Thư gửi Mr Right :X
Wednesday, January 11, 2012 3:23:03 AM
Em lưỡng lự không biết gọi anh là gì. Anh có cái tên thật đẹp, đẹp từ lúc anh sinh ra và được cha mẹ tặng cho cái tên ấy. Trong anh có những điều gần gũi là cũng thật xa xôi, có những cái ấm áp, quan tâm, có cả sự nồng nàng và chút gì đó "ngỗ nghịch" của một cậu bé. Anh chẳng giống như những điều em mong từ một người em yêu...thế rồi trái tim em mỉm cười đón anh vào...em đã có thể gọi anh là Mr Right từ lúc anh giữ tay em lại trên con đường lạnh buốt tối hôm đấy. Mr Right của em ạ!
Mọi thứ mới bắt đầu thật mới, thật lạ và thật phiêu bồng của hai kẻ ngốc yêu nhau. Thứ tình yêu tràn ngập màu hồng mà mọi người nhìn vào chỉ có thể nói "kẹo ngọt" nhưng trong anh là một niềm tin thật lớn. Điều đó khiến một kẻ sống thừa lãng mạn, chẳng thiếu những galang, chẳng cần những gì che chở chắn gió, chẳng màng tới những điều đủ đầy...rồi cũng chẳng thèm muốn một chút yêu đương như em gật đầu đồng ý. Em đã bình yên trong một vòng tay ấm. Em đã có thể nói "Em yêu anh". Em đón nhận anh như một người dẫn đường cùng em đi tiếp con đường dài.
Những gì thuộc về tình yêu thì cứ để nó bay mãi, đi mãi và chẳng cần đến những hứa hẹn anh nhỉ. Em cũng thật bất ngờ khi anh nói "yêu để đi đến cái đích xa hơn là cưới". Mọi thứ chưa thể nói trước điều gì nhưng điều đó làm em tin vào tình yêu của anh hơn. Trái tim em có thể rổng mở đón anh và yêu cả những điều "đáng ghét" của anh. Mùi thuốc ấy, hơi ấm ấy, vòng tay ấy...và cả những nụ hôn giữa mùa đông thủ thỉ những bình dị...Cả cái nắm tay thật chặt của anh trên phố cổ, cả nụ cười hàng sáng anh đón em...giống bản Grandpa's violin mà mỗi note nhấn ngân nga là mỗi lần "cắn" em...anh thấy không, em vẫn là người tỏ tình giống một gã trai lãng tử còn anh là cô gái e ấp giống hoa anh đào mỗi tháng 4 về rủ cánh lất phất qua khung cửa trước phòng em. Giống những cơn mưa phùn phây phất rồi thấm đẫm em, thật lâu để rồi em được hòa mình trong anh.
Em vẫn cứ bay bổng và vẽ lên những giấc mơ màu hồng. Anh chỉ cười và thỉnh thoảng chen vào giấc mơ em băng hình ảnh một ông chồng mặc tạp dề, tay bồng con, tay quấy bột cho con, nấu cơm cho em...còn em vác đàn đi phiêu bồng. Anh có biết rằng, cuộc sống gia đình có rất nhiều những vất vả và thử thách mà chúng ta cần vượt qua để đi cùng nhau mãi không. Em biết anh vốn là một công tử chẳng động chân động tay vào bất cứ thứ gì lặt vặt trong nhà nhưng anh biết tiếp thu những điều tốt. Em thấy anh thật ngốc khi nhặt rau và rồi sau này anh thủ thỉ là lần đầu tiên anh nhặt rau cần. Cái dáng lớ ngớ thật đáng yêu của anh lúc ôm sau lưng em lúc nấu ăn...và rồi em dặn mình phải dạy dỗ anh thật tốt trong việc nấu nướng. Mẹ có thể chiều anh nhưng em thì không đâu nha.
30 tuổi là một mốc cuộc đời quan trọng đối với em. Em tham lam và cầu toàn. Mọi thứ đối với em vẫn thật khô cứng và đầy tham vọng. Là phụ nữ, em không thể chọn giữa sự nghiệp và gia đình nhưng em đã chọn cho mình một bến đỗ từ lúc em đổi tên anh trong list điện thoại là Mr Right. Điều đó không có nghĩa là em sẽ từ bỏ, em vẫn tiếp tục với đam mê và sự tham vọng của mình. Nhưng những điều đó sẽ làm bước đệm cho Mr Right của em sau này. Em sẽ là người phụ nữ đứng nép sau anh, làm nền cho anh và giúp anh trong mọi việc. Chỉ mong rằng đến đỉnh vinh quang anh đừng quên em nhé. Đừng chọc giận "hỏa diệm sơn" trong em kẻo mọi thứ em tạo nên cho anh thì em cũng có thể phá đổ tất cả. Em là thế, dù có đổi thay thế nào đi nữa em vẫn là thế, như cô gái anh đã yêu những ngày đầu.
















