Subscribe to RSS feed

Khóa luận tốt nghiệp

Nhìn lại thời gian làm khóa luận tốt nghiệp ĐH

Read more...

Làm bồ thôi nhé....

Làm bồ của anh nhé!



- Làm bồ?



- Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy.



- Anh nói thật đấy à.



- Ừ anh nói thật



- Tại sao? Anh có người yêu rồi, em cũng thế, sao anh còn cần bồ làm gì?



- Vì anh thích em.



- Thích em, nhưng… À anh này, anh vừa phải thôi, anh đừng đưa em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ con mà trêu em nhá. Em không bị anh lừa đâu.



- Anh không đùa, anh nói thật. Anh thích em, anh thoải mái khi ở bên cạnh em, cách nói chuyện của em khiến anh vui. Anh muốn gần em hơn. Anh có thể nói hết với em mọi thứ không dè dặt, không che đậy, ở bên em anh thật hơn, không phải chỉn chu như ở bên cạnh người yêu anh.



- À, em hiểu rồi. Làm bồ như một người bạn để chia sẻ chứ gì ạ. Em sẵn sàng. Em quý anh lắm, em cũng thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh.



- Còn nữa, làm bồ…sẽ giống như ở bên cạnh người yêu. Được ôm em, được hôn em…



- Vớ vẩn, không được. Sao anh lạ thế. Anh nói chuyện em chẳng hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em chẳng thích thế này đâu.



- Anh thích em, thích được chăm sóc em như người yêu em, được em nũng nịu, được vỗ về em mỗi lúc em buồn. Được chạm khẽ vào tay em, và hơn thế nữa…



- Thôi anh đừng nói nữa, coi như em chưa nói chuyện với anh hôm nay. Anh suy nghĩ lại đi. Em bắt đầu ghét anh rồi đấy. Chào anh.



Trang đập mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn, giận dữ và bối rối, cô chẳng hiểu sao hôm nay Tùng lại nói những điều như thế.



Hai tháng quen nhau, một thời gian chưa lâu nhưng đối với Trang, Tùng như một người anh lớn, rất đỗi thân thiết và tâm lý. Chu đáo trong từng cử chỉ, biết quan tâm và lắng nghe cô hơn một người bạn, sẵn sàng đưa cô đi chơi hay gọi điện cho cô những lúc cô buồn. Tất cả đều khiến Trang tin tưởng và quý mến anh. Còn đối với Tùng thì khác, ngay từ lần đầu tiên gặp Trang, ánh mắt trong veo, đôi môi đỏ mọng và cách nói chuyện thông minh của cô đã thực sự hấp dẫn anh, Trang như một ẩn số bắt buộc Tùng phải đi khám phá. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở sự quý mến và niềm đam mê vì cả Tùng và Trang đều đã có người yêu. Mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nếu Tùng không thích Trang đến như vậy.



- Alo



- Em đây, Trang đây.



- Uh! Anh biết mà, sao vậy em, hết giận anh rồi hả, giận lâu dữ vậy trời. Coi như anh chưa nói gì nhé.



- Vâng



- Anh vui vì em gọi điện lại cho anh đấy cô bé ạ. Dạo này em sao rồi?



- Em vẫn bình thường anh ạ.



- …



- Uh, em có chuyện gì hả, giọng em buồn quá.



- Không …có gì đâu anh, em chỉ muốn gọi cho anh thôi… Thế thôi anh nhé, em chào anh.



Tít tít…



Ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra Tùng vội vàng bấm số gọi lại cho Trang, chắc chắn cô bé có chuyện rồi, lạ lắm, mọi ngày cứ líu lo sao hôm nay lại ít nói thế.



- Trang hả em, em có chuyện buồn đúng không? Kể cho anh nghe đi? Sao lại giấu anh thế?



- … Anh ơi… - Giọng Trang run lên, những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra.



- Ừ anh đây, anh vẫn nghe em nói đây.



- Không có gì đâu anh ạ…. em với anh Nguyên, chia tay rồi.



- Sao lại thế? Anh không hiểu.



- Anh ấy phản bội em, anh ý có người yêu khác rồi anh ạ.



- Có chắc không em? Em nói chuyện với Nguyên chưa? Phải bình tĩnh em ạ, em nên tin người yêu em.



- Anh ý bảo người ấy chỉ là bạn, là bạn mà có thể ôm, có thể hôn được hả anh?



Trang hét lên, những cảm xúc bấy lâu cô kìm nén vỡ òa, cô không muốn tin vào những gì mình chứng kiến nhưng tất cả là sự thật. Cô bị người yêu phản bội. Người mà ai cũng cho rằng anh ý hiền lành và trung thực dối lừa cô. Cô đau đớn và uất hận, cô căm thù con người lấy đi niềm tin vào tình yêu của cô. Cô muốn trả thù.



Lặng đi một hồi lâu để lắng nghe tiếng khóc của Trang, Tùng cảm thấy một nỗi buồn tê tái. Anh thương Trang, anh muốn ở bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.



- Em nín đi, đừng khóc cho một người không đáng như thế nữa.



- …



- Vâng, em nín….Từ ngày mai… anh làm bồ của em nhé.



- Bồ ư, anh bảo anh đùa mà, quên chuyện ấy đi, anh coi em như em gái, bất cứ lúc nào em cần, anh sẽ ở bên em. Đừng nhắc đến chuyện hôm trước nữa em nhé. Anh đùa thôi mà.



- Nhưng em không đùa, em nói thật. Em cần. Em không muốn cô đơn.



- Thì anh vẫn ở bên cạnh em mà, anh sẽ lấp đi khoảng trống của em, được chưa cô bé.



- Không, thế chưa đủ, em muốn được đi chơi với anh như một người yêu. Được chăm sóc cho anh như với người yêu em. Được ôm và hôn anh khi nào em muốn.



- Em… em lấy anh ra để trả thù Nguyên hả?



- Không… - Trang ngập ngừng.



- Đừng suy nghĩ như thế nữa em nhé, em ngủ đi. Mai anh sẽ qua đưa em đi chơi. Đừng khóc nữa, anh sẽ ở bên em. Em gái bé nhỏ ạ.



- Vâng, anh ngủ ngon.



Lần này, Tùng là người dập máy trước. Anh hiểu cảm giác của Trang, anh biết cô nói như vậy để trả thù Nguyên, anh hơi chạnh lòng, nhưng thực sự anh thấy vui và đến chính bản thân anh cũng không thể lý giải được điều này.



7 giờ tối hôm sau.



- Em muốn đi đâu?



- Đi xem phim được không ạ?



- Ừ được.



- Anh có sợ chị Linh nhìn thấy anh với em đi cùng nhau không?



- Sợ gì hả em, Linh hiểu mà, anh cũng kể với Linh về em. Linh bảo quý em lắm đấy.



- Thật vậy ạ?



- Ừ, thật.



Vừa đến cửa rạp chiếu phim, Trang đã nhảy phắt xuống xe, cô đưa tay chỉ chỉ vào hầm để xe.



- Anh gửi xe đi em đứng đây chờ anh nhé.



- Ừ, chờ anh nhé.



Đôi má lúm đồng tiền của Trang làm cô bé trở nên rất đáng yêu, mới hôm qua còn khóc thế mà hôm nay Trang như một con người khác hẳn. Cô vẫn lí lắc như mọi ngày. “Chắc cô bé không muốn thể hiện là mình buồn rồi về nhà lại khóc một mình cho mà xem”, Tùng nghĩ thầm trong bụng như thế. Đây là lần đầu tiên cô và anh đi xem phim, mọi lần hai người chỉ toàn đi ăn rồi đi uống café, đến những nơi để có thể nói chuyện được, vì Trang sợ mọi người hiểu nhầm.



- Anh ơi, xem phim này nhé.



- Phim ma hả em, có sợ ma không mà dám xem.



- Hì, em có sợ, nhưng có anh đi cùng, em ứ sợ.



- Ừ, hôm nay cô thích gì tôi cũng chiều hết.



- Thế mua vé xong, anh mua bắp rang bơ với cả pepsi cho em nha.



- Dạ vâng ạ. - Tùng kéo dài giọng ra khiến cả hai người cùng bật cười



Anh cảm thấy vui vui, lâu quá rồi anh chưa được đi xem phim, cả anh và Linh đều bù đầu với công việc, Linh cũng chẳng thích đi xem phim, cô cho rằng mình hết tuổi ấy rồi. Cô và anh thường đến nhà nhau, ăn tối và làm những việc chỉ người lớn mới hiểu. Vậy là quá đủ cho một buổi đi chơi.



Hai tiếng ngồi trong rạp trôi qua thật nhanh, một bộ phim chẳng có gì thú vị, tình tiết nhạt nhẽo, phim ma mà ma hiện rõ mồn một nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của Trang đang siết mạnh lấy anh, cô bé có vẻ rất sợ hãi, mỗi lần Trang hét lên lại khiến anh bật cười. Thật ngộ nghĩnh, anh cảm giác trái tim mình đang loạn nhịp.



- Anh về nhé, em cám ơn, hôm nay em rất vui.



- Sao lại cám ơn, em không coi anh là bạn à. Hôm nay anh mời em đi rồi, hôm sau em phải mời anh đi chơi đấy nhé.



- Dạ, rõ ạ.



Tùng phóng xe đi về, mùi hoa sữa phảng phất trong không gian, anh thấy yêu đời lạ, Trang như một luồng gió mới thổi mát tâm hồn anh, một cảm giác mà lâu rồi anh chưa thấy có. Đang miên man trong cảm xúc lâng lâng bất ngờ chuông điện thoại reo, là Linh gọi.



- Alo, anh đây.



- Anh đang trên đường à, anh vừa đi đâu về thế?



- À, hôm nay phòng anh liên hoan, mọi người rủ nhau đi nhậu nhẹt em ạ! Sao thế tình yêu của anh?



- À không, chắc là nhầm anh ạ, cái Nga bạn em nó bảo nhìn thấy anh đi với cô bé nào đó vào rạp chiếu phim. Nhưng em nghĩ nó nhầm vì anh có bao giờ đi xem phim đâu.



- Ui, thế à, lạ nhỉ. Chắc nó nhầm thôi em ạ. - Tùng giật bắn người, một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng.



- Vâng thế thôi anh ạ, anh về nhanh đi anh nhé. Em ngủ đây, yêu anh nhiều.



- Ừ hôn em.



Linh vừa dập máy mồ hôi ứa ra ướt đẫm áo của Tùng, anh chưa bao giờ kể với Linh về Trang như những gì anh nói. Làm sao có thể chấp nhận chuyện người yêu đưa một cô gái khác đi xem phim được chứ, nhưng làm sao Tùng có thể nói cho Trang là anh đang phải lén lút đưa cô đi chơi. Điều kiện không cho phép, nhưng anh cho rằng mình chẳng làm gì sai cả, chỉ là nên cẩn thận hơn cho các lần sau thôi.



Đã một tuần kể từ ngày đi xem phim, Tùng chưa gặp lại Trang, hai người vẫn gọi điện thoại và nhắn tin cho nhau như thường lệ. Nhưng Tùng bắt đầu cảm thấy một nỗi nhớ đang lớn dần lên, nỗi nhớ không mang tên tình yêu. Hôm nay Trang gọi điện và mời anh đi chơi, lần này không đi xem phim chỉ đơn thuần đi uống café, cô bé có vẻ gầy hơn, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắm. Anh muốn hỏi nhưng sợ sẽ khiến Trang buồn hơn nên lại thôi. Buổi nói chuyện không nhiều tiếng cười, chỉ là những khoảng lặng, anh để yên cho cô thả sức mà suy nghĩ cùng tách café được khuấy liên tục.



- Làm bồ thì có thể yêu được không hả anh?



- Không em ạ, bồ là bồ, còn người yêu là người yêu.



- Sao lại thế ạ? Anh chắc mình sẽ không yêu bồ chứ, có ai nói trước được gì đâu?



- Anh hiểu anh mà, anh biết phân biệt rõ ràng giữa thích và yêu, giữa người yêu và bồ em ạ.



- Uh, anh tự tin nhỉ.



- Anh chỉ nói thế thôi, còn em là em, em không phải là bồ của anh nghe chưa?



- Em có nói gì đâu, ta về thôi anh.



Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô.



- Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi.



- Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.



- Thì anh đội cho em, có gì khó đâu mà.



- Ừ.



Vừa cúi xuống để gài dây mũ, Trang bất chợt thơm nhẹ vào má Tùng và nói khẽ: “ Em thích anh, thật đấy. Từ mai em sẽ làm bồ anh.” Câu nói và cái thơm bất ngờ khiến Tùng bất động. Anh đứng lặng im mất mấy giây, hạnh phúc xen lẫn bối rối. Anh giống đứa trẻ mới lần đầu biết rung động, tim anh như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Anh muốn nói không, muốn từ chối lời đề nghị của Trang, nhưng chính sự tham lam của người đàn ông ngăn anh lại. Anh thích sự mới mẻ Trang mang đến. Anh gật đầu đồng ý. Kể từ giây phút ấy họ là tình nhân.





23 giờ 15



Tin nhắn của Trang



- Em nhớ anh



- Anh cũng thế.



23 giờ 30



- Em nhớ anh



- Anh biết rồi mà, anh nhớ Trang lắm.



- Em thích anh.



Tùng tủm tỉm cười, càng ngày anh càng cảm thấy thích thú với sự ngộ nghĩnh đáng yêu của Trang.



- Anh thích em nhiều lắm, em ngủ đi nhé. Hôn em.



- Ai cho anh hôn mà anh hôn. Thơm gió thôi. Xì. Em ngủ đây. Mai gặp lại anh nhé.



- Khoan đã, sao lại mai hả em?



- Mai rồi anh biết, anh ngủ đi.



11 giờ 30 trưa ngày hôm sau.



- Anh xuống dưới cổng cơ quan đi, em đang ở đấy.



- Sao em lại đến cơ quan anh?



- Anh xuống đi rồi biết.



Tùng vội vàng chạy xuống, anh không hiểu Trang đến cơ quan anh làm gì, mọi người ai cũng biết Linh là người yêu anh, anh sợ ai đấy nhìn thấy Trang rồi lại nói cho Linh. Anh thấy lo lắng thực sự.



- Sao mà anh phải vội vàng thế kia, em có bỏ đi khi anh xuống đâu.



- Vì anh không muốn em chờ lâu. Vừa nói Tùng vừa lấy tay lau những giọt mồ hôi đang rơi lả tả xuống mặt.



- Em nấu ăn trưa cho anh, anh ăn đi. Em về đây. Em bịt mặt thế này sẽ không ai nhận ra em đâu, anh đừng lo.



- Ừ, anh cám ơn, em về cẩn thận nhé.



Anh đứng nhìn theo bóng chiếc xe của Trang cho đến khi cô đi khuất, hộp cơm Trang làm cho anh thật ngon, Tùng cảm động lắm. Chưa bao giờ Linh làm như vậy với anh. Cầm hộp cơm trên tay anh thầm cám ơn Trang, anh thấy mình là một người may mắn.



Hôm sau nữa.



- Lạnh anh nhỉ.



- Ừ. Lạnh. Em ôm anh đi cho đỡ lạnh



- Không.



- Thế để anh ôm em nhé.



- Vâng.



Tùng kéo tay Trang vòng lên để ôm lấy anh. Đôi bàn tay nhỏ bé của Trang và anh đan xen vào nhau. Khoảng cách giữa cô và anh bây giờ gần như không còn nữa. Chỉ còn thiếu một nụ hôn nữa thôi. Anh sẽ chính thức đạt được những gì anh mong muốn.



- Anh hôn em nhé.



- Sao anh hỏi kì thế, không, em không cho.



- Tại sao?



- Vì chưa lãng mạn. Vì nhanh quá. Em muốn tất cả diễn ra từ từ.



- Ừ thế thôi, anh thơm em vậy nhé.



- Uh.



Thơm nhẹ lên đôi má phúng phính của Trang, Tùng cảm thấy mình thay đổi khá nhiều. Không còn cứng nhắc và khô khan như những gì anh biết về mình, những hành động cử chỉ anh chưa từng có trước đây, những thứ anh cho là lố lăng ngớ ngẩn, bây giờ anh làm rất thích thú nữa.



Hình ảnh Trang lấn chiếm dần trong tâm trí của anh. Lúc nào anh cũng muốn ở bên cạnh cô, đi cùng cô. Không còn cảm giác tò mò muốn hôn lên đôi môi cô, anh muốn mọi thứ diễn ra thật chậm.





Những ngày tiếp theo, Tùng như quên đi mình có người yêu, anh tràn ngập trong những cử chỉ ngọt ngào dễ thương của Trang. Những tin nhắn ngộ nghĩnh, những hành động bất ngờ khiến trái tim của chàng trai 30 tuổi loạn nhịp. Không thừa nhận mình đang dần dần yêu Trang, anh vẫn nghĩ mình là một người biết phân định rõ ràng giữa cảm giác thích và yêu, nhưng những đêm trằn trọc vì nhớ cô khiến anh không thể lí giải nổi. Anh ghen với những ánh mắt khác nhìn Trang, giận dỗi khi cô có những tin nhắn tán tỉnh của những chàng trai khác, nhưng anh không có quyền, anh cố làm như không quan tâm. Trang không là người yêu, cô ấy chỉ là bồ, là người tình của anh mà thôi.



- Mưa quá để anh lấy áo mưa ra nhé.



- Không, trú mưa đi anh.



- Muộn rồi mà, em lạnh không? Có sợ về muộn không?



- Trú một tí thôi, không tạnh thì em với anh đi về. Em muốn đứng trú mưa với anh. Lạnh thì em ôm anh.



- Ừ. Dừng ở đây nhé.



Tùng vội vã táp xe vào một mái hiên bên đường. Những cơn giông mùa hạ bao giờ cũng dữ dội. Ôm Trang vào lòng, anh muốn che chắn cho những hạt mưa không làm cho cô thêm lạnh. Từ từ Trang nhướn người lên, chạm khẽ vào môi anh. Nụ hôn đầu tiên của hai người. Dưới những hạt mưa nặng trĩu hai người hôn nhau say đắm, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong Tùng. Anh nhận ra anh không chỉ thích Trang như anh nghĩ, đó là tình yêu. Anh rung động, anh run, những cảm xúc chỉ tình yêu đích thực mới mang đến cho anh. Anh nhớ mùi hương của Trang đến nồng nàn. Anh muốn Trang là người yêu anh thực sự.



- Anh và em chia tay thôi!



- Tại...tại…sao lại thế?



Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống sàn vỡ toang. Linh ngước lên nhìn Tùng, nước mắt cứ thế chảy ra giàn giụa. Cô biết thời gian gần đây Tùng thay đổi, không còn được quan tâm vỗ về cô như ngày xưa, nhưng cô không bao giờ có thể tưởng tượng anh nói ra lời chia tay. Bốn năm yêu nhau, bao nhiêu khó khăn trắc trở cô cùng anh vượt qua. Tin tưởng anh tuyệt đối, họ dự định cuối năm nay kết thúc bằng một đám cưới. Ai cũng khen tình yêu của họ đẹp. Vậy tại sao anh nói như vậy chứ?



- Anh không tốt, anh không xứng đáng với em… Anh xin lỗi, em không có lỗi gì cả. Là do anh, anh sai.



- Tại sao? - Linh hét lên, cô như điên lên sau câu nói của Tùng, cô chạy thẳng ra trước mặt anh.



- Bốn năm yêu nhau, anh nói một câu anh sai là có thể chia tay được ư? Tấ cả những kỉ niệm chúng ta có với nhau anh nói một câu anh sai là rũ bỏ được hết sao?



- Anh ơi, anh đừng như thế này, em sợ lắm, anh đang đùa em đúng không? Anh đừng đùa thế nữa. - Linh ôm chầm lấy Tùng, toàn thân cô run lên bần bật, tiếng nấc ngày một to hơn.



- Em bình tĩnh lại đi… - Giọng nói của Tùng run lên, những giọt nước mắt cũng đang lăn dài trên má anh. Anh cầm tay Linh đẩy cô ra.



- Em đừng khóc, em không có lỗi, là do anh. Anh xin lỗi em. Em khóc thế này, anh thương em lắm…



Đến đây, dường như cảm xúc dằn vặt tội lỗi khiến Tùng không còn kìm chế nổi nữa. Anh bật khóc, hai con người từng yêu nhau, từng hạnh phúc giờ đây đứng trước mặt nhau khóc. Khóc cho một cuộc chia ly. Chia ly hoàn toàn.



- Anh có người yêu khác rồi đúng không? - Linh cúi mặt xuống, bước lùi ra khỏi vòng tay của anh, gióng nói của cô bỗng nhiên đanh lại.



- Anh…



Chưa bao giờ Tùng thấy Linh giận dữ như vậy. Cô đẩy mạnh anh ngã xuống sàn.



- Anh đúng là không xứng đáng có được tình yêu của tôi. Đồ đều.



Linh chạy nhanh ra khỏi cửa, bóng của người con gái đoan trang nết na ấy cứ ngày một khuất dần. Bỏ lại sau lưng một người đàn ông ôm mặt khóc, khóc ân hận cho tội lỗi mình gây ra. Khóc để chấp nhận từ nay sẽ mất hoàn toàn người con gái từng là của mình. Anh đau.



- Trang, anh yêu em.



- Yêu em? Anh chỉ được nói thích em thôi. Anh có người yêu anh, em chỉ làm bồ của anh thôi.



- Không, anh chia tay chị Linh rồi. Anh muốn làm người yêu em thực sự. Muốn em là của anh. Anh yêu em mất rồi.Yêu nhiều lắm.



- Yêu?



Trang mỉm cười một nụ cười nửa miệng, cô nhìn anh, một ánh nhìn tinh quái. Chưa bao giờ cô nhìn anh như vậy, ánh mắt sắc lém, quái dị, anh thấy sợ anh mắt ấy.



- Anh biết không? Em từng hi vọng anh không giống như những người con trai khác, em vui nhiều lắm khi ở bên anh, ấm áp nhiều lắm khi được anh chăm sóc. Nhưng anh cũng như Nguyên, cũng sẵn sàng rũ bỏ 4 năm tình yêu của anh để chạy theo một người con gái khác. Người tạo cho anh cảm giác mới mẻ.



- Đấy là ngày xưa thôi, ngày xưa anh ham hố, anh không tốt. Nhưng anh yêu em là thật.



- Anh đừng nói thế, đến khi anh gặp một người khác, người làm anh mới mẻ hơn em, em cũng như chị Linh thôi.



- Em không tin anh sao?



- Tin ư? Em không tin anh. Tin sao được chứ khi anh có thể lừa dối người anh yêu trong suốt một thời gian dài.



- Cho anh một cơ hội, anh sẽ làm em tin anh.



- Không anh ạ, chưa bao giờ em nghĩ rằng mình yêu anh. Đã làm bồ không có chỗ cho tình yêu. Chúng mình chấm dứt chuyện này ở đây thôi. Từ mai, em không cần bồ nữa. Em đủ tự tin để bước tiếp rồi. Em sẽ lại yêu và chắc chắn không bao giờ em làm bồ của người khác nữa đâu anh. Chúc anh hạnh phúc.



Trang quay lưng bước đi, Tùng ngã khụy xuống đất. Tê tái và cô đơn bao trùm lên anh và cả không gian. Giờ đây chỉ còn lại một mình Tùng đứng trên con đường rộng thênh thang.



Anh từng nghĩ mình là một người may mắn, anh có tất cả người yêu và người tình, nhưng bây giờ anh là kẻ trắng tay. - Làm tất cả những gì như em làm với người yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi.





Mất tất cả.



Danh dự và niềm tin.


Một lần nữa anh khóc.


Những giọt nước mắt muộn màng.

Gia đình

Chiều
Trời đổ mưa tầm tã
Nước ngập đến gần đầu gối
Dòng người vô tình và vội vã

Chiếc xe bỗng dưng dở chứng
Tắt máy và ngã nhào vào dòng nước đen thui kia
Lạnh và đau
Lập cập, run rẩy, vội vã dựng chiếc xe lên
Đề máy không được
Đạp máy vẫn không được
Lạnh run trong màn mưa
Dòng người vẫn vô tình và vội vã
Hy vọng gì nơi những con người xa lạ và vô tình kia?

Dắt xe đi sửa
Ông sửa xe bảo hư dây gì á (nghe không hỉu)
Đưa cho ông đó 5k (coi như trả công cho việc giúp đỡ mình thoát khỏi màn mưa lạnh lẽo kia)

Chạy về
Xe vẫn cứ tắt máy giữa đường
Loay hoay giữa dòng xe cộ
Ai cũng bấm còi, ai cũng vội vã
Mình là nguyên nhân khiến nhiều người bực mình khi xe tắt máy đứng chặn đường của họ

Về nhà
Kể về hoàn cảnh te tua của mình khi bị té giữa đường, bị ướt, bị nhìu người chửi vì cái xe dở chứng
Kết quả là nhận được những câu chửi
Vì ngu như bò tốn 5k sửa xe
Gia đình thật là tuyệt vời!

Praise the Lord!

Ngợi khen Chúa, Ngài là lời đáp cho mọi nan đề!
Chúa ơi, tối nay con ngợi khen Ngài vì đã cất nan đề khỏi con.
Con cũng ăn năn với Ngài vì con đã loay hoay trong chính mình mà không biết tìm kiếm Ngài đầu tiên!
Tạ ơn Chúa vì đã mở mắt cho con, đã nhắc nhở con để con biết xoay lại với Ngài, để biết dâng mọi nan đề cho Ngài!

Lần vuốt ve thứ 100.

Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.



Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.



Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói "Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần". Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.



Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.

Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.



Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.

Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.



Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa.



Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.

Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.



Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.



Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy.



Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.




-st-

Family story - Part 3 : Papa

Papa năm nay 55 tuổi rồi, nhưng vẫn trẻ trung như thanh niên 18 - Ối, cái này nói quá hơi nhìu, thui sửa lại chút, trẻ như thanh niên 38 Cái này nhận xét khách wan của nhiều người chứ không phải của tôi đâu nhé! Nhưng mà theo nhận xét của cá nhân tôi thì papa càng ngày càng trẻ (chắc tại mọi người xung wanh càng ngày càng già?!). Hồi xưa papa vừa đen vừa ốm giờ thì trắng và tròn hơn hồi xưa (Cái này là nhờ tài chăm sóc của mama đó ) Hiệu quả (hậu quả) là ba hay bị những người nhỏ hơn gọi là em, papa thì hiền lành lắm, người ta gọi em papa không phản đối gì đâu, nhưng sau đó sẽ hỏi "anh/chị bao nhiêu tuổi rồi (sinh năm bao nhiêu...) ?" Sau đó thì sẽ cười cười "em lớn hơn anh/chị có 5,6 tuổi à "

Chính vì trẻ trung thế nên tài chạy xe của papa cũng chẳng khác thanh niên là mấy - rất là kinh dị. Cụ thể là nhanh kinh dị Papa mà đã lên xe thì sẽ phóng cái vèo, người có khả năng đuổi theo rất là hiếm. Papa nói là chạy chậm hại xe lắm, cho nên PHẢI chạy nhanh thui! Ngồi sau xe papa phải có khả năng giữ thăng bằng tốt, vì đường phố VN thì làm gì rộng rãi đủ để chạy nhanh hoài, cho nên sẽ là "véo...két...véo...két" (tăng tốc...thắng lại...tăng tốc...thắng lại ) và kinh nghiệm đau thương là không nên ăn cái gì lúc ngồi sau xe papa, vì khả năng nuốt không kịp nhai rất cao (kinh nghiệm đau thương này là do "bé Linh" nhà ta truyền lại - sau những lần hết nuốt hạt dưa hấu đến singum vì đang ăn lúc ngồi xe thì papa thắng gấp )

2 đứa con gái của papa đều thích ngoại ngữ, nhưng papa thì lại không thích ngoại ngữ, cụ thể là anh văn. Cho dù mất cả ngày dụ papa học AV nhưng mà học 5' thì papa sẽ từ bỏ ngay lập tức. 1 buổi học av của papa sẽ diễn ra như thế này :
Con gái : Because it's raining...
Papa : Bi-kho-ít-ịch-ran-ning
Con gái : từ này đọc sao ba : Because
Papa : Bi-kho,bi-kho...Thui dẹp đi, bi sao mà đem đi kho được, nghỉ
Con gái :

Chuyện tập thể dục của papa cũng không khá hơn chuyện học AV là mấy. 1 ngày đẹp trời papa soi gương vỗ vỗ bụng tự nhủ "Chà, bụng bự quá!" Thế là papa rủ mama đi tập thể dục. Đi được vài ngày papa lại đứng trước gương vỗ vỗ bụng "Ah, cũng không bự lắm ha" Thế là nghỉ ở nhà!


Chuyện về cái bụng bự của papa thì cũng khá là dài dòng. Đầu tiên là do mama chăm sóc kỹ lưỡng quá Sau đó nữa là vì papa thích chế những món độc chiêu, những món độc nhất vô nhị ( ví dụ như dưa hấu nhồi thịt ). Kết quả là cả nhà không dám ăn thế là papa phải ngồi hì hụi ăn cho hết -> bị tăng cân. Khi papa thấy bụng mình bự quá rùi nên ăn kiêng để giảm cân : papa không dám ăn cơm, mà chỉ ăn trái cây. Cái đáng nói là trái cây papa chọn để thay thế cơm là...sầu riêng

Papa khi mua được 1 món đồ nào đó tốt, thì sẽ đi quảng cáo khắp nơi về món đồ đó, thậm chí nếu ai đó muốn có món đồ đó mà chưa có khả năng mua thì papa cũng mua dùm luôn Nhân viên maketing chắc cũng phải tôn papa làm sư phụ!

Trong thời đại CNTT hiện nay, papa là 1 trong số những người hiếm hoi không xài điện thoại di động. 1 bữa đẹp trời nọ, có 1 ông lụm rác nọ không biết sao bữa đó cao hứng, dừng lại trước cửa nhà tôi, lấy đt di động ra gọi điện cho ai đó. Thế là papa tự nhủ "Đúng là thời nay ai cũng xài di động thật". Thời đó motorola đang khuyến mãi cái đt mấy trăm ngàn gì đó mà nhìn đằng sau thì y chang đt siêu mỏng, nhìn đằng trước thì y chang remote tivi á Papa mua 1 cái như vậy về. Thế là papa mang tiếng là có di động trong vòng vài tháng. Nói là "mang tiếng" bởi vì papa mua cái đó về nhưng mỗi lần đi đâu thì chẳng bao giờ nhớ mà đem nó theo, cho nên nó cũng chẳng khác đt nhà là mấy. Và lý do mà nó chỉ tồn tại vài tháng là tại vì nó...mỏng quá nên để trên giường thì papa không nhìn thấy. Bữa đó papa nằm trên giường thì nghe cái "rắc". Sau đó đành phải đi thông báo với mọi người cái đt đã ra đi vì trọng lực (hay trọng lượng ta ) Sau cái kết quả đau thương lần đó thì papa vẫn chưa (dám) xài cái đt nào khác, nếu ai biết cái đt di động nào có thể đập đá được mà không sao, có thể bị đè lên mà không gãy thì comment thông báo cho tôi 1 tiếng nhé

Sorry my love!

Hôm nay mình thật là tệ
Ahhhhhhhhhhhhhhhh
Bực mình quá
Bực mình với chính bản thân quá!
Mình thật là cùi bắp quá đi mà
Trưởng thành cái gì chứ, vẫn là trẻ con, vẫn cực kì tệ
Tại sao không nói được 1 câu nào? Tại sao lại im lặng? Tại sao? Tại sao?
Thật là ngu ngốc quá đi mà
Chuyện nhỏ đã vậy, gặp chuyện lớn thì như thế nào?
Tệ tệ tệ tệ quá đi!!!!!!!!!!!!!
Suy nghĩ, suy nghĩ, lúc nào cũng là suy nghĩ, sao không biết hành động đi
Bực mình quá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

I'm sorry, my love sad

Smile

Cười lên em nhé, dẫu trước mắt em là chông gai và thử thách... là hụt hẫng và vô phương...

Cười lên để thấy mình vẫn còn nghị lực vượt qua nhiều thứ...

Cười lên để thấy em không bé nhỏ giữa cuộc sống... Dám nghĩ dám làm ..

Cười lên để chấp nhận thử thách, chấp nhận thất bại...Chấp nhận nhưng không đầu hàng, không gục ngã em nhé...

Cười lên em nhé, dẫu mắt mình còn vướng nhiều chênh vênh...

Cười lên dẫu niềm đau em vẫn phải nuốt lặng vào mình

Cười lên nhé để bỏ lại tất cả...

Cười lên để tìm cho mình một niềm tin và sức sống...

Cười lên để thấy tâm hồn mình vẫn còn dang tay đón nhận tất cả...

Cười lên nào, tìm cho em một khoảng bình yên trong chính mình... Khi ấy cũng đừng quá đắm đuối và yếu mềm em nhé...

Cười lên cho mọi thứ mãi ngủ yên trong lòng, cho những nỗi đau không còn thức giấc...

Cười và để lại hết sau lưng em nhé...

Cười lên em dẫu nghẹn ngào tiếng nấc... Bàn tay nhỏ nhắn em không thể nắm hết mọi thứ... Trên con đường dài không thể mang theo tất cả...

Cười lên cho những giọt nước mắt không còn chực rơi nữa...

Cười lên em nhé, vì dám đối đầu tất cả, không ngại bất cứ gì, phải không ?


Vì nếu được lựa chọn, em hãy chọn nụ cười và không lùi bước em nhé. Nếu muốn khóc, hãy để những giọt nước mặt của em được dựa vào vai nụ cười...Cười lên em nhé, cho chính bản thân mình, cho yêu thương, cho kỉ niệm, cho những xúc cảm...

Cười lên với những ước mơ và ý vọng, những hoài bão và cống hiến...Cười lên để nghe sức trẻ vẫn ngập tràn trong trái tim...Cười lên cho những giọt nước mắt không còn chực rơi nữa...Cười lên em nhé, vì mình còn trẻ, mình không ngại bất cứ gì cả, phải không em?

st

Pain

I can't stop thinking, I can't sleep, I can't bear this feeling but I also can't speak it out.
Hurt!
How come you say that to me baby?
Can you see i'm still try and try?
I'm hurting don't you know?

Chuyện hạt quýt.

Tôi không thích ăn những loại quả có nhiều hạt. Càng nhiều hạt càng ghét. Mỏi miệng và tốn công sức. Nhưng chẳng hiểu quái thế nào tôi lại cực kì mê quýt, một trong những loại trái cây lắm hạt. Vài năm trở lại đây, khoa học phát triển, cho ra đời loại quýt không hạt và ngọt lịm như đường. Thế là cứ ăn lấy ăn để. Thói quen kéo dài từ thời trai trẻ đến khi lấy vợ...



Sau mỗi buổi ăn tối, vợ tôi chu đáo bê lên phòng khách đĩa trái cây tươi mát. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện và xem tivi. Thỉnh thoảng vợ tôi thường luồng tay nàng sau gáy tôi và xoa bóp nhè nhẹ khi tôi đang ăn. Cảm giác đó sống mãi trong đầu tôi sau này...



Một lần, tôi nói tôi thích ăn quýt không có hạt. Vợ tôi tìm mua mãi chẳng thấy. Nàng đành chọn loại quýt tốt nhất mang về. Khi nàng bê ra một đĩa quýt đã lột vỏ và tách sẵn từng múi được xếp theo vòng tròn như hình những cánh hoa bung nở, tôi trầm trồ:



- Nhìn đẹp và ngon quá em ạ! Nhưng sao nó đầy hạt thế này? Anh không thích loại có hạt, ăn mỏi miệng lắm!

- Ngồi yên nào anh yêu! Anh nhìn thấy nó có hạt thế chứ khi anh ăn vào sẽ không có hạt - Vợ tôi vừa nhìn tôi vừa cười lém lỉnh.

- Thật à? Em phù phép hả?

- Ùm... Nhắm mắt lại đi...



Khi tôi nhắm mắt lại, nàng đưa một múi quýt vào miệng tôi. Thật tuyệt với cảm giác ngọt lịm và không còn tí hạt nào.Tôi lờ mờ đoán ra điều nàng đã làm và mở mắt xem. Quả thật, vợ tôi đã dùng miệng cắn đứt viền chỉ cứng dọc múi quýt, dùng miệng ngậm tất cả hạt ra sau đó mới bỏ múi quýt không còn hạt vào miệng tôi. Nàng cứ mải miết làm như thế cho đến khi đĩa quýt không còn múi nào.



Việc ấy cứ lặp đi lặp lại đều đặn mỗi khi tôi muốn ăn quýt. Có lần tôi hỏi vợ tôi:



- Em sẽ làm mãi thế này đến suốt đời mỗi khi anh muốn ăn quýt à?

- Ùm, khi nào anh còn xứng đáng!

- Anh phải làm gì để mãi xứng đáng trong suy nghĩ của em?

- Hãy để em mãi là người duy nhất được lấy hạt quýt cho anh.



Nói xong nàng nhìn thẳng vào mặt tôi, luồng tay sau gáy tôi bóp nhè nhẹ và hôn lên đôi môi vẫn còn nồng nàn mùi quýt chín của tôi...



Một năm...

Hai năm...

Ba năm...



Thời gian cứ thế trôi qua. Chúng tôi có với nhau một bé trai kháu khỉnh. Tôi đón nhận những điều nàng dành cho tôi một cách bình thản như những việc hiển nhiên phải xảy ra giữa cuộc đời. Không có gì đáng phải bận tâm. Giống như cảm giác dành cho một cái áo đẹp và quý, cái áo theo thời gian lâu dần rồi cũng cũ. Cảm giác nhàm chán giữa cuộc sống này không còn là một đặc tính của riêng ai nữa. Nó đã trở thành quy luật. Thứ quy luật khắc nghiệt có mặt mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn cảnh. Nhất là trong đời sống hôn nhân...



Tôi nhận ra điều đó khi có những hôm vợ tôi vẫn ngồi tỉ mỉ, chăm chút lấy từng hạt quýt cho tôi và đứa con trai, tôi không còn cảm thấy xao xuyến và hạnh phúc như trước kia nữa. Tôi xem đó là nhiệm vụ nàng phải làm. Và tôi không cần gì phải động lòng với một việc làm giản đơn như thế. Ngay lúc đó tôi nghĩ: vợ nào cũng làm được điều ấy! Cứ có vợ là được hưởng thụ ngay chứ gì!



Vợ tôi có mang đứa thứ 2 khi tôi được công ty cử đi học tiến sĩ ở nước ngoài 4 năm. Tôi chần chừ không biết nên đi hay ở lại. Đêm ấy, vợ tôi ngồi tựa lưng vào tường, bảo tôi gối đầu lên đùi nàng sao cho có thể dễ dàng tiếp cận với bụng nàng nhiều nhất. Nàng bảo: "Anh kề sát tai vào và hỏi ý con xem...!". Tôi làm theo. Khi tôi vừa kề tai vào bụng nàng, tôi nghe vợ tôi cất tiếng the thé, ngọng nghịu như tiếng đứa bé gái: "Bố cứ đi đi. Mẹ sẽ chăm anh và con". Tôi nằm lặng im, nghe giọt nước nóng hổi, mằn mặn rơi từ trên cao xuống mặt mình. Vợ tôi vẫn ngồi nhìn tôi, tay nàng mân mê từng đường nét trên khuôn mặt tôi. Sau cùng nàng cúi xuống thật khẽ, hôn tôi và nói: "Hãy nhớ để em là người duy nhất được lấy hạt quýt cho anh..."



***



Ba tháng sáu ngày, tôi không còn gọi vợ tôi mỗi đêm nữa.

Ba tháng sáu ngày xa vợ, tôi gặp em...



Em 19 mơn mởn cuộn trào như sóng. Núi đồi lấp lánh theo từng bước đi trước mắt tôi làm gã đàn ông 39 đương thời cồn cào chực cháy. Nhưng có lẽ điều làm tôi nghĩ đến việc phải tiếp xúc với em vì em luôn cầm trên tay chực hờ một quả quýt. Em chỉ cầm chứ chưa bao giờ bóc vỏ để ăn.



Sau cùng tôi cũng lấy hết can đảm để đến ngồi cạnh em trò chuyện. Em cởi mở. Em say sưa. Em ào ào như gió mới. Cuốn tôi đi qua những chân trời mà tôi chưa từng được đến trước kia, những chân trời đầy sắc màu của một phụ nữ trẻ, năng động, và rất "Tây". Những điều tôi chưa từng nhìn thấy ở vợ mình bao giờ!



Một ngày mùa đông, trên căn gác trống trải nơi em ở. Em hỏi tôi:



- Chắc anh có vợ rồi phải không?

- Sao em nghĩ thế?

- Vì anh trông chín chắn, phong độ và có sự nghiệp rồi...

- Điều đó liên quan gì ở đây?

- Giá mà trời có thể cho chúng ta một điều ước...

- Em không cần phải ước gì cả...



Chúng tôi lăn lóc trong tay nhau. Quả quýt em thường cầm trong tay theo thói quen vì em thích mùi vỏ thơm nồng của nó cũng bung ra, lăn lóc trơ trọi trên nền nhà...



Những ngày tháng sau đó chúng tôi sống rất vui vẻ và phấn khởi. Mỗi tuần tôi gọi điện về nhà một lần khi vắng em. Điều duy nhất tôi kể với em về vợ tôi là chuyện những hạt quýt. Em cười to: "Chị ấy siêng nhỉ? Nếu anh muốn thì em cũng sẽ lấy hạt cho anh thôi. Nhưng tốt nhất nên mua loại không hạt. Khi nào không tìm được anh nhịn một vài hôm có sao đâu. Tình yêu đâu chỉ nằm ở chỗ những hạt quýt đó. Anh nhỉ?". Rồi nồng nhiệt tìm lấy môi tôi.



Tôi ngẫm nghĩ và thấy em nói đúng. Tình yêu đâu chỉ nằm ở chỗ những hạt quýt. Nhưng lòng tôi lại chao nghiêng...



***



Vợ tôi sinh và tôi không về kịp (có thật không tôi?). Nàng điềm tĩnh qua điện thoại:



- Không sao đâu anh, em khỏe. Cu Bin mỗi lần ăn quýt đều nhắc bố. Bảo là không có bố con được mẹ đút cho ăn nhiều ăn nhiều hơn, nhưng có bố thì thích vì được ngồi trong lòng bố...

- …

- Sao thế anh? Anh không khỏe à?

- À... Anh không sao... Em nghỉ sớm đi, mai anh gọi lại nhé...



Em đứng sau lưng tôi nước mắt ròng ròng. Em quăng đổ đồ tứng tung. Gào thét và tức tưởi. Em bảo tôi làm thế là không tôn trọng em. Em nói em có thể chấp nhận tôi lén lút gọi cho vợ, nhưng đừng lảm tổn thương em. Em nói cuộc tình này không công bằng với em, khi em là một đứa con gái chưa chồng chấp nhận yêu một người đàn ông có vợ. Cuồng phong kéo đến to hơn khi em cầm quả quýt ném thẳng vào tường, xác quýt văng tung tóe mọi nơi. Những hạt quýt rời ra và dính bết vào tường.



Em khác vợ tôi quá. Những hạt quýt ấy vợ tôi phải dùng miệng tỉ mẩn lấy nó ra. Vậy mà với em chỉ cần một cái ném. Em nói đúng. Tình yêu đâu phải nằm ở những hạt quýt. Vì vậy, em mới có thể ném nó vào mặt tôi như thế. Phải không em? Tôi nói với em:



- Chúng ta kết thúc đi.

- Kết thúc là sao? Anh cho rằng anh có quyền sử dụng em như một loại gái bao, thích là đến, không thích thì đi sao?

- Em nặng lời rồi. Ngay từ đầu anh đã không giấu diếm chuyện có vợ và thật ra anh chưa bao giờ hứa hẹn rằng sẽ bỏ vợ để lấy em.

- Nhưng anh nói anh yêu em. Và em đã tin.

- Ùm, anh yêu em. Nhưng không phải là bây giờ nữa...



Em ôm mặt chạy ra cửa và mất hút dưới những tán lá phong nhuộm đỏ một khoảng trời.



***



Những ngày tháng còn lại với tôi thật nặng nề. Tôi quyết định bỏ dở tất cả để quay về cùng vợ. Tôi gọi điện báo cho nàng tôi sẽ đáp chuyến bay về nhà vào tuần sau. Tôi nghe vợ tôi vừa ru con vừa nức nở:



- Anh có thể quay về không khi giờ đây em không còn là người duy nhất được lấy hạt quýt cho anh?

- Em nói gì vậy? Anh nhớ ghen bóng gió không phải là đặc tính của em.

- Cô ấy đã gọi cho em cách đây một tuần.



Tôi buông ống nghe và quỵ xuống nền nhà lạnh toát...

-st-