Andy_Phạm

Inside of me...

Subscribe to RSS feed

Hai nửa mặt nạ và nhúm tro tàn





Đèn tắt dần. Người đàn ông bước ra khỏi cửa tiệm.
Nơi góc tối, có hai chiếc mặt nạ dựng đứng trên kệ tủ.
Một đen. Và một trắng.
Đen có gương mặt cười. Còn Trắng thì không.


- Mặt nạ đen: Ông chủ quên chúng ta rồi!
- Mặt nạ trắng: Vì ta đã quá cũ!


Đáng thương cho 2 chiếc mặt nạ kia, bị lãng quên trong góc khuất. Chúng nằm đó, bụi phủ dày.

- Còn nhớ khi xưa ông chủ nói gì ko? – Đen cất tiếng.
Trắng lắc đầu.
- Ông ấy nói rằng ông chỉ thích hai màu trắng đen. Vì chúng đối lập. Ông ghét màu xám.
Bởi nó mù mờ. Không lối thoát.
Xám = trắng + đen.

- Vậy mà giờ đây…. – Trắng thở dài, nhìn xuống dãy kệ phía dưới, nơi những chiếc mặt nạ xám được xếp chồng lên nhau, nhiều vô kể.

- Ông ấy xem chúng như con.

- Vì chúng mang lại cho ông ta tiền.

- Chỉ thế thôi – Đen lắc đầu.
Con người mà, hôm nay thế này, mai thế khác!
Chỉ thế thôi.


Đen cười. Nụ cười nhạt thếch khuấy nhẹ màn đêm.
Một chút xót xa trong bóng tối.
Thở dài.
Lặng thinh.

Rồi đến ngày kia, chợt chúng nảy ra một ý tưởng.
Mong muốn được đổi thay.
Táo bạo và liều lĩnh.

Đêm hôm đó, khi cửa tiệm tắt đèn, mọi vật chìm trong giấc ngủ say , Đen và Trắng cùng nhau lẻn xuống xưởng, mé bên hông nhà.
Chúng trèo lên và lách qua khe cửa.
Tìm đến chiếc máy cưa.

Đen vặn núm công tắc khởi động, tiếng máy cưa kêu lên rèn rẹt.
- Sẵn sàng chưa? – Đen hỏi.
- Sẵn sàng – Trắng gật đầu.


Không chần chừ, Đen lăn mình vào chiếc lưỡi cưa bén ngót đang quay xoành xoạch, Trắng cũng tiếp bước theo sau.

Chúng cưa đôi mình ra và tự ghép lại với nhau bằng một mảng keo dính.
Keo tràn đầy ra mép.
Một chiếc mặt nạ mới được hình thành, từ hai nửa Đen Trắng.
Vụng về và xấu xí.
Rồi chúng cố gắng len lỏi ra phía ngoài, nơi cửa hiệu trưng bày những loại mặt nạ đắt tiền nhất.
Đen trắng nằm đó.
Đợi chờ.
Mong muốn được đổi thay.



- Hi vọng sẽ có người mua chúng ta! – Trắng nói, đâu đó như lời van xin mơ hồ. Thốt lên trong tuyệt vọng.
- Có hối hận không? – Đen nhìn sang.
- Không!
- Nhỡ may không ai thèm mua chúng ta, thì có hối hận không?
- Không! – Vẫn câu trả lời đó, Trắng cười.

Mãn nguyện.


Sáng hôm sau, cửa hàng mở cửa. Chủ tiệm không nhìn thấy chúng bởi chúng bị khuất sau những chiếc mặt nạ khác.
Cho đến khi, một em bé khóc toáng lên vì sợ hãi.

- Mẹ ơi cái mặt nạ này khiếp quá!
Rồi mọi người phát hiện ra, ai cũng hoảng sợ. Họ bảo rằng đó là chiếc mặt nạ quỷ. Trông nó gớm giếc và méo mó đến lạ.
Bởi hai mảnh ghép ấy không tương đồng.
Đen và Trắng mãi mãi không thể tương đồng.




Ông chủ cầm nó trên tay. Trong thoáng chốc, ông nhận ra chúng. Ông nhận ra nó được làm từ hai chiếc mặt nạ cũ mà ông đã xếp xó từ lâu.
Đen nhận thấy điều đó nơi ánh mắt ông ta, và sáng lên niềm hi vọng.
- Hi vọng ông ấy nhận ra mình! - Trắng Đen mừng rỡ.
Ông chủ ậm ừ trong vài giây.
Và ông nói:
- Chúng hỏng rồi! Bỏ vào lò đi!
Rồi ông thảy chúng vào tay bọn thợ.
Ngỡ ngàng.
Lặng im.

Vết cưa hôm qua dường như giờ đây mới giấy lên, buốt đau và nhức nhối.
Tổn thương.
Mong muốn được đổi thay.
Vô nghĩa.

- Hối hận không? – Trắng hỏi, nước mắt nó ứa ra trên nửa khuôn mặt kì dị.
- Không!
Chỉ có điều….
- ???
- Đau quá!
Đen cười khì trong nỗi đắng cay ê chề.
Tiếc nuối chẳng bao nhiêu.
Nhưng xót xa thật nhiều.


Rồi anh thợ quẳng chúng vào lò lửa.
Trắng chỉ kịp hét lên:
Con người!!!!


Tiếng lửa phừng phực.
Thiêu rụi.
Nửa tiếng sau, chúng trở thành một nhúm tro tàn.
Màu xám.
Trắng + đen.
Mù mờ.
Không kết quả.




Chờ đợi mỏng manh trong niềm hy vọng yếu ớt, mong rằng ông chủ sẽ nhận ra.
Vẫn là nó.
Mong muốn được đổi thay.
Không thành.
Một kết thúc.
Đáng vui hay đáng buồn?
Vui vì đã dám hy sinh, đánh đổi bản thân chỉ để thỏa niềm khát khao được thực hiện điều mình mơ ước…
Hay buồn vì sau tất cả những đánh đổi kia, chúng chỉ còn lại là một nhúm tro tàn…?
Xám đen. Mù mịt. Không lối thoát.






Cái giá phải trả ấy, liệu có đắt quá không ???

[Andy]


P/s: Bạn àh !
Trò chơi đánh đổi không bao giờ nhân nhượng. smile
Chúng ta chỉ có hai chọn lựa:
hoặc mất, hoặc còn.
Vậy nên hãy cẩn trọng và đắn đo hơn trong từng suy nghĩ, hành động của mình nhé!
Bởi mọi thứ đều có cái giá của chúng đấy!
Cái giá phải trả!



Hai nửa mặt nạ và nhúm tro tàn....














Trẻ thơ học được gì từ cuộc đời?





Đứa trẻ nào sống giữa những người hay phê phán thì học lên án.
Đứa trẻ nào sống trong bầu không khí thù địch thì hay đánh nhau.
Đứa trẻ nào sống trong nỗi hãi hùng học được thói sợ sệt.
Đứa trẻ nào sống trong cảnh đau xót học được sự đồng cảm.






Những đứa trẻ sống trong đố kỵ học được thế nào là tham vọng.
Những đứa trẻ sống trong khoan dung học được sự nhẫn nại.
Những đứa trẻ sống giữa những nguồn động viên học được cách giữ niềm tin.






Đứa trẻ nào sống giữa những lời khen tặng đúng lúc thì học cách đánh giá cao những gì xung quanh chúng.
Đứa trẻ nào sống trong niềm tự hào học được cách phấn đấu.
Đứa trẻ nào sống trong sự san sẻ thì học để trở nên hào hiệp.
Đứa trẻ nào sống trong sự trung thực và công minh thì học được chân lý và lẽ công bằng.
Đứa trẻ nào sống trong hạnh phúc thì học được rằng, thế giới là một nơi tốt đẹp.




( sưu tầm )






Còn chúng ta?
Học được gì từ những đứa trẻ này? smile

Những bài hát xám xịt





Tôi đã từng bế tắc.
Loay hoay tìm cách lẩn trốn.
Sợ hãi đối mặt với thực tại.
Đấu trí với tương lai.

Rối rắm trong những thổn thức.
Và gặp khó khăn để chia sẻ, khi việc nói ra dường như là ko thể?
Bạn có bao giờ vậy không?

Ôm đồm và xoay vòng với chính mình.
Chỉ một mình thôi.

Tình cờ tôi tìm thấy nó.
Một chút thay đổi.

Tôi thích thú.
Những giai điệu trong đêm đen.
Đêm. Khuya.
Là khi rỗi.
Không bận bịu với công việc, bài vở hay những mối quan hệ.
Tôi quay lại chính mình.
Gặp nó.

Không gian tĩnh mịch và yên lặng của buổi đêm giúp những âm thanh ấy thấm vào tai bạn.
Một cách hoàn chỉnh.
Sống động và rõ nét.


Tôi nghe rock không phải để thể hiện, rằng mình mạnh mẽ hay cá tính.
Chỉ đơn giản vì tôi yêu cái thế giới mà nó chứa đựng.
Bên trong.
Và vì nó khác.
Lạ.


Không mượt mà như những bản ballad trữ tình, không nhẹ nhàng như pop, không đường phố như hiphop hay RnB, không quá sôi động như dance….
Không nhiều những lời lẽ hoa mĩ.
Không êm ái.
Không đẹp.

Rock xù xì, thô kệch và xấu xí.
Gai góc. Nhưng rất sâu.

Vô tình tiếng hát ấy lọt qua tai.
Khựng lại. Một xúc cảm lạ kì.

Những bài hát xám xịt.
Những bản nhạc của Evanescence hay Linkin Park.
Gothic và Nu metal.
Rất khác.

Ngày trước, với tôi, một bài hát chỉ cần giai điệu hay là được chấp nhận. Nội dung có thể lướt qua.
Nhưng với Linkin Park hay Evanescence, tôi không thể bỏ qua chúng – những dòng lyric thật sự làm nên điều khác biệt.


I'm tired of being what you want me to be
Feeling so faithless lost under the surface
Don't know what you're expecting of me
Put under the pressure of walking in your shoes
Every step that I take is another mistake to you

Đã quá nệt mỏi với những gì mà mọi người muốn
Niềm tin không còn rạng ngời trên gương mặt
Chẳng cần biết mọi người muốn gì ở tôi
Tôi như tê liệt với những kì vọng đó
(Bởi chẳng bao giờ tôi được như họ muốn đâu)
Tất cả những gì tôi làm, trong mắt họ chỉ là thứ vớ vẩn.
(Numb – Linkin)




You don't remember me but I remember you
I lie awake and try so hard not to think of you
But who can decide what they dream?
And dream i do...

Yêu hoài, nhớ hoài về một người không bao giờ nhớ đến mình. Chị tự hỏi: "Có ai biết trước được những giấc mơ?". Hỏi mà tự trả lời rồi đấy, Amy, đành rằng không biết trước giấc mơ, nhưng có phải cứ nhắm mắt, là y như rằng lại mơ về một người. Tâm trạng này, mấy ai chưa từng có trong đời?
(Taking over me – Evanescence)



Tiếng gào thét đầy tâm trạng của Chester (Linkin) hay giọng hát cao vút đầy cá tính của Amy Lee (Evane).

Tất cả vang lên trong bóng tối.
Bóng tối từ chính tâm hồn tôi.
Bạn biết không, thế giới trong ta “sâu” lắm, rất sâu đấy. Đã bao giờ bạn chạm tay đến đáy chưa?
Đã bao giờ bạn nhìn lại và đi vào hố sâu đó?


Những ca khúc đượm buồn nhưng rực lửa.
Dù là 2 phong cách khác nhau, Linkin Park với Nu metal – mạnh mẽ đầy nam tính. Và Evanescence cùng Gothic – bí ẩn ma quái, nhưng âm nhạc của họ đều có 1 điểm chung:
Vô cùng sâu lắng.


Luồn lách trong những nốt nhạc, tôi cảm nhận được tâm trạng chất chứa, bao trùm bài hát là những nỗi đau, sự tuyệt vọng, những buồn bã tái tê, những giận dữ…
Đánh thức con người tiềm ẩn nơi tôi.
Con người thật.
Nhỏ bé dưới đáy tâm hồn bạn, là con người thật đó. Kẻ mà bạn dường như chẳng hề để mắt đến, dù ta và nó luôn tồn tại song song.

Những giai điệu ấy là một nấc thang dài, dẫn tôi đi sâu vào thế giới nội tâm của mình.
Mỗi ngày một nghe, là mỗi lúc tôi càng đến gần hơn, cứ thế, cứ thế….





Lúc gào khản giọng rướm đầy đau thương, lúc lại chùng xuống như lời van thổn thức…- tiếng thét của Chester không hế cẩu thả, không đơn thuần chỉ là “hét” cho ra rock, mà là cả một tâm hồn chằng chịt những vết thương, dằn vặt.






Vướng mình vào những uẩn khúc.
Mệt mỏi. Không có đường ra. Không biết làm gì để tự giải thoát. Chester gào lên..
Mạnh mẽ, nam tính, đầy chất “ Nu metal ”. Tôi thích cách mà anh thể hiện.
Tiếng thét như xé toạc bản thân.
Cầu xin vô vọng cho một sự đồng cảm. Khó lắm thay.









Còn với Amy Lee, lại là một cảm xúc khác.
Lời ca nào chị viết cũng thật buồn.
Xuôi theo dòng Gothic ấy, là những ca từ thống thiết, ngân dài, ngân dài….
Du dương, vất vưởng….
Kéo lên cao….
Và bùng nổ. Mãnh liệt vô cùng.
Amy hát. Những quãng ngân dài tưởng chừng như bất tận.
Tròn đầy mà nghe sao hụt hẫng.
Rất cứng, rắn rỏi, vút lên với những đau thương và oán trách.



Một giọng ca pha lê buồn. U uất.




Tôi thường thấy trong những bài ca của Amy, nỗi ám ảnh lóe lên trong cơn tuyệt vọng.
Một tình yêu ám ảnh. Một cuộc sống ám ảnh.
Cảm giác chơi vơi. Mập mờ đen tối.


Blurring and stirring the truth and the lies
So I don’t know what’s real and what’s not
Always confusing the thoughts in my head
So I can’t trust myself anymore…

Làm lu mờ và đảo lộn, sự thật và những dối gian
Em chẳng còn biết đâu là thật, đâu là giả
Lúc nào cũng rối ren với những nghĩ suy
Em mất đi niềm tin nơi chính mình…
( Going under – Evanescence )





Với Evanescence – chất Gothic được thể hiện hoàn hảo – dòng nhạc cho những ai muốn giải thoát.



Không như một số thể loại khác, ca tụng tình yêu và những nét đẹp diệu kì, Rock đa phần hướng vào các mảng đề tài tối tăm, những khía cạnh ít ai để mắt đến.

Đó là điều làm tôi bị thu hút – thứ âm nhạc xấu xí và không mấy dễ chịu.

Nhưng điều đáng nói là những thông điệp mà Rock mang lại là tích cực. Cần hiểu như vậy.
Là con người, chúng ta luôn phải đối mặt với những vấn đề.
Cuộc sống tung hứng, vờn bạn như một trò chơi.
Chúng ta đã – đang và sẽ gặp bế tắc.
Đối diện với những xấu xa trong tâm hồn.
Nhưng hãy đứng dậy và vươn lên, vì bạn không hề cô đơn.
Ai cũng vậy.
Bới đó là cuộc sống nhân bản, hạnh phúc và tồi tệ là điều mà ai cũng phải trải qua.


Con người ta có những lúc muốn nổi loạn, bứt phá để chạy trốn chính mình khi nỗi đau vượt quá sức chịu đựng, muốn nổ tung lên với những uất ức, tổn thương…
Nhưng rồi cũng có lúc, ta cần một khoảnh không bình lặng để vuốt ve tâm hồn bị rách nát…
Giống như những bài hát xám xịt ấy…

Len lỏi trong màn đen u ám, trong những tiếng trống dồn, tiếng guitar xù xì thô ráp, tiếng cello đục ngầu buồn bã hay nhưng âm thanh điện tử chát chúa kia….

...là đâu đó, những quãng violong réo rắt xót xa…
…hay tiếng piano tinh khiết, lắng từng giọt sâu vào mọi góc khuất trong tâm hồn…



Những âm thanh rất nhỏ mà chỉ khi thật chú ý mới nghe được…
Váng vất nơi những áng ca buồn, tôi tìm ra lối thoát và một sự đồng cảm.
Đó là thứ cảm giác thật sự tuyệt vời.
Chìm trong những bài hát xám xịt.





















Đã Từng Yêu Em

Đã Từng Yêu Em





Thần Chết nói: Này, cảm ơn ta đi chứ!
Jason: Vì điều gì?
Thần Chết: Cái chết.
Jason: Ông đùa tôi đấy àh?
Thần Chết: Đùa ư? Ha ha ha....
Loài người thật ngốc ngếch.
Các ngươi lúc nào cũng vậy.
Chẳng bao giờ biết mình đang có những gì.
Cho đến khi chúng mất đi.


.....
Đó là câu chuyện về Jason và Kalin. Cô bé Kalin yêu Jason. Nhưng Jason mến Kate - một người con gái khác.
Cho đến khi Kalin chết đi, vì cơn đau ruột thừa được cấp cứu quá muộn.



Bệnh viện.

11.20 pm.
Ca mổ kéo dài khoảng nửa tiếng, gặp nhiều khó khăn vì Kalin rất yếu mà máu lại loãng.

12.06 am.
Bác sĩ lắc đầu.

12.08 am.
Kalin hấp hối.

Ngay giây phút đó, Kalin nhìn thấy Ông thần hộ mệnh của mình. Cạnh ông là Thần Chết.

Thần Chết không choàng mũ đen, không xấu xí như trong những truyền thuyết. Ông có gương mặt trắng bệch và cặp mắt sâu hoắm đầy suy tư. Nhìn ông rất trầm mặc.

Ông đến bên Kalin và nói:

- Cháu sắp được gặp bố mẹ rồi!

Kalin nhíu mày đau đớn, trong tiềm thức, cô tha thiết:

- Xin ông…có thể cho cháu thêm thời gian không…

…làm ơn kéo dài…

…làm ơn…

Thần Chết đến gần hơn:

- Chúng ta chỉ chịu trách nhiệm, chứ không thể thay đổi số phận cháu àh. Không thể!

Kalin nhìn sang thần hộ mệnh, ánh mắt nài nỉ.

Nhưng ông cũng lắc đầu.

Ông bay đến cạnh tai Kalin:

- Cháu là một cháu gái tốt. Sẽ nhanh thôi. Có ta bên cạnh cháu đây!

Kalin nấc lên.

Giọt nước mắt lăn xuống gò má. Mái tóc đỏ rủ nhẹ xuống gương mặt trắng xanh vì mất máu.

- Một số phận phải đến hồi kết thúc – Thần Chết nói.

- Thế là xong! – Thần hộ mệnh buồn bã nhìn theo.

- Ông về trước đi, tôi còn việc phải giải quyết! – nói rồi Thần Chết bay đi.







12.15 am.

Jason nhận được tin Kalin chết.

Đó là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong đời anh.

Anh quỳ xuống, những bản nhạc bay nhẹ, rớt dưới chân anh.

Chiếc đèn vàng hắt bóng anh lên bức tường chạm trổ.

Thần Chết đứng đó, khoanh tay nhìn:

- Bình thường thì cậu chỉ được thấy ta ngay trước khi chết thôi. Nhưng đây là trường hợp đặc biệt. Cậu may mắn đấy!

Jason vẫn gục mặt xuống sàn, thở hổn hển.

- Hãy tìm kĩ trong những bản nhạc! – Thần Chết nói.

Jason ngước lên nhìn ông.

- Làm đi!

Có một sức mạnh j đó toát ra trong lời nói của ông khiến Jason không thể cưỡng lại. Rồi cậu tìm kiếm, và dừng tay trước một bản nhạc viết bằng chì đen.

Đó là một đoạn nhạc thì đúng hơn.

Không biết đoạn nhạc có nội dung gì, nhưng cuối trang giấy có ghi, một dòng chữ nhỏ:

Kalin yêu Jason!

Nhiều lắm!


Mảnh giấy tuột khỏi tay. Nhưng Jason cảm thấy còn nhiều hơn thế nữa.

Mọi thứ đều đã vuột khỏi tay anh.

Mọi thứ.

Kalin và tất cả.

Anh đã đánh mất hết.


- Thấy thế nào? – Thần Chết hỏi.

Jason chỉ tay vào mặt Thần Chết, hét lên:

- Đồ độc ác! Ông là đồ độc ác! Chính ông đã cướp đi mạng sống của Kalin! Ông luôn là kẻ giết chết mọi người! Đồ chết chóc! Cút đi! Cút điiiiiiiiii……..

- Đừng đồng nhất vẻ bên ngoài với bên trong chứ!

Chúng là hai nửa khác nhau xa vời đấy!


Lần này thì Jason khóc.

Ray rứt và hỗn tạp trong anh.


- Này, cảm ơn ta đi chứ! – Thần Chết nói.

- Vì điều gì?

- Vì cái chết.

- Ông đùa tôi đấy àh?

- Đùa ư? Haha – Thần Chết cười to – thôi đi chàng trai trẻ.

Loài người thật ngốc ngếch.

Các ngươi lúc nào cũng vậy.

Chẳng bao giờ biết mình đang có những gì.

Cho đến khi chúng mất đi.

…..

Rồi Thần Chết tan vào đêm đen.

Lạnh ngắt.

Đêm hôm đó, trời không mưa. Nhưng gió mạnh….





Những bản nhạc dang dở….

Jason nhìn đoạn nhạc mà Kalin viết cho anh…

Nốt La vẫn nằm đó….

Không có hồi kết.



“Quán” vắng Kalin….

Nhớ da diết….



1 tháng sau.

Tin nhắn của Jason gửi cho Kalin:



" Có lẽ Thần Chết nói đúng. Anh quá ngu ngốc.

Anh chôn vùi những tình cảm có thật với em để tìm đến Kate – một tình yêu hoang tưởng. Anh đeo đuổi vô vọng người con gái đã đính hôn.

Và lãng quên em.

Cho anh gửi lời cám ơn Thần Chết nhé, vì nếu ko có ông ấy, có lẽ anh đã không nhận ra rằng:

Anh yêu em, Kalin!

Đã từng yêu em! "




Sending message…

Tin nhắn gởi kèm theo nỗi đau…

Jason yêu Kalin.

Đã từng!






Vậy đó.
Bạn biết ko, chúng ta vẫn thường hay làm thế.
Vẫn - thường - làm - thế.
Thờ ơ với hiện tại.

Dẫu biết rằng nuối tiếc là khó chịu, ray rứt.
Nhưng mấy ai biết trân trọng nâng niu hiện tại của mình?

Những lo nghĩ về quá khứ hoặc tương lai kéo bạn ra khỏi hiện thực.
Cố lên, và đừng đánh rơi nó!

Sẽ rất đau khi một lúc nào đó bạn phải thốt lên:
..." giá như " ....
...." đã từng "....


Giống như anh chàng Jason kia.
Đau đớn khi nhận ra rằng, tôi Đã Từng Yêu Em!





Đã Từng Yêu Em....




- Andy -

Teru teru Bouzu...

Cậu bé nắng ơi cậu bé nắng, xin hãy làm cho ngày mai trời đẹp nhé
Đến khi nào trời hửng nắng, tớ sẽ cho cậu một cái chuông bạc. ..


http://music.yeucahat.com/song/Chinese-French/18905-Teru-no-uta~Teshima-aoi.html
( bạn nghe nó nhé ) smile

Read more...

Cái ly vỡ và chiếc mặt nạ

Đôi khi kết thúc lại là một khởi đầu đấy.
Bạn có nghĩ vậy ko?

Read more...

Nhật ký..ngày 26 tết....



Sáng ngủ nướng.
Chiều dọn nhà.
Tối rảnh xem phim và online, viết nhật kí p nữa.
Vừa đọc 1 quyển sách hay lắm. Tác dụng cao.
Refresh cho tư tưởng khá nhiều.
Có thêm 1 vài ý tưởng mới nữa, sẽ lên kế hoạch để thực hiện sau.
Dù j cũng phải cố lên! happy