Trả giá
Friday, 9. January 2009, 01:34:29
Tuýt, một bóng áo xanh nổi bật giữa khoảng tối u ám nhất trên vỉa hè. Xe bạn Nấm đc dẫn độ vào trong lề
- Giơ tay lên chào, miệng lí nhí cái gì đó thề là tớ cóc nghe đc chữ gì chỉ nghe khúc cuối cùng "cho xem giấy tờ xe" - ờ thì xem.
- Sao ko xuống xe đi em?
- Em mặc váy
- Lên xuống khó à, thôi ngồi cũng đc (chứ ko ngồi thì làm gì nhau) Chạy đi đâu nhanh thế em?
- Về nhà ạ.
- Nhà ở đâu em? (Cáu rồi nha, công lộ thôi mà làm gì hỏi nhà ngta ở đâu)
- Ở Bình Thạnh ạ (Nói chung thì cũng lịch sự chán)
- Lấn tuyến nhá (Ờ, biết rồi) Giữ giấy tờ đây nhá
- Ơ, giữ chi anh?
- Giữ hôm sau phạt chớ chi. (Cáu tập 2)
- Thôi phạt liền cho em đi
- Thế trăm rưỡi ... lí nhí lí nhí (khúc này tớ đoán là "ko biên lai" hay đại loại là giấy phạt gì đấy)
- Trăm thôi anh, em hết tiền
- Ờ thôi trăm cũng đc ...lí nhí lí nhí (khúc này tớ đoán là "đưa thấp thấp và khéo chút")
Móc bóp, lôi 100, xòe to ra, đưa.
- Lần sau chạy chậm thôi nhe em.
- Ờ, lần này do ko thấy chớ thấy ngu gì chạy ngoài đó.
Thế đấy, cùng lúc với tớ là một anh nữa cũng bị tuýt còi vì lấn tuyến. "Bọn chúng" cả thảy 3 mạng, 1 ra thổi còi, một đứng giả vờ bận rộn với xấp biên lai và một đảm trách nhiệm vụ "ra giá - trả giá - thu tiền". Tớ dám cá là một đêm như thế "bọn chúng" bỏ túi ít nhất không dưới triệu đồng, đúng rồi, sắp tết rồi, vợ ở nhà thiếu tiền đi chợ mà lị.






