NHO'C O*I...
Tuesday, November 13, 2007 6:12:00 PM
Day la 1 cai’ entry dai`, rat dai`. Moi vua lam xong dong tac copy & paste ma` cung thay met nua >”<. Dien thiet! Nhung ma` ranh? ma` >”<.
(ko can quan tam nhiu den no dau, chi to nhuc mat thoi! Chi? la` mun’ post len vay thoi – chi? co’ vay…)
Bắt đầu từ 1 tin nhắn.1 tin nhắn đến 1 địa chỉ mà dẫu biết chắc rằng sẽ ko có reply, đơn giản chỉ vì số đt đó ko còn available nữa, nhưng nó vẫn nhắn, và vẫn chờ đợi – 1 cái gì đó thì đến cả bản thân nó cũng ko rõ. Nhưng nó vẫn nhắn, và vẫn đợi …
“Đa het xien nhug tu nhien van mun nt.k bit nhan cho ai!bt ta se nhan cho mi, va 1 so ng nua. Nhug h van chi mun nt cho mi thoi.k bit nhan j day, cug k co ai de nhan nua. Nho mi wa a!uoc j bay h mi dag o canh ta nhi!khoc!ta khoc that roi mi oi. Trong trai wa! Con nguoi qua la tham lam nhi! Ich ky nua! Nho mi!”
Đợi, nó vẫn đợi, đôi lúc cứ nhìn mãi vào cái điện thoại – trông giống một con thất tình đến tội! Bùn cười, và rồi nó nhận được tin nhắn, và buồn cười hơn nữa, mấy chữ đầu tiên đập vào mắt nó khi nó mở tn là tên của chủ nhân số đt kia – ôi sao nó thân thuộc đến thế nhỉ. Cảm giác lạ! Nó ko biết phải nói sao. Vui ư? Hồi hộp ư? Có lẽ nó vẫn trông mong, dù là mơ hồ, chủ nhân của số đt đó sẽ nhận được tn của nó, và lại reply, như mọi ngày (trước đó). Và thật nhẹ nhàng, nó mỉm cười khi nhận ra rằng cái tn vừa rồi chỉ là 1 cái report – “QOS not available”. 1 sự thật hiển nhiên mà nó thừa biết, nhưng ko hiểu sao nó vẫn đợi. Ngớ ngẩn nhỉ! 
Và kế đến là 1 cái mail – 1 cái mail thực sự dài và khó khăn đối với nó. Hôm trước h nhận được 4 cái mail, của 4 người nó rất quý mến. 2 trong số đó làm nó rất vui, thật thoải mái, nhẹ nhàng, còn 2 cái còn lại khiến nó phải suy nghĩ. Ko phải vì nội dung cái mail làm nó buồn, đơn giản chỉ là đọc mail của “họ” xong tự nhiên trong nó dâng lên 1 cảm giác có lỗi, bứt rứt, … và gì gì đó.
Và hôm nay nó quyết định viết mail, sau 1 thời gian đủ dài trong đắn đo suy nghĩ. Bức mail ngốn nhiều thời gian hơn nó nghĩ, và cũng tốn nhiều công sức hơn nó nghĩ. Ko hiểu 12 năm trời học Văn kiểu j mà bây h trong đầu nó trống rỗng, ko có lấy 1 chữ cái nào bay qua bay lại cả…
Lần này thì nó đã xác định được người mà nó sẽ gửi mail. Nhưng vẫn còn mơ hồ về nội dung. Mặc kệ, cứ viết, theo cảm tính thôi, đến đâu thì đến…
Nhưng rồi nó lại nghĩ, ko biết người ta sẽ cảm thấy như thế nào khi nhận được cái mail đầy chữ (nhảm) của nó. Bức xúc? Thất vọng? Buồn? Bình thường?... Cái ý nghĩ mới được hình thành về mục đích bức mail còn chưa rõ rệt, nhưng là 1 ý nghĩ có thể ( ừ, chỉ là có thể thôi, nhưng nó linh cảm như vậy) sẽ làm người ta buồn, người ta thất vọng… hoặc có khi lại ko. Bình thường thôi. Có khi như vậy lại hay hơn. Chịu. Sao mà khó quá. Nó ko biết nữa.
2 cái mail đơn giản vỏn vẹn có 1 trang A4 thôi, nội dung ko có j mà đã làm nó nghĩ nhiều vậy. Còn nó, nó đang làm j vậy nhỉ, đang viết 1 cái mail có thể làm người ta thất vọng nhiều lắm, nhưng nó vẫn làm. Nó sao vậy nhỉ? Ích kỷ quá chăng?
(sign)
Dạo gần đây nó lạ. Ko giống nó bình thường – 1 con nhỏ “tưng tưng” hay cười đùa nhí nhố. Nó nghĩ. Nghĩ nhiều. Về nhiều thứ. Về chính bản thân nó. Về những người xung quanh. Về những việc đã xảy ra. Về những việc đang xảy ra. Và về những việc sẽ xảy ra. Nó ko hay nghĩ như vậy. Nó ko phải là con người sâu sắc đến thế. Từ trước đến h nó đã quá quen với lối sống vô tư , và đặc biệt là lệ thuộc vào người khác nhiều lắm. Đến h nó giật mình nghĩ rằng nó đã sống quá vô tư, à ko, vô tâm chứ nhỉ! Buồn cười. Nó cứ tưởng là nó tốt đẹp lắm. Nhưng nào có phải. Để xem…
Nó có gì hay nhỉ? Học giỏi: ko. Dễ thương: ko nốt! Điều mà nó thật sự quý trọng ở nó từ trước h là sự thẳng thắn, thành thật, và biết yêu thương người khác 1 cách thật lòng chứ ko hề giả dối. Nó có thể hy sinh 1 số thứ ( bây h thì nó biết là chỉ là 1 số thôi chứ ko phải là tất cả như nó vẫn lầm tưởng!) vì người khác. Nó có thể cho đi rất nhiều, bằng thứ tình cảm xuất phát tận trái tim nó. Thứ tình cảm thật sự nó rất quý mến và trân trọng, ko phải dễ dàng trao đến 1 ai đó, và cũng ko dễ dàng từ bỏ nó. Và đó cũng là thứ mà nó mong mỏi nhận lại được nhất. Nó ko bị cuốn hút bởi vẻ bề ngoài hào nhoáng của người ta, cái nó cần chỉ là tấm lòng, tình cảm thật sự. và nó hết lòng trân trọng thứ tình cảm đó. Vui và tận hưởng niềm hạnh phúc đó bằng cả trái tim mình. Nó vẫn hay nhìn những người chạy theo vẻ bề ngoài của ai đó, hay cư xử tốt với mọi người ko thật lòng, cốt chỉ để vừa lòng tất cả mọi người thôi; và cười thầm. Nó thấy thương hại người ta. Nó nghĩ … Nó nghĩ và tự quý thầm mình vì cái tính đó của nó.
Nhưng thật sự ko phải ai cũng hiểu điều đó. Bởi cách nó thể hiện tình cảm nhiều khi cũng khác người. Có những lúc nó thương người ta thật sự nhưng vẫn cố ý làm j đó trái ngược với điều nó nghĩ, để người ta giận, để người ta lẫy. Và rồi nó cười, hơi điên khùng 1 chút, nó cười bởi lẽ người ta có tình cảm với nó thì mới giận – nó nghĩ, rồi đi làm hết sức để an ủi người ta, và rồi quý người ta hơn. Nó hạnh phúc khi đươc vậy. Nhưng đâu phải ai cũng hiểu. Người ta thấy nó khó hiểu. Thấy nó “5 nắng – 5 mưa”. Nó mặc kệ. Nó vẫn luôn thích – và có khuynh hướng làm những điều nó thích.
Nó bướng! Đại loại vậy.
Nó cũng đã rất vui, vì nó đã được khá nhiều người tin tưởng. Nó vui khi người ta chia sẻ với nó những điều mà ko phải là dễ dàng để nói với bất kỳ ai. Đơn giản là nó hiểu cái cảm giác đó,cái cảm giác khó nói, mặc dù rất muốn nói với 1 ai đó những điều mà nó trăn trở, hay ấp ủ. Và nó cũng vậy, phải thật sự tin tưởng 1 ai lắm lắm nó mới có thể mở lời được. Đối với nó những điều đó thật chẳng dễ dàng gì để nói ra. ờ, nó thuộc típ người kỳ cục, khó mở miệng đến kinh khủng ( khổ thay những chuyện nhảm nhí như 8 thì nó cực pro ! àmâu thuẫn ko nhỉ >”<). Ờ quên, nó đã được khá nhiều người tin tưởng và tâm sự. Và thường thì nó chỉ lắng nghe. Bởi lẽ nó ko biết làm j hơn cả. Nó còn non nớt lắm, trước những rắc rối của cuộc đời. Nhiều khi nó bực với chính nó vì điều đó. “Sao nó ko thể làm j hơn được cho những người mà nó yêu quý nhỉ? Sao nó chỉ có thể đứng nhìn những người mà nó yêu quý đau khổ? Sao nó vô dụng đến thể?...”. Nhưng dù sao với nó lắng nghe người khác cũng là 1 việc mà nó cho là rất có ích – cho cả người ta và cả nó nữa.
Và tính xấu? ôi thôi nó đầy rẫy, bây h mà kể chắc đến sáng mai cũng ko hết quá. Túm lại nó là 1 con người quá ư bình thường với vô vàn khuyết điểm. ko có lòng quyết tâm, sự đam mê, tính quyết đoán, ko có cả tính kiên nhẫn, mà ngược lại, trì trệ, hậu đậu và lười nhác. Và thành công nó đạt được ko là j cả - ko có 1 cái j to tát đáng để gọi là thành công.
Nó biết vậy. Nó tự thân biết tất cả về nó. Nó biết nó chẳng có gì tốt đẹp. Nhưng ko hiểu sao nó vẫn tự tin haha – tự tin quá đáng ấy chứ.
Cái nó nhận được xét lại là rất nhiều, rất tốt đẹp. Nó có 1 gia đình hạnh phúc, yêu thương nhau, và là những tấm gương sáng cho nhau,ko phải giàu có nhưng cũng ko thiếu thốn j. Nó còn được rất nhìu người quan tâm và yêu thương – gia đình, bạn bè, thầy cô… Rất nhiều… Vậy mà có lúc ( nhiều là đằng khác) nó ko nhận ra. Có lẽ nó còn mong muốn nhiều hơn nữa. Nó tham lam. Và nó ích kỷ nữa.
Nó chỉ muốn những điều tốt xảy đến với mình. Nó sợ phải đối mặt với những điều có khuynh hướng sẽ làm nó mệt mỏi và đau khổ. Nó ko có can đảm đấu tranh, thậm chỉ ko có can đảm để đương đầu với những điều đó. Nó cầu toàn. Nó mong mọi sự đều hoàn hảo, hoặc ít ra là tốt đẹp. Nó ko dám hy sinh 1 cái j đó để có được điều nó nghĩ là nó muốn.
Nó bị điên! Đôi khi nó nghĩ như vậy. Như lúc này chẳng hạn. Nó quá điên. Ko xứng đáng!
Tự nhiên ta mún đánh mi quá “nó” à, mi bị chi á, ta muốn đánh mi, thực sự! Đầu óc mi toàn nghĩ cái chi ko. Quá đáng!
Mi viết mail cho bạn mi, mi nghĩ là mi đã suy nghĩ kĩ rồi, nhưng thật sự mi có chắc như vậy ko, mi có chắc làm như vậy sẽ tốt hơn ko, cho tất cả, hay ít nhất là 2 tụi bây. Liệu rồi mi có hối hận ko? Liệu có chắc làm vậy sẽ tốt hơn cho mọi người ko hay chỉ làm cho tất cả đau khổ và thất vọng? Ta thấy mi còn non nớt lắm. Uh, non nớt, chưa chín chắc đủ để
quyết định, à ko, chưa đủ khôn để đưa ra 1 quyết định mà sau này mi ko có gì phải hối tiếc đâu. Ta biết mi làm vậy ko phải là ko có suy nghĩ, ko có cơ sở, nhưng mi …
Ta ko biết. Ta thực sự ko biết. Ta chỉ biết là bây h mi phải làm sao thoát khỏi cái bộ mặt đưa đám, cái không khí trì trệ đó đi. Mi phải tự quyết định. Và chấp nhận quyết định của mình. Dám đối đầu và chịu trách nhiệm với nó. Mi có làm được ko hả????????? Còn biết bao nhiêu người đang trông chờ và tin tưởng nơi mi. Cố lên! Mi sẽ làm được. Ko có gì là ko thể cả. Bây h thì ta tin mi. Cố lên Nhóc à!
Friend: mi nhin` thang` … kia`
Friend: con … noi thich han’, ma` la thich thuc long do mi
Friend: con do bit mat thang …,bit tat ca nhung thu xau cua thang …
Friend: nhung han' van thich
Friend: han noi voi thang … la` han thich thang …
Friend: nhung thang … tu choi' roi
Nhoc’: …
Friend: han nghi~ rang mi bit hong
Nhoc’: ko
Friend: thang … suy nghi~ nguoi lon lam do mi
Friend: han noi la`
Friend: gia su mi thich 1 ai do'
Friend: luc' mi dau kho
Friend: ca^n` 1 bo` vai
Friend: thi` mi se~ dua vao ai khi nguoi mi thich khong co o do
Friend: han so con no' kho^?
Friend: han khong the o ben canh con no khi con no' ca^N`
Friend: cao ca? hong mi?
Friend: nhung ta nghi~ han sai roi`
Friend: no^~ luc
Friend: neu han co^' gang
Friend: Sai Gon
Friend: Da Nang
Friend: chang la van de
Friend: vi du con no' ra Da Nang hoc
Friend: hoac thang … di lam` o Sai gon
Friend: binh thuong
Friend: dung hong mi?
Friend: lai di mo rui
Friend: dang nghi~ ha?
Nhoc’: ko
Nhoc’: con nhiu yeu to chu mi
Nhoc’: dau chi mun la duoc
Nhoc’: gia dinh
Nhoc’: ban be,nhiu cai
Nhoc’: hi`
Nhoc’: ren
Nhoc’: thay ta noi dung ha
Nhoc’:
Friend: ua`
Friend: hic
Friend: cung~ dung
Friend: nhung ma` vuot qua nhieu thu thach moi ben vung chu'
Friend: nhu mi
Friend: ta thay qua' kho' khan
Friend: nhung khong phai la khong vuot qua duoc
Nhoc’: có thể có
Nhoc’: mà cũng có thể ko
Nhoc’: hy vọng
Nhoc’: nhưng sao mong manh quá mi ơi
Friend: co^' le^n mi oi
Friend: co' ma`
Nhoc’: đâu phải cố là đượmc
Nhoc’: nếu bây h cố
Nhoc’: mà ko được
Nhoc’: thì có phải sau này càng đau khổ hơn ko
Nhoc’: ta cũng ko bít nữa
Nhoc’: lý tưởng của mọi người
Nhoc’: ai cũng khuyên là nên cố
Nhoc’: sẽ qua
Nhoc’: nhưng mà ta sợ
Nhoc’: người trong cuộc mà mi
Friend: ta biet
Friend: tat ca nhung cai chi ta noi deu la ly' thuyet' het
Friend: nhung khongphai la ko co
Friend: neu mi khong co^'
Friend: khong thu? thi` rang biet duoc
Friend: dung' hong?
Nhoc’: mi nghĩ
Nhoc’: ta với hắn cùng thử
Friend: phai doi mat voi noi~ so moi thang duoc cho mi
Nhoc’: mà cuối cùng vẫn ko được thì tính làm sao đay
Nhoc’: đâu phải là chưa có người cố lắm mà vẫn ko được đâu
Nhoc’: nhiều là đằng khác
Friend: biet la` nhieu
Friend: nhung co chac la mi co^' ma` khong duoc khong
Friend: biet dau mi la 1 trong so nhung nguoi thuc hien duoc
Nhoc’: rua co chac ta co la se duoc ko
Nhoc’: ta so lam
Friend: try and win
Nhoc’: ta ko chi so cho ta
Nhoc’: so cho han nua
Nhoc’: tinh han buong lam
Nhoc’: han se lam tat ca nhung j co the
Nhoc’: nhung ma se anh huong den nhiu thu
Nhoc’: gia dinh
Nhoc’: ban be
Nhoc’: cac moi quan he khac
Friend:
Nhoc’: mat nhiu thu lam mi a
Nhoc’: phai danh doi nhiu nhu vay
Nhoc’: neu lo sau nay...
Nhoc’: ta ko bit
Nhoc’: co ai do hoi han thi sao
Nhoc’: voi lai ta thay minh co loi voi qua nhiu nguoi roi
Nhoc’: bay h ta ko mun lam ton thuong den bat cu ai nua
Friend: nhung bay gio` mi hong co gang lai cang` co' lo^i~ voi nhung nguoi da bi mi lam cho to^n thuong
Friend: vi` suy cho cung`
Friend: ho cung da la nhung nguoi quan trong doi voi mi
Friend: nen ta nghi~ ho cung muon mi duoc hanh phuc ma`
Friend: con` doi voi' han'
Friend: mi khuyen han' duoc ma`
Friend: ta nghi~ la` han se biet cach noi
Nhoc’: ta da va dang lam han tro nen co loi doi voi nhiu nguoi
Nhoc’: ta ko bit
Nhoc’: ko bit...
Nhoc’: ta ko mun the
Nhoc’: neu ta voi han tiep tuc
Friend:
Nhoc’: neu chi co cach lam ton thuong nguoi khac tui ta moi co the
Nhoc’: ma nguoi khac do lai la nguoi than, rat than ma tui ta iu quy
Nhoc’: thi lam sao day mi
Friend: hic
Friend: kho xu qua'
Friend: sao doi nguoi lam thu phuc tap rua mi
Nhoc’: hihi
Nhoc’: phuc tap!
Nhoc’: doi` la` the' ha?
Friend: ta cung khong thuc su ro~
Nhoc’: ko bit
Nhoc’: co le
Nhoc’: cung ko phuc tap nhu minh nghi
Nhoc’: co 1 so nguoi cu lam
Nhoc’: mac ke toi dau thi toi
Nhoc’: ho chap nhan tat ca
Nhoc’: co nguoi lai can nhac qua nhiu
Nhoc’: de roi co hoi vuot qua
Nhoc’: ko bao h niu giu lai duoc nua
Nhoc’: va ho lai hoi tiec
Nhoc’: va cung co the nhung nguoi cho la ho co the chap nhan tat ca, bat chap tat ca sau nay ko chiu noi
Nhoc’: hoi han vi 1 cái j do thi sao
Friend: nhung ma` mi cu' co gang roi se qua thoi
Friend: ta nghi~ neu han thiet long voi mi
Nhoc’: nói thì dễ
Nhoc’: làm mới khó
Nhoc’:
Friend: ma` ta noi ne`
Nhoc’: jh
Friend: tu truoc den gio`
Nhoc’: uh
Nhoc’: sao
Friend: lau oi la` lau roi
Nhoc’: uh
Friend: han con co tinh cam voi mi
Friend: mi con nghi ngo` su chung thuy cua han ha
Nhoc’: ai noi
Nhoc’: ta ko nghi ngo
Nhoc’: ko he
Nhoc’: bay h
Nhoc’: ta hoan toan tin vao han
Nhoc’: nhung ta chi so ta ko xung dang thoi
Nhoc’: mi nghi di
Friend: sao?
Nhoc’: mot con nguoi ich ki nhu ta
Nhoc’: \uh
Nhoc’: ta dang ich ki
Friend: mi dau co'
Friend: bay
Nhoc’: chi nghi den cai j se ko lam ta dau kho thoi
Nhoc’: chu j nua
Friend: mi ich ky thi` da~ khong ngi~ nhiu nhu rua
Nhoc’: ta ich ky
Nhoc’: hâha
Nhoc’: ta nghi vi ta ,ma
Nhoc’: ich ki chu j nua
Friend: ai cung phai co 1 chut ich ky
Nhoc’: 1 chut a'
Friend: ko ai quang dai bao la ma toan nghi cho nguoi khac dau mi
Nhoc’: voi ta do la qua nhiu
Nhoc’: trong khi han thi lai nghi cho ta
Nhoc’: qua nhiu
Nhoc’: ta ko bit
Nhoc’: ngay den ca chuyen ta dang noi voi mi cung la ich ky ma
Friend: mi cung~ nghi cho han qua nhiu do chu'
Nhoc’:
Friend: ich ky cho mo?
Nhoc’: thoi
Nhoc’: dung co ben ta
Friend: hong thay chi het
Nhoc’: bênh
Friend: thiet muh`
Nhoc’:
Nhoc’: ta hiểu ta mà
Friend: mi noi voi ta la`muon chia se thoi
Friend: dung hong
Nhoc’:
Friend: ta biet la mi hieu mi rui
Nhoc’: ko bít ta ko chắc nữa
Friend:
Nhoc’:
Friend: heheh
Friend: nhung ma` doi khi mi cungphai lam` tuong ban than 1 xi
Friend: nhan xet chu quan cua mi khong phai luc nao cung la` nhan xet cua moinguoi
Friend: ta
Friend: khach quan
Friend: khong he` ben mi
Friend: noimi khong ich ky
Friend: dung tu dan` vat minh
Friend: hieu hong
Friend: ec' ec'
Friend: ai cung co quyen duoc iu ma` mi
Nhoc’:
Nhoc’: thoi khuya roi
Nhoc’: moi su con roi ram
Friend: may li. tinh iu lvon da ich kr rui
Friend:
Nhoc’: mi di ngu di
Nhoc’:
Nhoc’: mai con di hoc
Friend: may li. tinh iu lvon da ich kr rui
Friend:
Nhoc’: mi di ngu di
Nhoc’:
Nhoc’: mai con di hoc
Friend: mi conmuonnoi tiep thi ta ngoi tiep
Friend:
Nhoc’: thoi
Nhoc’: ta mun ngu
Nhoc’: cho tinh tao
Friend:
Friend: ua`
Nhoc’: dang con suy nghi
Nhoc’:
Friend: rang ma ngu cho ngon giac
Friend: dung suy xet nhiu thu wa
Friend: nghi~ cho minh truoc 1 chut
Friend: co khi la tot hon
………………………………………………………………………………………………
Nó đã gửi mail, nhưng ngày hẹn gửi là 3 ngày nữa. Có lẽ nó vẫn còn muốn suy nghĩ. Muốn có thêm lời khuyên. Muốn … (lại muốn, mi luôn như vậy, chấp nhận đi thôi, đâu thể được tất cả, phải chấp nhận mất 1 cái j đó chứ, ta hứa với mi, chắc chắc mi sẽ được 1 cái j đó, ít nhất là 1 cái. Tin ta di! …)
…
Seems like it was yesterday when I saw your face
You told me how proud you were, but I walked away
If only I knew what I know today
Ooh, ooh
I would hold you in my arms
I would take the pain away
Thank you for all you've done
Forgive all your mistakes
There's nothing I wouldn't do
To hear your voice again
Sometimes I wanna call you
But I know you won't be there
Ohh I'm sorry for blaming you
For everything I just couldn't do
And I've hurt myself by hurting you
Some days I feel broken inside but I won't admit
Sometimes I just wanna hide 'cause it's you I miss
And it's so hard to say goodbye
When it comes to this, oooh
Would you tell me I was wrong?
Would you help me understand?
Are you looking down upon me?
Are you proud of who I am?
There's nothing I wouldn't do
To have just one more chance
To look into your eyes
And see you looking back
Ohh I'm sorry for blaming you
For everything I just couldn't do
And I've hurt myself, ohh
If I had just one more day
I would tell you how much that I've missed you
Since you've been away
Ooh, it's dangerous
It's so out of line
To try and turn back time
I'm sorry for blaming you
For everything I just couldn't do
And I've hurt myself by hurting you
