
Đã lâu rồi em khg muốn viết về anh, em có tàn nhẫn quá khg?
Khg phải đâu anh nờ, chỉ là em sợ, sợ những giấc mơ chập chờn đêm tối. những giấc mơ mà nơi đó anh lại bỏ em ra đi. Trời SG mưa giông, em nhớ Hà nội quay quắt, cái nhớ ào đến như vũ bão cuốn em về góc phố nơi căn nhà của mình giờ đây đã cho đôi vợ chồng trẻ giống chúng mình ngày xưa thuê. Em phó mặc mọi thứ, em trốn ở một góc nhỏ tận Sài Gòn này để khg phải chạm vào kỉ niệm một thời yêu cuồng si.
Có một thứ duy nhất của chúng mình em còn mang theo, đó là tấm ảnh cưới em giấu sâu tận đáy rương, hôm nay em giở ra nhìn lại gương mặt yêu dấu!
dấu yêu ơi!
Ảnh đây nhưng người khuất nơi thiên đường của Chúa.
Em quỳ nơi giáo đường nghe lòng mình một lần nữa khóc gào mà sao nước mắt đã khg còn rơi. Em quên anh rồi sao?
Khg, em chưa quên, nhưng em đang cố gắng để sống với hiện tại.
Hôm nay trời mưa lạnh, em bỗng thèm ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của vợ chồng mình đọc lại những cuốn truyện cũ, xem lại một cuốn phim, nhâm nhi một tách trà nóng và gối đầu lên tay anh...Vậy mà chỉ là giấc mơ hão huyền, vĩnh viễn em khg thể................................
Ký ức chẳng xóa đi được, nhưng đôi khi em tự huyễn hoặc anh vẫn chờ em nơi góc phố hoàng lan rơi, khoác cho em chiếc khăn khi trời trở lạnh.
Sao em cứ nhớ anh mãi nhỉ? có ai mưa nỗi nhớ này dùm em khg?
Có ai bán cái sự quên để em mua bằng mọi giá?
Mọi thứ đang làm em héo úa, rụng tàn
Ký ức xa xôi làm thành một cơn đau nhói nơi lồng ngực.
Em ngỡ quên rồi, vậy mà có quên!
Mộ anh mùa này ai nhổ cỏ, em phũ phàn, tàn nhẫn quá khg anh?
Có nỗi đau em giấu trong gương lược
Gương nát rồi lược cũng gãy làm đôi
Em mãi vọng về ký ức xa xôi
Nghe nỗi đau rên trong từng phiến nhớ
Em trải lòng gửi theo từng cơn gió
Ở trên cao anh có hiểu lòng em
Thao thức buồn - nhớ - biết bao đêm
Nghe trong trái tim mình như dao cứa
Ôi em nhớ từng lời hứa
Đã theo anh về đất Chúa lâu rồi
Xa rổi, xa rồi
Buồn ơi!
Chi