Thursday, May 24, 2012 1:46:03 PM
Lựa chọn một cuộc sống không đúng và phù hợp sẽ khiến ta cảm thấy mệt mỏi, điều đó chẳng khác gì với việc ta chọn sai con đường.
Có thể đó là một sự trả giá, và cái giá phải trả quá đắt.
Thôi thì ta cứ cố gắng, hết sức mình đến lúc nào hay lúc đó.
Friday, May 18, 2012 6:03:22 AM
Sỗ sàng, vô văn hóa, lười, chửi láo ...: là những từ mà tôi dành cho nó !
Không phải quá khắt khe, nhưng có lẽ nếu không vì nể thằng em tôi - tức người yêu nó thì có lẽ tôi đã bao phen chửi thẳng vào mặt nó, mà có lẽ trong tương lai một ngày nào do ko kìm nén được thì cũng phải nói thẳng vào mặt nó để nó hiểu ra cái cách xưng hô, ứng xử thế nào cho đúng với người lạ, người hơn tuổi, hay bất kì những người sống quanh tôi làm sao cho phù hợp, cho tôi khỏi xấu hổ mỗi khi nó đến nhà tôi chơi, ăn uống hay nhờ vả.
Nhiều lúc máu điên trong tôi nổi lên là chỉ muốn gạt nó ra khỏi đầu. Nghe có vẻ tôi như đang thù hằn, đang cố chấp hay nhặt nhãnh nhưng vì nó mà tôi chẳng biết phân biệt đâu là thật - giả, tốt - xấu !
Vì nó mà hàng xóm nơi tôi sống cứ phải trợn tròn mắt ngạc nhiên mỗi khi nó đến chơi nhà tôi.
Quỷ tha ma bắt !
Monday, May 14, 2012 4:29:25 AM
Nhiều khi bực bội, khó chịu lắm, nhưng vẫn phải vờ như không biết , vờ như không có chuyện gì, cuộc sống thì ngột ngạt, tù túng, chỉ muốn kết thúc thật nhanh tất cả.
Buồn một nỗi buồn vô hạn, chẳng lẽ cứ sống ủy mị, caam lặng mà trong lòng thì chỉ muốn gào thét thật to cho trút hết bực bội ra ngoài.
Thursday, May 3, 2012 6:27:18 AM
Mình chưa đi qua hết cuộc đời nên chưa hiểu hết được niềm vui !
Saturday, September 11, 2010 9:49:56 AM
Cả một ngày trời vật vờ bên ngoài !
Lặng nghe yêu thương trôi xa
Sáng : Cafe - ăn sáng Trưa : Ăn trưa , xem film ở Mega, giải toả được chút stress xuất hiện từ đêm qua.
Mệt lắm nhưng chẳng biết cách nào hạn chế
Hôm kia mồng 1 - Đi chùa lễ Phật, chỉ cầu bình an mà sao khó.
Giấc ngủ chập chờn trong đêm khuya.
Dậy !
Lấy xe đi ra khỏi nhà, đi ăn đêm, nơi đây về đêm vui như hội.
Vẫn còn nhiều người như mình, chưa về nhà, ra khỏi nhà và không về nhà.
MỘt mình sao mà thấy thấm thía đến thế.
Sáng điện thoại đổ chuông liên tục, nhưng chẳng muốn nghe, tình hình hôm qua có vẻ căng thẳng, lúc đó cần nói chuyện với một ai đó dù 1 hay 2 câu thì sẽ tốt biết chừng nào. Thế nhưng, nhấc máy lên lại đặt máy xuống, nhắn tin rồi lại không gửi mà xoá đi, cứ như thế cho đến gần 5h sáng.
Thế là thức trắng luôn, xuyên màn đêm.
Đêm qua, thấm thía kinh người, tự hỏi mình đã làm gì để phải trải qua những cảm xúc thất thường ấy.
Ngoài đường tiếng người vẫn không ngừng huyên náo, mấy bà mấy chị lao công Môi trường cũng miệt mài làm việc.
Tôi ngồi ăn đêm, thèm cảm giác có ai đó bên cạnh để bấu víu mà dựa vào. Thế nhưng không thể.
Tôi ngồi giữa lòng thành phố. Thời điểm mà tất cả mọi thứ đều có thể diễn ra, cuộc sống hàng ngày đều bắt đầu từ đó. Nhưng tôi thì không? Lúc đó tôi bắt đầu buồn ngủ.
Nhiều khi tự hỏi, liệu mình sống thế này mình đã cảm thấy hài lòng chưa? Hình như là chưa, bởi có nhiều điều cuốn mình đi quá, trong khi mình chỉ có một, mệt mỏi lắm bởi nằm giữa sự giằng kéo. Bên này bên kia, bối rối, phân vân nhiều lắm.
Monday, September 6, 2010 1:14:55 AM
Sáng tỉnh giấc, cảm nhận được cái se lạnh của tiết trời thu, tự nhiên thấy buồn. Cũng thời gian nay của 6 năm trước, mình còn chơi vơi giữa bao nhiêu lạ lẫm, mới mẻ.Vậy mà giờ đây, mọi thứ đã trở thành quen thuộc, mình cảm thấy gắn bó với nơi này biết nhường nào, có biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra, bao thăng trầm trong bước đường đời, cuộc sống nơi đây đã dạy cho mình nhiều điều.
Dạo này lúc nào cũng có cảm giác đang bị sức ép đề nén, mình lơ là công ty và chẳng còn quan tâm đến nó nữa. Tâm huyết của mình giờ lại bị chính mình rẫy bỏ. Những chuyện xảy ra khiến mình mệt mỏi, chẳng thiết tha gì nhiều ngoài những cuộc vui chỉ mong khoả lấp. Có đôi lần ngồi ngẫm nghĩ nhìn lại mới thấy mình sống sao mà vô vị đến thế.
Thực ra mình muốn thoát khỏi những mối quan hệ đó. Muốn sống cuộc sống của riêng mình, thế nhưng nhiều khi muốn mà không làm được hoặc cũng có thể chưa thực sự cố gắng để làm điều đó.
Mệt mỏi lắm. Bởi những cuộc vui, những cuộc rượu, 1 tháng xả hơi để rồi mình ko nghĩ mình lại ì ạch đến thế. Đến cuối cùng thì mình cũng chẳng dứt ra theo đúng cách của mình.
Phong độ sa sút, năng lực làm việc kém, bởi sự lưòi biếng, mình bỏ qua công việc, bỏ qua họp đồng có lợi nhuận trong khi mình chẳng làm gì cả. Thời điểm chán nản đó cứ kéo dài. Cho đến bây giờ mọi thứ vẫn thế. Chưa thay đổi chút gì cả.
Chán ghét bản thân. Khi cứ để cuộc sống trôi qua trong vô vị mà chưa ý thức được, những điều không bền vững.
Mệt mỏi cũng bởi cố, điều này ko thể sai hơn đựoc nữa.
Tuyệt vọng !
Friday, September 3, 2010 2:18:57 PM
Mình đang chịu đựng những cơn đau. Không hiểu nó là thể loại gì nữa. Cuộc đời bất công đến thế là cùng, tinh thần đã không được tốt thì chớ, nay nỗi đau thân xác cũng chẳng buông tha, mệt nhoài, khó thở, nhức nhối, mới cách đây mấy tháng còn hí hửng mình chẳng bị làm sao khi đi khám bệnh. Giờ thì chẳng còn tí niềm tin nào nữa.
Bữa tối chậm 30 phút, thế là Dạ dày của mình nó cũng biểu tình, thêm mấy mối nghi can dạo này cứ thấy khó thở thế nào, từ Pakson bỏ dở xuất ăn lê lết về đến nhà, ngẫm sao mà khổ ải thế.
Cả buổi chiều tiếu tốn tiền mà chẳng giải quyết được việc gì, Bảo tiết kiệm nhưng có làm được đâu.
Mấy anh em tụ tập rủ nhau thuê xe đi du hí, mình chẳng có hứng thú.
Thế là ở nhà.
Ở nhà nên mới ra nông nỗi này, đau cũng chịu đựng 1 mình.
Không dám kêu ca, phàn nàn với ai.
Tối nay, coi như hỏng.
1 2 3 4 5 ... 17 Next »