Sticky post
Thursday, September 27, 2007 3:56:32 AM
Nắng thủy tinh
Sau mưa sẽ là gì?
Đôi khi sẽ vẫn cứ là những vầng mây u ám, bầu trời xám xịt, mặt đường sũng nước, ướt át và ... lạnh!
Nhưng đôi khi trời sẽ lại xanh trong, vầng dương sẽ hé dạng và ... nắng!
Những tia nắng sau mưa mỏng manh, sáng bằng thứ ánh sáng trong vắt như pha lê, len qua những cơn gió run rẩy để rồi khẽ nép mình trên những phiến lá còn ướt đẫm mưa - xin được gọi tên cái nắng ở giữa những phút giây giao thoa màu nhiệm đó là Nắng Thủy Tinh.
Em qua công viên bước chân âm thầm
Ngoài kia gió mây về ngàn
Cỏ cây chợt lên màu nắng
Em qua công viên mắt em ngây tròn
Lung linh nắng thủy tinh vàng
Chợt hồn buồn dâng mênh mang
Cái thứ "nắng thủy tinh" đẹp mượt mà nhưng sao vẫn man mác buồn. Những mảnh thủy tinh trong suốt ấy không bao giờ giữ được lâu, chỉ thoảng qua trong phút chốc, để hồn ngỡ ngàng nhận ra màu xanh trong ánh vàng lung linh, lúc đó chỉ còn biết xoè tay ra để hứng lấy những giọt nắng vô thường và nghe tim mình rung lên nhè nhẹ. Tia nắng dịu dàng tan mau như giọt mật tan trên bờ môi êm ái!
Chỉ là tan - không bao giờ là vỡ!
Sticky post
Monday, October 30, 2006 10:00:54 AM
Bình ... loạn ;), Thơ ... thẩn :D
Hạnh phúc là một chuyến đi. Hành trình nào cũng có đích. Em
và một nỗi buồn đứng lại, nhưng Hạ vẫn trở gót theo mùa và
chờ đợi ích chi?
Tình yêu đã làm gì để em đỏ mắt? Hãy bỏ cái ra đi ra phía
ngoài sự thật, để nắng đốt nồng nàn và gió gọi tên. Để phố vẫn
cong trong mắt chiều lên.
Đừng tin vào lãng quên như một người tri kỷ. Nhiều con đường
không có trong lý trí. Một em với một em bằng cuối cùng vẫn
một. Hành trình hạnh phúc vẫn ra đi.
Bùi Sỹ NguyênRead more...
Monday, November 28, 2011 10:24:20 AM
Có nhiều cái tưởng chừng như được rồi lại mất đi - buồn nhưng chỉ là "biết vậy", không còn cảm giác thất vọng nữa, và mặc kệ. Những câu hỏi tại sao lại xoay vòng, xoay vòng - cũng chẳng buồn đi tìm câu trả lời nữa. Uh, mình như vậy đấy! Thấy đời nhạt quá!
Mong một mầm xanh nhưng ... trong suốt cuộc đời chưa bao giờ chữ "nhưng" có một ý nghĩa tốt đẹp. Tại sao mình lại chỉ có một mình - bao giờ cũng vậy? Giá như yếu ớt hơn, tiểu thư hơn, đài các hơn! Giá như thay cafe bằng nước cam hoặc sữa chua chẳng hạn. Thì có tốt hơn không?!
Không làm đc như vậy vì nếu như vậy thì mình chẳng còn là mình nữa, vì vậy chỉ còn cách im lặng và mặc kệ cái gì đến rồi sẽ đến nếu có, chẳng thiết tha gì nữa. Cuối cùng thì cũng chỉ đến thế mà thôi!
Saturday, August 27, 2011 12:46:30 PM
Nắng thủy tinh
Dạo này có nhiều sự thay đổi, dường như người ta đang bị cuốn vào một cái gì đó - nếu là dân ktế học chắc sẽ gọi là khủng hoảng hay kinh tế thị trường hay lạm phát hay gì gì nữa ai mà biết. Rock xưa giờ đã là một ngôi nhà khang trang, sang trọng, cũng chả muốn đi đâu khác, cũng ít cập nhật thêm, cứ nhai đi nhai lại những bài đã cũ, café cũng lâu rồi chỉ đi ngang, nhìn mà không muốn bước chân vào nữa.
Uh thì là café, nhớ cái hồi năm nẳm, 3 đứa như con nít chờ trăng lên ở một quán café êm đềm hương nguyệt quế với bánh trung thu, với bong bóng bay và với những tiếng cười. Chắc cũng cái hồi năm đó, ít khi có quán café nào mới mở mà vắng bước chân của nhóm NBTP, đôi khi chỉ là ghé vào, lượn qua lượn lại, chê ỏng chê eo rồi kéo nhau sang chỗ khác.
Uh thì là café! Là cái quán nhỏ thơm mùi phong nguyệt mộc. Nơi mà một ngày đẹp trời cười tủm tỉm bên khung cửa kính với những trò nghịch của nhóc Nicolas. Nơi mà những giọt nước mắt đong đầy trên mi. Nơi mà bàn tay nắm lấy bàn tay. Cái thời ấy...như người độc hành giữa sa mạc cằn khô, sẵn sàng đánh đổi tất cả - đôi khi cả lòng tự trọng - để hứng lấy vài giọt yêu thương hiếm hoi nuôi sống trái tim thoi thóp thở. Để rồi mắt hoa lên vì ảo ảnh, nhìn đám cỏ úa ven đường mà cứ ngỡ là đảo lành ngọt mát, thấy cành khô khẳng khiu mà ngỡ là cổ thụ xanh um. Không đổ lỗi cho ai được, chỉ biết buồn cho số phận chẳng bao giờ có được chút cơ may!
Mà thôi, gió có bao giờ dừng lại được đâu, cứ phải đi hoài đi mãi, khi nào chân mỏi gối chùn lại tạm ghé vào đâu đó rồi lại tiếp tục hàng trình. Gió sẽ không còn là gió chỉ khi nào nơi đó đủ yêu thương. Nơi nào?!
Saturday, August 6, 2011 4:14:28 AM
Chuyện nhà mình
Đời thuở nhà ai từ lúc cưới đến cả năm sau vẫn chưa bước chân về nhà chồng lần nào! Ai cũng ngạc nhiên, nhưng đó là sự thật. Từ lúc gọi là dâu đến giờ dâu chưa từng phải làm dâu lần nào, cũng tự nhận rằng mình thật là sướng. Lâu lâu dâu gọi điện thăm hỏi sức khoẻ, có người nhà ra thì dâu lại gửi ít quà, chả đáng là bao nhưng được cái cũng vừa ý bố mẹ chồng vì phải cất công đi tìm kiếm. Rồi dâu nhận lại được những món quà quê, những hành những tỏi, những thứ mà chồng của dâu rất khoái khẩu mà dâu chả tìm đâu ra được ở đất SG này (có thể vì dâu ứ chịu đi tìm í mà).
Rồi mẹ chồng (MC) vào "nghỉ dưỡng". Lần đầu tiên dâu ở với MC một thời gian dài đến thế. Ban đầu dâu cũng run, chả biết phải làm thế nào cho phải phép.
Ngày đầu tiên, MC vào lúc dâu đi làm, chồng dâu ra đón chứ dâu cũng chả cần phải đi, chỉ về nhà vào lúc tối mịt. Anh chồng của dâu sang nấu ăn, dâu chỉ phải dọn dẹp rửa chén. Trước ngày MC vào, dâu sợ MC ở quê, không quen sử dụng các loại sữa tắm đủ mùi của dâu nên lọ mọ đi mua xà bông cục ngờ đâu đến tối MC đi tắm, hỏi dâu "sữa tắm đâu con", dâu mới ớ người ra - MC cũng sành điệu như ai!
MC vào - bỗng nhiên "nhiệm vụ" lau nhà của chồng được chuyển giao sang tay MC. Dâu xách giỏ đi làm buổi sáng, về đến nhà vào buổi tối thì nhà cửa đã tinh tươm. Các loại vật nuôi trong nhà cũng được MC chăm sóc chứ chả phải đến tay chồng. Quần áo MC mặc xong thay ra, dâu bảo "mẹ để con bỏ vào máy giặt luôn thể", MC không chịu, tự mang thau chậu giặt lấy, dâu chỉ việc mang phơi, lại còn cười hắc hắc với chồng "mẹ bẩu vc chúng mày cả tuần mới giặt đồ một lần, giặt chung với chúng mày dơ hết quần áo mẹ".
Bình thường mỗi sáng, dâu dậy sớm nấu đồ ăn sáng cho vc ăn xong mới đi làm. MC vào - bỗng nhiên dâu thấy buồn ngủ nhiều hơn hẳn. Sáng sáng đã nghe lách cách dưới nhà, đến lúc dâu mò dậy tắm táp chuẩn bị đi làm thì đã nghe mùi xôi nếp thơm phưng phức khắp nhà. MC bảo "mày phải dậy sớm hơn nấu đồ ăn, vc cùng ăn rồi hẵng đi làm, ăn sáng ở nhà, đồ ngoài hàng không tốt cho sức khoẻ" - dâu đổ "tại có mẹ vào"!
Sáng, MC thấy dâu lấy cơm mang theo cho bữa trưa, MC bảo "ăn như mèo". Chủ nhật, MC đi chợ với dâu, MC chọn xương còn nhiều thịt, bảo dâu lọc thịt ra, làm thịt ram mặn cho dâu mang đi làm. Bữa tối xong, MC nhìn nồi cơm, bảo "thế là mai chả đủ cơm mèo" - dâu ớ người ra rồi chợt hiểu - MC quan tâm đến thế! Tối thứ 6, MC lại bảo "mai phải nấu thêm cơm mèo" - dâu cười há há "mai mèo về ăn trưa"!
Còn 3 ngày nữa MC về, dâu trở lại với ngày thường, hết được "nghỉ phép", chỉ trông đến đợt sau MC lại vào "nghỉ dưỡng"!

Wednesday, July 27, 2011 6:11:37 AM
Nắng thủy tinh
Trời mát dịu dàng, không có nắng như mọi ngày. Không khí trở nên dễ chịu hơn. VP giờ nghỉ trưa im ắng, chỉ còn vang vọng tiếng piano thánh thót rơi từng nhịp chầm chậm. Lại nhớ những ngày xưa!
Cái ngày có thể gọi là không thể sống nếu thiếu âm thanh ở bên cạnh, lúc thì ồn ào với rock, lúc lại lắng đọng với saxophone, có đôi khi lại trầm tư với Trịnh. Tóm lại là không dám mở mắt ra để nhìn thẳng vào nỗi đau mà cứ phải dùng một bức màn che phủ lại rồi lấy hết sức can đảm để vén từ từ lên. Uh, những cái ngày mà vẫn còn sợ lắm khi nhớ lại. Nhưng dẫu cho vui cho buồn, cho đau đớn hay hạnh phúc thì đó cũng là những gì đã trải qua, có thể gọi tên là kinh nghiệm.
Những ngày xưa cũ ...!
Và những ngày hôm nay ...! Tất cả đều nhẹ tênh, những nỗi lo toan thường nhật của một người phụ nữ rốt cuộc rồi cũng đến, gạt bỏ sang bên một tâm hồn thường hay "không ở dưới đất" - vậy mà vui, vậy mà buồn - những niềm vui nỗi buồn đơn giản, và cũng không phải suy nghĩ tại sao buồn, vì sao vui, tất cả đều có lý do rất rõ ràng. Chồng bất chợt ghé cty đón đi ăn trưa - vui! Giận nhau - buồn! Vậy đó!
Ngày hôm nay, điện thoại vẫn còn lưu rất nhiều bài rock ưa thích của một thời, thỉnh thoảng cao hứng cũng mở Trịnh ngồi nghêu ngao hát bên chồng, hôm khó ngủ cũng dỗ giấc với Kenny G... nhưng không còn suy nghĩ nữa. Hết rồi những tối ngồi một mình trong góc quán, hết rồi những giọt nước mắt bỗng nhiên rơi vào tách café không đường đắng ngắt.
Trời mát dịu, giọt piano thánh thót và lòng mình êm ả!
Thursday, March 3, 2011 4:33:14 AM
Nắng thủy tinh
Thôi, cái facebook bị chặn rồi, lọ mọ về lại nhà cũ vậy. Từ dạo có cái facebook thì siêng up hình đi chơi, lâu lâu lại than thở vài câu trên status, chọc người này, ghẹo người kia, rồi lại update được thông tin của nhau, dù không liên lạc. Bây giờ thì chặn rồi, có mấy cách vô được nhưng phiền quá, không đam mê đến độ đó, thôi, nghỉ chơi.
Sau thay đổi lớn nhất của cuộc đời thì lại sắp bước qua một thay đổi nữa trong công việc. Mọi người ngạc nhiên, không phải vì sao tự nhiên mình đi, mà vì sao mình lại có thể ở đó lâu như vậy

Bao giờ mình cũng đều có quan điểm rằng chỉ trừ áp lực công việc mới có thể ảnh hưởng đến mình, còn ngoài ra không bao giờ mình muốn rời bỏ một nơi đã khá gắn bó. Tuy nhiên, với những áp lực vớ vẩn mà mình không thể tìm ra được nguyên do lại ảnh hưởng đến công việc, thế là thôi, đành phải nói lời chia tay.
Sau đám cưới, cuộc sống trở nên đơn giản hơn và nhờ thế mà hạnh phúc, dù lo toan nhiều hơn, cũng còn cãi nhau í chứ nhưng cũng hiểu nhau nhiều hơn (chả biết có iu nhau thêm đc tẹo nào không nhỉ). Đôi lúc cảu nhảu càu nhàu nhưng đôi lúc cũng rất hài lòng với lựa chọn của mình.
Giờ ... mong em bé ^_^
Tuesday, September 28, 2010 6:23:56 AM
Nắng thủy tinh
"Có một ngôi nhà cuối lối rẽ thời gian
Một lần trong đời mình hẹn nhau đã đến"
Dù không hẹn ước nhưng cuối cùng rồi chúng ta cũng đến được một nơi thuộc về chúng ta, anh nhỉ!
Cưới - không phải là anh cưới em mà là hai đứa cưới nhau, cùng xếp lại tất cả mọi thứ lại ở phía sau lưng và cùng chung tay xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình. Những lo toan, tất bật, những va chạm chưa bao giờ gặp phải khiến chúng ta không khỏi có đôi lần cáu gắt với nhau, nhưng rồi cũng qua đi, khi quyết định cưới nhau thì đó là một quyết định vào lúc sáng suốt nhất và không bao giờ chúng ta để cho những vụn vặt làm thay đổi quyết định đó.
Cưới - không hẳn là phải thay đổi, cả anh và cả em. Vẫn còn đó một chút nuối tiếc khi nghĩ về kế họach Hà Nội mùa thu không thành, vẫn xao lòng trước một cành hoa sữa trắng muốt, vẫn nhâm nhi ly café mỗi sáng và còn nhiều thứ khác không hề thay đổi. Có chăng thời gian dành cho mình không còn nhiều như trước nữa. Không đủ thời gian để nhàn nhã ngắm ánh ban mai xuyên qua kẽ lá, không đủ tập trung để đọc một lèo quyển truyện dày cộp ... nhưng đủ thời gian để mày mò tự học photoshop để làm đủ mọi thứ linh tinh với đống ảnh cưới.
Cưới - sẽ có bao nhiêu điều chờ đợi ở phía trước, bất chợt thấy rằng mình ... lo quá, biết rồi liệu mình có đủ sức vượt qua tất cả để tròn duyên nợ vợ chồng?!
Tuesday, August 24, 2010 11:10:36 AM
Nắng thủy tinh
Những lúc như thế này Nó lại nhớ quá những ngày xưa. Ngày mà Nó có một người ngồi bên cạnh, Nó im lặng và người đó cũng im lặng (vì Nó đã giao ước thế), chỉ ủ bàn tay Nó trong đôi bàn tay ấy ấm áp. Cho dù rằng tất cả đều là trò chơi của Nó (hay cũng của cả ngta) thì Nó vẫn thích cái cảm giác một_nửa_một_mình ấy và Nó thích cái cách mà ngta chia sẻ với Nó - im lặng và chờ đợi.
Trò chơi - hôm qua Nó buồn, buồn đến đỉnh điểm vì có người giống Nó, gợi lại trong Nó những ngày tháng đó và Nó sợ, sợ vô cùng nếu phải quay trở lại. Không phải vì sợ không tìm được một trò chơi mới, mà sợ rằng sau mỗi trò chơi Nó lại vụn vỡ ra thêm một chút nữa
Người ta đang đẩy dần Nó ra - chị bảo Nó rằng giai đoạn này khó khăn và dễ giết chết tình yêu lắm! Nó biết thế và luôn luôn tránh những hành động, lời nói quá đáng có thể dẫn đến đổ vỡ, nhưng những điều nhỏ nhặt trong đầu Nó cũng tiềm ẩn nguy cơ tương tự. Nhưng Nó không quá sành sỏi và cứng rắn để vượt qua, cuối cùng Nó cũng chịu thua bản chất của Nó và tất cả đều không được thông cảm. Ngta bảo rằng Nó tự gây áp lực cho Nó, nhưng nào Nó muốn như thế, cảm giác ngột ngạt đè nặng lên Nó, cảm giác ghen tuông, ích kỷ và hàng lô hàng lốc những cảm giác phụ nữ khác Nó đang phải gánh chịu một mình, có cái Nó tự kiềm chế nhưng có cái Nó đành thúc thủ. Nó ghét nhất là phải đi lục lại quá khứ, nhớ đến quá khứ là một điều hoàn toàn khác với việc đi lục lại nó. Những cảm giác, những nhận biết và nhiều thứ khác trong quá khứ mà Nó cần nhìn lại bằng đôi mắt mở to tỉnh táo. Nhưng ... tất cả bây giờ chỉ là màn sương thôi, Nó không nhìn thấy được gì cả - kể cả để trả lời câu hỏi rằng ngta có yêu Nó hay không!
Nó chợt nhận ra rằng Nó khao khát được làm một người bình thường như những ng khác, ít suy nghĩ đi và ít tự hành hạ bản thân bằng những suy nghĩ đó. Có một dạo Nó cũng làm được như thế, Nó nhẹ nhõm, thoải mái và mừng thầm. Nhưng thời gian đó không kéo dài, áp lực của cuộc sống lại ném Nó trở lại vào cái Nó đã từng thoát khỏi, người bên cạnh Nó không hiểu và không giúp Nó, tất cả đều trách Nó, càng vùng vẫy, Nó lại càng lún sâu.
Dẫu Nó biết rằng trên đời này không có gì là hoàn hảo và cuộc đời không chỉ có màu hồng nhưng có cần phải đối xử với Nó lãnh đạm và không bao dung như thế?!
Thursday, August 19, 2010 2:53:54 AM
Nắng thủy tinh
Lại nghe phong phanh đâu đó là HN sắp vào thu. Năm ngoái còn hí hửng mong chờ bao giờ cho đến tháng 10 năm sau, bây giờ thì sắp tháng 10 rồi đó, vậy mà đành ngậm ngùi tiếc nuối, bao nhiêu dự định đành phải xếp lại, dành phần ưu tiên cho những điều sắp đến.
Vậy mà ... buồn! Nhiều thứ buồn. Đâu phải mới ra đời, mới vấp phải thực tế đâu, vậy mà khi đụng phải vẫn cứ buồn và rốt cuộc rồi cái gọi là niềm tin vốn dĩ đã mong manh nay lại càng trở nên mỏng như tơ trời. Chặng đường sắp tới còn dài lắm, còn chông gai lắm, liệu có đủ khả năng để nhìn thấu đáo và nhận biết kỹ càng?!
Có nhiều thứ phải lo và thấy mệt mỏi. Cảm giác như tất cả đều chỉ có một mình, cảm thấy đuối, cảm thấy không được đền đáp và cảm thấy rằng mình dường như đã quên đi mình ở đâu đó rồi.
Chủ nhật này đi café và vùi đầu vào quyển truyện nha, rồi lại đc nhìn cái nắng nhảy múa lung linh ngoài song cửa và rồi quên đi tất cả những thứ "phải" đã đang và sẽ diễn ra trong cuộc đời!
1 2 3 4 5 ... 31 Next »