Skip navigation.

Log in | Sign up

ღ Bé Bông ღ

...yêu 1 người!

Chỉ là tạm biệt thôi, phải không Tình Yêu...!




Đến giờ thì em đã hiểu vì sao mới gặp anh mà em đã cảm mến rồi. Bởi anh có một sự điềm tĩnh đến kì lạ...! Em đã bắt gặp hình ảnh đường ray tàu với những cánh hoa mỏng tang, đám cỏ úa nằm lan trên thanh sắt...; em ngỡ ngàng bắt gặp cái chùng chình chờ đợi của cảnh vật và lòng người! Có phải đây là biểu tưởng của một sự chia ly và hạnh ngộ...?!



Hơn một lần em thấy cuộc đời thật lạ lùng, những gặp gỡ rồi chia tay chỉ là một lát cắt của phận số. Trong ánh chớp số phận, hình như chúng ta từng là hai người lữ hành cùng chung một chuyến tàu, là hai ô cửa sổ cùng nhìn ra những khoảng rừng xanh biếc. Nỗi nhớ này, em không hề hối tiếc, dẫu biết rằng sẽ qua đi như một giọt nước mềm chạm vào lá cỏ, tan ra.

Em đã yêu anh khi mùa thu vừa đến. Tình yêu đến tự nhiên như tia nắng ban mai đến trên ban công, nhẹ nhàng như nụ hồng đỏ thắm đang dần hé nụ, trùng phùng và ngọt ngào như hoa sữa chớm nở... hương còn vương vấn tay ai!

Không thể gặp anh, vì anh đang ở một nơi khác xa xa lắm. Mỗi lần nhìn trời chạm những chuyến bay, hoặc mỗi lần thoảng nghe tiếng còi tàu ngân trong đêm buồn bã, em lại miên man nghĩ đến hội ngộ và chia tay, tình yêu cùng nỗi nhớ.

Để nhận biết mùa đông, người ta hay nhìn gân lá bàng, để nói về giấc mơ, người ta bảo mong manh, không giữ nổi. Lá bàng gọi mùa đông tới rồi bình thản nắm tay gió lìa cành. Giấc mơ của em, dường như cũng vỡ tan vào dịp đông mùa ấy, để rồi cứ như chú sâu đi tìm chiếc lá, tự tìm vai áo anh để nằm yên, nằm yên…

Trong một bản tình ca "J"entends siffler le train" (Anh còn nghe tiếng còi tàu), em đã từng hỏi sao chàng trai không chạy đến nắm tay người con gái, giữ cô ấy ở lại hoặc chí ít, đặt trên trán cô một nụ hôn tạm biệt cùng nụ cười ủi an? Nhưng dần dần em mới ngộ ra ở khúc quanh của tình yêu chứa những khoảng trống khó có thể lấp đầy, những lứa đôi yêu nhau mà không đến được với nhau…

Em nghĩ là em cần 1 chút che chở dành cho riêng mình anh ạ! Để được cân bằng bản thân, có thể sáng suốt, bình yên và sự thanh thản. Em hy vọng anh biết và hiểu cho em. Và em sẽ rất nhớ anh, như đứa trẻ nhớ chiếc nôi ấm áp vậy. Đã ủ mình quá lâu trong một tình cảm lớn, đã quen với vòng tay rộng che chở, nâng niu, nhưng giờ đây, cô gái biết rằng vẫn nên ra đi, bởi phía trước không còn gì hứa hẹn, và biết rằng, vẫn nên tự đứng vững, vẫn phải nên làm 1 điều gì đó cho cuộc sống của mình. Giờ đây,đã đến lúc em cần xử sự như 1 cô gái trưởng thành. Và những cô gái như thế sẽ không được khóc. Em sẽ không khóc... không khóc !!!

Con đường em đang bước đi, em phải gắng một mình thôi! Em sẽ bắt đầu những bước đi chập chững, cho đến khi đủ trưởng thành! Chẳng phải khi nào truyện cổ tích cũng kết thúc hạnh phúc, phải không anh...!

Tất cả các cô gái, dù mềm yếu đến đâu, cuối cùng cũng có thể tự lo lắng cho cuộc sống của mình, tự bước tiếp trên con đường phía trước, dù thiếu vắng bóng ai, dù vừa mới trải qua một “cuộc tình dài rộng quá đôi khi lại rất buồn”.

Tuy một mối tình đã kết thúc với những dư âm buồn, cô gái quyết định ra đi... nhưng những tình cảm đẹp đẽ vẫn còn đó, vẫn được nâng niu như một phần kí ức sẽ ở lại mãi...!

Cũng giống như câu nói kinh điển trong bộ phim Love Story: Love means you never have to say I’m sorry – Tình yêu thực sự không bao giờ khiến bạn phải hối tiếc!

Nếu anh đọc được dòng viết này, thì hai má em lại bừng lên mất thôi. Bóng tối rơi trên ngón tay, nơi em nghe những sợi tơ mềm chạm vào nỗi nhớ, nơi em tưởng tượng anh đứng lặng im trước ray tàu mùa xa, đợi một chuyến gió chở màu hoa mỏng tang và những bông cỏ úa về nẻo trời đã nhạt.

Như tình yêu trong bài hát, hai người yêu nhau chưa đến được với nhau, như nỗi nhớ nhung trong bài hát, âm thầm sáng trong đêm sâu. Em sẽ chẳng nói cùng anh về hương hoa sữa từng nở trước mùa, về khuya nào chat trên Y.M, em đã phải chạy ra ban công một lát để ngăn những hồi tim loạn nhịp.

Dẫu biết chúng ta chỉ là hai lữ khách tình cờ ngồi chung một chuyến tàu, hai ô cửa cùng nhìn ra khoảng rừng xanh biếc. Sân ga nào người dừng chân rẽ lối, đến mùa nào rừng đổi sắc phai hương ?!

Nhưng em tin, chúng ta sẽ không giống chàng trai - cô gái trong ca khúc, ra đi khi chưa từ tạ.

Vào một hôm nào đấy, khi chìm giữa những bàn tay vẫy và lời tiễn đưa nhau, em sẽ mỉm cười cùng anh, nói với anh bằng mắt: Chỉ là tạm biệt thôi, phải không?

...và dù có chuyện gì xảy ra anh ạ, dù có bất cứ chuyện gì thì anh vẫn luôn có một người bạn - là em!

Vẫn là ngày xưa...



Cữ ngỡ rằng mình đã lớn...
Cứ ngỡ rằng mình đã biết nghĩ...
Cứ ngỡ rằng mình đủ mạnh mẽ để đối mặt và bước qua...
Cứ ngỡ rằng mình đã tự biết nghiêm khắc với bản thân...
...

Nhưng tất cả cũng chỉ là "cứ ngỡ"...
Vẫn còn biết yêu những con thú nhỏ mà tụi trẻ con thích...
Vẫn còn biết thương, biết khóc khi chúng bỏ mình mà đi...
Vẫn còn quá yếu đuối để nghĩ đến anh..., nỗi nhớ anh, và yêu thương anh...
Vẫn còn quá nhu nhược để bản thân còn khóc, còn thấy đau nhói trong lòng...
...



Tất cả, "vẫn còn" ở đó thôi!
Đến bao giờ mới đủ lớn...
Đến bao giờ mới thôi không nghĩ, không nhớ và không thương...
Đến bao giờ mới thôi, không khóc...
Đến khi nào mới thôi, không khóc nữa...
Đến bao giờ mới trở thành người lớn để không khóc nữa...
...

Lặng thinh!
Tự xưa khi anh chưa đến...
Và đến khi anh bỏ em ở lại...
...vẫn thinh lặng!
Một mình...
Một mình em...
...khóc,
Và lại nhớ...!
Vẫn một mình!


Người yêu hỡi có thấy
Một ngày sáng sớm
Lá khô xao xác
Đường về chốn cũ
Lẻ loi mình em
Cùng mùa thu đi
Tan vào bóng tối mịt mù.

Này người yêu hỡi có thấy,
Một ngày đông rét.
Nghe lạnh bờ vai,
Mỗi khi gió về.
Buốt giá nỗi nhớ,
Của em khi nhớ.

Bên vòng tay anh ấm tan đêm đông ướt lạnh
Đêm gió ...
Và mắt môi nồng anh trao ngất ngây,
Ôi tình yêu đầu...

Này lá đừng mãi rơi trên đường em,
Này gió đừng quấn trái tim hao gầy.
Để em được mãi yêu anh suốt đời,
Dẫu cho ngày mai còn nhiều bóng tối.

Người hỡi dù anh có bao đổi thay,
Em vẫn nhớ anh bao ngày anh về.
Mình cùng nhau xóa đêm đông não nề
...Để mãi có nhau...

Những hẹn hò từ nay khép lại...



Hai mươi tuổi, với những cú sốc đầu đời tưởng như không gượng dậy nổi, tôi đến với nhạc Trịnh như một nỗi tình cờ ám ảnh, về tình yêu, thân phận và kiếp người. Hàng đêm không ngủ, với không gian tĩnh lặng, tiếng nhạc Trịnh vặn vừa đủ không ru con người vào cõi mộng. Mà cũng tưởng mình như hạt bụi nào đó hóa kiếp xuống trần làm kiếp rong chơi.

Trịnh từng viết: "Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau."




"Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng.

Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề."


Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá, hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền





"Phải chờ đến lúc soi gương nhìn thấy tóc không còn mang mầu xanh cũ nữa, mới nhận ra được hết nỗi khát khao được yêu thương mãi mãi con người và cuộc sống" – có thể đây là một lời chia tay với cuộc sống đầy yêu thương, bởi "cuộc sống không thể thiếu tình yêu":

Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi



Trịnh chọn cho mình một kiếp sống cô đơn, nhưng trong kiếp sống ấy, đã có rất nhiều người đồng cảm với ông, rất nhiều người dành cho ông một tình yêu vô hạn, trong sáng và thánh thiện.

Đáp lại sự ưu vi của tạo hóa, tuy trong tình yêu, Trịnh chọn cách sống khép lòng, nhưng thế gian này, mấy ai đếm được có bao người tri kỷ với Trịnh?

Có thể với nhạc Trịnh, Khánh Ly là đỉnh cao muôn trượng khó với tới, nhưng nghe những ca khúc của Trịnh, do chính ông thể hiện, tôi luôn "tìm thấy sự yên tĩnh trong chính bản thân mình." Ông hát những ca khúc của mình, nhẹ nhàng, run rẩy như tiếng thì thầm tâm sự, người ta có cảm tưởng như thấy từng nhịp thời gian lặng lẽ, những rung động vi diệu trong từng hơi thở, những nỗi xúc động vì nhớ nhung da diết, khắc khoải…


Những hẹn hò từ nay khép lại
Thân nhẹ nhàng như mây
Chút nắng vàng chiều nay cũng vội
Khép lại từng đêm vui...



Nếu chỉ có thế, thì đó là thân phận, hay tình yêu? Cũng có thể đó là thân phận lắm chứ? Có thể là một tiếng chia tay từ giã cuộc đời này. Nếu quả có thế, thì đây là một cuộc chia tay nhẹ nhàng và thanh thản, như một cuộc dạo chơi, không hề đau đớn.

"Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước."Trịnh đã dự cảm về chuyến đi của mình như thế, năm năm trước khi ông gửi thân về với cát bụi.

Cho đến giờ, tôi vẫn tưởng đó là cuộc dạo chơi, cuộc ú tìm đùa vui, khi ông chia tay đời đúng 1 - 4, như một lần định mệnh nữa của tạo hóa. "Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người."



Những hẹn hò từ nay khép lại
Thân nhẹ nhàng như mây
Chút nắng vàng giờ đây cũng vội
Khép lại từng đêm vui

Đường quen lối từng sớm chiều mong
Bàn chân xưa qua đây ngại ngần
Làm sao biết từng nỗi đời riêng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn

Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên cạnh đời tôi đây
Có chút tình thoảng như gió vội
Tôi chợt nhìn ra tôi

Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi

Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền

Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Ngỡ chỉ là cơn say
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như một lời chia tay!





Hạnh phúc ở dưới chân...




Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ...

Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

Anh đi đâu vậy ?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.

Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…

Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…

Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.



Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.

Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…

Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.

Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.

Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.

Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.

Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…

Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.

Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.

Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên

Công chúa xứ khác (Phần tiếp của Nàng Tiên Cá...)




“Em và anh, có lẽ chúng ta sẽ trở thành một cặp hoàng tử và công chúa trong câu truyện cổ tích kì quặc nào đó, nơi trái tim cả hai không thể giao nhau.”

Cô nhìn anh, xa xăm và lặng lẽ. Anh khóa chặt ánh mắt của mình vào cô, mạnh mẽ và kiên định.

“Hãy để cho anh đi.”

Câu nói buông rơi trong căn phòng làm việc không có gió, làm nổi lên cơn bão nhỏ trong cõi lòng người con gái vốn yên tĩnh ấy.

***

Mười một năm trước.

Dù mới chỉ mười sáu tuổi, vị trí con gái của phó chủ tịch một công ti bảo hiểm liên doanh nước ngoài có tiếng không cho phép cô có cuộc sống bình thường. Nó hoàn hảo hơn tất cả mọi người nghĩ. Buổi sáng không cần chen chúc trong căn tin chật hẹp mà đoàng hoàng ngồi ăn những món ăn dinh dưỡng đã được chuẩn bị trước. Ô tô đưa đến tận cổng trường quốc tế, nơi dày đặc con cái của những chính trị gia, những chủ cổ phần giàu có. Một bảng điểm hoàn hảo, ngoại hình tốt, dường như không có gì không đáng hài lòng trong cuộc sống nâng trên đỡ dưới cô đang đón nhận.

Nếu đây là một bộ truyện tranh hay một bộ phim Hàn rẻ tiền, cô sẽ là nhân vật nữ chính đau khổ bị giam cầm trong khung cảnh thần tiên không người chia sẻ. Nhưng thực tế, cô hài lòng với mọi thứ, và tự hỏi có gì không đáng để hài lòng. Cô vẫn có bạn, từ hoàn hảo không phải chỉ dành cho vài cá nhân trong ngôi trường tuyệt vời này. Cha mẹ luôn ở đó bên cô. Bố cô sẽ không thể chạy về giữa một buổi họp quan trọng khi cô khóc trong điện thoại (đuơng nhiên cô sẽ không bao giờ làm thế), nhưng sẽ dành ra những ngày nghỉ phép hiếm hoi để đưa cô đi ăn kem tại một cửa hàng nhỏ ven đường mà cô thích trên xe máy. Mẹ cô sẽ không thể nấu bữa trưa cho cô khi đang nói chuyện với khách hàng, nhưng sẽ lo đủ một bữa tối nóng cho cả nhà. Đối với cô, họ là những người quan trọng.

Cũng vì họ đã để cho cô gặp được anh.

***

Một buổi ăn tối sang trọng giữa hai đối tác. Họ sẽ khoe gia đình mình, và ánh mắt sẽ nhấp nháy nhau nếu người này “ngẫu nhiên” có con gái và người kia “ngẫu nhiên” có con trai bằng tuổi. Đó là một thủ tục cần thiết, và những người con sẽ là diễn viên của kịch tác gia đại tài là cả hai cặp vợ chồng.

Hôm ấy cũng là một ngày như thế. Cô mặc một chiếc váy đỏ nhẹ nhàng đơn giản, ngồi chờ ở bàn đúng như kịch bản. Nhưng khác biệt ở chỗ, người con trai kia không xuất hiện trong bộ sơ mi là phẳng lì với nụ cười đưa đón, hay áo khoác đen bóng giả vờ kiêu kì như cô nghĩ, mà hoàn toàn…biến mất. Cuộc nói chuyện trở nên mất hứng, có thể thấy rõ người bố của anh, đối diện cô. đang bồn chồn nhấc lên cốc nước, giả vờ uống vài ngụm, rồi đặt xuống. Còn người mẹ thì vẫn mỉm cười nhưng không động chạm gì đến đôi đũa chưa tách. Giao tiếp không lời nhiều lần với những người giỏi làm ăn đã luyện cho cô thói quan sát những điều nhỏ nhất.

Cô chỉ bình thản gỡ nhẹ lớp gấp nếp của tấm khăn ăn, chậm nhất có thể để câu thời gian. Dù thế nào, họ cũng là những người quan trọng với công việc của bố mẹ cô. Đúng lúc cô chuẩn bị mở hết chiếc khăn màu hồng kem, người mẹ phía bên kia bỗng đột ngột đứng dậy, hướng ánh mắt giận dữ về phía cửa chính.

Đó là thứ khiến cô ngạc nhiên nhất từ lúc sinh ra. Một thanh niên không sơ mi kiểu cách hay khuôn mặt cao kiêu kì, chỉ có chiếc áo phông đen đến mức những vệt bùn nâu và đất cát trắng hiện rõ. Làn da rám nắng cũng chịu chung số phận, khiến người ta cảm giác ai đó vừa đi đánh trận về nếu không nhìn thấy chiếc máy ảnh được đeo dây qua người và nắm chặt trong tay anh. Anh vội vàng nói những lời xin lỗi vụng về, quá khó khăn với tư cách là con trai người quản lý bộ phận lớn nhất của công ti đối tác.

“Anh đã chụp được những bức ảnh đẹp chứ?”

Anh quay sang, đôi mắt không chớp trong vài giây cho biết bây giờ anh mới nhận ra sự tồn tại của cô. Bất chợt khóe miệng anh mở rộng rạng rỡ.

“Đương nhiên rồi!”

Và cô chỉ đặt tay lên cằm, mỉm cười.

***

“Hãy để em làm bạn gái anh. Và cưới anh.”

Tiếng ồ lên vang dậy cả khối lớp mười hai. Anh nhìn cô, mắt chớp liên tục, điều động bộ não nhớ cho được cô gái mặc đồng phục kiểu tây của trường quốc tế trước mặt là ai. Cô chờ ánh nhìn anh sáng lên một chút, có vẻ đã nhớ ra, mới tiếp tục.

“Đương nhiên bạn gái là chuyện của bây giờ. Còn cưới là sau này.”

Anh cười phá lên. Trước những khuôn mặt háo hức ngưỡng mộ của lũ bạn, anh vung tay.

“Được thôi.”

***

Cô trở thành bạn gái anh, người con trai chỉ có máy ảnh và máy ảnh ấy. Vốn không phải là người có con mắt đủ nghệ thuật, cô thường chỉ thấy ảnh anh chụp đẹp, nhưng không hiểu hết tại sao anh zoom thật lớn vào cạnh bàn, hay làm mờ đi đôi mắt nhỏ bạn đang khóc lúc chuyển trường.

Đôi khi cô thấy anh nhìn rất xa về phía khoảng trời rộng, tự hỏi anh đang ngắm đợt gió mới, hay khối nhà lừng lững chắn mây trôi. Sau đó, cô chỉ tự lắc đầu và nhắc bản thân, sẽ không sao nếu cô không hiểu anh, dù gì, cô tin tưởng mình có thể trở thành một bạn gái tốt. Cô không bao giờ đến muộn trong các buổi hẹn, hay chu môi dỗi hờn. Với lòng tự trọng tiểu thư, cô không đòi hỏi anh mua những món quà, hay giận dùng dằng khi anh quên ngày kỉ niệm nào đó. Cô không liên lạc với bất cứ người con trai nào, hoàn thành trọn vẹn vị trí ở bên anh. Cô chưa từng làm gì không khiến bản thân hài lòng trong đời, và giờ cô sẽ làm hài lòng anh, đơn giản vậy thôi.

Thời gian trôi, năm tháng khiến người ta nghĩ nhiều hơn về người đối diện. Anh hay hơi nhíu mày, miệng mím chặt khi cô tha thứ tất cả những sự vụng về của mình. Anh thẫn thờ nhìn cô từ đằng xa khi cô đợi anh đủ năm tiếng ở quán café khi anh chỉ đơn giản là đã ngủ quên. Tất cả những gì sau đó cô trao cho anh là nụ cười rất đẹp.

Cô mơ hồ thấy sự khuấy đảo trong mắt anh, như một cơn cuồng phong nhỏ báo hiệu sóng gió.

***

“Em có yêu anh không?”

“Có.”

Là câu hỏi và trả lời chắc nịch bình thường. Anh đặt tay lên trán, bờ môi cười bình thản.

“Vậy hãy chờ anh, mười năm. Anh muốn tìm thứ anh muốn chụp nhất.”

“…Vâng, em sẽ chờ.”

Anh nghe cô trả lời chỉ sau một phút suy nghĩ, mắt vẫn dán chặt vào bản luận văn đại học. Đối với anh, lần đầu tiên gặp một người con gái hoàn hảo, lại chọn mình và không ai khác, cô là một người bạn gái tuyệt vời. Và anh nghĩ, thật sự nghĩ, nếu cô có thể đợi anh mười năm, thì anh sẽ tin rằng tình yêu trọn vẹn của một người con gái là vô hạn.

Tuy vậy, câu trả lời bình dị với giọng nữ thanh ngọt lọt vào tai anh bức bối, như đang có một điều gì sai, một thứ không phải. Anh luôn hỏi mình liệu có yêu cô, sau tất cả những gì cô làm cho mình.

Anh nhắm mắt lại. Dù gì, tất cả sẽ được quyết định, trong mười năm tới.

***

Cô gửi mail cho anh đều đặn và đến thăm anh hai tháng một lần. Với nhịp độ ấy, cô sống một cuộc sống không có anh hoàn toàn bình thường. Cô không còn là học sinh cấp ba, hay sinh viên đại học, mà đã trở thành quản lý thực tập của công ty bố mình. Còn anh, với máy ảnh trên tay, vẫn gửi cho cô những bức ảnh anh chụp qua tay Hoàng, bạn anh, để cô lo việc sắp xếp triển lãm. Cho đến một ngày cô thấy có một thứ được lặp lại đều đặn, như thủy triều của những đợt sóng xanh thẫm.

Một cô gái nhỏ, theo lời của anh lúc đó khoảng mười hai tuổi. Đôi mắt mở to không cười, quay lưng về phía biển và nhìn ống kính máy ảnh anh gay gắt. Ánh nhìn xoáy sâu hun hút, xuyên qua lớp plastic mờ ảo của tấm ảnh, chạm vào lồng ngực cô trong khoảnh khắc, như muôn ngàn mũi dao, rồi dừng lại, hững hờ buông xuôi. Cô lần đầu tiên trong đời thấy hơi rùng mình, sau đó ngắm nghía bức ảnh một lần nữa, cô thở ra nhẹ nhàng.




Đột nhiên cô muốn viết mail cho anh, mà không hiểu tại sao.

***

Hoàng đưa cô tập ảnh tiếp theo. Nụ cười giễu cợt nở trên môi người thanh niên cao lớn.

“Sao, công chúa, phát hiện ra gì chưa?”

Cô nhìn lên Hoàng, có ý hỏi.

“Nàng tiên cá đã lên bờ, và đến nơi của hoàng tử rồi đấy.”

Rồi Hoàng luồn tay vào phong bì lớn, lôi ra sô lượng ảnh chưa từng thấy. Tất cả, chỉ có một người mẫu, là cô bé ấy, đã lớn lên, quá nhanh tự lúc nào cô không kịp nhớ. Vẫn ánh mắt hút hồn đó, nhưng dường như đã hiện lên cảm giác khác khó tả. Đôi tròng đen thẫm vẫn bí ẩn không sắc màu, đôi khi nheo lại, tựa đang dẫm lên hàng triệu kim châm, bờ váy xanh leo lắt trên nền biển kêu thét dữ dội lời nói vô hình.

“Nghĩa là sao?”

Cô thực sự không hiểu, tại sao làm người mẫu lại có biểu cảm kì lạ đến vậy. Hoàng thu lại nụ cười, im lặng rồi cất tiếng.

“Trang Anh, em thật sự không cảm thấy đau khi đã chờ cậu ta trong tám năm trời hay sao?”

Lời nói của Hoàng đặt cô vào một khoảng trống vời vợi. Đối với cô, hình như tám năm trời cũng giống như năm tiếng đồng hồ cô đợi anh ở quán café. Cô nhìn lại đôi mắt đẹp tuyệt vời trong ảnh ấy, tự hỏi, liệu có phải đây là ánh mắt củâ một cô gái đang đau.

***

Lần đến thăm tiếp theo, cô đã ngồi lâu hơn một chút trong căn phòng hướng về phía biển của anh. Cô thấy ánh mắt anh lại xa xăm nhìn xéo qua vai cô, vào khoảng trời khác, vào không gian khác. Trong tay anh nắm chặt chiếc máy ảnh cùng ống kính nhiều màu.

Tiếng mở cửa vang lên, rồi bước chân của người con gái nhỏ làm cô quay lại. Chính là cô bé với khuôn mặt không cười trong những bức ảnh ấy. Ánh nhìn của cô bé chạm vào cô rồi giật lùi, trên tay cô bé là vài bức ảnh mới tráng, có lẽ định đưa cho anh. Đôi mắt cô bé mở to, lẫn trong màu đen trong vắt là sắc xanh lạt của những giọt nước biển vô hình. Nụ cười đã không có trên khuôn mặt đẹp ấy, giờ nó còn vô vọng hơn với khóe miệng mở hờ, mép hơi chệch xuống, ngậm chặt như để khỏi bật ra thành tiếng những câu gọi không cần thiết. Bàn tay víu vụng về trên thành cửa, trượt dài rồi buông rơi thao thức.

*tách*

Cô nghiêng người nhìn anh sau tiếng máy ảnh bất ngờ. Ống kính trên tay anh chớp nhoáng liên tục, không cần chủ của nó phải ngắm bố cục hay vị trí. Đôi mắt nghiến lại, đôi tay chai sần bấm máy đỏ lên.

Cô bé quay đi, rời khỏi căn phòng đó, để anh buông rơi chiếc máy ảnh, cảm giác vỡ òa như vừa tỉnh mộng. Có lẽ đó cũng là lần đầu tiên anh thấy cô bé ấy có biểu hiện như vậy.

Và cũng là lần đầu tiên, cô thấy đôi mắt hay hướng về phía hư vô của anh xoay chuyển, thu hết cả thế giới quanh mình, tập trung vào một hướng duy nhất. Cô luýnh quýnh rờ lên lồng ngực mình. Trái tim cô vẫn hững hờ, đập thờ ơ một cách hoàn hảo.

Còn anh đã đứng dậy, ánh nhìn dán chặt về phía cửa. Hồn của anh đã đuổi theo cô bé ấy từ rất lâu, chỉ còn mình anh ở đây, bên cô, với sức nặng tình yêu trọn vẹn giữa cô đối với anh mà họ đều tin tưởng.

Hay, giờ mỗi anh tin tưởng mà thôi. Không phải cô.

***

“Hãy để cho anh đi.”

Cô chợt nghĩ hài hước, trong câu chuyện của anh và cô, thật lắm những “lần đầu tiên”, ví như đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào mắt cô mà không buông rơi nơi bầu trời khác. Hình như, bởi vì anh đã tìm được nàng tiên cá của anh rồi, và đủ dũng cảm từ chối đám cưới của công chúa xứ láng giềng hoa lệ.

“Vâng.”

Cô nói bình thản, hay giả vờ như thế. Hãy để cô hoàn thành tốt nhiệm vụ của người bạn gái một cách hoàn hảo, cho đến phút cuối cùng. Anh bất ngờ bối rối vài giây, nói lời cảm ơn cô vụng về như anh vẫn thường làm, rồi vụt chạy khỏi phòng, để lại cô im lặng nhìn theo. Cõi lòng cô kêu một tiếng thịch nhỏ, và sau đó yên ắng, nhẹ nhàng trôi như cái cách nó vẫn thế.

***

Hoàng bước vào, đặt tay lên vai cô, chìa một số văn bản nhỏ ghi chú về cuộc triển lãm tháng tới.

“Sao em vẫn quyết định tài trợ cuộc triển lãm cuối cùng này, Trang Anh? Cậu ấy chưa bao giờ để em trả tiền cho những cuộc triển lãm trước”

Cô gục đầu vào vai Hoàng ( sau đó cô hay trêu đôi mắt hay giễu cợt của Hoàng đã mở rất to), đã quen đóng kịch, nhưng chưa từng cảm thấy nó khó và mệt như lần này. Dù vậy, cô vẫn mỉm cười thanh thản, nhắm mắt lại thả trôi mình đi.

“Vì ít ra, đó là những bức ảnh duy nhất của anh ấy mà em có thể hiểu được, vậy thôi.”

***

Công chúa để hoàng tử đi. Vì biết con người cần xác định nên giữ lại những thứ mình yêu, và thả tự do những thứ mình không thể.
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31