Thanh Nguyên 's emotion

This could be the the start of something new!

Subscribe to RSS feed

Trung thu tuổi thơ

Trung thu năm nay lặng lẽ đến rồi cũng sẽ lặng lẽ đi như mọi năm; thứ duy nhất để người ta nhớ đến chỉ còn là những hàng bánh bày bán từ sau rằm Tháng bảy. Tết thiếu nhi bây giờ ko còn giữ đc cái bản chất khi xưa nữa mà trở thành cơ hội để người lớn “trao thành ý – bền thâm giao”, mọi thứ bị thương mại hóa; trẻ con thì hờ hững, thậm chí chẳng còn biết gì về ý nghĩa hay niềm vui “chơi trung thu” nữa.
Nếu cách đây 3 – 4 năm dù ko còn đc chuộng như trc thì lồng đèn vẫn đc treo bán ở đầu đó 1 số nơi; nhưng 1 – 2 năm trở lại đây thì ngòai khu vực của người Hoa, chẳng còn thấy bóng dáng những cái đèn giấy ở đâu nữa nữa
….

Có lẽ vì thế mà Trung thu với thế hệ 8x giờ chỉ còn lại qua những kí ức của những ngày xưa rất xa; cái thời mà chỉ cần nhắc đến 3 chữ “tết trung thu” thôi đã đủ làm trẻ con đã háo hức, chờ đợi cả tháng . Đó là sự háo hức, mong chờ những buổi chiều học bài qua thật lẹ để đến tối chạy ra ngòai cầm chiếc lồng đèn và nghêu ngao khắp xóm với đám nhóc. Đó là cái thời mà nhìn thấy sự ganh tị của lũ bạn trong xóm khi nhìn thầy chiếc đèn giấy cũng cảm thấy “hãnh diện”. Đó là cảm giác tiếc đến ngẩn ngơ khi lồng đèn bỗng dưng cháy trong những “đêm trọng đại” đó…
Rồi đến 1 thời, lồng đèn Trung Quốc ào ạt “tấn công” bọn trẻ con, quả thực tiện thì có tiện vì ko sợ đang đi rước đèn bị tắt giữa chừng, mà lại phát ra tiếng nhạc; và quan trọng nhất là xóa đi nỗi lo “cháy nhà” của người lớn… Nhưng cũ[ ng chỉ đc 1 thời gian…. Lồng đèn pin trở thành vô vị, nhạt nhẽo bởi nó chẳng khác bất cứ món đồ chơi chạy pin mà có thể chơi quanh năm! Trung thu đúng nghĩa vì vậy vẫn phải là lồng đèn giấy với ánh lửa đỏ nhè nhẹ hắt ra!
….

Trung thu bây giờ ko còn những điều đó nữa, cái “ngày xưa” đó giờ chỉ tồn tại trong những câu chuyện phiếm với bạn bè; có lẽ, người ta đủ lớn để có thể tìm thấy niềm vui trong những hoài niệm. Nhưng dẫu nhiều năm qua đi nữa, Trung thu vẫn là “tết thiếu nhi” - bởi đó là dịp để con người ta lắng lòng, đc sống lại cái không khí tuổi thơ với chiếc lồng đèn trên tay






Khoảng lặng,

2 tháng trôi qua sau khi tưởng rằng đã chấm dứt; nhưng rồi mọi thứ vẫn trở lại; nhưng cũng ko hẳn là “trở lại” hoàn toàn vì giờ đây họ chẳng còn đi con đường mà ngày trước họ từng đi. 2 con người giờ trở về với thế giới của riêng họ… Cô vẫn biết đó là lỗi của cô; là do cô vô tâm hời hợt, luôn muốn đc ng khác quan tâm chiều chuộng nhưng ít bao giờ cô để ý đến suy nghĩ, cảm giác của ng khác... Nhưng giá như họ cho cô 1 cơ hội để giải thích; giá như họ cho cô cơ hội để biết rằng cô trân trọng mối quan hệ của 2 ng biết bao nhiêu

Cô biết, nhờ họ cô đã dứt khoát và mạnh mẽ hơn trong chuyện tình cảm; 1 nơi từng để cô tìm lời khuyên cho công việc và cả những chuyện khác nữa; và quan trọng hơn cô tưởng mình đã bắt đầu tìm lại được niềm tin…

2 tháng trôi qua, cô đã vui đến dường nào khi 2 người nói chuyện trở lại như trước kia nhưng, cô cũng dần nhận ra giờ đây giữa họ có 1 khoảng cách mà cô ko hiểu đó là gì; và vì thế cô càng trở nên lặng lẽ, dắm chìm trong những buồn - vui của riêng mình. Cô chỉ muốn 2 người trở về quãng thời gian như ngày trc mà khó đến vậy sao? Cô biết phải làm gì và làm như thế nào để dỡ bỏ cái rào chắn vô hình đó? Nhiều lúc cô tự hỏi có lúc nào mệt mỏi và “buông tay” để tự khắc rồi mối quan hệ cũng nhạt dần? Nhưng trong thực tâm, cô ko muốn mất con người đó chút nào



Đừng trách

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…

Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…

Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực

và ta quặn đau…



Đừng trách
nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước

nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…

Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận

nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?


—Nguyễn Phong Việt —-



Tháng 5, hè lại về

Tháng 5, tháng bắt đầu hs đc thảnh thơi rùi nhưng cũng bắt đầu thời điểm để mấy iem cuối cấp “đua nước rút”. Ko biết mấy iem đi học bây giờ còn có cảm giác buồn buồn vui vui nhơ nhớ như mình vào cái thời điểm lúc đó ko chứ nhớ vào những ngày đó đi học, ngồi trong lớp – dù là năm cuối cấp nhưng ko tập trung học đc, lúc nào cũng nhìn ra cửa sổ và đến 1 bữa, chợt phát hiện ra 1 điều mới mẻ “ih, cây phượng trường mình nở hoa rùi heheh”. Mà quả thực, trường PN hồi đó chẳng có gì đặc biệt ngoài 2 cây phượng là đẹp nhất, lá xanh mướt quanh năm nên đến hè nở đc 1 chút hoa là điều gì đó ko bình thg!!! Lên ĐH còn tệ hơn, trường ko có nổi cái khuôn viên thì lấy đâu ra khoảng xanh mà cây với cỏ, nhưng khi đó vẫn có cảm giác chờ đợi khi hè về...

Để bây giờ, hè lại về, phượng vẫn nở nhưng có người chẳng còn là sinh viên nữa! Qua rồi cái thời vô lo vô nghĩ đó, dù mỗi ngày đi làm bắt gặp phượng nở vẫn còn cảm giác nao nao – thời gian trôi nhanh quá, chỉ mới 1 năm đây thôi, thời điểm hè năm trc có người còn ngồi làm báo cáo tốt nghiệp – nhưng bây giờ thì khác rồi... Thời gian nhiều lúc thấy vô tình, cứ trôi cứ trôi làm thay đổi nhiều thứ khiến ng ta chẳng giữ lại đc gì, kể cả những điều mình yêu quý bây giờ chỉ còn là kí ức...
[/SIZE]





Chiều cuối tuần một mình

Chiều t7 thảnh thơi, về sớm nhưng chẳng biết đi đâu; ghé lại pizza Hut tự thưởng cho mình nhưng hnay là pizza 1 mình – bỗng thấy vô vị, nhạt nhẽo. Những cuộc đt và tn trc đó rơi vào im lặng – chẳng hiểu tại sao.
Quay trở ra cv 30/4, đi café nhiều nơi nhưng quả thực thấy ko đâu bằng nơi này - trời chiều lộng gió, thóang đãng; giữa trung tâm tp nhìn ng qua lại; vẫn 1 mình và nhớ lại những chiều cuối tuần; lang thang từ lúc nắng còn chiếu trên đầu cho đến lúc tp lên đèn nhưng câu chuyện vẫn chưa dứt. Tối về, lại cầm đt… Đáp lại sự hồ hởi của mình là cái gì đó có vẻ hờ hững. Cũng chẳg hiểu thái độ bây giờ là ntn nữa; có lúc nhiệt tình như trên mức của 1 ng bạn, có lúc lại…
Chẳg hiểu cái gì đang xảy ra. Có phải tất cả chỉ vì áp lực cv?

***

Độc thân, quả thực thấy đầu óc thoải mái hơn nhưng nhiều khi thấy cô đơn đến lạ
Những lúc bịnh – cần 1 ai đó hỏi han…
Những lúc cv chán nản – cần 1 ai đó chia sẻ
Những lúc buồn – cần 1 ai đó bên cạnh
Và đã có lúc tưởng tìm được 1 ai đó
Nhưng nghịch lí là, nếu xuất hiện 1 ai đó cùng lời đề nghị bđầu 1 mối qh mới thì có lẽ mình sẽ âu lo và càng suy nghĩ nhiều hơn. Có lúc muốn bước tới – bởi vì chẳng ai múôn sống trơ trọi 1 mình cả, nhưng rồi lại thôi; lại thấy sờ sợ nếu phải trở về cái giai đoạn như khi trc 1 lần nữa. Nỗi đau rồi cũng qua nhưng dư chấn của nó thì có lẽ vẫn còn rất lâu...


***


1 ngày 24 tiếng, ngoài 10 tiếng ở cty vậy thời gian còn lại biết làm gì? Dành cho ai? Mình trở thành con ng ntn rồi? Đi làm rồi nên tiêu xài cũng thoải mái hơn nhưg chẳng thấy vui nhiều như hồi xưa, kí ức vẫn là kí ức thôi; dù có muốn cũng ko thể trở về như thời đi học vì mọi thứ cũng thay đổi rồi. Các mối quan hệ bây giờ chỉ tồn tại khi con ng ta thấy nó đem lại lợi ích cho họ chứ ko phải vì 1 cái gì đó ko tính toán và thực lòng như mình từng thấy khi còn đi học.

Nắng gió Bình Dương

,

Sáng chủ nhật, 1 đám kéo nhau ra cv 30/4 cà phê sáng. Thực ra, mỗi đứa 1 li cà phê và ngồi bệt giữa trung tâm tp nhìn xe cộ qua lại cũng có cái hay hay lạ lạ vui vui của nó. Đến lúc sắp tàn cuộc, tự nhiên 1 đứa nảy ra “ Giờ chạy xuống Bình Dương – cà phê Gió với Nuớc ko?”
Ặx… mới đầu 1 đám nhao nhao phản đối, nhưng mà “quán Gió với Nuớc ai cũng nghe lâu rùi nhưng thử đi coi có khác gì với cà phê Sài thành hem” nghe cũng xuôi xuôi nên rốt cuộc 6 đứa xách xe chạy xuống tắm nắng, hứng gió Bình Dương bigsmile . hehe giờ này người ta đi ăn cơm trưa thì pà kon mình lũ lượt kéo nhau vào đi uống nc cool
Tới nơi mới thấy đúng là hok có cái khùng nào giống cái khùng nào, view và décor ở đây hem có gì đặc biệt hay đẹp so với ở tp down ; nuớc uống cũng ko ngon mà giá cũng ko thua với tp là nhiêu bandit . Chỉ có 1 điều là nắng ở đây ko gay gắt và gió từ hồ nc thổi lên nên mát hơn

Tuy nhiên, kinh nghiệm rút ra ở đây là lần sau đi uống nc với đám này phải xách theo ba lô du lịch và bỏ sẵn bộ đồ trong cốp xe; biết đâu cà phê xong lại Long Khánh, Vũng Tàu hay Vĩnh Long, Tiền Giang hehhe lol

Gần 3g chiều từ BD chạy về. Vậy là hết ngày cn, mai t2 lại đi làm haaiiizzzz….



Thư mời lễ Tốt nghiệp

Tối qua đi làm về thấy cái Thư mời dự lễ tốt nghiệp của trường nằm trên bàn học, hìhì tự nhiên thấy vui vui – “cày” mấy năm trời để cuối cùng có ngày này đây! yes
Giấy báo điểm với thư mời nhập học từ hùi lâu lắc mình vẫn còn giữ, hôm trc dọn đồ mới ngồi đọc lại đây mà giờ nhận thêm cái thư mời lễ Tốt nghiệp nữa – đúng là thời gian qua vèo vèo. Hết hk 1, qua hk 2…đến hk 5, hk 6; từng hk cứ qua vậy giờ đến ngày ra trường cứ như chớp mắt! cry

Nhưng mà mở cái thư ra hơi thất vọng 1 chút – chỉ có vỏn vẹn 1 tờ giới thiệu chương trình lễ. Nếu có thêm thư ngỏ của Cô Bùi Trân Phượng thì ý nghĩa của thư mời sẽ trọn vẹn hơn nhiều.
Cái thứ 2 là địa điểm tổ chức – nằm ở cái chỗ nào lạ quắc trên đường Cộng Hoà! bigeyes Mình vẫn thích học ở đâu thì làm lễ tốt nghiệp ở đó phải hay và ý nghĩa hơn nhiều ko? Mà nhắc đến trường mới nhớ, từ khi chuyển qua Cao Thắng rùi - thấy cái trường y như cái toà cao ốc văn phòng lấy đâu có khuôn viên tổ chức? down Còn ở Quang Trung thì tối đa hoá diện tíx để xây thêm mấy phòng học, ko còn tháong đãng nhjư hùi trc mình học nữa. Cách đây mấy tháng có trở lại trường mà thấy khác quá, chạy lớ ngớ tìm cái VP Khoa quài mà ko ra awww ; học ở đây từ năm 1 mà giờ tới phải hỏi tùm lum y như tân sv – nghĩ cũng tức cười! lol

Cuối cùng, là thời gian hơi sớm so với… cái ngày mình mong đợi. Nếu tổ chức trễ 1 chút thì có lẽ kịp cho 1 ng bạn ở nn bay về. Học với nhau gần 3 năm, vậy mà bây giờ lễ tốt nghiệp có mình nhưng ko có nó để cùng chung vui sad – đó là điều tiếc nhất với mình trong cái ngày đáng chờ đợi này

Thư mời cho phép mời 2 ng thân đi dự lễ, vậy mình nên mời ai đi giờ đây?


Đếm ngược nào, còn 12 ngày nữa thôi …


Blog rảnh cuối tuần

- Tối 7g đi rửa đt ha!
- ĐT mới, số mới luôn ta cool

- Đi ăn món Huế trên đường NTMK rùi đi mua quà sinh nhật rùi đi ăn chè, thấy sao ?
- Ok ^^


Hehe cái món thíx nhất từ trc của mình vẫn là bánh bèo với bánh đúc nc dừa mà ở đây bánh đúc chẳng thơm nc dừa gì hết; còn bánh bèo thì ngộ thiệt làm trong cái chén nhỏ nhỏ như chơi đồ hàng hùi đó thấy cũng xinh xinh. Mà cái quán ngộ thiệt, bán món Huế nên phục vụ cũng là ng Huế luôn, nói nghe câu được câu mất!lol

Hồi đó học chung 1 trường nhưng khác khoa nên cũng ít khi nói chuyện, biết nhau thì biết qua 1 ng bạn, giờ ai ngờ đi làm chung 1 cty mà lại chung trong 1 nhóm thành ra thân nhau lúc nào ko biết. Trong cty ngồi đối diện nhau nhưng cả ngày có khi chỉ nói đc vài câu, mà cũng chẳng có th/g; với lại ở đó cũng ko phù hợp để chia sẽ 1 số thứ.

Cái vấn đề ở đây là, đi gần hết trung tâm tp; đi chậm thiệt chậm để tìm mua quà sinh nhật… Đồ trang trí trong phòng hay đồ để xài nhở? Hay là bay đại vô NiNo hay PT gì đó? Ko biết hùi trc thíx gì ta ? Nghĩ ra đc 1 cái cũng lạ lạ hay hay nhưng gọi ĐT tham khảo giá của nó tính bằng USD yuck nên phải đi kiếm 1 cái khác. Chạy gần hết NTMK ra Tôn Đức Thắng, đi hết Lê Thánh Tôn ra Nguyễn Huệ, xong tới Hàm Nghi… đến Nguyễn Văn Cừ, quẹo Nguyễn Trãi đi hết đường quẹo Trần Phú về lại NTMK… cuối cùng vẫn chưa mua đc. Hay mua cuốn "Dare to Dream" tặng cho nó “trí thức” đi? Có “ước mơ” nghĩa là đã có tất cả rồi đó!

- Ko định đi ăn chè nữa hả?
- Để chiều t2 đi, h đi lòng vòng nói chuyện nãy giờ vui hơn; tối nay trời mát (lạnh) mà

...
...
Tự dưng thấy lòng mình nhẹ nhõm...



Thêm 1 năm trôi qua,

Thêm 1 năm trôi qua, mình thêm đc 1 tuổi – dĩ nhiên – nhưng càng lớn thì thấy ngày này cũng ko còn đặc biệt như hùi mấy năm trc nữa (càng lớn thì đc tự do hơn 1 chút nhưng càng có nhiều thứ phải si nghĩ); ai nhớ tới mình nhắn cái tin chúc mừng là ok rùi, tặng quà thì càng welcome; ai ko nhớ thì cũng hok sao chẳng lấy làm bận tâm. Nghĩ lại năm trc vừa học bài vừa đợi tin nhắn của 1 lũ bạn mà thấy mắc cười; còn năm nay đi làm về rùi lăn ra ngủ quên luôn cái đt hết pin nằm 1 góc trong giỏ.
14/11 chỉ nhớ là sáng ở cty có tổ chức hội thảo và ‎y’ nghĩ trc khi ngủ là sáng hum sau mình phải làm gì để sau hội thảo thực sự có hiệu quả chứ cũng ko để y’ đến mai có plan j đặc biệt; nhớ lại năm trc ngày này thì nằm lặng lẽ khóc rùi mới chịu ngủ – mà đến giờ cũng chẳng hiểu sao lúc đó khóc. Nhưng mà năm trc còn đi học, trong lớp tổ chức SN cho mình vui đến bất ngờ, đến giờ vẫn còn nhớ cái buổi thứ 6 trưa hum đó. Còn năm trc nữa thì… Mỗi năm mỗi khác; đúng là thời gian có thể làm thay đổi tất cả.

Thêm 1 năm trôi qua, vẫn thấy mình còn trẻ. 22 tuổi vẫn còn trẻ để bắt đầu mọi thứ. Cũng ko hiểu sao lúc gần đây có ng nói mình lúc này “vô cảm”, chẳng vui chẳng buồn và cũng ko qtâm cái j nhiều, cũng ko biết có phải thực sự mình đang như vậy ko; nhưng nếu vậy thì cũng đâu có j ko tốt? Chẳng hạn như ko mong chờ vào cái j nhiều thì nếu ko có đc nó cũng ko thất vọng nhiều như lúc trc.

Thêm 1 năm trôi qua, có 1 số thay đổi dù muốn hay ko vẫn phải chấp nhận; nhưng ở đây “ngộ” ra 1 điều – thay đồi – muốn hay ko muốn đều xuất phát từ suy nghĩ của mình. Có những thứ phải để lại qk, trân trọng nhưng ko cho phép nó ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai; và cũng có những thứ bây giờ bắt đầu phải “học” và “xây” cho sau này



1 điều cuối, sinh nhật vui thì vui vì cũng có ng nhớ đến mình nhưng nghĩ đến Mẹ 1 chút, ko phải 22 năm trc Mẹ phải chịu đau đớn để có mình trên đời hum nay?



Có những điều cần học để quên

,

Với tất cả những người đang yêu, ai cũng đều muốn người đàn ông mình yêu là của riêng mình, để cùng được khóc, được cười trên vai. Và khi yêu, ai cũng muốn nắm tay người mình yêu đến cuối cuộc đời. Nhưng vì lý do nào đó, dù còn yêu hay không, người ta vẫn phải chia tay nhau sad
Với hầu hết mọi người, trong tình yêu ai cũng từng là kẻ thất bại, cũng từng yêu và quặn lòng, đau đớn đến xót xa; cũng đã sống những tháng ngày hờn trách, tự hỏi tại sao tình yêu của mình tan vỡ? Vì người ta không cần mình nữa hay vì vòng tay mình quá nhỏ bé và niềm tin mình quá mong manh? Nhưng rồi đến một lúc nào đó của cuộc đời, ta hiểu rằng những hờn trách chẳng làm mình thanh thản hơn. Vậy sao không mỉm cười chấp nhận nó như 1 lẽ tự nhiên?
Nhưng làm được điều đó rất khó bởi còn tùy vào hoàn cảnh, vào cách mà người ta chia tay nhau...
Nhưng...
Nếu không thể tha thứ thì cũng đừng thù hận được không?

Câu hỏi "Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?", có lẽ cũng không thể trả lời như làm một bài toán. Có quá nhiều câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng đơn giản mà lại không hề đơn giản. Nhưng chắc chắn có 1 điều có những thứ cần phải học để quên. Khi yêu, chúng ta không học cách nhớ về nhau; nhưng khi không còn yêu, ta lại phải học cách để quên. Nhưng suy cho cùng; dù có "học" nhiều thế nào, cũng không quên được người mình từng yêu, hình ảnh ấy chỉ có thể mờ nhạt nếu chính ta đừng chạm mãi vào quá khứ đó nữa. Có lẽ không cần phải học cách quên một người mà hãy học cách từ bỏ những thói quen của nhau, học để quên những thói quen ấy và khi làm được điều đó, là khi ta đã quên được rất nhiều điều không muốn nhớ rồi

1 điều nữa, khi chia tay, mọi người thường chỉ nhớ đến những giọt nước mắt, mấy ai nghĩ về nụ cười hay những khoảng khắc hạnh phúc bên nhau. Nhưng sao ít ai nghĩ rằng, đó cũng là người đã cho mình biết thế nào là hạnh phúc, cho mình hiểu thế nào là yêu và được yêu. Nghĩ về những điều tốt đẹp, lòng sẽ thanh thản hơn bởi mình luôn nghĩ sống trên đời, thực lòng không ai muốn làm đau lòng ai cả

...Đến một lúc rồi tất cả sẽ đi qua. Đến lúc chúng ta sẽ vượt qua được những khổ đau theo một cách mà chính bản thân cũng không tin nổi mình có thể vượt qua được





May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31