Skip navigation.

Log in | Sign up

Posts tagged with "Đi chơi ký sự ^^"

Lý Sơn - Đà Nẵng

Một lịch trình không hề có trong kế hoạch, ngày hôm trước còn tí ta tí tởn với cái lịch ăn chơi hoành tráng, ngày hôm sau đã send gấp một email sorry và vác balô lên đường. Lần đầu tiên đi xe trên một chặng đường dài đến thế - Sài Gòn - Quảng Ngãi, khởi hành từ 2g chiều và đến nơi vào lúc 6g sáng. 12g rời khỏi công ty, chạy về nhà, ăn vội bữa trưa rồi tức tốc chạy qua điểm hẹn, nhìn đống hàng ngồn ngộn trên chiếc xe ba gác mà thương Anh quá, kế hoạch tới lui sao mà cuối cùng chỉ có mỗi mình Anh lên đường, thôi thì đi theo vậy, đỡ đần được phần nào hay phần đó. Xốc lại balô trên vai, tay xách túi (lúc đó còn chưa biết là đựng tiền đâu, xông xênh lắm), lóc cóc chạy đến bãi đậu xe, hix, xe chỉ chờ mỗi mình nữa là khởi hành. Nhà xe Chín Nghĩa - nghe tên hoài mà hồi giờ đâu có đi, cũng khá chu đáo, xe phục vụ cơm chiều, ăn sáng, café hẳn hoi, có cả bàn chải đánh răng nữa, rất ổn với cái giá 220k, tuy nhiên chỉ đc đi xe ngồi thôi vì nếu đi xe giường nằm thì lại sợ trễ mất chuyến tàu ra đảo.

6g sáng, mưa lất phất, trời Quảng Ngãi mây mù, dòng sông Trà hôm nay mực nước cao hơn lần ghé trước, núi Ấn lờ mờ trong mây, trong mưa. Lại đi qua con đường mình đã đi qua, không có gì đổi khác, vẫn nhớ từng khúc quanh, ngã rẽ, những viên đá dọc đường đến cảng Sa Kỳ cũng vẫn nằm nguyên nơi cũ.

Read more...

Thailand - P2

Mới ngủ đó mà trời đã sáng nhanh thế, điện thoại reo vang tiếng chuông báo thức, em Chi đã dậy trước, đang rửa mặt rồi, tớ còn nán lại trên giường thêm tí tẹo nữa (nghĩ một tí về người ở nhà cho đỡ nhớ í mà) rồi cũng phải thò chân ra khỏi chăn thôi. Khiếp, tối qua đã chỉnh máy lạnh xuống mức low rồi mà 2 chị em run lập cập, giờ phải tắt đi mới xuống giường nổi. Việc đầu tiên là tớ chạy ngay đến cửa sổ, vén màn và ngắm cảnh vì đêm qua đến khách sạn thì đã tối rồi, đâu thấy gì phía bên ngoài nữa. Trời vẫn còn vương một màn sương mù mờ ảo, phía đằng đông mặt trời đã chiếu những tia nắng ấm áp soi sáng vạn vật. Dưới đường, những làn xe hơi đã bắt đầu náo nhiệt cho một ngày làm việc mới, hy vọng hôm nay và cả những ngày lưu lại ở Thái không phải thưởng thức đặc sản của Bangkok - kẹt xe!



Điều đặc biệt đáng nói ở Bangkok so với Sài Gòn là hệ thống giao thông khá phát triển. Những đoàn xe tiếp nối nhau trong trật tự, ở Thái Lan không có thói quen bấm còi xe vô tội vạ và dường như rất hiếm gặp cảnh sát giao thông cũng như tiếng còi xe cấp cứu.

Read more...

Thailand - P1

Sau rất nhiều lời năn nỉ, ỉ ôi, kể cả hăm doạ, tớ bắt đầu đấu tranh, giằng xé ... nền tài chính mỏng manh của tớ và cuối cùng thì tớ cũng bám càng cùng các anh chị ở cty cũ đi Thái. Cuộc hành trình sẽ kéo dài 5 ngày 4 đêm, bắt đầu bằng chuyến bay lúc 6g30. Nghe lời hăm dọa của chị Hồng, mới 3g30' tớ đã phải vội vã rời công ty, vác balô lên đường, thế nhưng tớ nào có bị kẹt xe đâu, ngồi taxi có một tẹo là đã đến sân bay rồi, nhìn quanh quẩn chẳng thấy ai cả, ơ, thế ra tớ là người đến sớm nhất cơ đấy. Rồi mọi người cũng đến đông đủ, lại xảy ra sự cố - có người bỏ quên passport ở nhà - thật là hết biết luôn, đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần, vậy mà vẫn quên! Cả đoàn rồng rắn, í ới kéo nhau vào check in, tranh thủ thời gian, tớ kéo chị Bình dạo một vòng các shop nước hoa trong duty free, chẹp, thơm ơi là thơm, ghiền ơi là ghiền ^^ Ngắm chán, đành phải xuống phòng chờ máy bay thôi chứ sao, những tiếng thở dài não nuột xuất hiện khi nghe tin chuyến bay bị delay đến 7g. Ôi, cái bụng tội nghiệp của tớ đã bắt đầu réo, làm gì đây, làm gì với cái bụng đói meo bây giờ - cũng may là các chị chuẩn bị sẵn thịt chà bông và bánh mì, chao, bỗng dưng hôm nay bánh mì chà bông ngon lạ lùng! Trời tối dần, tối dần, cuối cùng thì cũng được lên máy bay. Nhắn một tin nhắn cuối cùng rồi tắt điện thoại - giống như là cắt đứt một sợi dây liên hệ, tự nhiên lại thấy lo lo, nao nao trong dạ. Cánh máy bay chao nghiêng, Sài Gòn về đêm rực rỡ muôn sắc màu, rộn ràng và nhộn nhịp, giống như một đêm nào đó tớ cũng đáp máy bay xuống SG về đêm - về với ấm áp, còn giờ đây những ánh đèn lung linh kia đang vẫy chào tớ đấy, bao nhiêu niềm vui còn đang chờ tớ phía trước, thôi quên đi tất cả những bộn bề, lo toan để hòa mình vào những tiếng cười vui, nhé!

Read more...

Ngày đi

Sau trận Tiền Giang tuần trước, thừa thắng xông lên, bạn Nấm lại tiếp tục vác balô đi bụi bằng xe máy, lần này đi xa hơn nhé và cũng hoành tráng hơn về mặt thời gian lẫn tài chính nhé.

Ngày 4/9, sau một giấc ngủ dài ... không biết trời trăng gì nữa, bạn Nấm thức dậy lúc 4g30 rồi nướng đến tận 5g kém mới chịu dậy và khi kim đồng hồ chỉ 6g đúng là bạn Nấm thắng kít trước cửa nhà bạn Tròn Vo, úi, bạn í vẫn còn chưa chịu dậy nữa cơ đấy. Thế là bạn Nấm phải ngồi ngáp vắn ngáp dài chờ Tròn Vo thu xếp đồ đạc. Khi mặt trời đã mọc cả sào rồi Tròn Vo mới từ tốn bước chân ra khỏi nhà và thẳng tiến tới ... tiệm bán đồ câu, bạn Nấm thở dài đánh thượt một cái khi nhìn 2 cái cần câu dài ngoằng đc buộc chặt vào xe. Sau 2 ngày mưa tầm tã, hôm nay trời nắng đẹp, vàng ươm và xanh một màu mây, Tròn Vo đắc ý lắm "đi đâu là nắng đến đó mà", chả bù cho bạn Nấm đi đâu là mây đen kéo tới đó hix hix, tủi thân ghê hà.

Thứ 6, 6g30 sáng, đường đã đầy người, thẳng tiến phà Cát Lái. Đường hơi lạ vì lâu lắm rồi Nấm không đi Vũng Tàu mà, đâu có nhớ đường nữa, thôi thì phó mặc số phận cho Tròn Vo vậy. Qua phà, Tròn Vo nhìn nhìn ngó ngó một lúc rồi tấp vào một quán phở đông đông trên đường, hix, lại ăn phở, mình đâu có thích ăn phở đâu kà. Nhưng đỡ được một chút là khi mình ra xe lấy khăn lau mặt thì Tròn Vo gọi café cho mình (iu Tròn Vo vụ này lắm á hí hí), dưng mà café dở ẹt, ngọt và toàn mùi bắp, thôi thì cũng ráng uống cho đỡ ghiền vậy, 3 hum rồi chưa có giọt café nào trong máu mà lị. Nửa tiếng để làm nghĩa vụ với cái bụng đói mèm, lại tiếp tục cuộc hành trình.

Read more...

Mùa gió về trên đảo Ó

Lâu lắm rồi Nấm mới đc đi chơi nhỉ, hình như là sắp 3 tháng rồi đó, chà, lâu ghê gớm, vì vậy khi nhận đc lời rủ rê thật hấp dẫn của bạn thì bao nhiêu nghị lực "quyết tâm ở nhà" đã nhũn ra, hix. 7g sáng chủ nhật, chuẩn bị đi chơi mà nên không được lười biếng nướng trên giường nữa nhưng cũng cố gắng nán lại một chút để nghe vài bản nhạc yêu thích. Sáng chủ nhật trời trong và thật mát mẻ. 8g - điện thoại reo vang, vậy mà phải đến hơn nửa tiếng sau "anh tài" mới đón được Nấm ^^ Vòng vèo đón rước mãi hình như đến gần 10g mới thẳng hướng Trị An, nhưng mà còn phải ghé quán phở để đáp ứng 2 cái bụng rên rỉ từ sáng sớm nữa chứ. Bạn Nấm hí ha hí hửng nhảy xuống, tia một vòng quanh quán, a, có cái phin café kìa, vậy là có café uống rồi, chẹp, nhưng mà trời có chìu lòng người đâu, cô phục vụ nỡ lòng nào lắc đầu khi mình kêu café vậy kà :cry: Xe chạy bon bon, 11g kém, xe bắt đầu quẹo vào khu du lịch.

KDL Đảo Ó cũng giống như những KDL sinh thái khác, cũng có nhiều cây xanh, nhiều gió và nhiều hoa. Mọi người (trừ mình :D) bắt đầu mang cần câu ra lắp ráp, làm mồi câu bla bla bla (khúc này ngồi nhìn thôi, biết gì đâu hà) Thôi, ai làm gì thì làm nha, Nấm phải đi vòng quanh ngắm cảnh đã nào. KDL có con đường trải nhựa, phía trên là giàn hoa tỏi nở hoa tím rực rỡ, cạnh bờ hồ là những bộ bàn ghế đá dành cho khách du lịch, xen kẽ là những bụi tre soi bóng xuống hồ. Nước hồ không trong, không xanh mà mang một màu phù sa đục ngầu nhưng trời xanh thẳm, mây trắng và bóng cây mát rượi, thơm thoang thoảng mùi của sự trong lành, không vẩn khói bụi, tự nhiên thấy lòng êm đềm đến lạ.

Read more...

Kê Gà ngày nắng

Thế là sau bao nhiêu mong đợi, ngóng chờ, chuyến đi Kê Gà của bạn Nấm cũng được thực hiện. Tuy nhiên, lần này Nấm không vác balô đi 1 mình nữa mà đi chung dưới sự "bảo kê" của cả một nhóm toàn anh chị ^^ Đúng 4g chiều thứ 6, Nấm sẵn sàng với dép lào, quần lửng và balô trên vai hiên ngang từ cty bước lên taxi trước bao nhiêu ánh mắt mang rất nhiều hình dấu hỏi của bà con. Kệ chứ! Mình xin phép đàng hoàng rùi mà ^^

Kìa, bà chị iu dấu của mình đang càm ràm vì cái tội ra trễ, thôi nào thôi nào, chị đừng có để bụng em út vậy chứ ^^ Điểm danh quân số đã: bạn Fang, bạn Nấm, chị B, anh T, mama H, ủaaaaaaaaaaaa, mama đây, còn papa đâu? Mama mặt lạnh tanh, phán xanh rờn "ổng không đi nữa" - không khí im lặng, chùng xuống, mặt bạn Nấm ... cực kỳ ngố, phải hỏi cho ra lẽ ....bla bla bla, ui, mama ko chịu đc nữa, phá lên cười, à thì ra nãy giờ mama "chơi" em nhá, nhớ mặt mama nhá!

4g30' xe bắt đầu chuyển bánh trong tâm trạng cực kỳ phấn khích của bạn Nấm và bạn Fang, bằng chứng là mí bà chị bảo "làm gì mà chúng mày cười suốt" hehe. Bỏ qua những chi tiết trên đường đi nhé, nhóm đến khách sạn vào lúc 10g đêm, trăng 13 cao cao soi sáng những cồn cát bên đường đi, soi sáng con đường quanh co dẫn vào gian phòng rộng thênh thang. Nào, bây giờ thì chúng mình cùng xếp hàng đi tắm nhé, alê hấp, bạn Nấm đã nhanh nhẩu giành trước, ơ, em mờ, phải ưu tiên chứ lị (nói đúng ra là bạn Fang bé hơn mình 1 tuổi nhưng bạn Fang hok có giành giựt như mình há há). Tắm táp xong xuôi, papa mắt tròn mắt dẹt nhìn đám phụ nữ thảng thốt "ủa hôm nay mặc đồng phục đi ngủ hả", số là papa nào hay biết mí chị em đã hẹn hò nhau buổi tối sẽ mặc quần đùi áo thun đâu, tội nghiệp, papa cứ chắp tay sau lưng đi tới đi lui mãi, chẳng biết papa đang nghĩ gì ha :devil:

Trời dần về khuya, mắt bạn Nấm bắt đầu có dấu hiệu trĩu xuống, Nấm năn nỉ ỉ ôi mè nheo đi ngủ mà chẳng ai duyệt cả hix hix, chị B bắt đầu trải báo xuống sàn, mama lôi đồ ăn ra, papa đi lấy chai vang lúc nãy mama đã cẩn thận cho vào tủ lạnh... thế là thôi, hết trốn được nữa rồi, hix hix, đành phải xa chiếc gối êm ái mà mò xuống ngồi cạnh chị. Nào thì cụng ly, mừng cho chúng ta đã đến được Hàm Tân cho dù chưa thấy ất giáp gì hết ^^ Thoắt cái mà chai rượu đã vơi đi đến ... đáy, Nấm lại giở trò mè nheo và cũng chẳng được chấp nhận, hix hix, chai thứ hai được mang ra, lại tiếp tục những câu chuyện trên trời dưới đất, tiếng cười vang lên giữa đêm vắng... Lúc lên giường thì đồng hồ đã tròm trèm qua ngày mới thế nhưng chẳng hiểu sao Nấm không tài nào ngủ được, chắc có lẽ rất hiếm khi nào Nấm nằm ngoài cùng mà lại nằm ngay cửa nữa chứ, hix! Ầu ơ, cái ngủ mày ngủ cho ngoan không thì mai làm sao có sức đi chơi cơ chứ :zzz:

Read more...

Đại ngàn Ban Mê - P2

Đêm qua mau và ngày đã tới. Chuông điện thoại réo vang, bạn Mèo thò tay tắt bụp rồi ... ngủ tiếp, Nấm buồn quá cũng ngủ theo luôn. Được một tí thì mắt ko chịu nhắm nữa, vén màn cửa sổ và ô kìa, nắng, nắng trải vàng khắp mọi nơi, mặt trời đã lên cao, nhìn lại đồng hồ mới chỉ 7g thôi. Nấm đá cho Mèo một phát (trả thù lần trước bị NA đá ) "dậy, dậy, dậy mau" nhưng Mèo làu bàu "Nấm dậy trước đi" uhm, hư quá, thôi, dậy đã, ban mai đang vẫy gọi. Phòng bên cạnh cũng chưa thấy ai thức, chờ gì mà không gõ cửa cái chứ nhỉ hehe. Lững thững xách máy ảnh bước ra sân, nắng thật đẹp, vàng và ngọt như mật. Tranh thủ chụp cái nhà sàn bọn mình ở, đẹp chưa, trời xanh, cây xanh ... bức ảnh sẽ đẹp hơn nếu như ko có chồng ghế hix hix

Read more...

Đại ngàn Ban Mê - P1

Một chuyến đi không hề nằm trong kế hoạch và cũng ko chắc chắn là sẽ đi vì bạn Mèo không nắm rõ lịch trình đi nên bạn Nấm cũng chẳng biết gì luôn :D Đêm 31, sau một buổi thác loạn tưng bừng, Nấm ngủ weo đến tận 10g sáng hôm sau rồi mới ung dung nhắn cho bạn Mèo hỏi tình hình và ngay lập tức ... choáng vì 12g khởi hành. Oái oái, điểm tập trung cách nhà những 30' chim đi xe máy, chỉ còn 1g30' để chuẩn bị Nào quần, nào áo, nào khăn, nào máy ảnh, nào truyện,... nhét tất tần tật vào cái balô thân yêu, phù, cuối cùng thì cũng xong (phải xong thôi ) Đúng 11g30' Nấm ra khỏi nhà và đúng 12g có mặt tại Etown, trời nắng như đổ lửa và nón thì đã bỏ quên ở cty hix hix. Chờ 5' cũng thấy bạn Mèo vác balô đi ra, kèm theo một bạn nữa đương nhiên là ko hề quen, cả 3 kéo đi ... ăn trưa :D Tại đây Nấm được biết rằng nhóm đi chỉ có 7 người thôi so với kế hoạch ban đầu là khoảng trên mười người Hí hí, 7 là con số đẹp và cũng là con số yêu thích của Nấm, mừng thầm trong bụng vì nếu đông quá thì Nấm sợ ... lạc lõng, Nấm chỉ biết có mỗi Mèo thôi à, may ghê :D Làm nhiệm vụ xong với cái bụng thì bắt đầu thả bộ đi vòng vòng vì chẳng biết xe đón ở điểm nào, nắng ơi là nắng Cuối cùng thì trời cũng thương người hiền, xe đến, hix, nhìn cái xe mà chợt thấy lo lắng trong lòng, mới vừa đi ĐL về 1 tuần thôi, ko biết sức chịu đựng có đủ để "chiến đấu" với 8g ngồi xe không nữa, xe tour thì ko sao nhưng xe khách thì ... hơi bị ngán

Read more...

Đà Lạt và mưa tháng tám - P2

Sáng thứ bảy, sau một chiều mưa, sau một đêm sương mù mịt, ĐL đón chào ngày mới với một bầu trời trong xanh và nắng vàng mật ngọt. Chà, buổi sáng hứa hẹn một ngày thật tuyệt để đi chơi đây mà. Trời se se thôi, ko hề lạnh. Hôm nay Nấm đưa PL và ss Rachel đến quán café hôm qua vì suy đi nghĩ lại ko biết ăn sáng thế nào, thôi thì đành phải vào nhà hàng vậy :D Ăn gì nhỉ? Ah, xôi gà hấp lá sen, tuy nhiên chả thấy miếng thịt gà nào cả :lol: Lịch trình hôm nay sẽ là Thiền viện Trúc Lâm thẳng tiến. Lần này thì Nấm vẫn còn bị ám ảnh bởi những con dốc hôm qua nên rất nhất trí khi nghe ss Rachel bảo sẽ đi Thiền viện bằng cáp treo Leo lên cáp nhé. Cao cao, xa xa. Ngay phía dưới là rừng thông, là con đường mòn màu đỏ chạy giữa những thân thông thẳng tắp. Wow, PL còn phát hiện ra cả một khoảnh mimosa nở vàng rực giữa rừng thông xanh biếc, nhưng mà PL gọi Nấm hơi trễ, cơ hội ko đến 2 lần nên Nấm ko chụp lại được tấm ảnh đó, tiếc ngẩn ngơ hix hix, thôi thì đành hẹn lần sau, hy vọng là sẽ đi vào mùa mimosa khoe sắc

Read more...

Đà Lạt và mưa tháng tám

Óe, sáng nay ss Rachel hăm dọa ghê quá, ko dám "lừa tình" nữa. Thôi thì viết vậy. Miễn cưỡng đôi khi cũng có chút hạnh phúc :lol: Oái, chưa viết được chữ nào thì ss lại vào kiểm tra nữa rồi này. Từ từ ss ạh, để em còn soạn lại ... ký ức nữa chứ ^_^

E hèm, bắt đầu nhé!

Theo đúng như lịch trình, tối 23 sẽ bắt đầu cuộc thác loạn Đà Lạt gồm 3 nhân vật: Nấm, ss Rachel và đương nhiên là ko thể thiếu kẻ chủ mưu PLâm . 11g15 xe bắt đầu lăn bánh, để lại sau lưng SG với những ánh đèn rực rỡ. Nấm ngồi giết thời gian bằng cách nấu cháo điện thoại với bé Ngọc, cháo nhừ đến nỗi PL phải giật luôn điện thoại rồi tắt béng đi, hí hí, ganh tỵ í mà. Và cũng hệt như những chuyến xe đêm mấy kỳ đã từng đi, một mình Nấm ngồi đếm từng giờ qua đi, chịu, ko tài nào ngủ được. Bên ngoài trời sương mù giăng đầy kín, mờ mịt cả núi rừng, ko còn thấy gì cả ngoài một màn sương trắng. Cửa kính mờ, những giọt sương chầm chậm lăn lăn, một vạt cúc bên vệ đường run rẩy lạnh. Nhưng sương ko giăng kín lối, một đoạn nào đó trăng treo cao, lơ lửng giữa trời và dát vàng mặt đất. Trời dần về sáng, bình minh hồng hé dạng sau triền thông bạt ngàn, thấp thoáng những tia nắng đầu tiên của ngày. Đã đến với Đà Lạt rồi đấy.

Read more...

December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31