Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

AnnChee_Nguyen

Blog rất nhiều cảm xúc và rất nhiều entry.

Xin cho tôi!

Ngẫm và nghĩ, nghĩ và hành động đó là những việc hoàn toàn khác nhau... Ví dụ như việc nó vốn hay làm, nghe lời ru " em hãy ngủ đi" kèm với blog radio....
Người ta bảo chẳng nên tin vào tình bạn qua mạng, qua chat... nó cũng thế, khó tin nhưng không phải không tin vì hiện tại nó vui với niềm vui như thế, niềm vui có những người bạn yêu thương, yêu những gì bản thân mình không có và mình muốn trân trọng.
Sự lựa chọn của cuộc sống quá khắc nghiệt, nó xô bồ, ồn ào nhưng đôi khi cũng lại là một sự tương phản có giá trị.
Nó học được từ những người bạn ấy sự tự tin vào bản thân, nhưng đôi khi cũng tự ti lắm vì điều gì diễn ra trong nó lúc này, chỉ có Chúa mới hiểu thôi, phải không nó?
Đêm qua, nó mơ một giấc mơ... Một cơn mơ đưa nó về với một miền quê yên bình...
Những điều nó muốn, những gì nó mong, những ước mơ.... Mơ về một nơi xa xa... Trầm ngâm tĩnh tại...
Lương tâm nó giằng xé để đưa ra quyết định, nhưng nó vẫn là đứa như thế, giải quyết bằng nước mắt và im lặng... Sự im lặng của nó đôi khi dẫn nó tới những tình huống trớ trêu, nó hiểu nó không? Nó có hay ko hở nó? Có cũng đúng mà ko cũng đúng vì nó ko muốn mất đi bất cứ điều gì... có lẽ nó quá ích kỉ chăng?
Sự khờ khạo vẫn còn trong nó, nó biết con tim nó đau... đau để rồi nó bắt đầu từ đó nó hén...Một chặng đường gắn bó với Hà Nội, giờ nó chỉ còn một chút xíu thời gian nữa thôi... một chút xíu nữa là được...
Xin cho tôi đến tận nụ cười, cho tôi quên một nấm mồ tươi...
Xin cho tôi yên phận này thôi!
XIn cho tôi yên ngủ một ngày...
Xin cho tôi là kiếp của mây..
XIn cho tôi xin lại cuộc đời...
Cho tôi đi xây lại chuyện tình...
CHo tôi đi qua đường gập ghềnh, nhìn dòng máu trong tim anh...
Cho tôi nguyên vẹn hình hài...
Cho tôi nghe chân trẻ rộn ràng
Cho quê hương giấc ngủ thật hiền
Và từ đó tôi yêu em............

My life

Sau hai ngày đi xa, hôm nay nó mới có thời gian để gặp gỡ những người nó muốn gặp. Một buổi tối đầy gió, đầy gió trong tâm hồn nó...

Đêm offline của TrinhcongsonFC thật sự làm nó thấy hào hứng dù khá mệt, mệt sau rất nhiều điều phải suy nghĩ...


Đêm offline có tên: Cúi xuống thật gần, tất cả những ai yêu nhạc Trịnh, yêu những ca từ trong những bản nhạc ông viết đều hát với tất cả Tâm Hồn yêu Trịnh. FC không ai hát hay bằng Khánh Ly, càng không thể hát cho đời chút ơn hay bằng Trịnh Vĩnh Trinh, không hát "Tiếng Thoái lưỡng nan" hay bằng Trịnh Công Sơn nhưng tất cả đều hát bằng một trái tim ...

Nó nghe và nó thích những ca khúc trong CD của FC lần này... Một không gian ấm cúng nhưng hiện đại, nó chỉ không thích duy nhất điều đó thôi, còn lại nó thích, thích ánh đèn ấm hồng, thích tiếng hát của Hùng Cường, thích bản guitar của Phong, và thích một câu hát của Ka anh... hii


Tất cả nó muốn, một tâm hồn thật trống, nhưng lúc này nó thấy tâm hồn nó thấy nhẹ nhàng hơn... Tôi đã đưa em qua nhiều phố, những sáng mênh mông tôi ngồi nhớ, yêu em trái tim thật thà... Yêu trong nỗi vui đợi chờ... Có lẽ chỉ có Trịnh Công Sơn mới viết được những ca từ như vậy... Tôi đã yêu em trong mùa gió, khi lá cây khô bay đầy ngõ... tất cả tạo nên một chữ yêu tình cờ giữa một nỗi đau tình cờ......

Cúi Xuống Thật Gần...!

Cúi xuống cho máu ngược dòng...
Cho tim khô trên cành trút lá bơ vơ...
Cho da thơm trên người nay cũng phôi pha...
Cúi xuống nghe đời nhấp nhô...
Cuộc đời con người chỉ như vậy thôi, một lần cúi xuống để thấy được nhiều điều sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người. Nó nghĩ về nhịp sống trẻ, lối sống trẻ và nó nghĩ về bản thân nó...
Quá nhiều điều nó muốn giữ cho riêng mình, cho riêng những gì nó cảm nhận.
Bạn nó đọc được những gì nó nghĩ, nó đang vùi mình và nó là nó.
Nước mắt của nó như những giọt nước mưa, đôi khi ào ào và lại cười toe được. Mắt nó vốn trong nhưng hình như bây giờ nó đục hơn.....
Giọng nó vốn trong trẻo nhưng hình như dường như cũng đã khản đi...
Nhiều điều, nhiều vấn đề nó chẳng làm gì được thay vì nó nghĩ ngợi...
Nó suy nghĩ về cái tên của việc mỗi ngày" chọn" hay " Trọn" một niềm vui? Nếu chọn thì ngày hôm nay nó vẫn khẳng định nó "chọn" được làm mây để "gió" đưa nó đi xa. Và nếu được hỏi nó đã làm gì cho ngày hôm nay? Nó vẫn nói, nó đã " trọn" một ngày vui. Vui vì nó được làm "mây" dù chưa bao giờ nó thấy "gió".
Bạn của tôi ơi? Tôi sẽ như thế nào hở bạn? hở gió? Lời đề nghị của bạn khiến tôi hơi ... buồn bạn ạ...!
Tôi biết bạn nghĩ gì về tôi lúc này, nhưng bạn chẳng hiểu tôi nghĩ gì về bạn đâu, vì bạn là người đầu tiên biết tôi là ai, tôi đã bị tổn thương thế nào? Không hiểu sao tôi nói điều đó với bạn, nhưng một lần nữa, tôi cảm ơn bạn, gió à! bạn sẽ mãi là gió trong tôi, một cơn gió giữa mùa đông, thứ gió tôi thích.
Tôi tin, mưa sẽ tới bên bạn, khi đó bạn sẽ nói" Mưa phải cảm ơn mây, vì nhờ có mây mà mưa đã gặp được gió" Gió nhé....
Tôi sẽ cúi xuống, cúi xuống để nghe đời nhấp nhô, nghe tim rạn vỡ, nghe trong tuổi nhỏ khóc òa....

No title

Cảm xúc dâng lên như tiếng nấc đêm qua!
Nó đọc bài của Pit...
Nó cũng đã rất ức chế vì 360plus. Nó cũng đã từng bỏ bễ Opera để rồi viết vào đâu đó thứ cảm xúc quá ư là lộn xộn của nó.
Nó vào plus, viết như để trọc tức ai đó, vì cái tính vốn ko muốn từ bỏ những gì thuộc về nó, nó đã được khẳng định rằng điều đó mãi mãi thuộc về nó, nhưng có ai dám chắc chắn và đảm bảo rằng lời đó đáng tin.
Nó! Cả tin một cách ngờ nghệch, chẳng muốn giận ai vậy mà lại hay khiến người khác giận mình... Những lúc ấy, cái mặt nó nhìn ngố một cách khủng khiếp.

Tự an ủi mình bằng cách lao đầu vào thứ vô cùng nhạt nhẽo, cái đó mang tên Công việc!
Hỏi nó dạo này công việc học hành đến đâu rồi?
tất cả đều ở vạch xuất phát? Xuất phát ư? Thế có mà die hả Ann?
- Cũng có sao đâu? chỉ là cách của Ann sẽ chậm hơn theo suy nghĩ của mọi người mà - Tự ngụy biện như vậy!
Cũng hay đấy chứ, Serenade giữa buổi chiều đông, lạnh và chạnh lòng đến khủng khiếp.
Từ bỏ thói quen made nó, đó là lên xe buyt và ngủ, nhưng lần này nó bị say xe... Đêm qua nó mất ngủ, và mắt thâm quầng!
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, và khi cánh cửa ấy muốn khép lại không cưỡng nổi sức gió cánh cửa bật ra, tiếng gió, tiếng nước mưa táp vào mặt cánh cửa thì một thứ nước khác rớt ra, đó là nước mắt.... Nước mắt

Tiếng Nấc!

muốn viết lên những cảm xúc của nó trong lúc này, cảm xúc của nó, tâm tư của nó...
Chỉ biết đã qua ngày mới... nhưng cảm xúc của nó vẫn là cảm xúc của ngày hôm qua...
Trong cơn mơ... nó nấc... tỉnh dậy nó khóc...

Đêm! Cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu.

Đêm! Trời mưa, lòng ta cũng mưa. Phố ướt, trái tim ta cũng ướt.


Bên ly cafe nguội đắng ngắt, nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh nỗi buồn rơi xuống vực sâu, mơ về nơi xa lắm.



Đêm! Chạm vào những nỗi buồn không tên. Ta trở về là ta không tô vẽ.



Trong đêm tối khắc khoải chờ một tiếng rao đêm "Ai bánh bao nóng đây" tiếng rao vụt qua nhanh, đêm nào cũng lặp lại như thế, sao nghe vẫn xót xa.



Ly cafe đắng chát.



Đêm! Nghĩ về gia đình yêu thương trào nước mắt, thấy ta cần cố gắng.



Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.



Cám ơn bố mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.



Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.



Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.



Xin được cúi đầu xin bố mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.



Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm tổn thương.



Đêm!



Đã đôi lần ta ước muốn lòng mình được bình yên như đêm. Đêm làm ta sợ bởi lòng nặng trĩu những nỗi buồn. Nỗi buồn không tên nhưng rất thật, rất sâu như những giấc mơ loang lổ chắp vá không đầu không cuối nhưng khi tỉnh dậy thấy ướt mồ hôi.Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.



Đêm!



Định nghĩa về cuộc đời với những ước mong đã đổ vỡ, về tương lai, về gia đình, về bạn bè, về những người đã đến và đi bên ta. Nhưng cuộc đời là bài toán khó, không có định nghĩa nào cho ta học thuộc.



Trống rỗng.



Vỡ tan.



Đêm!



Điện thoại đổ chuông. Bạn gọi về tư Seoul xa xôi. Bạn khóc. Ta khóc. Ta hiểu thấm thía sự lạnh giá cô đơn của bạn nơi xứ người. Ước muốn được nắm bàn tay bạn thật chặt, giữ bước chân bạn thôi chơi vơi. Gánh nặng cuộc sống oằn cong đôi vai bạn. Ta bảo bạn " Về đi". Bạn im lặng, nghẹn ngào. Sự im lặng nặng nề như tiếng thở dài. Biết làm gì cho bạn ngoài những lời an ủi mà ta biết không đủ đâu cho trái tim đang vụn vỡ. Vững vàng lên bạn nhé. Đêm nay, đêm mai, và những đêm sau nữa, cầu mong bạn tìm được sự bình yên.



Đêm vẫn mưa. Và lòng vẫn ướt. Thao thức mất ngủ. Check lại email của ngày xưa cũ. Tìm lại kỉ niệm đánh rơi. Nhìn sang nick bạn vẫn sáng đèn, status đầy tâm trạng. Biết hình như bạn đang buồn. Muốn lắm gửi lời hỏi thăm, sẻ chia quan tâm, dẫu biết rằng chẳng thể giúp bạn vui. Nhưng ngại ngùng! Chần chừ. Rồi im lặng. Vờ như không biết. Ngại! Ta và bạn không là xa lạ nhưng đâu đã kịp thân quen. Ngại! Bạn là con trai ta là con gái. Ngại! Sợ bạn nghĩ ta lắm chuyện tò mò. Thôi nói dăm ba câu chuyện phiếm. Chào bạn. Sign out. Lòng buồn nặng trĩu. Ta đã sống vô tâm thờ ơ như thế.



Đêm những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ta buồn. Vì sao vậy? Ta không biết. Ta hiểu rất rõ không nên buồn vì một người bạn như thế. Bạn không trân trọng tình bạn của ta, thì thôi nhé. Ta không đủ kiên trì nữa rồi. Trái tim nhỏ bé lắm, hãy giữ tình yêu thương sự quan tâm để sống sao cho trọn vẹn với những người ta yêu thương. Từ nay bạn và ta hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau bạn nhé. Đừng cố tình chạm vào tổn thương nhau. Nếu ngày nào đó, gặp nhau trên phố, chúng ta sẽ đi qua nhau, không cười, không chào nữa, cả cái vẫy tay cũng thôi, sẽ xa lạ như hàng nghìn những người xa lạ kia. Thế bạn nhé. Vô tình phải không bạn. Ta không thích sự hời hợt. Ta quá mệt mỏi rồi bạn có biết không ?



Đêm!



Nhớ về ngôi nhà nhỏ có vườn chanh chín cất giữ cả bí mật tuổi thơ. Nhớ cánh đồng trải thảm vàng hoa cúc. Nhớ, rất nhớ một chiếc áo hoa của mẹ, chiếc áo hoa thấm ướt những giọt mồ hôi, chiếc áo ở mãi trong kí ức ta để mãi sau này bao chiếc áo mới mẹ mặc đẹp lắm nhưng không chiếc nào ta nhớ như xưa nữa. Kì lạ thật. Thương nhớ dáng ai gầy rét run run trong chiếc áo mỏng manh vào chiều đông xưa ấy. Nhớ cháy lòng một đôi mắt buồn ám ảnh ta. Nhớ những giọt nước mắt bạn khóc ướt trên vai, nhớ cái nắm tay thật chặt níu kéo, nhớ những bức tường loang lổ những vết khắc trái tim.



Nhớ... và nhớ...



Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 23 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.



Nuối tiếc! Xót xa.



Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ.



Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Ta trầm lặng! Cô độc! Ta gặm nhấm những tổn thương để lớn lên. Bước chân chông chênh giữa hai bờ buồn vui của cuộc sống. Hai năm trước, anh bảo ta già quá, con bé 21 tuổi chỉ thích nghe nhạc Trịnh, và nhạc buồn, Và ít khi nào anh thấy ta vui. Hai năm sau, con bé ấy bây giờ 23 tuổi anh không còn ở bên để nhìn thấy con bé vẫn già như thế, chưa kịp đổi thay. Nếu ta không đi qua những ngày tháng đổ vỡ tâm hồn đó, thì bây giờ ta là ai ? Ta có là ta yếu đuối thế này không ? Câu trả lời là dấu chấm lặng ! Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ. Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.



Đêm! Ta thất vọng về ta. Bố dặn ta phải sống mạnh mẽ lên. Không được yếu đuối, không được nhu nhược. Bố dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn gắn những vết thương bố đã quên không dạy. Mà sự thực bố cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế . Bố lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời bố dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố gắng trở thành ai đó khác.



Chơi vơi!



Hụt hẫng!Đêm! Đi tìm định nghĩa về hạnh phúc.



Hạnh phúc là thế nào? Dù là ai? Dù làm gì? Dù sang, hèn? Niềm khát vọng mong đợi cho mỗi cuộc đời không phải là hạnh phúc sao. Với riêng ta hạnh phúc là cảm nhận thấy bình yên. Nhưng ta đi tìm bước chân lạc cả vào những giấc mơ sao chưa tìm thấy. Những khoảng trống lấp mãi không đầy. Có phải ta qua tham lam? Ta có gia đình yêu thương để trở về khi bước chân mỏi mệt trên đường đời rộng lớn. có cuộc sống sung sướng theo một nghĩa nào đó. Nhưng tại sao? Ai đã nói rằng," Hạnh phúc là khi biết đủ”. Nhưng thế nào là " Đủ" cho một kiếp người, có ai định nghĩa được không? Đừng lấy hạnh phúc của người này, làm thước đo hạnh phúc của người khác. Mọi sự so sánh trên đời này đều là sự khập khiễng thôi. Nhớ tới lời anh nói " Em hãy đứng lên bước đi, gói những tổn thương bỏ lại phía sau, đừng quay nhìn lại bước thẳng về phía trước, và hãy sống vô cảm một chút em sẽ thấy bình yên ". Ta tin. Rất tin lời anh nói. Nhưng chối bỏ con người cũ kĩ, đầy khiếm khuyết, yếu đuối , nhút nhát, bao năm qua ta có làm được không ?



Đêm! Ta học cách buông tay với những thứ ta không thể có được.



Đã thôi làm đứa trẻ lên 3 khóc đòi bằng được những gì nó muốn. Ta thôi giữ những tổn thương nước mắt về bạn để thấy ngạt thở. Ta đã nhặt hết những mảnh vỡ ghép lại 1 trái tim nguyên vẹn như ban đầu. Sáu năm đi bên lề cuộc sống của bạn, sáu năm quá ngắn cho một đời người, nhưng đủ dài cho một trái tim vỡ vụn cảm nhận hết những nỗi đau. Sáu năm ta đã nhìn bao lần bạn yêu và chia tay, nhưng chưa bao giờ ta ước muốn được trở thành một người con gái nào đó trong cuộc sống của bạn. Tại sao thế ? Ta cũng không biết ? Ta không còn cố gắng quên bạn nữa. Ta đứng chơi vơi giữa hai bờ quên - nhớ, ta thả trôi cảm xúc của mình, kệ cho bước chân thời gian khi nào sẽ đưa bạn bước ra khỏi trái tim ta.... Nhưng bạn cảm thấy có lỗi với ta, bạn thấy gánh nặng vì một người con gái mãi dành tình cảm cho bạn. ... Vì thế, ta đã học cách để quên bạn... Bạn còn nhớ hay bạn đã quên bài hát " Vô tình " ta gửi cho bạn trong chiều mưa ấy...



Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều


Cám ơn cuộc đời cho tôi một người


... Người bước vào đền cho tim ta im vắng


... Rồi người cứ vô tình người đi


... Rồi người cứ vô tình người xa


...Giữ sao người đừng đi...


Giữ sao người đừng xa.



Giữ sao được phải không? Những giọt nước mắt vỡ tan hòa vào lời hát. Quang Dũng hát da diết phải không bạn ? Dù thời gian đã đi qua, dù trái tim ta đã không còn trôi về bạn nữa, ta vẫn tha thiết muốn nói với bạn " Cám ơn 1 người đã cho tớ một lần biết yêu. Dẫu cho tình yêu đó nhiều đắng cay và nước mắt. Dẫu mọi nỗi tổn thương chỉ riêng chỉ trái tim tớ thôi. Nhưng tớ chưa bao giờ nuối tiếc, tớ đã 1 lần dám sống trọn vẹn với con tim."



Sống Hạnh phúc bạn nhé.

Đêm! Nhớ về anh! Uớt mi!



Nhớ những con đường chở nỗi buồn chúng ta đã đi. Con đường ấy bây giờ là con đường cũ, quán xưa ấy cũng trở thành quán cũ, kỷ niệm là kỉ niệm cũ, và em và anh cũng là hai con người cũ. Tất cả đã cũ rồi phải không anh ? Ta nợ anh lời xin lỗi lặng câm, nợ những email không trả lời, nợ nụ cười, nợ niềm vui. Ta kể cho anh nghe câu truyện trái tim bị ghép nhầm rồi vỡ. Ta để anh ra đi như thế, bởi ta hiểu anh và ta chỉ là 2 người vô tình đi qua cuộc đời nhau, ta không thể là 1 nửa cuộc đời anh, và đâu đó dưới bầu trời này ta biết sẽ có người con gái đang đợi anh đến ghép nửa trái tim. Đêm nay lần cuối cùng nghe " Niệm khúc cuối " Rồi thôi.



Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời.


Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây.


Dù có gió, có gió lạnh đầy có tuyết bùn lấy..


Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em.



Nghe bài hát cũ, và khóc nốt lần này nữa thôi. Ta gửi lại nguyên vẹn bài hát cho anh nhé, gửi cho cả người con gái sẽ đi bên anh đến hết cuộc đời này. Hà Nội sắp vào đông. Lạnh ! Sài Gòn, không có mùa đông. Cám ơn những bài học anh dạy. Cám ơn bàn tay anh đã giúp bước chân em không ngã. Cám ơn và xin lỗi cho tất cả những điều đã qua.



Đêm! Nuối tiếc ân hận cho những ngày tháng đã đi qua đã sống hoài sống phí. Ta chưa bao giờ nỗ lực hết mình cho những ước mơ nên thất bại. òa khóc. Nhớ về câu chuyện " Ngọn Nến"



" Có cây nến nhỏ bị bỏ quên lâu ngày, nến nằm buồn bã cho từng ngày ảm đạm vô nghĩa dần qua. Cho đến 1 ngày, sự cố bất ngờ căn nhà chủ bị mất điện, người ta mới chợt nhớ ra thật may mắn vì còn 1 ngọn nến sót lại. Khi nến được thắp sáng lên, từng giọt sáp rơi xuống, nến mỏng manh tan dần, tan dần. Chỉ còn ít phút nữa thôi, nến sẽ tan biến vào không khí. Nhưng vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, nến tỏa sáng lung linh hơn bao giờ hết, nến sống cuộc sống ngắn ngủi, nhưng nến đã sống cuộc sống trọn vẹn, đốt cháy hết mình. " Đó chỉ là câu chuyện anh kể ngày xưa, khi ta buồn ta khóc dằn vặt về những thất bại, khi ta đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Ước gì ta cũng dám một lần sống trọn vẹn như ngọn nến nhỏ nhoi kia.



Đêm! Đặt những nỗi buồn, những tổn thương, những gánh nặng trong lòng xuống.



Oà khóc nức nở như đứa trẻ thơ. Ngày mai đến, lau khô những giọt nước mắt đêm qua, bước chân ra đường, để lòng nhẹ tênh mỉm cười với cuộc sống, học cách biết sống yêu thương, chân thành.



Đêm! Rất dài và rất sâu.



Trong cuộc đời của mỗi con người có biết bao đêm đi qua. Nhưng sao khi nhìn lại cuộc đời thấy ngắn ngủi quá, ta vẫn chẳng làm được gì, vẫn sống vô nghĩa như thế.



"Cuộc đời có bao lâu đâu mà hờ hững"



Thôi tự nhủ cố gắng sống sao cho trọn vẹn mỗi ngày, ai cũng chỉ có một lần được sống, một lần để được ước mơ hy vọng, đừng để nuối tiếc và ân hận quá nhiều, đừng để phải cả cuộc đời nói " Gía như - Nếu thì "




Và như thế!



Đêm! Khép đôi mắt lại!



Giấc ngủ muộn chưa trọn vẹn, nhưng đêm nay ta thấy mình bình thản hơn rất nhiều đêm....


Một đêm buồn không ngủ!


coppy by Ann!

Tiếng vĩ cầm dang dở...

Như thường lệ, sáng nay, ông già lại chơi đàn. Sau chén trà buổi sáng, ông đến vách nhà lấy cây đàn treo trên giá xuống, lấy nó ra khỏi hộp đàn bằng nhung màu đỏ đã lỗ chỗ sờn rách. Có vẻ như đêm qua con chuột mẹ trên nóc nhà lại đến gặm một ít vải nhung đem về làm cái tổ đang dang dở của nó

Ông đặt đàn lên vai và chơi một bản vĩ cầm độc tấu. Giai điệu buồn bã, ma mị. Gã đạp xe xích lô chạy ngang nhà nhìn ông qua ô cửa sổ chậc lưỡi than vãn bâng quơ. Ông già ơi! Đừng chơi những bản nhạc não nề như vậy nữa. Sáng nào ông cũng toàn chơi những âm thanh nghe rầu đến thúi ruột, tụi tui không còn tâm trạng để làm việc nữa. Vợ con chắc có nước chết đói. Ông già cười cười, xen lẫn cơn ho. Bản nhạc đột ngột phải dừng lại. Thi thoảng, bản nhạc ông chơi phải dừng lại vì những lý do hết sức vô duyên như vậy. Chẳng trách họ được. Họ cần âm thanh gì đó vui tươi khỏa lấp đi cuộc sống đói khổ, buồn bực và tủi hờn của mình. Còn những âm thanh ông sắp xếp vừa đơn độc vừa khiến người ta thấy cô đơn khôn tả.

Ông dừng đàn, nhấm thêm một tách trà gừng. Ông không thấy buồn khi người ta cắt ngang mạch cảm xúc. Những người đó không phải là đối tượng nghe nhạc của ông. Ông không cần họ. Ông ngân lên những khúc đàn như vậy, nghe họ nhắc nhở, chỉ để biết rằng ông vẫn còn đang tồn tại quanh họ, trong cuộc sống này, ở cạnh nhiều người. Dù sao, khi đang sống, biết mình sống và kiểm soát được mình vẫn là điều tốt.

Vị gừng cay nồng phả vào mũi khiến ông tỉnh táo hơn giữa buổi sáng mùa đông rét buốt như thế này. Đêm qua, ông không chợp mắt được chút nào. Cơn lạnh nhức nhối từ trong xương lan ra đến bên ngoài. Có lẽ ông đã già thật rồi. Không còn chịu nổi cái lạnh này nữa. Mùa đông trước, ông và gã bạn già vẫn thường ngồi trước công viên, chơi những khúc đàn song tấu với nhau. Chơi cho đến đêm, khi sương xuống, rủ lên vai ướt lạnh. Người qua đường ném vào chiếc mũ những đồng xu leng keng. Gã bạn bảo, đó là những đồng xu lấp lánh được ban tặng bởi lòng yêu nhạc hoặc lòng thương hại hai lão già khốn khổ. Ông bảo, ông sẽ nhận những đồng xu được ban phát bằng lòng yêu âm nhạc, không phải là những đồng xu thương hại. Gã bạn bảo, những đồng xu đã lẫn vào nhau, không thể nào phân biệt tách bạch được. Ông phẩy tay, vậy ta không lấy bất cứ đồng xu nào. Hình như ông nghe gã bạn khóc. Gã rấm rứt, tủi thân, vì thế âm thanh trở nên lạc điệu.

Bây giờ, ông không ra đường được nữa, không còn có thể ngồi trên ghế đá và kéo đàn. Gã bạn già đã yên nghỉ dưới nấm mồ vô danh nào đó, ông không sao biết được. Sự gắn kết giữa ông và gã chỉ bằng tiếng đàn. Khi không còn làm công việc gắn kết những âm thanh, không ai còn biết về nhau nữa. Thi thoảng, ông tự hỏi về âm thanh của những đồng xu leng keng ấy, liệu có theo gã không. Dù gì, với người nghệ sĩ chơi đàn, mang theo những âm thanh nào đó cũng tốt hơn là chết một cách rỗng tênh.

Một thời gian dài, ông không hề đụng đến đàn. Ông không còn biết chơi cho ai nghe nữa. Con mèo già thường trốn trong đống chăn mền lùng bùng ngao ngao, lừ đừ dụi người vào chân ông càng làm âm thanh phát ra từ cây đàn buồn tẻ, mệt nhọc hơn. Ông biết mình nên dừng việc này lại. Ông rũ mạnh đám lông mèo bám trên mền. Nó làm cơn ho lụ khụ của ông bắt đầu và kéo dài hơn. Con mèo đã già rồi. Nó quẩn quanh chân ông cả ngày, nằm liu thiu nhìn ông uống trà, hơi nghiêng tai nghe tiếng chuột kêu và cụp đuôi ngủ khi thấy bữa trà của ông quá lâu. Nhưng nếu không nấn ná với những việc nhàm chán đó, ông biết làm gì?

***

Ông đã không chơi đàn một thời gian, cho đến khi con bé đến.

Con bé mê mẩn với tiếng đàn buồn bã, ma mị dù nó chẳng biết ông đang chơi bài gì và như thế nào là những nốt nhạc. Không cần thiết lắm về những điều đó. Nó là người bạn duy nhất của ông. Mỗi khi nghe ông chơi đàn tim nó run bằn bặt, nghẹn lại, xót xa, khấp khởi vui mừng. Nó gọi ông là nghệ sĩ già, biết sắp đặt âm thanh. Sự sắp đặt đầy tuyệt diệu, làm mê mẩn.

Ông đặt cây vĩ cầm lên vai. Ông đã nghe thấy tiếng chân con bé. Sẽ nhanh chóng thôi, nó có mặt ở đây. Con bé đang chạy sầm sập từ bên mé bờ kênh bên kia chạy sang. Không hiểu sao nhưng ông nghe trong tiếng chân nó nỗi niềm hoang hoải lo sợ.

Con bé con chất gạch thành đống cao cạnh cửa sổ. (Rất ngớ ngẩn là ngày nào nó cũng chất gạch thành đống cao rồi xô đổ đống gạch đó đi, hôm sau lại bắt đầu xếp tiếp. Lặp đi lặp lại như thế. Dường như nó muốn có việc gì đó để làm, gọi là điều kiện để được nghe nhạc, như người ta xếp hàng dài trước cửa rạp chờ mua vé xem một danh cầm nào đó đang chơi nhạc).

Nó đứng trên đống gạch xếp vuông vức ấy, thò đầu vào cửa sổ căn gác của ông. Lần đầu tiên gặp, nó thò đôi mắt trong veo vào, chăm chăm nhìn cây đàn treo trên vách nằn nì ông chơi vĩ cầm cho nó nghe. Sau này, bao giờ nó cũng bảo ông chơi đúng ba bản nó đã nghe ông chơi lần đầu và chỉ lặp đi lặp lại ba bản ấy khiến đôi khi ông cảm thấy âm nhạc, cuộc sống của mình và nó đang trì đọng đi. Song ông vẫn chơi theo lời yêu cầu của nó. Khi ông chơi xong nó vỗ tay khen tấm tắc. Nó hỏi, ông ơi, ông ở đâu tới đây? Ông chơi đàn lâu chưa? Nó hỏi đi hỏi lại câu ấy. Và ông cũng trả lời không biết bao nhiêu lần cùng một câu trả lời. Ta từ miền xa xôi tới đây, nơi ấy có núi rừng, có biển cả, có mọi thanh âm tươi đẹp nhất. Đó là thiên đường. Ta chơi đàn cả cuộc đời ta, cháu ạ! Ông ơi! Mỗi khi nghe tiếng đàn, cháu lại thấy mình được đứng giữa cánh đồng cỏ bao la rộng lớn. Cháu mặc một bộ váy áo màu trắng, xinh đẹp như công chúa và cháu chơi đàn. Cháu chơi đàn giống như ông. Cháu chơi đàn cho tai cháu, lòng cháu nghe.

Ông dừng tay, treo đàn lên cái giá treo tường. Ông dỏng tai hỏi con bé con.

- Cháu bao nhiêu tuổi rồi?

- Cháu mười lăm tuổi.

- Tuổi mười lăm là tuổi của mơ mộng đấy cháu ạ! Rồi ngày nào đó, cháu sẽ thực hiện được.

- Cháu không biết nữa. Đêm nào cháu cũng nằm mơ. Khi tỉnh dậy, giấc mơ chẳng bao giờ thành hiện thực cả nên cháu không còn tin vào giấc mơ nữa.

Giọng con bé chùng xuống. Nó ngoáy móng tay trên tấm vách sột soạt.

- Nhà cháu ở phía đằng kia. Khi nào ông đến nhà cháu chơi nhé!

Con bé chỉ tay về mé bên kia bờ kênh. Nó hồn nhiên. Nó quên rằng ông già mù, dĩ nhiên là không thấy đường. Ông già cười. Khi nào ta thật khỏe, ta sẽ đến. Nó cũng cười. Rồi nó tụt xuống khỏi đống gạch, lại sầm sập chạy qua cây cầu ván nhỏ bắc qua bờ kênh.

***

Sáng nay, con bé không yêu cầu ông chơi đàn. Nó lắng nghe âm thanh lơ đãng, dường như chỉ mong chóng hết. Quả vậy, ông vừa ngưng tiếng đàn, nó đã hỏi ông.

- Ông ơi! Nếu mẹ cháu yêu ông, ông có yêu mẹ cháu không? Cháu có thể được ở với ông và mẹ cháu không? Cháu yêu hai người lắm.

Giọng con bé thành khẩn. Kèm trong đó là nỗi ước muốn rất lớn lao. Ông già biết, con bé không đùa.

- Thế cha cháu đâu? Cha cháu sẽ không để cho một lão già như ta đi yêu mẹ cháu đâu.

- Cháu không có cha!

Đôi mắt ông hấp háy khó nhọc.

- Nhưng mẹ cháu sẽ không yêu ông. Ông đã già rồi. Chúng ta không đùa như thế này nữa, cháu nhé!

Ông biết mình nên kết thúc câu chuyện ngay lúc này. Bởi tình yêu, hai tiếng đó, nó thường khơi gợi lại vết thương nhoi nhói trong ông.

- Mẹ cháu sẽ yêu ông. Mẹ cháu sẽ yêu tất cả đàn ông trên thế gian này. Chỉ cần ai có tiền là mẹ cháu sẽ yêu. Mẹ cháu là đĩ đấy ông ạ! Ông có tiền để yêu mẹ cháu không?

- Không! Ông là lão già nghèo kiết xác.

Ông ngạc nhiên, tại sao con bé lại nói như thế? Ai đã dạy cho nó những lời nói về mẹ mình như thế?

Một tuần sau buổi sáng con bé hỏi ông câu hỏi lạ lùng ấy, ông không thấy con bé quay lại. Ông chờ mãi, chờ mãi. Ông chờ con bé thò đầu vào ô cửa, ông sẽ chơi cho nó nghe bản nhạc cuối cùng của cuộc đời ông. Bản nhạc trọn vẹn và hay nhất. Bỗng dưng, một buổi sáng thức dậy, ông thấy mình đã già và quá đơn độc bởi những thanh âm, tựa hồ những con ve sầu cuối hạ, đã cạn kiệt sức lực cho bài ca râm ran. Ông muốn tặng con bé cây vĩ cầm, bảo nó rằng giấc mơ đôi khi có thật trong đời.

Ngày thứ tám, con bé lại thập thò bên cửa sổ. Mùi tóc khét nắng báo cho ông biết nó đã đến. Ông lấy cây đàn trên giá. Dây đàn đã cũ. Có lẽ sẽ đứt sau khi ông kết thúc bản nhạc. Ông hào hứng đàn. Chưa bao giờ nó thấy ông đàn hay như thế.

- Về mau! Hóa ra sáng nào mày cũng chạy biến đi là để đến đây đấy à? Về nhà sẽ biết tay tao.

Âm thanh chua lè, cáu bẳn phát ra từ giọng một người đàn bà.

Dây đàn đứt phựt bởi người chơi không đủ tịnh tâm để điều khiển nó. Bản nhạc cuối cùng đã không được chơi trọn vẹn. Ông nhướn đôi mắt mù lòa về phía cửa sổ. Tiếng bước chân đã xa dần. Không nghe tiếng con bé. Mẹ nó không ngừng nhiếc móc và hình như có cả véo tai, đánh vào người nó. Con bé chạy đi.

Con bé không còn đến nữa. Ông già lên cơn sốt li bì, không ăn uống mấy ngày liền. Ba ngày sau thì ông mất. Khi chôn ông ở rìa đất dành cho mấy người nghèo vô gia cư, người ta không nói với ông, con bé đó đã đi mãi rồi. Nó không có cha mẹ. Nó là trẻ lang thang lại bị bệnh tâm thần phân liệt, thích đóng hai vai. Khi thì đóng vai con, khi thì đóng vai mẹ. Đêm đêm, đi ngang qua khu để ống cống xi măng của mấy ông làm đường, người ta vẫn nghe nó khóc, rồi thấy chính nó giả làm mẹ nó, vừa dỗ dành nó vừa la mắng, hăm dọa hoặc phét vào mông nó. Hẳn nó thèm khát và nhớ mẹ.

Cây vĩ cầm, người ta đã hóa tro mang xuống cho ông. Dây đàn đứt rồi, liệu linh hồn ông có chơi trọn vẹn một bản nhạc?

Tri Ân

Vậy là một mùa tri ân nữa đã về, bên cái rét đầu đông miền Bắc.
Ngày nhà giáo Việt Nam năm nay mong rằng những người thầy, người cô của chúng ta sức khỏe, hạnh phúc.
Chúc cho những ai đã đang và sẽ theo đuổi sự nghiệp trồng người luôn nỗ lực không ngừng và hết lòng vì học sinh thân yêu.
Gửi tới cha mẹ, những người đã sinh ra con, đã nuôi dạy con của ngày hôm nay, con mong cha mẹ luôn mạnh khỏe. Con cần cha mẹ ở bên con suốt cuộc đời này.
Entry này Ann muốn gửi tặng tới sư phụ, người đã giúp đỡ em rất nhiều trong cuộc sống, học tập và trong cách học làm một người thầy...
Gửi tới cô Iu: em mong ở nước Pháp xa xôi cô luôn nhớ về em...Em sẽ đón cô ngày cô về...
Gửi tới X. Việt : một người bạn! Chúc anh thêm một tuổi nghề tràn ngập niềm vui, hạnh phúc bên học trò.
Gửi tới Đ.Nam: tớ tin câụ cũng sẽ là một người thầy thật thành công trên con đường cậu đang đi.
gửi tới Tiểu Khánh: hii, cậu ơi, năm sau là làm cô giáo thật rồi đấy, hãy làm thật tốt nha cậu tớ chúc cậu thành công...
Gửi tới Chinh Phong :Mong U mãi là U của ngày đầu I biết, chỉ thế thôi, mong là U làm được...
Gửi tới Phù Thủy của tôi những tình cảm của một người bạn, mình à hãy cùng tớ phấn đấu nhé, dù con đường tụi mình đi là không giống nhau, nhưng tớ tin chúng mính sẽ có chung một điểm dừng...
Gửi tới Thầy: Người đã thổi cho em tình yêu nghề giáo...
Gửi tới Cún Bự : cảm ơn anh vì đã giúp em học được nhiều điều từ cuộc sống này, từ thành phố này và từ trái tim này nữa... hì hì
Và Gửi tới tất cả những ai đã và đang là bạn của Ann, những người anh, người chị, người em đã giúp Ann biết cách nhìn nhận tình cảm giữa người với người trong cuộc sống.
Gửi tới những ai sẽ là bạn với Ann, Ann mong rằng tình cảm và sự tin tưởng sẽ giúp chúng ta gần nhau hơn.
Một lần nữa, xin được gửi tới các nhà giáo Việt Nam một tình cảm của một người học trò Việt!
" Có một nghề bụi phấn đếm thời gian,
Nghèo khổ nhọc nhằn đánh vật từng con chữ
Có một nghề mà chữ tâm gắn vào từng hơi thở..
Nhòa lệ thương mình và bảo:
Kiếp nhân sinh

Có một nghề đi gieo ước mơ
Cho cây đời mãi xanh ngọt lành hạnh phúc
Có một nghề dạy người không khuất phục
Ngẩng cao đầu vượt qua mọi gian nguy

Thương lắm nghề của thầy của thầy tôi - Của những người kiêu hãnh
Yêu lắm cuộc đời này từ bài giảng của thầy tôi...."

Mùa Về

GỬI NHỮNG NGƯỜI BẠN TRONG MY OPERA!
VẬY LÀ MỘT MÙA GIÓ NỮA ĐÃ THẬT SỰ VỀ TRÊN MỘT NỬA ĐẤT NƯỚC CỦA CHÚNG TA, NƠI TÔI ĐỨNG VÀ NƠI BẠN ĐỨNG, SẼ CÓ GIÓ, CÓ RÉT CÓ BUỐT VÀ CÓ CẢ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÓI NÊN LỜI... ĐÓ LÀ MÙA ĐÔNG CỦA MIỀN BẮC - MIỀN BẮC YÊU THƯƠNG CỦA CHÚNG TA!
CÓ LẼ TRONG SỐ NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA TÔI, CÓ NHIỀU BẠN SINH RA Ở MIỀN BẮC NHƯNG LẠI KHÔNG CÒN ĐƯỢC CẢM NHẬN CÁI RÉT CỦA MIỀN BẮC THỜI ĐIỂM NÀY, NHƯNG MONG RẰNG BẠN SẼ CẢM NHẬN ĐƯỢC KHI TRONG BẠN TÌNH YÊU DÀNH CHO MIỀN BẮC KHÔNG ĐỔI...
CHO NHỮNG AI ĐÃ XA MIỀN BẮC LÂU NGÀY... CHO NHỮNG AI MỚI ĐẾN VỚI MÙA ĐÔNG MIỀN BẮC NĂM NAY...
CHO BẠN, CHO TÔI VÀ CHO NHỮNG AI LUÔN YÊU MẾN GIÓ MÙA NÀY...
Vô tình tôi đọc được entry này, một lá thư gửi trước mùa đông, và hy vọng mọi người cùng đọc, cùng cảm nhận chút hơi thở mùa đông về nhé...
Mong một mùa yêu thương luôn ở bên anh, bên những người bạn tôi yêu thương và mong rằng đông năm nay tôi sẽ cứng cáp hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa...
Mùa đông có lạnh không? Khi mùa đông mang ta về cả miền ký ức ấu thơ, mùa đông làm bàn chân ta cuống quýt mong trở về bên mái ấm gia đình, và mùa đông cũng làm dầy lên trong em nỗi nhớ...
Một tối mùa đông lười biếng, từ biệt thói quen online lướt web, tôi trở về với những thú vui đã bỏ quên ở một góc ký ức… Thò tay bật chiếc đèn ngủ, với cái điều khiển, mở nhạc và nhặt quyển sách đọc dở từ tối qua… Một ngụm cà phê nóng, vươn vai, nhét hai bàn chân vào trong chăn sâu hơn, không chút khí lạnh nào có thể chui vào chọc tôi, lắng tai nghe nhé…
Một giai điệu nhạc cổ điển quen thuộc ngân nga khắp căn phòng nhỏ của tôi, và rồi những lời hát:

Làn gió heo may đưa mùa đông về
Và lá cây khẽ rơi rụng gió cuốn đi

Tôi giật mình như chọn được một niềm vui hoàn hảo cho tối mùa đông.

Như tất cả các ca khúc trong CD Chat với Mozart, Mùa đông được hòa trộn ngôn ngữ Việt và giai điệu âm nhạc cổ điển phương Tây. Vì thế, phần giai điệu tôi không dám bàn đến, nó đã quá hay, được cả nhân loại công nhận và có sức sống bền lâu. Điều làm tôi đặc biệt yêu thích Chat với Mozart chính là ở ca từ thân thuộc, gần gũi khiến người nghe có cảm giác như… giai điệu cổ điển kia dành cho chính người Việt chúng ta vậy.
Điều kỳ lạ là mỗi lần nghe Mùa đông (nhạc A.Vivaldi) tôi lại dấy lên trong tôi những kỷ niệm khác nhau, dường như nó phụ thuộc vào khoảng thời gian và cảm xúc của tôi lúc ấy. Vì thế, Mùa đông với tôi lúc nào cũng như còn mới tinh…

Này là những kỷ niệm của tuổi thơ êm ấm bên bà nội… Một sớm mùa đông nhạt nắng, trời lành lạnh, tôi ngồi xem bà đong gạo. Hai bà cháu bên thùng gạo, bà thoăn thoắt đong từng bơ gạo trắng bong, cháu luyến thoắng đếm: 1, 2, 3... Những ngày mùa đông nắng nắng chớm lạnh, ngoài hiên nắng bỗng nhớ về thời thơ ấu bên bóng mẹ hiền yêu dấu tóc bạc màu…Sao tôi bống nhớ quá mùi gạo bà đong, mùi áo len, mùi bã trầu của bà… Tôi mỉm cười tưởng tượng cảnh hai bà cháu ngồi trước hiên nhà, cây ổi khẳng khiu, rụng lá cong queo đầy góc sân. Hai bà cháu, người ụ lên vì lèn thật nhiều lớp áo len - hai cái bóng tròn xoe trên hiên nhà nhạt nắng.

Cánh đồng thật xa
Cánh cò thật trắng
Những lời mẹ hát
Ru ngày xưa bé dại
Ấm áp tiếng ru con vang lên trong mùa đông lạnh lùng

Sinh ra và lớn lên ở thành phố, tôi chỉ có thể cảm nhận được hình ảnh cánh đồng xa và cánh cò trắng phau qua trí tưởng tượng, nhưng lời hát ru ngày xưa bé, lại mang tôi về những kỷ niệm thật thơ bé… Này là một chiều mẹ đón tôi đi học về, bé con hai má hồng hồng, đôi mắt long lanh, cái miệng không ngừng nghỉ kể cho mẹ nghe đủ chuyện luyên thuyên trên lớp. Nắm tay mẹ, tôi nhảy chân sáo trên con đường về nhà. Không chiều nào nào mẹ quên cho tôi lót dạ chút bánh rán, bánh gối… để bây giờ, mỗi lần tôi đi làm về, dù sát giờ cơm tối, mẹ vẫn giữ thói quen chuẩn bị chút đồ lót dạ cho tôi.


Này là một chiều đông muộn, chiếc ô tô lướt bay bay trên đường Quốc lộ đưa tôi trở về Hà Nội. Trời tranh sáng tranh tối, cánh đồng trải dài xam xám uể oải sau một ngày lạnh giá. Hé cửa kính ô tô, phả ra hơi khói nho nhỏ, tôi ngước nhìn lên nền trời. Đang trên đường trở về nhà sau một hành trình ngắn vậy sao nhìn từng đụn khói rơm bên đường, lòng bỗng thắt lại… nhớ, nhớ lắm… Nỗi nhớ như ăn vào tiềm thức của mỗi người Việt Nam khi xa quê hương:

Chiều nhớ thương ai bếp lửa cháy hồng
Làn khói rơm thơm trên đường quyến rũ ai
Và tiếng chim kêu trong vườn nhắc đến ai
Những ngày mùa đông ấy chan chứa một tình yêu thương xao xuyến lòng người tha hương man mác buồn…

Trong cuộc hành trình chiều đông ấy, tôi đã về rất gần Hà Nội mà nỗi nhớ vẫn cứ mênh mang, thường trực… Bếp lửa hồng, mùi khói rơm, một tiếng chim nhắc người con xa nhà… nếu ai đó chưa kịp trở về với gia đình trong mùa đông lạnh giá hẳn sẽ bồn chồn, xao xuyến, nóng ruột lắm! Hẳn sẽ chỉ muốn thời gian ơi, hãy vụt qua trong một khoảnh khắc để khi ta mở cửa ra, lại thấy bếp đỏ lửa mỗi chiều và mâm cơm tối bên gia đình thân yêu nghi ngút khói.
Này là giữa tối mùa đông, cao hứng, tôi và một người bạn đang xa quê hương mấy nghìn km bỗng hát ông ổng ca từ của Mùa đông… Mỗi đứa ngổn ngang một tâm trạng riêng, tiếng nhạc vọng về từ tai nghe voice - chat lẹt xẹt như phát ra từ chiếc máy nghe đĩa cổ điển, xa xa, văng vẳng, gợi nhớ… Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ…Tôi đặc biệt thích câu hát này, giữa những bộn bề của cuộc sống lo toan, giữa trăm mối quan hệ xã hội phải điều chỉnh thì những kỷ niệm lộn xộn từ tuổi thơ chắc chắn sẽ xoa dịu tâm hồn bạn, và cũng chỉ có tuổi ấu thơ có thể đưa ta bay trong những giấc mơ êm ả, nhẹ bẫng, trong trẻo…

Mùa đông có lạnh không? Khi mùa đông mang ta về cả miền ký ức ấu thơ, mùa đông làm bàn chân ta cuống quýt mong trở về bên mái ấm gia đình, và mùa đông cũng làm dầy lên trong em nỗi nhớ…

Và mùa đông không còn lạnh giá rét buốt cơn mưa phùn
Về đi anh bên ngọn lửa ấm áp quê hương mình
Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ ...
(writen by Kim Anh - blogviet)

Trái tim của sói

Từng lời từng câu chữ của cuốn sách đó theo dòng suy nghĩ của nó. Cuốn sách không đặc sắc nhưng nó tìm thấy hình ảnh nó trong đó, và nó muốn làm được như cô gái trong câu chuyện.
Cô gái ấy không có tên, cô được gọi với đại từ nhân xưng " em". " Em" là một phóng viên, em đi khắp các nước trên thế giới để làm công việc em yêu thích, và em vẫn luôn dõi theo anh, theo từng nhịp đập của trái tim anh. Một trái tim không lành lặn.
Anh. Cháu trai duy nhất của một dòng họ xứ cao nguyên, 8 tuổi anh thành trẻ mồ côi sau vụ tai nạn giao thông. người ta tìm thấy anh nguyên vẹn trong vòng tay của cha mẹ, anh sống một mình từ đó, lãng mạn và tinh tế, một nhà kinh doanh luôn biết cách làm hài lòng khác hàng, nhưng anh chưa kịp nói lời yêu em...
Diễn biến của câu chuyện diễn ra theo một mạch không nhanh, ko gấp gáp nhưng cho người đọc cảm giác muốn ào tới bên người mình yêu thương...
Kết thúc câu chuyện nó đã mường tượng ra khi đọc tới một phần 3 cuốn sách, nhưng nó mong chờ một kết thúc khác, có hậu hơn nhưng không... " Em" ra đi theo đúng nghĩa cuả em, đó là về với cát bụi và mãi mãi là em trong anh.
Trái tim anh được thay thế bởi trái tim của một người đàn ông xứ Nội Mông xa xôi, nơi dòng họ nổi tiếng với chiến tích săn sói... Cái chết của em đã được bắt đầu cho cuộc đời của cậu bé 8 tuổi, cậu bé ấy mồ côi cha bằng tuổi anh ngày xưa...
Trái tim anh nó lại run lên khi nghe tin đó, khi biết rằng tro của em được đặt tại vườn hoa của nhà thờ, em vẫn luôn thích hoa, nó là cuộc sống của em, như khi anh nhặt được em từ trên đỉnh Lang bi ang.
Em hỏi anh, anh có tin vào điều kì diệu không?

" Này là bình minh, này là ban mai, này là ước mong một ngày mới... đến sỏi đá còn tìm về nguồn cội... khi biết mặt trời lên trong ngày phán xét cuối cùng....

mỗi con đường đều có điểm kết thúc, em sẽ theo và chờ anh ở cuối con đường đời...
....
Số phận k quyết định điều gì mà không có lý do của nó. Và điều đáng sợ nhất không phải là cái chết mà là sự sống trống rỗng. Nếu một người quyết định tặng cho người khác sự sống của mình, điều đó có nghĩa là người tặng muốn người được tặng sống một cuộc sống thực sự có ý nghĩa...
....
Anh có tin vào điều kì diệu ko?

Đó là câu " Em" hỏi " Anh" trước khi em biến mất. cuối cùng anh đã hiểu tại sao em biến mất như vậy, em là như thế, đến như gió, đi như sương mai và tan trong anh như hơi thở của mình vậy... Em gắn mình với những cơn mưa, mỗi lần em đến rồi đi, đều là những ngày mưa....

Kết thúc câu truyện, trái tim nó cũng lên cơn nhức nhối, nhịp đập con tim nó vẫn như vậy, vẫn dễ dàng xúc động ngay cả khi nó thấy tệ nhất... nước mắt hòa vào làn mưa bụi ngày đông, trong lòng nó, dâng lên một cảm xúc, nó nhớ những gì đã qua, một chút ngồi im, nhìn dòng người đông đúc, nó thấy dáng người quen quen nhưng không phải là của nó... Câu hát của Phú Quang vang lên trong nó: " Tôi còn đâu còn đâu đam mê... trời chang chang nắng tôi về héo hon... chia cho em một đời tôi, một cay đắng, một buồn vui, một buồn..." Nó vốn là như thế chỉ có anh biết... Nhưng anh của nó giờ đã ở một nơi khác... không sao mà đúng ko hở nó, nó vốn đam mê nhiều thứ, đam mê ngành anh theo học và đam mê được mang con chữ tới những nơi nó sẽ đến, sẽ là như thế nhé, và ở nơi ấy nó biết anh luôn ủng hộ nó... cảm ơn anh vì điều đó...
Nó thích câu nói này : " yêu một người tức là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau - nhớ một người - là tự tước đi của mình cái niềm vui không ràng buộc. Thế giới này rộng lớn đến vô chừng, nhưng dù đi nhiều đến thế nào, gặp nhiều người đến thế nào... em cũng chỉ yêu một mình anh...
THEO CÁCH CỦA RIÊNG EM......

Kết thúc entry ở đây, thật ra nó còn cảm nhận được nhiều điều nữa, từ cuộc sống từ truyện và từ cả những gì thuộc về 2 đứa, mãi mãi là như thế...
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30