫn còn mặc được, bây giờ cứ 1 năm là thải hồi. Chẳng phải là phung phí, chỉ là đến lúc nó sờn, cũ đi, cảm thấy bản thân mình cũng cũ đi.

Tìm ra mấy cái CD ngày xưa mình burn ra để nhét vào cái CD player. Cho vào Ipod rồi cho nó đi thôi. Hehe, những cái bài sặc mùi trẻ con, ko tin được là mình từng thích mấy cái bài ấy. Còn tìm ra một cái CD mới toanh, mua để dự trữ, nhưng bây giờ chẳng biết làm gì với nó nữa.

...

Dừng lại một chút, gõ một tí vào blog để sau này còn nhớ. Thế thôi, cái gì đến thì trước sau cũng phải đi.

Alone again (Naturally)

Keep on walking

Shuffled Song: Alone Again (Naturally) - John Powell, Chad Fischer (Ice Age 3 OST)


Hai ba hôm nay khó chịu trong người, chắc bị cảm vì cái điều hòa trong phòng học bật vù vù như vũ bão. Thế là đau đầu âm ỉ, chán ăn, mình mẩy ê ẩm. Chịu khó học bài nốt vì còn đúng mai là thi. Tự túc ăn uống đầy đủ. Vẫn chẳng thấy đỡ. Thế mà thi xong, hết cả đau đầu, hết cả chán ăn, mỗi cái mình mẩy là vẫn còn ê ê thôi. Mà sao bao giờ trước khi thi thì lắm thứ để xem, lắm thứ để chơi, lắm thứ để lướt mạng, đến khi thi xong rồi thì chẳng có gì mới để xem, để đọc, để nghe. Chả có cái gì cả. Oái oăm.

Hehe. Thế mới biết cái duyên số của mình với cái sự học nó như thế nào.

Vì chuyện bụng dạ, đầu óc hôm trước, nên giờ phải chú tâm ăn uống cẩn thận lại, mà hình như mình mới nảy ra bệnh mới hay sao ấy. Ko uống được sữa... cứ uống sữa vào là đầy bụng, phải nhịn một bữa thì mới hết được, chưa kể có lần đau bụng tào tháo đuổi. Hỏng, chắc bị lactose intolerance roài. Mai thử sữa đậu nành xem sao, sữa đậu nành mà ko đc nữa thì chắc từ nay phải cạch sữa thôi. Càng ngày càng lắm bệnh tật.

Đấy ! 2 tháng nữa là đã 2 sập lẻ 1 rồi. Mẹ gửi cho mấy cái ảnh, thấy mẹ già đi nhiều quá, vậy mới biết mình cũng đang già rồi. Sợ già nhanh quá, nên muốn làm nhiều thứ lắm, kẻo ko kịp. Muốn làm nốt những thứ cần làm cho nhanh để còn làm những thứ khác. Thời gian đáng sợ thật.