Luôn là điều xưa cũ...
Sunday, March 20, 2011 2:41:40 PM
Mình luôn thích những gì xưa cũ. Những điều mình đã từng trải qua. Những hồi ức.
Vậy nên mình thích khái niệm “quá khứ” hơn là “tương lai”.
Có lẽ vì vậy nên mình chẳng có ước mơ, suy nghĩ nào về “tương lai”, mà luôn đầy ắp những kí ức.
Trong kí ức, mình hạnh phúc thật nhiều. Hiện tại, mình cũng hạnh phúc. Tương lai mấy ai biết được. Sợ có ngày cuộc đời mình không còn hai chữ “hạnh phúc” đó, nên mình chọn phương thức an toàn nhất, giam mình chỉ trong quá khứ và hiện tại mà thôi.
Sở thích của mình là ngồi đọc lại những entry cũ mình đã từng viết. Những entry cũ viết ở blog 360 nay chuyển qua cyworld, hoặc những entry trong WP này.
Mình thích nghe lại những bản nhạc cũ đã từng nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Dù khám phá ra một bản nhạc mới, mình cũng sẽ nghe đi nghe lại đến lúc nó thành “cũ” và xếp cẩn thận vào từng thư mục, chờ lúc nào đó sẽ lại giở ra nghe ^^.
Đồ dùng của mình luôn trong tình trạng “trông có vẻ cũ” vì mình không bao giờ có ý định bán lại thứ gì đó của mình cho người khác.
Nhà mình cũng vậy. Nhưng biết sao được, bất khả kháng mà…
Đột nhiên lại nói tới chuyện xưa cũ, là vì đang nghe lại những bản ballad của KAT-TUN. Là Kizuna, là Eternal, là Aishiteiru Kara, là Boko no machi e, là Shunkanshuutou,… và còn Best friend của Kiroro, Canvas của Ken Hirai,…
Mình thích những bản ballad nhẹ nhàng mang sắc màu quá khứ.
Đã từng có lúc trong PC và mp3 của mình đến 3/4 là nhạc Nhật
. Đã từng có những bài hát tiếng Nhật mình thuộc từng chữ dù không hiểu nghĩa. Đã từng có những bộ phim Nhật mình xem không biết chán. Đã từng có những ca sĩ Nhật mình dõi theo hết mình.
Chẳng hiểu sao, mình thường ít quan tâm được một ai đó, một cái gì đó quá lâu. Có lẽ mình hời hợt chăng?
. Nhưng có sao đâu nhỉ? Không dõi theo đâu có nghĩa là tình cảm mất đi, phải không?
Mình không “đã từng” yêu quý những con người đó. Mình vẫn “đang” yêu quý họ. Chỉ là đam mê đó đã dịu lại, và nằm ở một góc rất kín đáo trong tim mình mà thôi…
Nói mới nhớ, rõ ràng dạo này mình không có thần tượng nào mới hết
. Chắc vì chỉ đọc truyện chứ ít tìm xem phim hoặc nghe những bản nhạc mới nên không có thần tượng nào là diễn viên hay ca sĩ, lại chuyển qua thích các tác giả văn học rồi
.
Vậy nên mình thích khái niệm “quá khứ” hơn là “tương lai”.
Có lẽ vì vậy nên mình chẳng có ước mơ, suy nghĩ nào về “tương lai”, mà luôn đầy ắp những kí ức.
Trong kí ức, mình hạnh phúc thật nhiều. Hiện tại, mình cũng hạnh phúc. Tương lai mấy ai biết được. Sợ có ngày cuộc đời mình không còn hai chữ “hạnh phúc” đó, nên mình chọn phương thức an toàn nhất, giam mình chỉ trong quá khứ và hiện tại mà thôi.
Sở thích của mình là ngồi đọc lại những entry cũ mình đã từng viết. Những entry cũ viết ở blog 360 nay chuyển qua cyworld, hoặc những entry trong WP này.
Mình thích nghe lại những bản nhạc cũ đã từng nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Dù khám phá ra một bản nhạc mới, mình cũng sẽ nghe đi nghe lại đến lúc nó thành “cũ” và xếp cẩn thận vào từng thư mục, chờ lúc nào đó sẽ lại giở ra nghe ^^.
Đồ dùng của mình luôn trong tình trạng “trông có vẻ cũ” vì mình không bao giờ có ý định bán lại thứ gì đó của mình cho người khác.
Nhà mình cũng vậy. Nhưng biết sao được, bất khả kháng mà…
Đột nhiên lại nói tới chuyện xưa cũ, là vì đang nghe lại những bản ballad của KAT-TUN. Là Kizuna, là Eternal, là Aishiteiru Kara, là Boko no machi e, là Shunkanshuutou,… và còn Best friend của Kiroro, Canvas của Ken Hirai,…
Mình thích những bản ballad nhẹ nhàng mang sắc màu quá khứ.
Đã từng có lúc trong PC và mp3 của mình đến 3/4 là nhạc Nhật
. Đã từng có những bài hát tiếng Nhật mình thuộc từng chữ dù không hiểu nghĩa. Đã từng có những bộ phim Nhật mình xem không biết chán. Đã từng có những ca sĩ Nhật mình dõi theo hết mình.Chẳng hiểu sao, mình thường ít quan tâm được một ai đó, một cái gì đó quá lâu. Có lẽ mình hời hợt chăng?
. Nhưng có sao đâu nhỉ? Không dõi theo đâu có nghĩa là tình cảm mất đi, phải không?Mình không “đã từng” yêu quý những con người đó. Mình vẫn “đang” yêu quý họ. Chỉ là đam mê đó đã dịu lại, và nằm ở một góc rất kín đáo trong tim mình mà thôi…
Nói mới nhớ, rõ ràng dạo này mình không có thần tượng nào mới hết
. Chắc vì chỉ đọc truyện chứ ít tìm xem phim hoặc nghe những bản nhạc mới nên không có thần tượng nào là diễn viên hay ca sĩ, lại chuyển qua thích các tác giả văn học rồi
.



