Lối đi nào cho ta.....

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Tết thứ 2!


Hem, vậy là đây là cái tết thứ hai của mình sau những năm dài đằng đẵng đi du học. hừm, giống như cái tết năm ngoái, tết năm nay, đêm giao thừa cũng đú đởn như ai, 10h đêm vác chiếc xe máy phóng lên hồ tây đón giao thừa. Nhưng năm nay, thay vì đi một mình như năm ngoái, năm nay mình có hội có thuyển. keke, chả phải ai xa lạ mà là con bạn thân của mình cũng vừa đi học du học về.
Cũng tại địa điểm ấy, cùng khoảng khắc ấy, bên Hồ Tây, năm ngoái mình đã ước khi ngắm nhìn những chùm pháo hoa rực rỡ, cầu nguyện rằng hi vọng năm tới, cũng tại nơi đây, vào khoảng khắc thiêng liêng ấy, có một người đứng cạnh nắm tay, cùng mình ngắm nhìn những chòm pháo hoa ấy. Kể ra cũng linh nghiệm đấy chứ, bên cạnh mình là nhỏ bạn thân. bigsmile . Trời năm nay mưa phùn hơn năm ngoái,pháo hoa không đẹp lắm, còn xấu hơn cả năm trước. Nhưng cái cảm xúc , cái không khí đón năm mới cùng hàng trăm người cũng không đến nỗi tệ. Ngước lên trời,giây phút ấy mình cũng đã nghĩ tới một người, tuy ko được ở bên, nhưng khoảng khắc ấy mình lại nhớ tới anh. Nghĩ, giờ không biết a đang làm j? ngồi trước máy thu hình hay đang chung vui với bạn bè tại nơi nào đó? và có nghĩ đến mình không? mạng nghẽn mạch,chả thể gửi tin nhắn được. công nhận bùn. Mình đã hi vọng giây phút ấy điện thoại reo, hoặc một tin nhắn chúc mừng năm mới thật ấm áp từ người ấy, nhưng đến 2 tiếng sau cái mình chờ đợi chỉ là một tin nhắn khô khan, gửi theo một list danh sách từ anh. Vậy đấy, mình cứ nghĩ sẽ khác nhưng có lẽ những điều ta càng hi vọng, càng mong muốn lại chẳng bao giờ xảy ra. Kể ra cũng buồn thật, cũng không trách được,dù sao sau tết anh cũng chuyển vô Sài Gòn làm 1 năm, mình sợ yêu xa, sợ mọi thứ mong manh quá. Có lẽ như thế sẽ tốt hơn.
Khi màn pháo hoa kết thúc cũng là lúc mình nghĩ, có lẽ dừng ở đó là tốt hơn.mad Lặng lẽ hai đứa đi về, một đêm giao thừa thật buồn và một valentine cũng thật buồn.
Trên đường về, nhỏ bạn đòi mình tặng nó quả bóng bay. Mình cười, mắng nó: Nhớn rùi mà bà như trẻ con.Mấy cái quả bóng hình con thú của bọn con nít á? hâm rùi. Nhỏ nhõng nhẽo bảo: không, quả bóng bay có lồng trái tim ở trong cơ. Mình cười vỡ bụng, bảo :"bà kiếm được tên nào bảo nó tặng cho,tui tặng bà mấy thứ đó làm j?",nhỏ bảo:"thì chưa có ai tặng tui, hôm nay valentine bà tặng tui cũng được, cần j phải đợi tên nào đó tặng?" nghĩ cũng đúng, tại sao ko nhỉ? bigeyes nhưng may mà không có , không khéo phải mua cho nhỏ thật. lol
Mấy năm trời học và sống bên nhau, nhỏ vẫn như trẻ con, hai đứa đi đâu cũng như hình với bóng.whistle nhưng có lẽ có nhỏ bạn mà giao thừa năm nay cũng bớt lạnh hơn.p

Buồn chả biết làm gì....

Ngồi trên cơ quan, loay hoay chả biết làm gì. Quay ra cái list yahoo chả muốn chat với ai. Thế là nó nghĩ ngay tới cái blog bỏ hoang lâu ngày. Viết gì đây ? Có nhiều điều muốn viết nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Công việc ư ? vẫn cứ bình bình như thế, không có gì biến chuyển hay có cái gì đột ngột đến. Tình cảm ? à, cái này cũng rứa. Bây giờ là tháng 8, sắp trung thu rồi, chả mấy thì tết và sẽ lại hết một năm.
Nó nhìn lại nó, kiểm đi kiểm lại đến thời điểm này, nghĩ xem nào? chả có gì mới, vẫn nguyên xi như cái hồi đầu năm mới. Nó vẫn mãi đứng ở vạch xuất phát mà chả nhích thêm được chút centimet nào. Đấy có phải là cái đáng buồn không ? buồn chứ. Nhưng mà nó đành chịu. Thôi thì, cứ để mọi điều đến sẽ đến, không đến thì....đợi tiếp vậy.whistle . Mỗi lần nó than thở với nhỏ bạn thân như thế, nhỏ lại nói một câu mà gần như là châm ngôn sống :''Đời còn dài, zai còn nhiều mà'' lol

Nhìn lại ngày Valentine

Valentine nó giữ khư khư máy điện thoại bên mình chờ một tin nhắn từ một số mà bao lâu nay nó đã quá quên thuộc. Nhưng 9h tối rồi, vẫn chẳng có một tín hiệu gì đặc biêt. 9h30, máy nó rung lên, tin nhắn đến. Nó vội vã đọc, nhưng thất vọng,đúng là từ số máy nó vẫn luôn chờ nhưng chỉ một câu đơn giản chúc valenine vui vẻ. Nó cười, nó nghĩ sao nó lại điên đến thế khi hi vọng vào một cái gì đó thay đổi ở người đó. Nó cần phải kết thúc thôi. Nó chỉ nhắn lại cảm ơn. Lúc sau tin nhắn đến, hỏi nó hai ngày sau rảnh không? nó định viết có. Nhưng mà lại xóa đi, gặp làm j nhỉ? vậy là nó viết "em bận cả ngày rồi." tin nhắn đến "thế à? hôm sau a đi rồi. Nếu e rảnh hôm đó,a mời uống nước." Nó nghĩ, anh về hơn 10 ngày mất tăm, đến ngày cuối cùng mới nghĩ đến gặp nó sao? Tại sao nó phải đi gặp chứ? vậy là nó nó nhắn lại là không thể đi được rồi chào. Một valentine buồn nhưng lòng nó cũng dứt khoát,trong nó lại vang lên câu hát mà Hồ Quỳnh Hương đã hát "Nguyện xin giữ mãi dĩ vãng trong tim
Ngày hôm qua đã thuộc về nhau."
Phải, những kỉ niệm xưa nên chôn chặt lại thôi.Người đó có xứng đáng để nó chờ đợi không ? thực sự, không. Tạm biệt nhé mối tình ngắn ngủi. Nó không biết sẽ còn có thể gặp được người khiến nó rung động lần nữa không ? Nó không tìm kiếm nữa và cũng không hi vọng, hãy cứ để mọi thứ tùy duyên. Năm nay nó còn nhiều việc để làm. Đó là tìm một công việc tốt hơn và đi du lịch những nơi mà nó chưa thể đi.

Gặp lại ...

Nó đã gặp lại anh sau 4 tháng, ngồi cạnh anh, nó không dám nhìn hay nói điều j, có cái j đó xa lạ, có cái j ngượng ngập, mặc dù nó với anh vẫn nói chuyện thường xuyên qua điện thoại nhưng sao khi đối diện nó thấy chẳng biết phải hỏi anh cái j? chẳng biết phải nói ra sao ? chẳng biết phải thể hiện cảm xúc trong lòng nó như thế nào để anh biết nó đã rất nhớ anh. Nhìn anh gầy và đen đi nhiều quá.
Đối diện với anh, vẻ mặt nó vẫn tỉnh bơ nhưng anh đâu biết trong lòng nó là cả một niềm vui, niềm xúc động. Trong lúc anh nói chuyện với mấy đứa bạn thân của nó, nó quay ra cửa sổ khẽ thở dài, ngày kia anh lại đi. Nó biết hnay anh đã phải đi hơn 5 tiếng đồng hồ để kịp về gặp nó.
Bâng quơ nghe bọn bạn và anh nói, nó thấy anh quay ra hỏi nó, hóa ra mai anh muốn mời cả nhóm đi ăn. Nó cười trừ, nhìn vẻ mặt háo hức của lũ bạn nó gật đầu mà lòng sao cảm thấy buồn lạ. Nó cũng chẳng hiểu vì sao. Đáng nhẽ nó phải vui chứ.
Buổi tối hôm sau đi ăn, nó nghĩ sẽ buồn nhiều hơn, nhưng có lẽ là bữa vui nhất mà nó từng có trong suốt mây tháng qua. Ăn xong, a mời cả nhóm đi café nhưng muộn quá rồi, nên đành thôi.
Anh đưa nó về. Nhìn mặt anh buồn rười rượi, nó muốn nói cái j đó khiến anh vui nhưng lại chả biết nói j, chỉ hỏi vài câu vớ vẩn. Anh nói tháng 10 nghỉ lễ dài anh sẽ lại bay ra. Nó chỉ cười và gật đầu. Nó nghĩ, liệu nó phải chờ anh đến khi nào đây ? tình cảm này mong manh quá.
Nhiều lúc nó muốn kết thúc mọi mối quan hệ lien quan đến anh. Nó muốn một cái j đó rõ rang, nhưng nó không hiểu anh nghĩ gì ? nó chẳng biết làm thế nào, có lẽ nó nên là người châm dứt cái lấp lửng hiện giờ, từ bỏ hay cố gắng làm mối quan hệ rõ hơn.
Theo tính cách của nó, có lẽ nó sẽ chọn giải pháp thứ nhất. Nó sẽ không trông đợi một điều gì đó từ anh nữa. Nó nên bắt đầu một cái j mới, tìm lấy cái mà nó mong đợi từ một người khác. Để lần tới nếu gặp anh, nó sẽ vui vẻ mỉm cười với anh như một người bạn thực sư.

Sorry


Anh à, dường như em đang lạc lối. Thời gian qua, em đã nhận ra, em vẫn còn nhớ anh rất nhiều. Nếu có cơ hội, liệu em có thể nói với anh rằng :"em nhớ anh không?"
Thật nực cười, khi một con bé luôn kiêu ngạo.Một con bé luôn chỉ chờ anh nhắn tin mới nhắn, một con bé mà cái tôi lớn hơn cả nỗi nhớ vẫn luôn đè nén nó. Để cuối cùng, nó cũng nhận ra anh quan trọng với nó như thế nào. Nhưng liệu bây giờ có còn quá muộn màng không? Nhưng anh à, HN-Sài Gòn đâu có quá xa. Vậy mà sao nó thấy xa vời vợi.Liệu còn có thể không anh? Giá như anh có thể nghe bài hát này, đó là tất cả những gì nó muốn và thực sự mong đến với anh.

Mưa chủ nhật

Chán thật, mưa cả ngày, cứ dứt cơn này lại đến cơn khác.Nó ngóng ra ngoài cửa sổ mong sao mưa tạnh. Vậy mà ông trời dường như không hiểu tâm tư nó. Cứ không ngừng khóc như đồng cảm với nỗi buồn trong lòng nó vậy. Nó nhìn mưa và nghĩ đến anh. Anh nhắn tin cho đứa bạn thân của nó nhưng lại không hề nhắn một dòng nào cho nó. Đôi lúc nó tự hỏi, với anh nó là gì ? nhiều lúc nó đã muốn buông tay nhưng lại không đủ can đảm để buông. Có phải nó đã dành một thứ tình cảm đặc biệt cho anh ko? bản thân nó cũng không biết.
Thôi thì cứ mặc kệ mọi thứ đi,muốn đến đâu thì đến.

Stress!!!!!!!!

Nó muốn thét lên. Nó muốn gào thật to. Nó stress nặng nề. Công việc thì bận rộn, bế tắc. Về nhà thì nó lại phải nghe những lời cãi cọ, những cằn nhằn của mẹ nó. Nó chản nản. Lúc đó nó ước sao thoát khỏi cái nhà này. Nó chỉ muốn dắt xe ra đường, chạy lòng vòng, cho hết bực bội, khó chịu trong người. Nhìn cảnh gia đình mình, nó chả muốn sau này sẽ có một gia đình như thế. Liệu có ai đủ để nó tin tưởng, có ai đủ để nó gắn bó và thấy hạnh phúc.
Nếu chỉ để lấy chồng cho có chồng thì giờ có khi nó đã có con mấy tuổi rồi. Nó không phải là đứa xấu xí đến nỗi chả có ai.Nó có nhiều người lắm chứ, nhưng hình như tình cảm của nó đã đóng băng, trái tim nó không còn biết rung động. Đứng trước họ, nó cảm thấy trống rỗng và nghi ngờ mọi thứ.
Hồi trước, có một người khiến nó luôn cười, một người nó đặt chút niềm tin. Nhưng nó không đủ can đảm để nói cho anh biết về gia đình mình. Nó luôn bắt anh đứng đợi nó tít đầu ngõ, nó không muốn cho anh biết nhà. Nó cũng chẳng bao giờ mời anh đến nhà nó chơi. Nó áy náy lắm chứ, mặc dù bao nhiêu lần anh đề nghị nó,nhưng nó cứ hết lần này đến lần khác viện cớ để thoái thác.
Giờ anh đã ở xa tầm với của nó, nó vẫn nói chuyện, liên lạc đều đều với anh. Nhưng chỉ là những câu chuyện ko đầu ko đuôi.Và giờ anh và nó cũng chỉ như hai người bạn bình thường. Nó tiếc nhưng lại chỉ đứng nhìn. Nó nghĩ có thể anh ko phải là một nửa mà nó cần.
Giờ nó sống chỉ để sống, sống cho trôi thời gian, sống như là một nghĩa vụ vậy.

Read more...

Trở lạnh

Photobucket Hai hôm nay trời lại trở lạnh.Mấy hôm trước trời thật âm áp.Cái đống quần áo rét của mình đã được tống vào chiếc vali to đùng đoàng và để nó an tọa trên nóc tủ rùi.Thế mà lại phải nhờ nhóc em bê hộ xuống, lôi áo len và áo khoác ra mặc.hứ Nghe mẹ bảo còn một cái rét nàng Bân nữa.Thế là tiu nghỉu.Mình ghét cái lạnh ở nhà.Nó buốt thấu xương.cry Sáng hàng tuần vẫn đều đều đến cơ quan, chiều thì thỉnh thoảng luợn lờ mấy cửa hàng quần áo.irked Đúng là con gái.Có một núi quần áo nhưng nhìn thấy cái nào thích thích là vẫn cứ xông vô, mang vác về nhà.rolleyes Cho chúng gia nhập thêm đội quân với cái đống quần áo cũ đã nhét chật cứng trong tủ.awww Nhiều khi đi ca cẩm với lũ bạn,con gái đúng là tốn kém:D Lâu lắm rùi mới có tâm trạng vui như vậy. Giờ có lẽ mình đã nghĩ ra cách giảm stress,lúc buồn và chán tội gì ngồi nhà gậm nhấm nó.Cách tốt nhất dắt xe ra đường, lượn lờ quán cafe cà fáo nào đó với con bạn thân vậy là xong. Không thì nằm nhà đắp chăn, lôi quyển tiểu thuyết ra đọc, lắp thêm cái tai nghe vô. cheers Chẳng gì phải suy nghĩ nhiều cho mệt,cứ kệ nó đi, cái gì đến sẽ đến, ta không biết ngày mai hay ngày mốt đón đợi ta điều gì, vậy thì hãy sống sao cho hôm nay vui vẻ là được.up Giống như lời bài hát đang nghe: "Everybody's got something they had to leave behind One regret from yesterday that just seems to grow with time There's no use looking back or wondering (or wondering)" Mọi người đều có một điều gì đó phải bỏ lại phía sau Một nuối tiếc của hôm qua dường lớn dần theo thời gian Quay đầu lại hay băn khăn liệu có ích gì.

Never had a dream come true - Sclub 7

Tạm biệt

Anh biết không? đã lâu lắm rồi, em mới có dịp cảm nhận lại cái lạnh của mùa đông Hà Nội. Em cứ nghĩ mình xa lạ với nó, nhưng không với em dường như nó vẫn rất quen thuộc.Cũng như anh vậy, em cứ nghĩ ,khi xa anh em sẽ quên khuôn mặt, ánh mắt và nụ cưới ấy.Nhưng em đã lầm, cũng giống như mùa đông nơi đây, đã in đậm trong em tự bao giờ.Em vẫn mong, có khi nào đó, một lúc nào đó, em sẽ gặp lại anh, sẽ vui cười, sẽ chỉ là những người bạn của một thời thơ dại.Nhưng em biết, trong sâu thẳm tâm hồn,em vẫn mong cái ngày gặp gỡ ấy sẽ diễn ra khác đi.Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy liệu giờ đây sẽ còn là của riêng em nữa không? Anh có còn là anh của ngày xưa mà em từng biết, cũng giống như mùa đông nơi đây, chưa thay đổi trong cảm giác của em.
Em thật ngốc phải không? Mọi thứ đôi khi phải thay đổi, không thể giữ mãi cho riêng mình,em tự nghĩ, mình không nên u sầu, mình phải cười lên, phải sống thật vui,u sầu và buồn bã chỉ cho thấy bản thân mình kém cỏi.Hơn nữa,mang lại sự buồn chán cho mọi người xung quanh. Anh hỏi tại sao em lại có những người bạn vui tính như vậy ? vậy đó, bởi em luôn thấy mình buồn bã,trầm lặng, nên khi có những người bạn đó ở bên cạnh em thấy mọi buồn bã dường như tan biến,và nụ cười lại nở trên môi.
Nhưng bây giờ,nỗi buồn càng như nhiều thêm, làm thế nào để quên đi cảm giác gần như đã gắn sâu trong tâm trí.Đáng lẽ , ngày đó em không nên quay đầu lại, quay đầu lại để rồi nhìn thấy một nụ cười không trọn, một đôi mắt buồn da diết dõi theo.Chúng đã là hành trang em mang theo khi đến nơi đất lạ.Anh biết không? Nếu như anh trải qua những tháng mùa đông phủ đầy tuyết trằng,nhưng đêm đông lạnh giá,tĩnh mịch buồn đến nao lòng, anh sẽ chẳng phải ngạc nhiên khi nhật kí ngày càng dày như vậy.Dường như nỗi buồn được nhân lên, nỗi nhớ càng thêm da diết, anh sẽ tin rằng tại sao tình cảm lại không dễ quên,mà có khi nó còn thêm sâu sắc.
Em cứ nghĩ, chúng ta đi trên hai con đường khác nhau nhưng cuối những con đường ấy, chúng ta lại có thể cùng nhìn về một hướng.Nhưng có lẽ, em đã sai, bởi giờ em mới chợt biết, chúng ta như hai đường thẳng song song vậy, chỉ có thể gần lại mà không bao giờ có thể gặp nhau.
Năm sau, có lẽ anh đã cưới,nhưng em sẽ không buồn nhiều đâu, ai rùi cũng sẽ có một nửa của riêng mình,anh cũng đã tìm thấy một nửa của anh, chỉ có điều một nửa ấy mãi không phải là em.Tạm biệt mối tình đầu thơ dại.Tạm biệt những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò, tạm biệt....

Chiến đấu vượt sông!

sad Mấy hôm nay cực nhọc vất vả quá, hic hic, lần đầu tiên mình thấy HN kinh khủng như mấy ngày qua,hôm qua, mấy con đường mới chỉ hơi ngập, đi được đến cơ quan thì đến lúc về, không dám về nhà, vì đường nào về cũng ngập nặng, giờ đây nhìn đâu cũng thấy biển nước mênh mông.
Sáng nay, dắt chiếc xe máy đi làm , trời mưa mỗi lúc một to,đi được một đoạn ngập nặng, thở phào nhẽ nhõm vì thoát chết, đến đoạn thứ hai scared thì mình chịu hổng dám qua luôn, đành ngậm ngùi quay đầu xe về nhà, gọi điện thoại báo sếp nghỉ.bigsmile