Skip navigation.

Log in | Sign up

STICKY POST

NẮNG THỦY TINH

Sau mưa sẽ là gì?
Đôi khi sẽ vẫn cứ là những vầng mây u ám, bầu trời xám xịt, mặt đường sũng nước, ướt át và ... lạnh!
Nhưng đôi khi trời sẽ lại xanh trong, vầng dương sẽ hé dạng và ... nắng!

Những tia nắng sau mưa mỏng manh, sáng bằng thứ ánh sáng trong vắt như pha lê, len qua những cơn gió run rẩy để rồi khẽ nép mình trên những phiến lá còn ướt đẫm mưa - xin được gọi tên cái nắng ở giữa những phút giây giao thoa màu nhiệm đó là Nắng Thủy Tinh.

Em qua công viên bước chân âm thầm
Ngoài kia gió mây về ngàn
Cỏ cây chợt lên màu nắng
Em qua công viên mắt em ngây tròn
Lung linh nắng thủy tinh vàng
Chợt hồn buồn dâng mênh mang

Cái thứ "nắng thủy tinh" đẹp mượt mà nhưng sao vẫn man mác buồn. Những mảnh thủy tinh trong suốt ấy không bao giờ giữ được lâu, chỉ thoảng qua trong phút chốc, để hồn ngỡ ngàng nhận ra màu xanh trong ánh vàng lung linh, lúc đó chỉ còn biết xoè tay ra để hứng lấy những giọt nắng vô thường và nghe tim mình rung lên nhè nhẹ. Tia nắng dịu dàng tan mau như giọt mật tan trên bờ môi êm ái!

Chỉ là tan - không bao giờ là vỡ!

STICKY POST

HÀNH TRÌNH HẠNH PHÚC

,

Hạnh phúc là một chuyến đi. Hành trình nào cũng có đích. Em
và một nỗi buồn đứng lại, nhưng Hạ vẫn trở gót theo mùa và
chờ đợi ích chi?

Tình yêu đã làm gì để em đỏ mắt? Hãy bỏ cái ra đi ra phía
ngoài sự thật, để nắng đốt nồng nàn và gió gọi tên. Để phố vẫn
cong trong mắt chiều lên.

Đừng tin vào lãng quên như một người tri kỷ. Nhiều con đường
không có trong lý trí. Một em với một em bằng cuối cùng vẫn
một. Hành trình hạnh phúc vẫn ra đi.

Bùi Sỹ Nguyên

Read more...

Trả giá

9:15PM đường Minh Khai vắng vẻ, bon bon bon, xe ta bon bon ...

Tuýt, một bóng áo xanh nổi bật giữa khoảng tối u ám nhất trên vỉa hè. Xe bạn Nấm đc dẫn độ vào trong lề :sst: Cả con đường dài thế, có bao nhiêu là đèn thế mà các chú ấy lại chọn đúng chỗ tối nhất, chật hẹp nhất để mai phục.

- Giơ tay lên chào, miệng lí nhí cái gì đó thề là tớ cóc nghe đc chữ gì chỉ nghe khúc cuối cùng "cho xem giấy tờ xe" - ờ thì xem.

- Sao ko xuống xe đi em?

- Em mặc váy :spock:

- Lên xuống khó à, thôi ngồi cũng đc (chứ ko ngồi thì làm gì nhau) Chạy đi đâu nhanh thế em?

- Về nhà ạ.

- Nhà ở đâu em? (Cáu rồi nha, công lộ thôi mà làm gì hỏi nhà ngta ở đâu)

- Ở Bình Thạnh ạ (Nói chung thì cũng lịch sự chán)

- Lấn tuyến nhá (Ờ, biết rồi) Giữ giấy tờ đây nhá

- Ơ, giữ chi anh?

- Giữ hôm sau phạt chớ chi. (Cáu tập 2)

- Thôi phạt liền cho em đi

- Thế trăm rưỡi ... lí nhí lí nhí (khúc này tớ đoán là "ko biên lai" hay đại loại là giấy phạt gì đấy)

- Trăm thôi anh, em hết tiền

- Ờ thôi trăm cũng đc ...lí nhí lí nhí (khúc này tớ đoán là "đưa thấp thấp và khéo chút")

Móc bóp, lôi 100, xòe to ra, đưa. :ninja:

- Lần sau chạy chậm thôi nhe em.

- Ờ, lần này do ko thấy chớ thấy ngu gì chạy ngoài đó.

Thế đấy, cùng lúc với tớ là một anh nữa cũng bị tuýt còi vì lấn tuyến. "Bọn chúng" cả thảy 3 mạng, 1 ra thổi còi, một đứng giả vờ bận rộn với xấp biên lai và một đảm trách nhiệm vụ "ra giá - trả giá - thu tiền". Tớ dám cá là một đêm như thế "bọn chúng" bỏ túi ít nhất không dưới triệu đồng, đúng rồi, sắp tết rồi, vợ ở nhà thiếu tiền đi chợ mà lị.


:faint: :insane: :bomb: :furious:

Một mùa đông khác



Tạ Thanh Lan

Cuối cùng rồi ta cũng sẽ qua một mùa đông
Không có quá nhiều sự lựa chọn ngoài một tách trà gừng thật cay thật nóng
Ô cửa sổ quán quen mở ra một vòm trời rất rộng
Nơi đó, những cánh chim màu xám vụt lướt qua
Mau chóng như một giấc mơ không lành lặn

Read more...

Sinh nhật


Là một cụm từ ngày càng trở nên xa xỉ. Một ngày nào đó giật mình khi quên mất sinh nhật của một người mà đúng lý ra mình phải nhớ nhất sau ngày sinh của những người trong gia đình. Thảng thốt nhìn lại, chẳng lẽ mình vô tâm đến thế? Chắc là không rồi, vì vẫn còn nhớ hàng tỉ tỉ thứ khác mà đáng lẽ ra phải quên :zip:

Buổi sáng của ngày sinh nhật, trời xanh trong, gió lùa man mát và nắng thật đẹp nhưng điện thoại không có tin nhắn nào, YM cũng chẳng có offline, tự nhiên thấy cũng ... bình thường, chẳng mong chờ cũng chẳng thấy có cảm giác buồn, hình như đây cũng chỉ là một ngày như mọi ngày trong năm. Hôm qua đọc lại tin nhắn của 1 năm về trước "hùng dũng tiến về phía trước em nhé" lại cảm thấy vẩn vơ. Thì rồi em cũng đi về phía trước thôi sis ạ, nhưng hùng dũng hay lê lết thì ... thôi em không báo cáo đâu, mà chắc rằng sis cũng thừa biết là ntn, sis nhỉ ^^ Có cần phải đặt kế hoạch hôm nay sẽ làm gì không? Sẽ tự thưởng thức ngày sinh của mình như thế nào ko? Sẽ tự mừng mình bằng một món quà đặc biệt gì ko? Chắc rằng thôi không cần thiết. Vì 365 ngày vừa qua đã tự thưởng thức rất nhiều và cũng đã từng nhủ thầm bao nhiêu lần khi mua cho mình những thứ đồ đắt đỏ. Nhưng có lẽ hôm nay sẽ mua một ôm hoa hồng!

Sinh nhật, nghĩa là thêm một tuổi, nhưng chỉ có nghĩa vậy thôi, già hơn nhưng không đồng thời với lớn hơn. Vẫn cứ vậy, không có gì thay đổi, chỉ khác chăng là thêm một vết buồn ở khóe mắt. Vẫn ích kỷ, vẫn vô tâm, vẫn ham chơi, vẫn đỏng đảnh, vẫn ... và vẫn khao khát đc yêu thương!

Sinh nhật ... uh thì sinh nhật, vậy thôi mà!

02012009

Nhớ bạn bồ

Không phải nhớ bồ đâu nha, ý là nhớ thằng bạn của bồ mình í :D Uh, không dưng hôm nay trời lạnh lạnh, chả hiểu sao mà tự nhiên lại nhớ sực đến nó, mà nhớ nhiều nữa chứ. Dễ có đến mấy năm rồi chưa gặp lại, chẳng biết mặt mũi nó giờ sao, mà cũng không chắc là giờ có nhớ mặt nó không nữa.

Hồi đó, cũng tiết trời này này, lạnh lạnh kéo dài cho giáp tết là khoảng thời gian hay ho nhất của mình đấy. Và những ngày đó mình gặp "nó". Nó là bạn của bồ mình, một thằng bạn cực kỳ dễ thương vì thứ nhất là nó không cao như bồ mình (há há), thứ hai nó rất giỏi võ sắp làm võ sư (uhm uhm), thứ ba nữa là nó luôn luôn bênh vực mình mỗi khi mình bị bồ mình en hiếp. Chẳng hiểu sao mình với nó rất hạp nhau, có thể giỡn vô tư như mình (chứ không phải bồ mình) là bạn lâu năm của nó, khác hẳn với những đứa bạn khác của bồ mình, mí đứa này thì lúc nào mình cũng phải giữ một chút gì đó vì sợ bị "oánh giá", phù phù :right: Nó là nguồn đề tài bất tận trong những cuộc trò chuyện của mình với bạn bồ, nó bị lôi ra kể từ lúc còn mặc quần đùi tắm mưa :lol: cho đến lúc nó thành người nhớn :devil: từ chuyện nó đi thi đấu bầm mình bầm mẩy (hix hix)cho đến chuyện nó bị té xuồng khi về quê bồ nó :zip: Mà kể ra nó đểu cực kỳ í chứ. Từ lúc mình biết nó cho đến nay thì nó nói với mình dễ đến một chục lần câu "Lần này yêu thiệt rồi" nhưng cái lần yêu thiệt dàiiiiiiiii nhất của nó kéo dài được chừng đâu 6 tháng :faint: Đấy, hôm trước gặp bồ mình, bồ mình ngậm ngùi thông báo là nó lại "yêu thiệt" lần thứ n+1 nữa rồi, chẹp chẹp, tội nó long đong, thân trôi nổi qua bao nhiêu là bến nước rồi mà vẫn cứ bập bềnh mãi. Nó cứ bảo mình rằng mai mốt phải làm sui với nó, nhớ có lần nó suýt được lên chức, mặt mũi tái mét thế mà vẫn nhe răng ra cười bảo con nó là con trai, mình phải làm sao có con gái để con nó cưới con mình :no: Cứ mỗi lần năm qua tết đến là nó lại hỏi hoài mình có về quê bồ mình (cũng là quê nó) chơi không, và nó lại ngồi vẽ ra cho mình bao nhiêu là viễn cảnh tươi đẹp khi mình về quê nó, nào là nó sẽ dẫn mình đi chơi, đi ăn rồi lại còn bao nhiêu là thứ hấp dẫn. Ấy vậy mà khi mình về thì nó lại chỉ xuất hiện được vài lần, 1 lần dẫn đi quán café ruột của nó (là quán mà nó đang tăm tia một em ở đó đó), 1 lần dẫn về nhà nó - ở nhà nó cũng vui, có gì đó hay ho lắm mà lâu quá mình quên mất rồi, hết dzồi đó, hum sau nó chuồn đi mất dạng :frown:

Bây giờ, nó với mình cách xa hàng mấy trăm cây số, đôi lúc mình nhớ nó, chả biết nó có nhớ tẹo nào đến mình không nhỉ, cũng chả biết khi nó gặp bồ mình có có hỏi mình "còn sống hay đã die" không nhỉ, hix hix. Hồi xưa í, dzui, bi giờ buồn hơn hồi xưa hix hix.

Note: "bồ" = cựu bồ (hix hix)

Chạng vạng

Là thời khắc chuyển giao giữa ngày và đêm, ở nơi đó có ánh sáng nhập nhoạng còn lại của mặt trời và một chút ảm đạm lạnh lẽo của buổi về đêm. Hay đó cũng chính là lằn ranh phân chia giữa cái thiện và cái ác, có khi nằm trong những cá thể khác biệt nhau, nhưng đôi khi chỉ nằm trong một bản thân con người, đó chính là điều đau đớn nhất. Cái ranh giới ấy mong manh lắm, chỉ chực đứt phăng đi trong giây lát và để duy trì được sự thánh thiện cần phải có một bản lĩnh_chiến thắng chính bản thân mình.

Đó là "lời bạt" của bạn để dẫn đến quyển truyện ngày hôm nay - Chạng Vạng - một tác phẩm đã đẩy Harry Potter lừng danh xuống hạng 2 trong những tiểu thuyết ăn khách nhất thời đại. Tuy nhiên, nội dung chính của tác phẩm này lại xoay quanh câu chuyện tình cảm của một cô bé tuổi 17 với cậu bạn học chứa những tình tiết lãng mạn có thể làm xao xuyến những cô cậu học sinh và có thể khiến những ai đã qua rồi thời lãnh mạn được một dịp nhìn trở lại về quá khứ của mình, khe khẽ cười hoặc suýt xoa tiếc nuối.

Read more...

Giấc mơ con đè nát cuộc đời con



40D Kit 18-55 IS + fix 85/f1.8

Đà Lạt - bồ công anh

Bỗng dưng một ngày ngột ngạt.
Bỗng dưng một ngày muốn rời xa tất cả.
Bỗng dưng một ngày tìm về nơi xứ núi. Hành trang đơn giản chỉ là một mình ta với ta.
Ngày đó, Đà Lạt đón ta và bạn.
Hôm nay, ta chào Đà Lạt bằng một hơi thở dài trong sương sớm giăng tràn mặt hồ xuân hương xanh biếc.
Và cũng thế... Đà Lạt êm ả, và ...

Đà Lạt mùa này thật nhiều bồ công anh. Bồ công anh nở vàng khắp lối đi, sáng bừng vạt cỏ dại. Những quả bồ công anh trắng muốt, mong manh rung rinh trong nắng, trong gió. Bồ công anh chen cùng những cụm xuyến chi trên lưng chừng dốc. Chúm môi thổi những cánh bồ công anh chấp chới, hy vọng những niềm khắc khoải rồi cũng sẽ bay đi, bay đi ...

Read more...

Trời không thương người hiền >.<

Đầu tiên - tớ là một người hiền. Mở đầu thế này chắc có người nhíu mày, nhăn trán thậm chí phá lên cười, tuy nhiên, thói đời thường hay ganh ghét, bởi thế tớ ko chấp, nhắc lại, tớ là một người hiền. Vậy mà đáng thương thay, trời chẳng bao giờ rủ lòng thương tớ.

Số là thế này, tính từ ngày tớ bắt đầu làm quen với hai mảnh ve chai trên mũi đến nay đã được hơn năm rồi, tớ rất siêng năng trong vấn đề lau chùi kính, ý tớ bảo hai mảnh ve chai í, còn cái gọng thì bản thân nó bé tẹo nên gì tớ chùi chùi vào vạt áo là xong ngay. Mà ko lau sao đc, kính mà mờ là y như rằng tớ quáng, cho dù tớ chỉ cận có 1 độ 75 ah (khó hiểu ghê gớm). Thế đấy, vậy mà cứ hễ lần nào tớ lau sạch bóng là y như rằng trời sẽ mưa - có chán không cơ chứ, đúng lý ra tớ đã mua loại chống nước nhưng loại chống nước thì không chống chói được mà tớ thì cả ngày ngồi trên máy tính, vì vậy tớ cần chống chói hơn, hix hix. Thế là lúc nào tớ cũng phải thủ sẵn mảnh khăn trong túi xách :irked:

Read more...

January 2009
S M T W T F S
December 2008February 2009
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31