Tuesday, 28. July 2009, 08:35:57

Mấy hôm nay trời có mát dần lên một tị. Trời lại thương cho thêm tí mưa cho nó đỡ nóng nực, oi ả. Mà lại là mưa đêm với lãng thị mạn chứ. 2h sáng. Mưa rả ríc. Nghe thì có vẻ khuya khoắt, là ngủ muộn. Nhưng mà đây mới là giờ mình đi ngủ. Sáng dậy lúc 9h, thế là vẫn đủ 7 tiếng ngủ. 9h ở đây vẫn còn là sớm chán. Thế là hoàn cảnh đặc ân cho được cái buổi đêm tĩnh lặng ko có 1 tiếng ruồi bay, xe chạy, chắc chắn chẳng bao giờ có được nếu ở nhà.
Những lúc như thế này là rất giống lúc say bia. Lơ tơ mơ, nghĩ vẩn vơ nhưng hóa ra chẳng nghĩ cái gì cả. Như hôm nay đi làm cũng thế, luẩn quẩn với cái ý nghĩ tối nay ăn gì nhỉ ? Nên chịu khó đi bộ ra chợ hay về nhà ăn mì cho nó gọn ? hôm nay ko đi giầy mà lại đi dép, đi bộ đau chân lắm, dép Tàu mà. Mà nếu đi chợ thì mua cái gì về nấu bây giờ ? Gạo ở nhà hết, ăn gì đây ?
Ờ thế mà, nhìn đồng hồ đã hết giờ làm. Cũng vừa đọc xong 1 quyển sách có tựa đề
"How We Die". Hehe. Bởi những ngày như thế này, phải đọc cái gì đấy để làm mình thấy quý đời hơn, tận hưởng cái giây phút này vì đời ngắn lắm.
Lắm thể cũng hâm ghê.
Đọc vài quyển như thế này. Lại nhớ đến bé em họ ở nhà, mẹ bảo là nhắn tin cho dì để hỏi thăm an ủi dì. Đại thể như là: "Dì cố gắng lên, em đã đỡ chưa ?". Mẹ cứ giục gửi, nhưng mà bản thân thì lần lữa ko gửi, đúng hơn là ko muốn gửi. Vốn là đứa ko mơ mộng, mình thừa biết là bệnh ung thư máu nó ko phải là một 2 cái hắt hơi xổ mũi, đến chú và dì đã phải chuẩn bị tư tưởng mất con, cả nhà chẳng còn ai hy vọng nó khỏi bệnh, nếu ko mong rằng nếu nó đi sớm hơn một tí thì đỡ gánh nặng cho bố mẹ nó. Với cái tâm lí, cố chữa cho nó thôi chứ sớm thì 1 năm, muộn thì 3 - 4 năm rồi, cũng chẳng khỏi được, chứ chẳng lẽ lại bỏ con nó đấy để nó chết. Đấy, nghe vừa thương, vừa tàn nhẫn, nhưng đời mà, người mà.
Bởi thế, nếu chẳng phải người trong cuộc thì chẳng ai hiểu được là cái cảm giác nó như thế nào, để mà động viên. Nếu chẳng ai đặt hy vọng vào con bé thì những câu an ủi viển vông đấy nếu ko là giả tạo thì cũng là ngu ngốc, dù là có ý tốt. Cách động viên tốt nhất chỉ là im lặng và ở bên cạnh giúp đỡ thôi. Mình ko ở bên cạnh, lại càng chẳng làm được gì. Nói gì cũng là vô nghĩa.