From Heo to Teo
Monday, August 13, 2007 4:55:00 PM
E hèm hèm, mới chia chân pé Teo được có 1h30' chứ mấy nhỉ, nhưng mờ tự nhiên thấy ... kì kì hén 
Ờ, và cũng là tự nhiên mún lên net 8 với pé Teo nữa, không biết h này Teo có onl không, hay là vẫn invi ứ thèm nói chuyện với heo như mọi hôm
(. Mờ thôi kệ, cứ avail cái đã, mờ vẫn để status "busy" như hồi nào tới h, mặc dù bi h cũng chẳng làm cái trò trống j lớn lao to tát lém >"< (sorry pà kon cô pác gần xa vì zụ này, thông cảm, thói quen thôi, "busy" liên tục hà ^^!)
Nói sao nhỉ, tự nhiên mún làm cái tờ ri đóa cho mi ( thôi "mi-ta" hén, bữa ni ta "bốc đồng" lên rùi thấy "mi-ta" cũng hay hay
)
Có lẽ là vì lúc nãy về sợ mi giận ( lại sợ >"< ). Thật ra cũng không biết chính xác là mi có giận hay không, chỉ là sợ sợ vậy thôi, tại lúc chở mi về không thấy mi ôm ta nữa, mặc dù vẫn cười nói đàng hoàng (hay ít ra là ta nghĩ vậy). Mi biết mờ, ta bốc đồng lên nói được cái miệng chọc mi cho vui thôi, không có gì đâu hén ^^! (ta có lo xa quá không ta >"<)
Teo ơi Teo, giả dụ có giận thì thui bỏ qua hén!
không thì càng tốt hehe
Chít, h ngồi nghĩ lại ta thấy nguy hiểm quá à, ta còn nợ mi tùm lum, và hồi mô cũng chỉ biết nói câu nớ, vấn x đề là chưa làm được j cho cái khoản nợ đóa vơi bớt được ( Hứa thật nhìu thất hứa rồi cũng thật nhìu huhu
( )
Ta với mi quen nhau được bao lâu rùi nhỉ, cũng mới đây chứ mấy.
Xem nào, không biết mi biết mặt ta hay tên ta từ khi mô chứ ta thì chỉ mới biết mặt+tên mi từ hồi vô lớp 10 được vài tháng thui, tại bạn Teo hồi đóa cũng nổi tiếng "trâu" đóa he' he' ( cái này không phải ta nói à nha, mấy đứa đồn thổi sao ta nghe vậy
)
Ờ, hồi đó biết mặt đúng nghĩa biết mặt lun, hình như mi cũng có đi học thêm thầy Hà với ta ( vừa rồi mi mà không nhắc là ta cũng quên hehe ). Chắc ta với mi có nói chuyện vài lần, mà theo lời mi là có đi ăn chè chuối nướng chung nữa (ta+mi+con Diễm thì phải).
He, nói theo lời mi thì "hồi đóa mi chỉ là 1 cái bóng mờ nhạt trước mặt ta hehe
" ( cả 2 con đều vậy
)
Rùi sao nữa nhỉ, có lẽ khoảng thời gian sau đó ta cũng ít gặp mi, nhưng mà nghe đến mi cũng nhìu, không phải tụi bạn thì cũng là con "Bách Thú" (mờ hình như chủ yếu là nghe từ phía hén!). Lúc đó cũng hơi ngạc nhiên chút về chuyện tình bạn của 2 tụi bây, thấy lúc đó sao mờ hắn cứ nhắc tới mi hoài, mờ hình như trước đây lại không thân lém >"<. Nhưng rùi sau đó ta nhớ đến mi như là 1 đứa bạn thân của vợ ta, và là 1 đứa siêng học, thông minh, đỉnh nữa he'he' (ca mi ghê không
), à, plus thêm mấy cái dzụ kia liên quan đến mi. ( "Ấn tượng" hồi mi đi cắt tóc nè, rùi hồi học Thầy Nguyên nè, biệt danh gì gì đấy- nói chung không biết rõ, sơ sơ hà
, nếu không mún nói là ít >"< )
Kế đến là tại lớp Mr, gặp mi thường hơn, thấy mi có vẻ rất hâm mộ Mr + thân thân với Mr nữa, dzui dzui. Ta còn nhớ câu nói mờ "hơi ngạc nhiên" đầu tiên của mi dành cho ta tại lớp Mr đóa là : "Lên đây ngồi với ta cho vui An". Với mấy đứa thì có lẽ là bình thường thôi hén, mờ với ta dù sao cũng ấn tượng, là lạ mờ. Có lẽ tại lúc đó chưa biết chi nhìu về mi, cộng với cái tính bốc đồng như ta nữa ( mi hỉu hông? còn ta thì không
) ).
Hi`hi`, nhắc đến lớp Mr mờ không nhắc đến dzụ đứng ăn bánh mỳ cùng nhau trước cổng mới lạ hi`, hồi đóa ta+mi+Ku Hiển hay đứng tụ tập vừa ăn bánh mỳ vừa 8--> hay hay ( làm cho tụi lớp ta hỉu lầm giữa ta với Ku Hiển có j j đóa >"<--> khổ thân tui
( ). Rùi kể từ dạo đóa ta nói chuyện với mi nhìu hơn, nói nhảm cũng nhìu, mờ chuyện "có liên quan mà ta không biết" đóa là dzụ con V giận ta.
( Khốn khổ cho cái thân già, mi mà không nói chắc ta cũng 7 đời sau mới biết đóa. Hồi đóa ta còn nhớ ngày nào lên học cũng đứng chờ mi đến vừa ăn bánh mỳ vừa hỏi " Nó sao rồi? Còn giận ta hả? Vì răng? Ta có biết chi mô! Chít ta rùi! Làm sao h?....". Ngày này qua ngày nọ, lúc nào cũng vậy, ta lun hỏi và ngơ ngác, còn mi thì bình tĩnh và "uyên bác" trả lời + vô số lời khuyên chí x lí mờ không có mi mấy đời ta nghĩ cũng hông ra >"<. Lúc đó thực sự ta đã có cảm tình với mi, càng ngày càng nhìu. Vì sao hờ? Theo ta biết thì lúc đóa mi cũng đâu phải thoải mái j lắm, cũng tâm trạng mờ, mệt mỏi nữa. Thía mờ ngày nào cũng bị con heo như ta tra tấn mấy dzụ đóa, rùi bum xum nữa >"<. Thía mờ mi vẫn "nhiệt tình" cứu giúp, theo con mắt của ta thì là thật lòng 100%, không có lý do nào khác. Bum xum như vậy mờ ngồi nghe con nhỏ ngu ngu như ta+ không thân mấy như ta than+ hỏi hòai thì chán chết mi hì, công nhận mi tài thiệt, sức chịu đựng quá trùm
.
Và kể từ dạo đóa, có 1 con heo mang danh "heo boo" 1 đứa khác, tối nào cũng vậy,1 đứa đạp xe đạp, 1 đứa đi xe máy kề kề 1 bên. Đầu tiên vẫn là dzụ hiến kế làm lành với con "bách thú". Sau thành thoái quen boo mi hoài. Thấy mi vui cũng boo, mờ thấy mi mệt mệt bùn bùn cũng boo. Tối nào cũng boo vậy thôi, đi về toàn nói nhảm chứ chả nói j. Mi không kể cho ta nghe nhìu, mờ ta cũng không hỏi, chỉ nói ba láp ba xàm cho mi vui vui vậy thôi.
Hết dzụ con Bách thú thì ta phát hiện ra boo mi trở thành thói quen của ta rùi. À,cả chuyện nhắn tin cho mi nữa
. Có lẽ lúc đóa ta chưa hỉu mi, mi chưa hỉu ta nhưng mà ta đã coi mi là bạn thật rùi. Chả hỉu tại sao nữa >"<.
Ấn tượng nữa của ta về mi ngoài mấy cái kể trên là thẳng thắn và dám nói dám làm những gì mình nghĩ ( cái này ta mún học nhìu lém nè, mà chưa tốt nghiệp ^^! ).
Ta nhớ mi nhắn tin cho ta, rùi có nói với ta nữa, là j nhỉ, ờ hồi rắc x rối với con V, "đâu phải chuyện j cũng có thể tâm sự với bạn bè. Nhu heo thấy đóa, nhung j cua heo ta không hỏi cặn kẻ,cũng như chuyện của ta heo cũng không bao h tò mò. chỉ khi nào ta bùn heo với ta lại trò chuyện nhảm nhí ta lại thấy vui và cảm ơn heo rất nhìu" ( cái tn này ta còn giữ đóa, tin hông
). Sao nhỉ, cái cảm giác có ích khi giúp cho 1 ai đó được 1 chuyện gì đó, dù là nhỏ nhặt, nhưng thật lòng và nhận được lời cảm ơn thật là 
Rùi càng đi với mi ta càng phát hiện ra những điều mi giống ta, và cả khác ta, về lối suy nghĩ, cách hành động
mờ thật sự là ta muốn học hỏi nhìu. Và thế là càng đi với mi nhìu hơn. Càng thân nhau hơn.
Rốt cuộc là cái cảm tình đóa chuyển sang thành tình cảm từ đời nào ta cũng không biết nữa
. Chỉ thấy càng ngày càng xương mi thui hà.
Ko biết ta đã nói cảm ơn mi lần nào chưa nhỉ ( mi biết là ta dốt TV với mấy TH ni lém mờ >"<) - vì tất cả những j mi đã làm cho ta, những lúc mi quan tâm đến ta, vì những lúc bốc đồng lên đi chơi với ta và chọc ta cười, vì mi đã tin tưởng coi ta là bạn và nói cho ta nghe những j mi nghĩ, rùi còn cố gợi cho ta-1 đứa siêu dốt TV nói ra được những vướng mắc trong lòng, và vì "đi dép trong bụng ta" 1 cách thường xuyên quá đáng làm ta đau dạ dày hoài
...
Còn cả xin lỗi nữa chứ nhỉ. Ta có cả rừng lỗi với mi. Bây h nói là không cố ý hay vô tình có sáo quá không nhỉ. Mờ chắc là mi hiểu tính ta quá rồi - "đi dép trong bụng ta" chứ nhỉ. Nghĩ lại thấy ta với mi "đụng độ" cũng không ít lần, mờ lần nào chắc cũng do ta bà khùng lên hành xử không phải phép để rùi hối hận cả. Tính mi khác với mấy đứa bạn ta trước đó, giận thì nói là giận, và giận thiệt ( có nhìu lần bỏ ta đóa không thèm nhìn mặt lấy 1 cái làm họ mún
( ) Mờ tính ta thì đụng mấy chuyện đóa thì lại khó giải quyết, không phải vì không muốn mà là khả năng chưa cho phép >"< ( hỉu không? Chắc cóa)! Mờ từ hồi trước h sau 1 hồi giận cũng lại làm lành, có thể sau đó sẽ để lại trong mi 1 cái j đấy ( mờ ta không biết phải gọi là cái j >"< ), nhưng rùi tụi mình lại cười nói đùa giỡn như hồi xưa được nhỉ ( hay ta vô tư quá đáng nghĩ vậy )
Ờ, lần đầu tiên mi hỏi ta câu ni "Mi có xương ta không?" (lúc đóa trong tay mi đang cầm laptop của ta
) ta mới đùa là "Xương. Vì vậy đừng ném laptop của ta xuống đất hén
", nhưng thật ra thì lúc đóa ta đã xương mi lém rùi he'he'. có biết không hả:D
Rùi chuyện 3 đứa xảy ra ( hay là đến lúc ta biết chuyện đóa >"< ). Ta thật sự cảm thấy khó xử. Ta xương cả 2 tụi bây. Sự tồn tại của 1 đứa không làm giảm bớt tình cảm của ta dành cho đứa còn lại. Nhưng có lẽ hắn sợ, 1cảm giác bình thường thôi, của những đứa bạn mà mình quý thật sự. Ta cũng vậy, nhìu khi cũng cảm thấy "ghen ghen" thế, với mi, với cả hắn nữa. Mà hình như mi cũng vậy đúng không? Ta thật sự chỉ mong 3 đứa sẽ hỉu cho nhau và thoải mái thực sự khi bên cạnh nhau thôi.
Nhìu khi ta sợ lắm. Vì từ trước tới nay, khi ta đặt tình cảm cho 1 ai đóa nhìu đến vậy, thời gian đầu bao h cũng thật sự đẹp đẽ, sau đó là quãng thời gian phát hiện ra những khuyết điểm của nhau, và ngày càng xa cách nhau vì chính những điều đó, và hệ quả cuối cùng là tan vỡ. Ta bị nhìu lần rùi. cái cảm giác ấy khủng khiếp quá đến nỗi mà ngay từ hồi bước chân vô lớp 10 ta đã quyết định khép mình lại, không mở lòng quá nhiều với ai, và không để ai đặt tình cảm quá nhìu với mình. Ta sợ lại thất vọng, lại càng đau đớn hơn nữa. Nhưng rồi ta không làm được. Ta đã thử liều lĩnh mở lòng 1 lần nữa, không phải cho 1 người mà là nhìu người: tụi bạn lớp ta, hắn và mi. Ta nghĩ là ta liều, và vô số lần suýt đứng tim vì nghĩ mãi đến chuyện ấy. Mi cóa nhớ lần hiều lầm của mi với ta không? Tin nhắn của mi làm ta thẫn thờ đến nghẹn ngào >:<. Lạ! Hiểu lầm thôi mà sau này vẫn thấy run. May mà chỉ là hiểu lầm!
Ta với mi sắp xa nhau rồi. Kể ra thì tình bạn giữa tụi mình cũng mới chỉ được có gần 1 năm rưỡi chứ mấy. 1 năm rưỡi mà ta thấy dài dễ sợ. Mi có thấy vậy không?
Mấy hôm nay nhìu khi ta nghĩ, bi h mi qua bên đóa rồi, còn ta thì học SG - kiếp SV không còn tung hoành net như hồi xưa được nữa. không biết 1 năm gặp nhau được mấy lần đây >"< Rùi mai mốt tụi mình sẽ ra sao nhỉ ? Băng khoăn!
"Heo bị ám ảnh rùi hay sao đó. PNH vẫn ở đây. PNH sẽ không quên heo đâu." Ta hy vọng vậy hén Teo:D
hi`,kể cũng bùn cười. có khối đứa ganh tỵ với mi đóa. cái câu "ước chi ta cũng có được đứa pồ nhí như con T" ta nghe hoài à
Và cái câu hỏi mi xương ai hơn cũng vậy. Ta nói thật mà, ta thương mỗi đứa theo mỗi kiểu khác nhau. Mấy đứa con gái lớp ta ta cực kỳ thương - như là những đứa bạn. Con V là con vợ cuối cùng của ta ( đâu phải đơn giản để đưa ra quyết định như vậy hén, ta "sát gái" mờ hehe). Còn mi là con PNH đầu tiên cũng là cuối cùng của ta mà. Hiểu chứ hả?
Ta không thể nói ta thương ai nhìu hơn. Mỗi người mỗi vẻ 10 phân vẹn 10 mờ hé hé
Ta còn nợ mi quà SN từ đời lâu lắc rồi, Cả dzụ lubu ( mi cũng chưa viết cho ta >"<). thật ra không phải ta không mún viết mà là ta sợ phải viết. Mà nếu có viết ta cũng mún viết 1 cái thật đặc biệt ( không biết cỡ cái này được chưa ta
)...
Túm lại ta nghĩ là nãy h ta không biết ta đã nói cái tờ ri nữa. Mờ ta tin là mi hiểu, thiên tài của ta ạ
.
G9. Iu mi
)

Ờ, và cũng là tự nhiên mún lên net 8 với pé Teo nữa, không biết h này Teo có onl không, hay là vẫn invi ứ thèm nói chuyện với heo như mọi hôm
(. Mờ thôi kệ, cứ avail cái đã, mờ vẫn để status "busy" như hồi nào tới h, mặc dù bi h cũng chẳng làm cái trò trống j lớn lao to tát lém >"< (sorry pà kon cô pác gần xa vì zụ này, thông cảm, thói quen thôi, "busy" liên tục hà ^^!)Nói sao nhỉ, tự nhiên mún làm cái tờ ri đóa cho mi ( thôi "mi-ta" hén, bữa ni ta "bốc đồng" lên rùi thấy "mi-ta" cũng hay hay
)Có lẽ là vì lúc nãy về sợ mi giận ( lại sợ >"< ). Thật ra cũng không biết chính xác là mi có giận hay không, chỉ là sợ sợ vậy thôi, tại lúc chở mi về không thấy mi ôm ta nữa, mặc dù vẫn cười nói đàng hoàng (hay ít ra là ta nghĩ vậy). Mi biết mờ, ta bốc đồng lên nói được cái miệng chọc mi cho vui thôi, không có gì đâu hén ^^! (ta có lo xa quá không ta >"<)
Teo ơi Teo, giả dụ có giận thì thui bỏ qua hén!
không thì càng tốt hehe
Chít, h ngồi nghĩ lại ta thấy nguy hiểm quá à, ta còn nợ mi tùm lum, và hồi mô cũng chỉ biết nói câu nớ, vấn x đề là chưa làm được j cho cái khoản nợ đóa vơi bớt được ( Hứa thật nhìu thất hứa rồi cũng thật nhìu huhu
( )Ta với mi quen nhau được bao lâu rùi nhỉ, cũng mới đây chứ mấy.
Xem nào, không biết mi biết mặt ta hay tên ta từ khi mô chứ ta thì chỉ mới biết mặt+tên mi từ hồi vô lớp 10 được vài tháng thui, tại bạn Teo hồi đóa cũng nổi tiếng "trâu" đóa he' he' ( cái này không phải ta nói à nha, mấy đứa đồn thổi sao ta nghe vậy
)Ờ, hồi đó biết mặt đúng nghĩa biết mặt lun, hình như mi cũng có đi học thêm thầy Hà với ta ( vừa rồi mi mà không nhắc là ta cũng quên hehe ). Chắc ta với mi có nói chuyện vài lần, mà theo lời mi là có đi ăn chè chuối nướng chung nữa (ta+mi+con Diễm thì phải).
He, nói theo lời mi thì "hồi đóa mi chỉ là 1 cái bóng mờ nhạt trước mặt ta hehe
" ( cả 2 con đều vậy
)Rùi sao nữa nhỉ, có lẽ khoảng thời gian sau đó ta cũng ít gặp mi, nhưng mà nghe đến mi cũng nhìu, không phải tụi bạn thì cũng là con "Bách Thú" (mờ hình như chủ yếu là nghe từ phía hén!). Lúc đó cũng hơi ngạc nhiên chút về chuyện tình bạn của 2 tụi bây, thấy lúc đó sao mờ hắn cứ nhắc tới mi hoài, mờ hình như trước đây lại không thân lém >"<. Nhưng rùi sau đó ta nhớ đến mi như là 1 đứa bạn thân của vợ ta, và là 1 đứa siêng học, thông minh, đỉnh nữa he'he' (ca mi ghê không
), à, plus thêm mấy cái dzụ kia liên quan đến mi. ( "Ấn tượng" hồi mi đi cắt tóc nè, rùi hồi học Thầy Nguyên nè, biệt danh gì gì đấy- nói chung không biết rõ, sơ sơ hà
, nếu không mún nói là ít >"< )Kế đến là tại lớp Mr, gặp mi thường hơn, thấy mi có vẻ rất hâm mộ Mr + thân thân với Mr nữa, dzui dzui. Ta còn nhớ câu nói mờ "hơi ngạc nhiên" đầu tiên của mi dành cho ta tại lớp Mr đóa là : "Lên đây ngồi với ta cho vui An". Với mấy đứa thì có lẽ là bình thường thôi hén, mờ với ta dù sao cũng ấn tượng, là lạ mờ. Có lẽ tại lúc đó chưa biết chi nhìu về mi, cộng với cái tính bốc đồng như ta nữa ( mi hỉu hông? còn ta thì không
) ). Hi`hi`, nhắc đến lớp Mr mờ không nhắc đến dzụ đứng ăn bánh mỳ cùng nhau trước cổng mới lạ hi`, hồi đóa ta+mi+Ku Hiển hay đứng tụ tập vừa ăn bánh mỳ vừa 8--> hay hay ( làm cho tụi lớp ta hỉu lầm giữa ta với Ku Hiển có j j đóa >"<--> khổ thân tui
( ). Rùi kể từ dạo đóa ta nói chuyện với mi nhìu hơn, nói nhảm cũng nhìu, mờ chuyện "có liên quan mà ta không biết" đóa là dzụ con V giận ta.
( Khốn khổ cho cái thân già, mi mà không nói chắc ta cũng 7 đời sau mới biết đóa. Hồi đóa ta còn nhớ ngày nào lên học cũng đứng chờ mi đến vừa ăn bánh mỳ vừa hỏi " Nó sao rồi? Còn giận ta hả? Vì răng? Ta có biết chi mô! Chít ta rùi! Làm sao h?....". Ngày này qua ngày nọ, lúc nào cũng vậy, ta lun hỏi và ngơ ngác, còn mi thì bình tĩnh và "uyên bác" trả lời + vô số lời khuyên chí x lí mờ không có mi mấy đời ta nghĩ cũng hông ra >"<. Lúc đó thực sự ta đã có cảm tình với mi, càng ngày càng nhìu. Vì sao hờ? Theo ta biết thì lúc đóa mi cũng đâu phải thoải mái j lắm, cũng tâm trạng mờ, mệt mỏi nữa. Thía mờ ngày nào cũng bị con heo như ta tra tấn mấy dzụ đóa, rùi bum xum nữa >"<. Thía mờ mi vẫn "nhiệt tình" cứu giúp, theo con mắt của ta thì là thật lòng 100%, không có lý do nào khác. Bum xum như vậy mờ ngồi nghe con nhỏ ngu ngu như ta+ không thân mấy như ta than+ hỏi hòai thì chán chết mi hì, công nhận mi tài thiệt, sức chịu đựng quá trùm
.Và kể từ dạo đóa, có 1 con heo mang danh "heo boo" 1 đứa khác, tối nào cũng vậy,1 đứa đạp xe đạp, 1 đứa đi xe máy kề kề 1 bên. Đầu tiên vẫn là dzụ hiến kế làm lành với con "bách thú". Sau thành thoái quen boo mi hoài. Thấy mi vui cũng boo, mờ thấy mi mệt mệt bùn bùn cũng boo. Tối nào cũng boo vậy thôi, đi về toàn nói nhảm chứ chả nói j. Mi không kể cho ta nghe nhìu, mờ ta cũng không hỏi, chỉ nói ba láp ba xàm cho mi vui vui vậy thôi.
Hết dzụ con Bách thú thì ta phát hiện ra boo mi trở thành thói quen của ta rùi. À,cả chuyện nhắn tin cho mi nữa
. Có lẽ lúc đóa ta chưa hỉu mi, mi chưa hỉu ta nhưng mà ta đã coi mi là bạn thật rùi. Chả hỉu tại sao nữa >"<.Ấn tượng nữa của ta về mi ngoài mấy cái kể trên là thẳng thắn và dám nói dám làm những gì mình nghĩ ( cái này ta mún học nhìu lém nè, mà chưa tốt nghiệp ^^! ).
Ta nhớ mi nhắn tin cho ta, rùi có nói với ta nữa, là j nhỉ, ờ hồi rắc x rối với con V, "đâu phải chuyện j cũng có thể tâm sự với bạn bè. Nhu heo thấy đóa, nhung j cua heo ta không hỏi cặn kẻ,cũng như chuyện của ta heo cũng không bao h tò mò. chỉ khi nào ta bùn heo với ta lại trò chuyện nhảm nhí ta lại thấy vui và cảm ơn heo rất nhìu" ( cái tn này ta còn giữ đóa, tin hông
). Sao nhỉ, cái cảm giác có ích khi giúp cho 1 ai đó được 1 chuyện gì đó, dù là nhỏ nhặt, nhưng thật lòng và nhận được lời cảm ơn thật là 
Rùi càng đi với mi ta càng phát hiện ra những điều mi giống ta, và cả khác ta, về lối suy nghĩ, cách hành động
mờ thật sự là ta muốn học hỏi nhìu. Và thế là càng đi với mi nhìu hơn. Càng thân nhau hơn. Rốt cuộc là cái cảm tình đóa chuyển sang thành tình cảm từ đời nào ta cũng không biết nữa
. Chỉ thấy càng ngày càng xương mi thui hà.Ko biết ta đã nói cảm ơn mi lần nào chưa nhỉ ( mi biết là ta dốt TV với mấy TH ni lém mờ >"<) - vì tất cả những j mi đã làm cho ta, những lúc mi quan tâm đến ta, vì những lúc bốc đồng lên đi chơi với ta và chọc ta cười, vì mi đã tin tưởng coi ta là bạn và nói cho ta nghe những j mi nghĩ, rùi còn cố gợi cho ta-1 đứa siêu dốt TV nói ra được những vướng mắc trong lòng, và vì "đi dép trong bụng ta" 1 cách thường xuyên quá đáng làm ta đau dạ dày hoài
...Còn cả xin lỗi nữa chứ nhỉ. Ta có cả rừng lỗi với mi. Bây h nói là không cố ý hay vô tình có sáo quá không nhỉ. Mờ chắc là mi hiểu tính ta quá rồi - "đi dép trong bụng ta" chứ nhỉ. Nghĩ lại thấy ta với mi "đụng độ" cũng không ít lần, mờ lần nào chắc cũng do ta bà khùng lên hành xử không phải phép để rùi hối hận cả. Tính mi khác với mấy đứa bạn ta trước đó, giận thì nói là giận, và giận thiệt ( có nhìu lần bỏ ta đóa không thèm nhìn mặt lấy 1 cái làm họ mún
( ) Mờ tính ta thì đụng mấy chuyện đóa thì lại khó giải quyết, không phải vì không muốn mà là khả năng chưa cho phép >"< ( hỉu không? Chắc cóa)! Mờ từ hồi trước h sau 1 hồi giận cũng lại làm lành, có thể sau đó sẽ để lại trong mi 1 cái j đấy ( mờ ta không biết phải gọi là cái j >"< ), nhưng rùi tụi mình lại cười nói đùa giỡn như hồi xưa được nhỉ ( hay ta vô tư quá đáng nghĩ vậy )Ờ, lần đầu tiên mi hỏi ta câu ni "Mi có xương ta không?" (lúc đóa trong tay mi đang cầm laptop của ta
) ta mới đùa là "Xương. Vì vậy đừng ném laptop của ta xuống đất hén
", nhưng thật ra thì lúc đóa ta đã xương mi lém rùi he'he'. có biết không hả:DRùi chuyện 3 đứa xảy ra ( hay là đến lúc ta biết chuyện đóa >"< ). Ta thật sự cảm thấy khó xử. Ta xương cả 2 tụi bây. Sự tồn tại của 1 đứa không làm giảm bớt tình cảm của ta dành cho đứa còn lại. Nhưng có lẽ hắn sợ, 1cảm giác bình thường thôi, của những đứa bạn mà mình quý thật sự. Ta cũng vậy, nhìu khi cũng cảm thấy "ghen ghen" thế, với mi, với cả hắn nữa. Mà hình như mi cũng vậy đúng không? Ta thật sự chỉ mong 3 đứa sẽ hỉu cho nhau và thoải mái thực sự khi bên cạnh nhau thôi.
Nhìu khi ta sợ lắm. Vì từ trước tới nay, khi ta đặt tình cảm cho 1 ai đóa nhìu đến vậy, thời gian đầu bao h cũng thật sự đẹp đẽ, sau đó là quãng thời gian phát hiện ra những khuyết điểm của nhau, và ngày càng xa cách nhau vì chính những điều đó, và hệ quả cuối cùng là tan vỡ. Ta bị nhìu lần rùi. cái cảm giác ấy khủng khiếp quá đến nỗi mà ngay từ hồi bước chân vô lớp 10 ta đã quyết định khép mình lại, không mở lòng quá nhiều với ai, và không để ai đặt tình cảm quá nhìu với mình. Ta sợ lại thất vọng, lại càng đau đớn hơn nữa. Nhưng rồi ta không làm được. Ta đã thử liều lĩnh mở lòng 1 lần nữa, không phải cho 1 người mà là nhìu người: tụi bạn lớp ta, hắn và mi. Ta nghĩ là ta liều, và vô số lần suýt đứng tim vì nghĩ mãi đến chuyện ấy. Mi cóa nhớ lần hiều lầm của mi với ta không? Tin nhắn của mi làm ta thẫn thờ đến nghẹn ngào >:<. Lạ! Hiểu lầm thôi mà sau này vẫn thấy run. May mà chỉ là hiểu lầm!
Ta với mi sắp xa nhau rồi. Kể ra thì tình bạn giữa tụi mình cũng mới chỉ được có gần 1 năm rưỡi chứ mấy. 1 năm rưỡi mà ta thấy dài dễ sợ. Mi có thấy vậy không?
Mấy hôm nay nhìu khi ta nghĩ, bi h mi qua bên đóa rồi, còn ta thì học SG - kiếp SV không còn tung hoành net như hồi xưa được nữa. không biết 1 năm gặp nhau được mấy lần đây >"< Rùi mai mốt tụi mình sẽ ra sao nhỉ ? Băng khoăn!
"Heo bị ám ảnh rùi hay sao đó. PNH vẫn ở đây. PNH sẽ không quên heo đâu." Ta hy vọng vậy hén Teo:D
hi`,kể cũng bùn cười. có khối đứa ganh tỵ với mi đóa. cái câu "ước chi ta cũng có được đứa pồ nhí như con T" ta nghe hoài à

Và cái câu hỏi mi xương ai hơn cũng vậy. Ta nói thật mà, ta thương mỗi đứa theo mỗi kiểu khác nhau. Mấy đứa con gái lớp ta ta cực kỳ thương - như là những đứa bạn. Con V là con vợ cuối cùng của ta ( đâu phải đơn giản để đưa ra quyết định như vậy hén, ta "sát gái" mờ hehe). Còn mi là con PNH đầu tiên cũng là cuối cùng của ta mà. Hiểu chứ hả?
Ta không thể nói ta thương ai nhìu hơn. Mỗi người mỗi vẻ 10 phân vẹn 10 mờ hé hé

Ta còn nợ mi quà SN từ đời lâu lắc rồi, Cả dzụ lubu ( mi cũng chưa viết cho ta >"<). thật ra không phải ta không mún viết mà là ta sợ phải viết. Mà nếu có viết ta cũng mún viết 1 cái thật đặc biệt ( không biết cỡ cái này được chưa ta
)...Túm lại ta nghĩ là nãy h ta không biết ta đã nói cái tờ ri nữa. Mờ ta tin là mi hiểu, thiên tài của ta ạ
.G9. Iu mi
)
