Hành trình : Hà Nội - Thanh Sơn - Xuân Sơn – Phù Yên – Gia Phu`- Mộc Châu – Hang Kia – Mai Châu – Kim Bôi –Hà Nội
Tổng chiều dài: nghe nói hơn 500 km, Bùi em cũng chả kịp kiểm chứng 
Thực ra, với dân phượt chuyên nghiệp hay với những người hay đi thì đây ko phải là 1 cung đường khó đi. Nhưng với những người như tớ, như các bác còn lại, đều là những người lần đầu tiên “nhắm mắt đưa chân”, nghe giang hồ dụ dỗ, bước vào con đường băng đèo vượt núi thì đây quả là 1 chuyến đi để lại nhiều kỉ niệm
Khó khăn đầu tiên mà đoàn gặp phải đó chính là vấn đề nhân sự. Fix danh sách sớm, nhưng ko ngờ bị bà con ném gạch đá nhiều quá, nên cứ hết người này bỏ, người kia bỏ, ngay chính tớ, đến phút thứ 90 mới ra nổi cái quyết định có đi hay ko. Nhân đây thì tớ cũng cảm ơn các chị em ở nhà đã giúp đỡ tớ tận tình trong hùng hục đi học hộ tớ.
Cuối cùng cũng chốt được 3 xe (4 nam , 2 nữ). Máu nhất chuyến này có lẽ phải kể tới bác viethoang@, 1 nách chục đứa con, mẹ già, vợ dại, con thơ ở nhà, thế mà tinh thần “đú đởn” vưỡn cao hơn nuí . 
Hẹn nhau 1h30, nhưng phải đến 2h30 mới xuất phát.(có mỗi 6 mống mà không hiểu làm gì lâu thế). Xe ta băng nhanh qua đoạn đường Láng Hòa Lạc mù mịt bụi, rẽ qua Phú Thọ, bắt đầu co' cảm giác nông thôn, ko chỉ bởi bắt gặp những “mùi hương quyến rũ” của đồng quê, mà còn bởi cảnh sắc dọc bờ sông khá đẹp. Xuân Sơn thẳng tiến, quyết tâm không đi tối, nhưng cũng phải cúi mặt xuống mà nói là trong cả chuyến đi tụi tớ chưa bao giờ hoàn thành cái tâm nguyện đó, hị .
Đến Xuân Sơn lúc khoảng 7h, định vào nhà chú Thanh phó chủ tịch xã ngủ như đã dự kiến, nhưng trời mưa, đường trơn, cùng với bao nỗ lực phi thân biểu diễn trò vồ ếch của bác Huy, khiến cả đoàn quyêt định quay ra, ngủ ngoài xóm Dù. Cũng may, ngoài đó là có cả nhà sàn cho thuê, chả khác gì khu du lịch, có lẽ cũng chỉ 1 vài năm nữa, khu này lại giống như Mai Châu, như Mẫu Sơn..... dịch vụ đầy đủ, chứ chẳng phải thiếu thốn như tụi tớ, 2 bữa nhai mì với măng, có lẽ chưa bao giờ thấy mì ngon đến thế. Nam cô nữ quả, ngủ trong 1 cái phòng rộng chừng trăm mét vuông ( hơi điêu tí), nhỡ có gì xảy ra, hôm sau bị tung lên mạng thì tớ có lẽ cũng ko được mạnh mẽ như em Thùy Linh đâu,
. Cũng may....
Sáng hôm sau, vì ko có đồng hồ nên tớ đoán tầm 4h sáng, có 1 con gà bị dở chứng, gáy ầm ĩ như thể nó chỉ còn ngày hôm nay có thể được gáy nữa. Tiếng gào thét của nó làm tớ “động lòng”, ko thèm ngủ nữa.
Đêm đó túm lại số giờ tớ ngủ đếm chưa đầy 1 bàn tay..lòng vòng vườn Quốc Gia Xuân Sơn xong(tầm 7km), 2 chân mỏi dừ, có cả mồ hôi và nước máu( của bác Hiếu hiến nhân đạo cho bọn vắt), cả đoàn lại lò dò xe pháo đi theo tiếng gọi của Mộc Châu. Có lẽ đây là chặng đẹp nhất trong cả chuyến đi, nhưng cũng đáng tiếc nhất khi lại phải đi vào buổi tối. Đến giờ, khi về nhà ngồi ngẫm lại, tớ cũng chả hiểu làm sao mà có hơn 150km, lại có thể đi lâu đến thế. Dòng Sông Đà mở ra trước mắt, đẹp, thơ mộng, nhưng cũng không kém phần hùng vĩ, tớ cứ thắc mắc không hiểu những cái mà tớ cóp nhặt khi phân tích bài “Người lái đò Sông Đà “ của cụ Tuân đúng tới đâu, chỉ thấy quãng đường dọc bờ sông rất đẹp, sơn thủy hữu tình ( chỉ có con người – tớ là vô tình, khi buồn ngủ trên đoạn đó)
Đoạn từ Vạn Yên lên Mộc Châu thì trời tối hẳn, 3 chiếc xe, cứ 1 mình 1 đường mà đi, tối mù mịt, hơn mấy chục cây số nhà cửa xe cộ chẳng thấy đâu, nhỡ mà có chuyện gì thì đúng là kêu giời, vì có ai đi qua đâu mà giúp , he.
Nhưng đúng là đi qua đoạn đó có 1 cảm giác rất khó tả. Như em hell@ nói cung này chạy buổi tối khuya hoặc sáng sớm tờ mờ thì o còn gì để diễn tả được hết cảm xúc...vừa phê mà vừa sợ...1 mình 1 đường cũng sợ mà tự dưng có cái xe máy đi cạnh mình còn sợ hơn. Muốn biết vì sao sợ, thì cứ đi thử ạ.
Cũng may trong chuyến đi này, thiên thời địa lợi,có lẽ cũng do có những con người hiền lành tốt bụng như tớ đi nên nó mới thế .Trải qua đủ các loại hình thời tiết: nắng có, mưa có, sương mù có, ngày cũng có,mà đêm cũng có. Đến thị trấn Mộc Châu cùng lúc con mưa ập tới. Hạt mưa lộp bộp rơi đạp vào mặt đau rát,cứ ngõ là mưa đá, vì trước khi đi thấy dự báo thời tiết là tầm đó phía Bắc có thể có mưa đá. Sợ. Ăn uống tắm rửa xong xuôi cũng hơn 10h. Cả đêm nghe mưa, lòng như kiến cắn,hì, nghĩ nhỡ mà mai có mưa thế này thì em cũng xin lỗi bác xế, em nhảy otô về HN thôi ạ. 
Trời cũng chiều lòng người, hôm sau tỉnh dậy, không khí trong lành mát mẻ,thấy ngai ngái thoang thoảng đâu đó có hương chè bay ( điêu đấy, đừng tin). Bấm bụng bảo, thôi, Ba Phách, Loong Xá hẹn dịp khác, chỉ tại ku Bắc dọa đường đó đi về thì không nhìn thấy mông đâu nữa, nên tiếc cái dáng, ko đi
Ấn tượng duy nhất của tớ ở Mộc Châu có lẽ là những đồi chè trải dài ngút tầm mắt. Nhưng sau đợt rét vừa qua, thấy bảo cây chè cũng chết nhiều, chứ tầm này mọi năm thì đã xanh mướt. Trên đường về có ghe qua Hang Kia – Pà Cò, nhưng nó chả đẹp như tớ vẫn tưởng. Về nhà đọc topic của bác Du thấy bảo ở đó mà dơ máy ảnh lên chụp thì dân buôn ma tuý nó đập chết, thế mà cả đoàn tớ cứ dơ lên như thể “ mặc xác, anh cứ chụp cho suớng tay đã.” Mấy em Mông miếc ở đây, cứ thấy máy ảnh là lại chui tọt vào nhà,làm tớ cứ phải chạy theo để dụ dỗ tụi nó cho tớ mượn cái váy mặc thử, làm kiểu ảnh, xem mình có dáng “tông dật” hay không, nhưng sau đó thì tớ biết là có lẽ tớ phải học qua 1 lớp thuyết phục nhân tâm nữa may ra.....
Đoạn đường từ Mộc Châu về Mai Châu khá đẹp, nhưng êm quá lại dễ gây buồn ngủ. Bọn tớ cũng đã thống nhất với nhau, hễ thấy xế có dấu hiện buồn ngủ thì ôm phải nhanh chóng tháo mũ bảo hiểm, đạp thật lực vào đầu xế, đến khi có tiếng hự 1 phát thì thôi.
Em Hương vác được cục đá từ Xuân Sơn về thì thôi, cho phép dùng đá, ko cần tháo mũ.
Về đến đoạn rẽ Kim Bôi – Hòa Bình, tớ được làm xế 1 đoạn, cũng là lúc xe Hiếu bị hỏng( chả nhẽ em lại nói ra sự thật là....) .Bác Huy thì chạy đi chạy lại,còn bác Nam tưởng được ngồi sau yên thân, nào ngờ....Lúc chạy qua khu ATK, vắng vẻ, cũng heo hút chả kém gì đoạn Phù Yên – Mộc Châu, đoán ngày xưa thả nào chỗ này cũng có cướp,he
. Sau khi chạy đoạn đường 6 lại mịt mù bụi, cả đoàn đạt chân về đất Hà Nội lúc 9h. Sau 55 tiếng vi vu trên đường, h thì tớ chả phải nói câu, “trộm vía, đã về tới HN an toàn”
Buổi đi off, tớ cầm chén rượu dốc thẳng vào .miệng, các bác kia mắt tròn mắt dẹt, ngơ ngác không dám uống nữa. Thủ thỉ câu, quả không hổ danh con gái CB, hức.
Kì thực thì tớ phải xin lỗi các bạn nữ CB, tớ không muốn làm vậy, nhưng có lẽ do đầu óc lúc đó không còn tỉnh táo nên. giờ thì “ có tiếng đã có miếng” cứ ko phải “ có tiếng mà ko có miếng “ như xưa nữa
Chắc chắn tớ sẽ gặp lại Tây Bắc nhiều lần nữa, gặp lại những cung đường, những đoạn đèo hùng vĩ hơn, đẹp hơn, trải qua những cảm kì thú hơn . Nhưng chuyến đi này đã để lại cho tớ nhiều ấn tượng nhất, bởi nó là chuyến đi xa đích thực lần đầu tiên của tớ. Mà cái gì lần đầu tiên chả khó quên nhỉ.
Sớm Xuân Sơn
Ngơ ngác như bò lạc vào rừng
hò dô ta nào....
thăm lại chiến trường tối hôm trước đi
Đoạn từ Xuân Sơn đến Gia Phù
Lâu lắm rồi mới thấy cảnh đốt đồi làm nương
và mưa
Sông Đà
Bến Vạn Yên, cái này tớ nhặt của 1 bác trên mạng, quên rồi, vì lúc qua đây trời đã tối
Đặc sản bê chao - Mộc Châu
Chè, này thì chè

ngoại trừ những lúc như thế này
Thì xe Hiếu quả là nơi show hàng tốt:-P
Hang Kia mùa này

Em gái cần mẫn thêu váy ở Cave Kia( hang Kia ạ)
Và đây là cái sản phẩm mà tớ dụ dỗ để mặc thử không được
Đèo dốc

Bữa tối chia tay
