Wednesday, 7. October 2009, 05:42:52
Mùa thu đã ùa vào tháng 10 bằng những cơn gió mát xen cái lạnh của mưa và những đám mây bồng bềnh, bầu trời dường như thấp hơn, trầm tĩnh lạ! Từ dạo thu về chưa thấy đóa hoa cúc nào, cũng chưa dám mua "mùa thu mắt nâu", sợ khi nhìn vào cái hun hút sâu ấy thì ít mà ngại nhỏ bạn cùng phòng trêu mình sến thì nhiều

Bên vệ đường Trương Định, những đóa hồng vẫn nằm ngoan ngoãn bên cạnh xấp báo, cũng không dám dừng lại mua ... vì sao cũng chẳng biết vì sao, hay có lẽ lại quan niệm hoa hồng chỉ dành để tặng nhau chứ không phải là một loại hoa có thể mua_một_mình được. Nhớ ... một ngày xa xưa nào đó, có một đóa hồng nhung thắm sắc đỏ trao tay nhau trong thang máy! Nhớ ... cũng một ngày nào đó, có đóa hồng phấn phơn phớt nhẹ nhàng trong một chiều đi đón gió! Ngày từng ngày, đi về trên con đường rợp bóng cây đó, mùa lại qua mùa, tiếp nối nhau, và mình cũng vẫn là mình như thế, mình không hề thay đổi và cũng không thể nào thay đổi. Một cơn gió lùa qua, lao xao vòm cây phía trên cao, lao xao cả lòng mình!
Ngày ... không xa lắm, sự "một mình" nhẹ nhàng và thanh thản. Café một mình! Dạo phố một mình! Xem phim một mình! Đọc truyện một mình! Và khóc một mình nữa! Ngày đó nỗi nhớ đong đầy, nhưng đơn thuần chỉ là nỗi nhớ, đơn giản vì có muốn làm gì cũng không được, hay đúng hơn là mình chỉ cho phép nó nằm trong giới hạn là nỗi nhớ mà thôi. Khi vui thì tí tởn xách bạn bè rong ruổi. Khi buồn sẽ là một nỗi buồn đến tận thẳm sâu, lúc đó lại tìm một hốc nào đó trốn tạm, vài ba ngày rồi lại trở về với thực tại. Bao nhiêu khó khăn, gút mắc trong cuộc sống, trong công việc, trong cả tâm hồn chẳng vẹn nguyên của mình được gói gọn, dồn nén và cất giấu vào một góc, tự loay hoay, mày mò gỡ từng nút thắt, rồi cũng qua! Tất cả chỉ một mình, không sẻ chia!
Ngày ... bây giờ, sự "một mình" không còn nhẹ nhàng và thanh thản nữa. Thỉnh thoảng vẫn café một mình! Đương nhiên đọc truyện một mình và khóc một mình! Nhưng những việc đã làm một mình trước kia giờ bỗng dưng trở nên xa lạ quá! Có lẽ vẫn có thể xem phim một mình, vẫn có thể đi dạo một mình, có thể hết đấy chứ, nhưng ... cảm giác đã khác xưa, hụt hẫng và chông chênh! Và nỗi nhớ ... nếu ngày xưa nỗi nhớ có thể là vô biên, vô hình, có thể đau đáu, có thể phảng phất, vương vương, còn bây giờ, nỗi nhớ hữu hình, có nhiều hơn một điều bỗng nhiên xen vào những suy nghĩ của mình, muốn không cũng không thể. Đôi khi thấy mình bất lực!
Lần thứ n lại sắp xếp cuộc đời mình! Cuộc đời vốn dĩ không đơn giản và khi càng sắp xếp lại càng thấy nản lòng. Sẽ phải sắp xếp như thế nào và bằng cách nào đây? Liệu rằng rồi mình có thể đổi thay? Không có lý do gì để phải rơi nước mắt, vậy mà thèm kinh khủng một bờ vai, một vòng tay, lặng yên thôi, lặng yên để tựa vào và khóc!
Có thật sự là chốn Bình Yên?!