My Opera is closing 3rd of March

^^ de lai mai mot coi :D

Subscribe to RSS feed

6.

6. magnify

-Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.

-Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

-Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.

-Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

-Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

-Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.

-Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

-Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

-Lúc bé, cứ thích trở thành người phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một người đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.

-Lúc còn bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

-Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả.

-Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất...

- -------------------------------------------- -

Khóc là 1 liệu pháp giải tỏa rất hữu hiệu.

Khóc xong thấy nhẹ nhõm lém.

À mà cũng hok chắc, khóc xong sợ soi gương thấy mặt mũi tèm lem.

Đã xấu nay còn xấu hơn con ma (hix)

À mà không, [cảm ơn mi vì nhờ mi mà ta phát… minh ra 1 phương pháp thú x vị, hơi ngu

but hiệu quả hehe]

Đó là khóc xong rùi cái soi gương cái rùi tự khắc cười haha vì cái mặt mũi tèm lem của đứa mô trong gương để rùi hok thèm khóc nữa!

[Điều kiện cần và đủ là nhà cần phải có 1 cái gương bư bự bigsmile]

{Thôi được, e biết e nhảm, đừng có la e!}

Chả là e mới nhận được cái mail, nằm trong hộp spam mới khổ chớ. May là e thấy nhớ mang máng là hôm qua Spam(13), chừ hén lên (14) mới tò mò zô coi thử. Chẹp, cái Yahoo càng ngày càng chán. Chán thiệt! Hồi mô cũng phải zô mấy chỗ đó kím thư từ, chớ Inbox thì toàn đầy thông báo của Y!360.

Chả là đang online mà phải bỏ xuống để đi

Nấu cơm.

Quét nhà.

Lau nhà.

Phơi đồ.

Đổ nước vô bình bỏ vô tủ lạnh…

Có 2 lý do:

1 là : hok lo mà làm má về thì ăn lo “la”.

2 là : để “ngôn từ” hắn … hơn (mà có vẻ hok hiệu quả lắm, nhảm vẫn hoàn nhảm!).

Phát hiện ra lao động là vinh quang.

Hehe đùa thôi, phát hiện ra (hơi muộn màng) là Lười rất hại người!

Dẫu sao có việc làm vẫn vui!

À phải, thú tội : Hôm qua từ chối 2 cuộc đi chơi để được 1 mình ăn lễ! hehe. Khám phá 1 mình thú vị.

[Sori mi Nhi, ta đâu có ghê chi đâu. Hok đi chơi là vì hok thể đi chơi. Cấm hiểu lầm ta mày! Đền cho mi cái hình dễ xương hồi xưa hehe. Mi lời đó, được ta đưa lên blog khoe "nhan sắc" dùm mi hehe]

PS: Chúc mọi người Hậu 2/9 vui vẻ!