Mèn Ơi !

Có nỗi buồn lang thang như ngọn gió...Không còn màu xanh, chỉ có mình anh...Giấc mơ xanh, giấc mơ xanh đến thế...Có khi nào em chợt nhớ tên anh

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Mèn viết thoả thích nhé



On the father bank of the river, blown by the wind, sand soared up looking like yellow mist that spread out dimming the few small villages in the distance. Further still is the bluish Yen Tu chain, standing motionless and grand, it's bluish peak concealing itself behind a greyish cloud. Watching a sail that was defined against the blue sea, was thinking of those rovings in distant and unknown lands. I yearned to live on such a boat and to spend my days floating on the water aimlessly so as to be rid of the despotic sosiety that I was living in. This blog is a land I want to write what do I like, I love, I want. These are my confides. Also, I want to share with everybody...

A time for us someday there'll be
when chains are torn by courage born
of a love that's free
A time when dreams so long denied
can flourish as we unveil the love
we now must hide
A time for us at last to see
a life worth while for you and me
and with our love through tears and thorns
we will endure
as we pass surely through every storm
A time for us someday there'll be
a new world a world of shining hope
for you and me
A time for us someday there'll be
when chains are torn by courage born
of a love that's free
A time when dreams so long denied
can flourish as we unveil
the love we now must hide
[ /I ]


"My love springs from a pure and deep heart.I express my love naturally-it is a gift,free from expectation" [/ALIGN]



Ngày anh cưới em!

Đó là một ngày cuối tháng 3 với những đọt nắng thiếu thời trước hạ, những con phố chuyển mình giao mùa và chúng mình “cưới” nhau. Ấy là những ngọt dịu của mùa đem chúng ta đến với nhau, ấy là những điều tưởng chừng chẳng bao giờ tồn tại trong cuộc sống thực này nữa, ấy là những dấu ẩn trên vai nhau…ấy là 99 ngày mãi mãi của một tình yêu.

Cuộc đời cho em nhiều lựa chọn…nhưng em chẳng chọn gì vì em có mọi thứ em cần. Dường như anh là định mệnh đã được chọn cho em, chẳng gì cả…thế là ta yêu nhau. Em hạnh phúc sống trong những tình cảm ấm áp giống ánh đèn vàng tỏa ra từ những toa tàu giường nằm ấm cúng giữa đông trên cầu Long Biên, em đón nhận anh giống những tia nắng nhàn nhạt của ngày đông chí…99 tin nhắn…anh làm em khóc…trái tim em đã chọn anh như thế trong những phút giây ngày đầu tiên của năm mới.

Yêu và được yêu, chúng ta được sếp ưu ái gọi là “đôi chim non” ngày từng ngày ríu rít bên nhau…em thật yêu những khoảnh khắc ấy bên anh. Yêu anh, em không phải chọn lựa giữa những điều đối lập nhau, em không phải đánh đổi…em vẫn cứ là em với những mảnh ghép kỳ cục. Nhưng đấy mới là em…và cũng là em mà anh yêu!

99 ngày đầu tiên của tình yêu, chúng ta chọn nhau và sống những ngày đầu tiên của tình yêu để mai về sau vẫn cứ là thế anh nhé.

Ngày mình “cưới” anh gọi cho em lúc nửa đêm, có chút gì đó bồi hồi và thật kỳ lạ…hôm nay mình “cưới” nhau rồi!

Mãi mãi anh nhé :x

Thư gửi Mr Right :X

Em không nhớ bộ phim nào đó có nói tới cụm từ Mr Right với ý nghĩa là người đàn ông của cuộc đời mà mình đã chọn. Đã bao lần em tự hỏi mình rằng ai sẽ là Mr Right của cuộc đời em? Cứ lãng đãng với biết bao khoảng khắc của tuổi đôi mươi em vẫn chưa tìm thấy anh trong bất cứ ai giữa thời sinh viên, cả quãng đời làm du học sinh em cũng chưa từng biết đến hai từ "yêu" một ai đó giữa biết bao con người thương mến mình.....và rồi em gặp anh, sau buổi họp sáng của công ty. Chỉ là ma cũ bắt nạt ma mới thôi chứ không ngờ rằng một sợi dây vô hình nào đó đã buộc chúng ta lại với nhau. Em gọi đó là phép xác xuất cuộc đời.

Em lưỡng lự không biết gọi anh là gì. Anh có cái tên thật đẹp, đẹp từ lúc anh sinh ra và được cha mẹ tặng cho cái tên ấy. Trong anh có những điều gần gũi là cũng thật xa xôi, có những cái ấm áp, quan tâm, có cả sự nồng nàng và chút gì đó "ngỗ nghịch" của một cậu bé. Anh chẳng giống như những điều em mong từ một người em yêu...thế rồi trái tim em mỉm cười đón anh vào...em đã có thể gọi anh là Mr Right từ lúc anh giữ tay em lại trên con đường lạnh buốt tối hôm đấy. Mr Right của em ạ!

Mọi thứ mới bắt đầu thật mới, thật lạ và thật phiêu bồng của hai kẻ ngốc yêu nhau. Thứ tình yêu tràn ngập màu hồng mà mọi người nhìn vào chỉ có thể nói "kẹo ngọt" nhưng trong anh là một niềm tin thật lớn. Điều đó khiến một kẻ sống thừa lãng mạn, chẳng thiếu những galang, chẳng cần những gì che chở chắn gió, chẳng màng tới những điều đủ đầy...rồi cũng chẳng thèm muốn một chút yêu đương như em gật đầu đồng ý. Em đã bình yên trong một vòng tay ấm. Em đã có thể nói "Em yêu anh". Em đón nhận anh như một người dẫn đường cùng em đi tiếp con đường dài.

Những gì thuộc về tình yêu thì cứ để nó bay mãi, đi mãi và chẳng cần đến những hứa hẹn anh nhỉ. Em cũng thật bất ngờ khi anh nói "yêu để đi đến cái đích xa hơn là cưới". Mọi thứ chưa thể nói trước điều gì nhưng điều đó làm em tin vào tình yêu của anh hơn. Trái tim em có thể rổng mở đón anh và yêu cả những điều "đáng ghét" của anh. Mùi thuốc ấy, hơi ấm ấy, vòng tay ấy...và cả những nụ hôn giữa mùa đông thủ thỉ những bình dị...Cả cái nắm tay thật chặt của anh trên phố cổ, cả nụ cười hàng sáng anh đón em...giống bản Grandpa's violin mà mỗi note nhấn ngân nga là mỗi lần "cắn" em...anh thấy không, em vẫn là người tỏ tình giống một gã trai lãng tử còn anh là cô gái e ấp giống hoa anh đào mỗi tháng 4 về rủ cánh lất phất qua khung cửa trước phòng em. Giống những cơn mưa phùn phây phất rồi thấm đẫm em, thật lâu để rồi em được hòa mình trong anh.

Em vẫn cứ bay bổng và vẽ lên những giấc mơ màu hồng. Anh chỉ cười và thỉnh thoảng chen vào giấc mơ em băng hình ảnh một ông chồng mặc tạp dề, tay bồng con, tay quấy bột cho con, nấu cơm cho em...còn em vác đàn đi phiêu bồng. Anh có biết rằng, cuộc sống gia đình có rất nhiều những vất vả và thử thách mà chúng ta cần vượt qua để đi cùng nhau mãi không. Em biết anh vốn là một công tử chẳng động chân động tay vào bất cứ thứ gì lặt vặt trong nhà nhưng anh biết tiếp thu những điều tốt. Em thấy anh thật ngốc khi nhặt rau và rồi sau này anh thủ thỉ là lần đầu tiên anh nhặt rau cần. Cái dáng lớ ngớ thật đáng yêu của anh lúc ôm sau lưng em lúc nấu ăn...và rồi em dặn mình phải dạy dỗ anh thật tốt trong việc nấu nướng. Mẹ có thể chiều anh nhưng em thì không đâu nha.

30 tuổi là một mốc cuộc đời quan trọng đối với em. Em tham lam và cầu toàn. Mọi thứ đối với em vẫn thật khô cứng và đầy tham vọng. Là phụ nữ, em không thể chọn giữa sự nghiệp và gia đình nhưng em đã chọn cho mình một bến đỗ từ lúc em đổi tên anh trong list điện thoại là Mr Right. Điều đó không có nghĩa là em sẽ từ bỏ, em vẫn tiếp tục với đam mê và sự tham vọng của mình. Nhưng những điều đó sẽ làm bước đệm cho Mr Right của em sau này. Em sẽ là người phụ nữ đứng nép sau anh, làm nền cho anh và giúp anh trong mọi việc. Chỉ mong rằng đến đỉnh vinh quang anh đừng quên em nhé. Đừng chọc giận "hỏa diệm sơn" trong em kẻo mọi thứ em tạo nên cho anh thì em cũng có thể phá đổ tất cả. Em là thế, dù có đổi thay thế nào đi nữa em vẫn là thế, như cô gái anh đã yêu những ngày đầu.

Hoàng hạc bay đi...

Đêm hôm trước khó ngủ, tôi tìm gọi Trịnh Công Sơn trong một file nhạc máy tính...tôi đã nghe lại "Như cánh vạc bay" theo âm trầm bổng của Guitar. Tôi vẫn giữ thói quen từ những năm đầu sinh viên, vì thích nghe tiếng guitar của một anh chàng lãng mạn nào đó mà cứ mê mãi những thanh âm ấy. Và càng chìm trong sâu lắng của đêm thì từng tiếng guitar lại thánh thót hơn, tựa hồ như tiếng lòng người chơi...vì đâu mà tôi nghiền Trịnh, vì đâu mà tôi đắm chìm trong những thanh âm ấy của Trịnh...

Nghe rôi ngẫm, thứ âm nhạc ấy không đơn giản, tôi cần nhiều thời gian để nghe, để thấm, để buồn, để khắc khoải, để nhớ và lại chơi trên cây violin thấm nỗi buồn của mình...rồi tôi nghe từng lời ca..."thân em, gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về phía..." phía nào đây?

Có một quãng thời gian gần đây trong tôi đã ngừng lại, một nỗi ua uất, một sự trầm mặc làm tôi mất phương hướng. Phía nào đây cho cánh vạc bay về? Tôi hỏi Trịnh trong những đâm không ngủ. Tôi hỏi ai? hỏi ai có thể cho tôi biết. Tôi hỏi mình, mình không dám không hay. Như con rồng đứng trong xiềng xích. Tôi muốn bay, tôi muốn xa cái tổ ấm, tôi muốn một mình tôi...

Bay đi rồi lại ngẫm, lúc mình đi đến khi mình về, ai còn nhớ và những ai đã quên. Một cánh vạc nhỏ, bay trong chiều gió thổi, cứ trầm buồn những nước mắt xa xăm. Mình một mình, tựa hồ như đã thế, rùng mình lên những khi tuyết phủ, đến cô liêu những tiếng lòng buồn vắng...còn ai, còn ai nữa vạc ơi.

Có một câu chuyện, trôi qua...còn lại trong tôi một câu gọi "Xin em đừng làm hoàng hạc bay đi". Còn riêng ta, một cánh vạc từ phương bắc bay về, lẻ loi vẫn lẻ loi như thế. Một mùa đông xem hết khúc nhạc thiên nga trong tuyết. Có lẽ, một sự bắt đầu và kết thúc đã đóng lại. Những ngày này Hoàng Hạc đã bay đi!

Ngày tôi vào đời

Mẹ bảo :"Ngày con tốt nghiệp đại học, là cái mốc lớn của cuộc đời".

Theo tháng năm tôi lớn dần, và tới lúc bước chân vào cổng trường đại học. Ngày tiễn tôi đi, mẹ khóc ròng như trời đổ mưa. Có lẽ tôi sinh ra năm con rồng nên đi đâu xa trời cũng mưa, mưa như cái ngày tôi chào đời vậy. Con đường học hành lắm khó khăn, nhưng cũng đầy thảm hoa trên đường tôi dạo bước...chuyến bay dài chở tôi tới UK. Gói ghém lại thật nhiều cảm xúc, tôi học hành và mang tấm bằng cử nhân của đất nước lạnh lẽo ấy về cho mẹ...

Ngày tốt nghiệp, tôi mặc áo trùng đen dài tận gót. Cổ đeo vạt áo của khoa quản trị kinh doanh, đầu đội chiếc mũ cử nhân lênh khênh chỉ chực rớt...mấy con bé người châu Á nhỏ thó đứng giữa đám sinh viên người Âu da trắng càng thấy bé nhỏ hơn...chúng tôi cùng cười, cùng hòa vào tiếng nhạc cổ điển chúc mừng ngày tốt nghiệp rồi bật cười lớn khi mấy cậu bạn người trung đông nói "Today, we are Harry Potter Move"...

Hôm ấy thấy các bạn khác có bố mẹ tới dự cùng, trong lòng có chút tủi thân vì nhà xa, bố mẹ không tới dự ngày tốt nghiệp cùng mình được...Nhưng niềm vui còn ấp lại chờ ngày mình đặt chân xuống Nội Bài. Đất mẹ vẫn giang tay chờ đón...

Từ ngày ấy, tôi đã thực sự trưởng thành và bước vào cuộc đời như một người lớn. Tôi không còn trẻ con nữa, tôi từ biệt quãng đời sinh viên, tôi là một người trưởng thành với những thiếu sót về tuổi đời. Tôi hãnh diện khi mình là một người dám đối mặt với cuộc đời...tôi đã lớn!
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31