Sống trên đời sống cần có một tấm lòng...

Hãy cứ yêu chân thành sẽ thấy đời bao dung! ^^

Subscribe to RSS feed

Cười 1 chút smile

Ông nội!!

Ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi, thực ra thì cũng không lâu lắm, thôi thì cứ tạm cho là lâu đi! Có một anh chàng có nghề gia truyền là bán nón (mũ).

Một hôm, trên đường đi bán nón anh ta đi ngang qua một khu rừng, lúc này đã là giữa trưa anh ta cảm thấy mệt mỏi bèn tìm một gốc cây râm mát để nghỉ. Mệt quá anh ta ngủ thiếp đi, một lát sau giật mình tỉnh dậy anh ta không thấy chồng nón đâu cả, chỉ còn cái nón anh ta đang đội trên đầu. Tìm một vòng thì phát hiện có một lũ khỉ ở đang đùa giỡn ở trên cây, con nào cũng cầm một cái nón. Anh ta không biết làm thế nào để lấy lại những chiếc nón.

Anh gãi đầu gãi tai suy nghĩ, lũ khỉ ở trên cây cũng gãi đầu gãi tai theo. Thấy lạ anh ta thử gãi mông cũng thấy lũ khỉ gãi mông theo, anh ta giơ cái mũ ở trên đầu lên, lũ khỉ cũng bắt chước giơ theo. Ngay lập tức anh ta ném cái mũ xuống đất một cái “Bụp” đồng loạt lũ khỉ cùng ném xuống đất. Anh ta hí hửng gom chồng nón lại và tiếp tục gánh đi bán.

Đời anh ta bán nón, rồi đến đời con anh ta bán nón và đời cháu anh ta cũng bán nón. Anh ta luôn căn dặn cho con cháu nghe câu chuyện mà anh ta đã từng gặp. Một hôm người cháu của anh ta cũng đi bán nón và lại đi qua khu rừng đó, cậu bé cũng dừng chân nghỉ tại một gốc cây. Và khi tỉnh dậy chồng nón cũng bỉ lũ khỉ lấy mất. Cậu bé đã được ông nội kể và căn dặn, khi bị khỉ lấy nón thì chỉ cần vứt nón xuống đất là xong.

Cậu bé hí hửng vứt cái nón đội trên đầu xuông đất một cái “Bụp”. Cậu bé đứng chờ 1 phút, 2 phút trôi qua rồi 10 phút trôi qua cũng không thấy cái nón nào rơi xuống đất, lũ khỉ vẫn đang đội những chiếc nón của cậu bé. Lúc này bỗng có một bàn tay rất to và xồ xề vỗ vào vai cậu bé. Cậu bé quay lại thì thấy đó là một con khỉ rất to. Con khỉ vỗ vào mặt cậu bé “Chát! chát!”. Con khỉ hét lớn: “Bộ mày tưởng mình mày có ông nội hả!?”

Giá của...dấu phẩy?

Có người hỏi nhà văn Oscar Wilde (1856 - 1900) sao ông thường có vẻ đăm chiêu. Nhà văn Anh này đáp: "Sáng nay tôi đã bỏ quên một dấu phẩy trong một bài thơ. Chiều nay tôi phải lấy lại".

Sai một phẩy, nhảy ngàn dặm


Một giáo viên tiếng Anh đã đề nghị mỗi sinh viên đặt những dấu thích hợp vào câu sau: “Woman without her man is nothing”. Bọn con trai ngắt câu: “Woman, without her man, is nothing” (đàn bà, nếu thiếu nửa kia của mình, thì chẳng là gì cả). Bọn con gái lại ngắt câu như sau: “Woman: without her, man is nothing” (phụ nữ: thiếu cô ta, đàn ông chẳng là gì cả).

Một phụ nữ Mỹ đi du lịch ở châu Âu gửi điện về cho chồng: “Có một chiếc xuyến đẹp mê hồn, giá 75 đô. Em mua được không?” Anh chồng lập tức trả lời “No, price too high” (không, giá quá cao). Nhưng nhân viên điện tín mắc một sai lầm nhỏ đã bỏ qua dấu phẩy và thành: “No price too high” (không giá nào là quá cao). Được lời như cởi tấm lòng, cô vợ mua ngay chiếc xuyến. Khi về Mỹ, cô vợ khoe chiếc xuyến làm người chồng choáng váng. Người chồng đem vụ “bỏ sót dấu phẩy” này ra toà và thắng kiện. Từ đây, các hãng điện tín đòi hỏi nhân viên phải đánh vần dấu câu trong bức điện chứ không dùng ký hiệu. Nghĩa là phải viết “No comma price too high” (không phẩy giá cao quá).

Còn có giai thoại: một cặp yêu nhau nhưng chàng trai rất nghèo, phải đi xuất khẩu lao động để kiếm tiền cưới vợ. Những biến động xã hội nơi xứ người khiến thư từ đi lại thất thường. Sau mấy tháng bặt tin anh, cô gái viết thư sang cho biết cô không đủ kiên nhẫn chờ anh… Được thư, anh hốt hoảng viết vội ba chữ trả lời: “Đừng chờ anh!”. Thế là cô gái đi lấy chồng. Khi về nước anh trách cô gái bội ước. Cô gái đưa thư cũ của anh ra. Anh té ngửa: trong lúc đầu óc mụ mẫm mình đã viết thiếu một dấu phẩy. Thực ra, anh định viết “Đừng, chờ anh!”

Dấu phẩy đôi khi có giá đến nửa triệu đô. Năm 1870, trong danh sách các mặt hàng được miễn thuế vào Mỹ, lẽ ra là câu “Tropical fruit-plants for the purpose of propagation” (các cây nhiệt đới ăn trái nhằm mục đích nhân giống) thì người ta đánh nhầm dấu nối thành dấu phẩy, thành “Tropical fruit, plants for the purpose of propagation” (trái cây nhiệt đới, cây nhằm mục đích nhân giống). Thế là toàn bộ các loại trái cây nhiệt đới được nhập miễn thuế vào Mỹ. Tới khi người ta phát hiện ra sai sót chết người này, đã mất khoảng 500.000 USD tiền thuế không đòi lại được!


Hiểu sai dấu phẩy, quan chủ khảo bị vài chục… gậy

Trong Lều chõng, Ngô Tất Tố kể chuyện rằng, danh sĩ đời Lê, cụ Nguyễn Công Hoàn là bậc học vấn uyên thâm, chỉ vì cái tật đặt câu cầu kỳ, thành ra thi mãi không đỗ. Trong khi đó, con ông là Nguyễn Công Lân, sức học kém cụ rất xa, nhưng mà văn chương hoạt bát nên đã đỗ tiến sĩ.


“Khoa ấy […] ông Lân đã làm chủ khảo, cụ Nguyễn vẫn còn cắp quyển đi thi, và cũng lại hỏng như trước… (Xong việc trường thi, ông Lân về nhà thăm cha). Cụ Nguyễn hỏi:

– Khoa này có được quyển nào khá không?

– Có một quyển khá, chỉ vì phải câu tứ lục thất niêm, không thể lấy đỗ.

– Câu tứ lục ấy thế nào? Có nhớ không?


Ông con thưa rằng nhớ và đọc: “Lưu hành chi hoá tự Tây Đông, Nam Bắc vô tư bất phục. Tạo tựu chi công tự Cảo Mân, Kỳ Phong dĩ mạc bất hưng” – ông ngậm ngùi tiếc: “Nếu như hai câu dưới, họ đảo hai chữ Cảo Mân ra làm Mân Cảo thì hay biết chừng nào”… Không đợi con nói hết lời, cụ Nguyễn vác gậy phang luôn chừng vài chục gậy:… dốt nát như thế mà đi chấm trường, chôn sống biết bao nhiêu người. […]

Thì ra hai câu tứ lục ấy chính của cụ Nguyễn, ý cụ đặt như thế này: “Lưu hành chi hoá tự Tây, Đông Nam Bắc vô tư bất phục. Tạo tựu chi công tự Cảo, Mân Kỳ Phong dĩ mạc bất hưng” […] Bởi vì nhà Chu khởi ở phương Tây, đóng kẻ chợ ở đất Cảo, người ta chỉ có thể nói “Cái thói trôi đi nổi tự phương Tây, các phương Đông Nam Bắc đâu đâu cũng phục cái công đắp dựng gây từ xứ Cảo, các xứ Mân Kỳ Phong đều cùng dấy theo”. Chứ ai lại nói “Cái thói trôi đi nổi tự phương Tây, phương Đông, cái công đắp dựng gây từ xứ Cảo, xứ Mân”… (Ngô Tất Tố, tác phẩm, tập 2, NXB Văn Học, 1977)

Được yêu, được sống nhờ dấu phẩy

Ông bố nọ muốn lấy tên nhà thơ La Mã vĩ đại Virgile đặt cho con trai mình. Khốn nỗi, ông lúng túng viết nhầm thành Virgule, tiếng Pháp có nghĩa là dấu phẩy. Anh chàng lớn lên cũng khẳng khiu như dấu phẩy, không thành nhà thơ mà vào làm bưu điện. Anh thầm yêu trộm nhớ cô hàng xóm Sophie. Cô gái này lại yêu chàng trai không yêu cô. Bao nhiêu thư gửi đi mà không nhận được hồi đáp. Rồi một hôm cô quyết định ra bưu điện gửi bức điện (chứ không viết thư nữa) cho chàng trai nọ.

– Tôi muốn gửi một bức điện – cô buồn rầu nói, mắt không nhìn Virgule, nhân viên bưu điện.

– Cô vui lòng đọc nội dung – Virgule cầm bút cảm động lắp bắp nói.

– “Je t’aime, virgule, Je t’adore, virgule, Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi, point” (Em yêu anh, phẩy, em thương anh, phẩy, em muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em, chấm)

Anh chàng Virgule không cho virgule là dấu phẩy mà hiểu đó là tên mình: Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule… Anh chàng bưu điện yêu cầu cô gái nhắc lại. Sophie làm theo: “Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule…” Mắt anh ta sáng lên. Sophie nhận ra anh chàng này đáng yêu làm sao. Và họ đến với nhau.

Còn đây là giai thoại về hoàng đế Alexandre Đệ Tam (Nga) (qua tiếng Anh): từ chối ân xá cho một phạm nhân, ông đọc “Pardon impossible, to be sent to Siberia” (Không thể ân xá, đày đi Siberia). Vợ ông là Dagmar (cháu gái vua Đan Mạch Christian IX) là một người vô tâm, nên đã đánh nhầm dấu phẩy thành “Pardon, impossible to be sent to Siberia” (Ân xá, không thể đày đi Siberia). Thế là người tù này thoát tội. Đây là kiểu mơ hồ có trong mọi ngôn ngữ do dấu phẩy ngắt phần “không được” vào hai vế khác nhau của câu. Ví dụ:

Tiếng Việt: a) Khi uống bia, không được cho đường; b) Khi uống bia không được, cho đường; c) Khi uống bia không, được cho đường.

Tiếng Nga: a) Казнить, нелзя помиловаь (xử tử, không ân xá); b) Казнить нелзя, помиловаь (không được xử tử, ân xá).

Đặt sai dấu phẩy, biết bao chuyện dở cười dở khóc đã xảy ra!

Việt Báo (Theo SGTT)

Nắng vẫn xôn xao ngoài kia...

Vân thả người xuống cái giường rệu rạo, nhắm mắt nhưng miệng vẫn cười tươi: 'Cái này thoải mái hơn khách sạn'. Rong cặm cụi ngồi nhặt từng cọng rau muống mắt không ngước lên, có lẽ Rong biết Vân mệt, một sự mệt mỏi có từ gần ba năm qua.

Trang ngồi phía cuối giường đính hạt cườm vào mấy cái áo, Trang biết Vân sẽ chợp mắt một lúc, dậy ăn cơm và tiếp tục những hành trình, những cuộc hành trình mà hồi kết sẽ là sự tàn phai nhan sắc.

Trang đã nói và Vân chỉ cười phớt lờ, còn Rong bảo Trang sao cứ phải phí lời cho một đứa "sỏi đá đầy đầu". Rong là thế, thờ ơ đến đáng sợ, tiết kiệm và kiên định. Nhiều khi Trang cũng tự hỏi không hiểu sao ba đứa có thể ở với nhau được từng ấy năm trời, không có gì gắn bó, tính cách thì càng khác xa nhau quá.

Lần đầu tiên ra Hà Nội nhập học không người thân thích, kí túc xá hết chỗ, Trang lếch thếch đi tìm phòng và mệt mỏi khi qua bao nhiêu con đường mà cũng không có phòng trống. Buồn tình ngồi nơi quán nước, ngước mắt lên nhìn thấy tấm bảng ghi "Cần nữ ghép phòng", mừng như bắt được vàng. Vào gõ phòng thì thấy một cô gái ăn mặc mát mẻ cười tươi như hoa ló đầu ra: "Muốn ở chung hả? Vào đây, đang cần người".

Không cần hỏi chứng minh nhân dân, không biết xem người mới học ở đâu hay làm gì, cô gái ấy tự giới thiệu là Vân sinh viên năm nhất trường Sư Phạm. Thấy Trang mắt tròn mắt dẹt, Vân lại nói như thể thanh minh: "Đằng ấy không nghĩ tớ giống sinh viên Sư Phạm phải không? Hi! Tớ đậu điểm cao khi vào trường đấy". Đúng lúc đó Rong về, Rong hỏi Trang học trường nào? Đã nhập học chưa, Rong nói học Kinh tế, cũng là năm nhất, quê tận Đắc Lắk, bố mẹ làm cà phê. Trang thấy có vẻ nhà Rong nghèo dù chưa bao giờ Rong than vãn bất cứ gì về hoàn cảnh của mình.

Tới tận bây giờ Trang cũng không tin nổi mỗi tháng bố mẹ Rong gửi ra đúng 500 nghìn, 500 nghìn cho một tháng ở giữa lòng thành phố vốn cần tiền hơn cần người này. Rong đi làm thêm, từ 5 giờ chiều đến 11 giờ tối được thêm 500 nghìn, không bao giờ mua một thứ không cần thiết dù nó đúng 500 đồng.

Trang vẫn ngồi kết hạt cườm, hạt cườm đó Rong vừa tìm được mối làm thêm, vui thì Trang kết chứ Trang không có thời gian làm thêm, Trang không kiên trì được như Rong dù đôi lúc nó cũng cần tiền. Mẹ ở quê vẫn gọi điện thoại bảo đừng lo kiếm tiền thêm mà ráng học hành, dù cái trường Trang học đa số học sinh chẳng học hành gì, Trang thật sự thất vọng với nó.

Ngày được giấy báo trúng tuyển, Trang đã háo hức thế nào, vào đại học đó là niềm mơ ước xa vời cho bất cứ đứa con gái nào ở quê như Trang, thế mà khi bước vào trường được một tháng, Trang mới té ngửa ra là chỉ có sinh viên năm nhất chăm chỉ, còn những anh chị khóa sau thì coi việc học là một cái vỏ bọc để lòe thiên hạ và xin tiền bố mẹ hợp lí để ăn chơi. Có người chỉ đến trường khi có bài kiểm tra, và kiểm tra thì luôn quay cóp, không quay cóp được thì đến gõ phòng thầy vào buổi tối xin điểm.

Dần dần Trang cũng không còn phẫn nộ nữa, không day dứt hay xót xa, Trang học được tính cách đó từ Rong, và Trang cũng học cái thanh thản, phớt đời của Vân. Dù mỗi đứa có một cái nhìn, một suy nghĩ khác, nhưng chung quy lại là thờ ơ với mọi thứ và coi chuyện đó như chuyện cơm ăn áo mặc.

Hôm qua vào mạng, Trang hào hứng kể cho cả phòng nghe một vụ giết người vì tiền, Vân cười: "Thế cũng kể, chuyện đó dễ hiệu, có người giết người vì không lí do gì cả, thích là giết, bây giờ chuyện gì không thể không có", Rong im không nói gì.

Nồi cơm được bê lên, Trang gọi Vân dậy, không cần rửa mặt, Vân gắp rau muống chấm tương và cười tít mắt: "Ngon hơn hôm đi ăn ở Hạ Long". Trang lại mắt tròn mắt dẹt hỏi sao tôm hùm cua biển mà Vân không thấy ngon, Rong nhìn Trang nhíu mày: "Đồ con ngố, ăn mãi rồi ngán, đọc vua ăn mầm đá chưa?" Trang ngại ngùng cười. Vân tíu tít kể những nơi Vân từng qua, ở đó đẹp và sang trọng thế nào, đàn ông ga lăng ra sao... Nhưng tóm lại không đâu bằng cái phòng mười mét vuông và rau muống của Rong luộc. Trang tin Vân nói thật lòng, cả ba đứa chưa bao giờ nói dối nhau gì, đó là nguyên tắc, đã không nói thì sẽ im lặng, nhưng đã nói thì sẽ nói thật.

Vân không bao giờ giả vờ tử tế, dù Vân có nhiều tiền của nhờ những cuộc tình với đại gia. Mỗi tháng Vân vẫn đóng bốn trăm tiền ăn, không kêu ca phàn nàn, thích ăn thêm gì Vân mua cả phòng cùng ăn. Mỗi lần đi chơi thâu đêm về Vân thảy tiền ra đếm và thêm bình luận ông này thoáng ông kia keo, một tuần Vân đến trường không đến hai buổi, thuê học thêm và thi lại suốt, kệ. Vân nói: "Tranh thủ kiếm tiền khi còn trẻ" cũng như Rong, Vân không nói về gia đình, dù nhà Vân cách thành phố một giờ xe buýt cũng thấy ít khi Vân về.

Trang thì hay kể về mẹ, hay khoe ở nhà Trang là đứa đựơc chiều nhất, dù gia đình cũng không khá giả gì, nhưng là con út lại là đứa con gái duy nhất nên ba mẹ chiều. Hai anh trai thì khỏi nói, chưa bao giờ mắng một câu, mỗi tháng mẹ gửi một triệu hai trăm đủ để không phải tiết kiệm như Rong nhưng cũng không được xả láng như Vân. Trang cũng không thấy tủi thân gì cả. Vân vất vả, phải hẹn ông này, ông kia, nhiều khi lịch sắp xếp thế nào mà phải trùng nhau, khiến Trang lại giả vờ nói dối Vân về quê mẹ ốm...

Thỉnh thoảng Trang thấy Vân nằm khóc một mình giữa đêm, cả Rong và Trang đều biết nhưng hai đứa giả vờ ngủ, sáng ra Vân vẫn cười hồn nhiên như thế. Vẫn rong ruổi với những cuộc hẹn hò và gặp gỡ, Vân luôn có một danh sách dài những người đàn ông để phân "đẳng cấp" chọn lựa, một điều lạ lùng là Vân không "gạt" ra bất cứ một cái tên nào.

Vân có cách xếp vần riêng của mình, không có nghĩa Vân là một kẻ bừa bãi trong những chọn lựa đối tượng. Vân sẽ chỉ đi với những công tử đẹp trai trẻ trung còn sẽ "à ơi" với những "bố đại gia" và những gã tàng tàng "sọt rác" (nói như cách của Vân) sẽ chỉ dành cho những lúc bí bách như cần xe ôm miễn phí hay thích một buổi đi ăn tối nhạt nhẽo để giết chết thời gian khi các gã đại gia và công tử đi vắng. Tuyệt nhiên Vân cũng chỉ ăn uống rồi về, bằng một giọng cực kỳ ngọt ngào Vân tạo cho những gã ấy nghĩ rằng nó chưa sẵn sàng cho một mối tình, Vân chỉ đi chơi như một người bạn, không hứa hẹn, không à ơi gì với những gã "sọt rác" ấy.

Rong thường kiếm tìm mối để làm ăn, ai đó cần dọn phòng một hôm, ai đó cần dọn vệ sinh một tuần một lần, ai đó cần đánh máy vài trang bản thảo... Tất tần tật những thứ đó Rong đều kiếm để làm thêm, không có bất cứ người bạn trai nào đến phòng suốt mấy năm. Rong cũng không tỏ vẻ gì cả, chỉ đôi lúc Trang thấy Rong thẫn thờ đôi mắt xa vời vợi, chưa bao giờ Vân hay Trang hỏi xem Rong có người yêu chưa, bởi cái đó đồng nghĩa với việc thả bụi vào mắt Rong.

Trang cũng ít khi đi ra ngoài, bởi với Trang cái thành phố này thật không an toàn, Trang thường ngồi vừa nhìn Rong đính hạt cườm vừa kể về Lin, một nơi nào đó xa xôi trong ký ức. Lin của Trang không là chàng hoàng tử, cũng không là một kẻ tài hoa nào đó, mà là một anh chàng người dân tộc thiểu số không biết một cọng chữ bẻ đôi nhưng giống... anh hùng Núp. Trang mơ màng tưởng tưởng về cái đêm cô đi giao lưu đoàn thanh niên các trường về xã vùng cao, nhớ cái nắm tay hồn nhiên và rất ấm áp của Lin khi cùng nhảy quanh đống lửa, sau cuộc vui đêm ấy Lin nắm tay Trang chạy ra phía sau lán trại, chẳng có ánh trăng huyền ảo, chẳng có cơn gió mơn man nào như trong tiểu thuyết tình yêu mà chỉ có một màn đêm đen kịt, chỉ có tiếng những con thú hoang dại xa xôi lâu lâu hú một câu nghe rởn cả người.

Trong bóng đêm đen nghịt ấy Trang nghe rõ tiếng thổn thức từ Lin, Lin nắm tay cô đặt lên ngực Lin: "Người Kinh có lấy người Thái không?" một câu tỏ tình nghô nghê nhất mà Trang được nghe, Trang không thể nói gì, cũng không hứa hẹn gì nhưng Trang biết trái tim đã mở cửa đón một bóng hình...

Một tuần ở xã vùng cao đấy quả là ngắn ngủi với Trang, nhưng đó là những ngày hạnh phúc nhất. Lin đưa Trang về nhà nói với mẹ là vợ sắp cưới, mẹ Lin nói làm bạn được thôi, vì Trang nhỏ như củ khoai thế kia không đi núi được. Lin nói sẽ làm mọi việc cho Trang, Trang chỉ cần đẻ con và đi dạy thôi, Trang cứ cười mãi về cái chuyện Lin nghĩ Trang sẽ là một cô giáo, bởi với Lin những người đi học đều là cô giáo cả, không làm nghề gì khác. Bây giờ Trang đã chọn cái nghề không hướng theo bước chân Lin.

Bao năm trôi qua, Trang tưởng mình sẽ lựa chọn đúng, với những khát khao của thời ấu thơ, Trang không là người dễ thay lòng đổi dạ nhưng cũng không thể hy sinh tất cả cho một người đàn ông nào. Cái nghịch lý xót xa ấy nó làm Trang không thể biết mình cần gì. Hôm quyết định chọn trường Trang đã nghĩ đến Lin đúng một ngày, nhưng thời gian còn lại Trang lại nghĩ cho ước mơ của mình, nên Trang chọn con đường không đi về phía Lin. Trang nói giá như Lin gặp được người như Rong, Lin sẽ hạnh phúc biết nhường nào, Rong im lặng, Vân hỏi Trang Lin ở đâu? Nếu có thể, Vân sẽ tìm kiếm. Trang cười nghĩ là Vân luôn đùa thế chứ làm gì Vân chọn Lin, Lin ít học lại không có tiền và địa vị, chỉ có một tình yêu và một tấm chân tình.

Vân im lặng, một sự im lặng bao trùm. Lần đầu tiên Vân khóc trước mặt Trang và Rong, Vân nhìn Trang và nói một câu nghiêm túc hơn bất cứ sự nghiêm túc nào: "Đàn ông thì nhiều nhưng kiếm một người đàn ông như Lin thì không dễ gì có được, chỉ cần ở với người như thế một ngày còn hơn một đời ở với những gã coi đàn bà là trò chơi". Trang tròn xoe mắt nhìn Vân, cái nhìn như muốn hỏi xem thực chất Vân là ai? Vân là người như thế nào, dù ở với nhau mấy năm trời Trang cũng không thể nghĩ rằng mình đã hiểu hết Vân.

Có một lần Lin ra gặp Trang nhưng Trang đã hẹn Lin ở một nhà trọ, Trang đã ở cùng Lin hai ngày. Lin khóc thật nhiều, cái này bây giờ Trang mới dám kể vì Trang không muốn chấp nhận sự chọn lựa đắng đót của mình. Lin đã hỏi Trang có cho Lin chờ đợi không, bởi mẹ Lin muốn Lin lấy vợ rồi, ở cái vùng miền quê xa xôi ấy việc đó hệ trọng lắm, Lin nói nếu Trang bảo Lin chờ Lin sẽ chờ nhưng nếu sau này Trang không muốn về quê Lin thì Lin phải lấy vợ trong bản thôi, Lin không rời xa bản làng được. Trang nhìn Lin và ước ao giá như Lin đừng hỏi cô như thế, giá như anh lặng lẽ chờ ngày cô về thì mãi mãi có lẽ cô cũng sẽ từ bỏ ước mơ phù phiếm kia để về làm cô giáo làng, để sinh cho Lin những đứa con ngoan. Nhưng Lin đã hỏi rồi, lời nói như mũi tên lao ra khỏi cung rồi không gì vớt lại được, Trang không muốn sự chờ đợi của tình yêu phải mặc cả như thế. Trang là người nhạy cảm quá mức và những lời của Lin làm Trang đau xé lòng, và cũng từ đó nó như một vách ngăn giữa Trang với những người đến với cô sau này.

Vân mắng Trang sao ngu ngốc quá đỗi, người đàn ông như thế mà để tuột khỏi tay mình, Lin hỏi thế bởi vì thật tâm Lin nghĩ thế, yêu Trang đến cỡ nào mới lặn lội cả nghìn cây số ra thăm Trang sau mấy năm chỉ liên lạc bằng điện thoại. Người đàn ông ấy là người đàn ông chân thành nhất thế gian này, không lời hoa mỹ nào cả, bởi có lẽ Lin lớn lên ở một miền quê mà ở đó người ta không giữ ý tứ hay có khái niệm khéo léo, nghĩ gì sẽ nói thế. Lin lại không được học hành gì, cái bản năng đấy cứ như cây cỏ chỉ việc mọc lên theo hướng mặt trời, còn có xuyên qua cái lá non nào và làm rách nát chiếc lá hay không bản thân nó cũng không nhận ra...

Trang cũng từng nghĩ thế, từng muốn chạy về bên Lin để nói rằng Lin có trích thêm qũy thời gian của đời mình cho Trang được nữa không? Khi những đêm dài hình bóng Lin luôn ngự trị trong Trang, nhưng Trang đã khựng lại vì Trang vừa kịp viết xong một bản thảo về bộ phim, Trang phải cố gắng để hoàn thành, và những dự định cuốn Trang đi...

Rong nói nếu Trang không rạch ròi được thì cố đừng da diết với quá khứ. Hoặc là nắm bắt nó hoặc là đẩy nó đi để mình bước những bước đi mới. Trang không làm được thế, không đủ can đảm để nắm nó lại, nhưng không đành lòng để đẩy nó về phía quá khứ, Trang ở giữa của sự dấn thân và sự cầu toàn, cái đó làm Trang đau. Nhiều khi Trang hỏi Vân sao nhẹ nhàng trong tình yêu đến thế? Sao lại có thể yêu cùng lúc được nhiều người và làm thế nào để bắt đầu một tình yêu mới? Vân nhếch môi cười nói Trang mãi mãi là con bé ngu ngơ nhất mà Vân biết, những người đàn ông của Trang không ai xứng đáng được gọi là người yêu cả, chỉ là một mối quan hệ. Mối quan hệ mà khi đến với nhau cả hai ngầm hiểu rằng đó chỉ là một trò chơi, mà đã là trò chơi thì cả người thắng và thua đều nhẹ nhàng, không ai uất hận không ai cay cú.

Nghe Vân nói thế rồi Trang lại nằm miên man suy nghĩ, hóa ra là thế, cứ sống như thế lại nhẹ tênh tênh. Không biết Lin có nhẹ tênh thế không? Không biết Lin có gọi đó là cuộc chơi không mà chỉ sau vài tháng kể từ buổi cuối cùng gặp nhau, Lin điện thoại nói Lin cưới và Lin cũng hỏi Trang lần cuối rằng Trang có về không? Lin chờ Trang về phá đám cưới của Lin, Lin chỉ mong được nhìn thấy Trang đốt cái đám cưới đó ra làm tro bụi. Ngày cưới Lin Trang không về để đốt đám cưới Lin thành tro bụi mà Trang đang tự nhặt những vỡ vụn tàn tro của trái tim mình...

Những ngày cuối tháng thường là những bài thi học kỳ ngập ngụa. Trang không có nhiều thời gian nghĩ về Lin nữa, thấy Vân ít đi hơn, thường nằm ở nhà ngô nghê hát những bài cũ rích. Trang hỏi Vân muốn ôn thi nghiêm túc à, Vân cười nói người như Trang bao giờ cho khôn lên được, thử hỏi với kiến thức quá hổng như bây giờ thì Vân liệu có ôn nổi không. Trang lại lo Vân mệt, Vân cười tít mắt: "Mệt gì, chỉ là thấy dạo này thằng nào nó cũng chán mình rồi, nó bảo mình là bình hoa di động" nhưng có lẽ Trang cảm nhận được một mối bất ổn nào đó từ Vân.

Tháng này cả ba đứa đều thất nghiệp, Vân nói vui thế vì Rong cũng ôn thi, Rong gầy và có vẻ mệt mỏi, nhưng cái thể trạng ấy từ xưa đến giờ cũng có vẻ không màu mỡ hơn là bao. Có lần Trang gắp thức ăn cho Rong bảo ăn đi cho béo lên mà về với mẹ, Rong vẫn lặng lẽ không nói gì, nhiều lúc cả Vân và Trang đều tò mò về Rong lắm. Rong có cái gì đó huyền bí và xa xăm, không phải là người quá cô lập nhưng cũng không dễ để biết gì ngoài một cái tên. Đành là cứ nghĩ đến với nhau cũng tình cờ, cũng như một cuộc hành trình trên một chuyến tàu, ngồi cạnh nhau trong chốc lát rồi chia xa, nhưng mà đôi khi cũng thầm mong muốn biết lắm lắm chút gì đó về người bạn đồng hành bí ẩn đang ngồi cạnh mình, đang xa xăm diệu vợi...

Một buổi sáng trời cũng không trong xanh nhưng cũng không quá u tối, Vân đi lên thư viện trường vì muốn tìm cái cảm giác đúng nghĩa là một sinh viên. Tự dưng Rong cũng nói sẽ đi chơi công viên, Trang ngạc nhiên quá đỗi bởi cái lẽ bất thường ấy, nhưng Trang vui vì đáng lẽ chuyện đó hai người phải làm từ lâu rồi, Rong cần nghỉ ngơi còn Vân cần học hành.

Trang hát líu lo, nấu cơm và nghĩ sẽ làm vài món ngon, bỗng xuất hiện một người đàn bà nhếch nhác nơi cửa, Trang cứ nghĩ có lẽ một bà nhặt rác nào đó muốn thuê phòng trọ, đang định nhanh nhẩu nói là ở đây hết phòng rồi bác ạ, thì bà ấy đi vào hỏi có phải phòng của Vân không? Cô là mẹ Vân đây, cô mới ra tù không có nơi nào để đi nữa...

Trang luống cuống mời bà vào, không biết hỏi gì, ngoài lắp bắp đế cháu lấy khăn giấy cho bác lau mồ hôi nhé, bác về sao không nói gì với Vân. Bà nói cả tháng nay không thấy Vân lên thăm mẹ nên không thông tin được, tay Trang lục tìm khăn giấy quơ quơ mãi cũng không thấy cuộn nào. Mở hộc bàn của Rong ra tay đụng vào tấm ảnh, định xem thử ảnh ai mà chưa bao giờ Rong cho xem, một bé trai kháu khỉnh, Trang nghĩ có lẽ là cháu của Rong nhưng khi thấy cái giấy gói tấm hình với một giấy chứng từ: Vi Thành Rêu mất ngày... Trang toát mồ hôi, Trang nhớ lại có một lần trong mơ Rong từng ú ớ gọi: Con ơi!

Trang lặng người, Trang gói lại để vào chỗ cũ, Trang không biết phải làm gì, ở với nhau từ đó năm mà Trang không biết gì về bạn của mình. Trang cũng từng nhìn Rong và cười tủm tỉm có lẽ Rong chưa từng được ai nắm tay và Trang cũng từng nghĩ Vân là người quen sung sướng quá nên mới phải cặp hết người này đến người khác để có tiền, nhưng Trang cũng chợt giật mình khi nhận ra chưa bao giờ Vân mua nổi cho mình một bộ hàng hiệu, chỉ toàn hàng nhái, và vẫn ăn cơm rau muống rất ngon lành...

Trang mở cái quạt điện xua bớt cái nắng hầm hập, bảo mẹ Vân nằm nghỉ ngơi một lúc, bà có vẻ mệt mỏi lắm, đôi mắt nhắm nghiền, Trang ngắm bà và chợt nhoẻn miệng cười, ngoài kia nắng vẫn đang reo xôn xao...

Tô Hương Sen

Câu chuyện không rõ hồi kết - Lê Thùy Vân

Có người đàn bà sống ở túp lều nhỏ mé sông. Người ta cứ thấy bà đi dọc sông. Im lặng. Ánh mắt vô hồn. Dáng nhỏ thó, xiêu vẹo. Bà cứ lặng lẽ đi, sớm sương, nắng rát, hoàng hôn.

Có lúc tưởng chừng như cái thân hình tiều tụy kia đổ ụp bên sông, nhưng rồi như có một sức mạnh vô hình bà vẫn đi. Không ai hiểu vì sao? Không ai hiểu tại sao? Cái bóng ấy cứ lặng lẽ dọc con sông hun hút vô tận kia…

Cho đến một hôm câu chuyện được hé mở...

… Nơi một làng gần chợ Vẹo có người đàn ông góa vợ và người đàn bà góa chồng. Căn nhà cũ, bàn gỗ mọt đục gãy chân không chủ băng bó, chiếc máng hứng nước đặt ở chái, lóc tóc từng giọt khi mưa, cái gáo dừa, vại nước chỏng chơ góc vườn.

Người đàn bà tựa liếp, thỉnh thoảng đưa mắt hắt sang bên kia hàng rào nơi người đàn ông ngồi trên chõng gỗ, rít từng hồi thuốc lào, khói thuốc lào cuộn tròn lăn xa. Gặp gió nam thì ra cánh đồng, gặp gió tây bắc thì vào chuồng lợn, gặp gió đông thì ngân ngấn cánh mũi người đàn bà. Bây giờ gió đông. Người đàn bà khẽ ho một, người đàn ông ông ổng ho mười. Những tiếng ho sặc sụa. Con vện nâu chui qua hàng rào lúc bên này lúc bên kia, tự hỏi: hay là họ đánh tín hiệu cho nhau?

Những đêm hè, chiếc giường người đàn bà nằm cảm giác như có những đốm lửa tứa ra. Người đàn bà trằn trọc lăn mình bên này qua bên kia. Đôi vú căng nứt, tròn đầy, trễ nải... Người đàn ông ngồi bên bậc cửa, cởi trần. Đôi mắt người đàn bà hút vào kẽ hở của những thớ thịt rám nắng... Bên này tiếng thở dài một, bên kia tiếng thở dài mười. Con vện nâu lại chui qua hàng rào lúc bên này lúc bên kia, lại tự hỏi: hay là họ đánh tín hiệu cho nhau?

Mụ Tư góa, ba con, ưa chuyện nhất làng, miệng nhai trầu nhỏm nhẻm.

- Tôi hỏi khí không phải, thế nhà chị thủ tiết chồng được mấy năm rồi nhể?

- Gần năm năm ạ.

- Nhanh quá. Tôi cũng vậy, thấm thoắt ở giá gần 20 năm rồi. Cực chẳng đành. Vù một cái là hết một đời thôi (mụ Tư thở dài). Thằng cha Ngạn vợ chết cũng lâu rồi nhể? Nghe nói nhà chị cứ dúi mắt chúi mũi vào con vện nâu chui qua hàng rào... Cẩn thận kẻo miệng lưỡi… (nhìn người đàn bà thăm dò).

Người đàn bà mặt đỏ lên. Im lặng.

- Nói khí không phải, nhà chị đang ở độ tuổi hừng hực xuân. Nhưng đời cánh đàn bà ở cái làng Vẹo này là vậy.

- Dạ, thưa em hiểu.

Mụ Tư đi. Người đàn bà ngồi thừ im lặng. Đôi mắt trống không vô hồn nhìn mấy cái quần sờn đứt cúc ở cái chỗ "rắc rối" mà người đàn ông tên Ngạn vắt lên hàng rào ý chừng nhờ đơm hộ. Người đàn bà đến bên hàng rào, cầm chiếc quần rồi chạy tót vào nhà đóng sầm cửa lại. Qua một lùm cây mụ Tư nhìn, miệng đẩy đưa miếng trầu, nhổ một bãi nước miếng nhờn nhợt đỏ: "Đồ rửng mỡ. Bà ở vậy gần 20 năm khi xuân hơ hớ còn chẳng nhằm nhò gì, chứ cái ngữ ấy chưa sạch hơi chồng mà đã đòi đèo bồng thêm bước nữa...".

Hôm sau tin cái lỗ hàng rào mà con vện nâu thường chui qua được khoét rộng ra lan khắp thôn cùng ngõ hẻm. Miệng thế độc.

Chính chuyên chồng chết thì thờ

Không chính chuyên cứ cạo cái lờ bôi vôi.



Lê bước về nhà. Mặt người đàn bà tái sậm. Quăng chiếc rổ đựng mấy thứ linh tinh mới mua ở chợ vào một góc. Người đàn bà đứng tựa vách từ từ ngồi xuống. Nước mắt chảy. Khi ráo nước mắt, người đàn bà chợt vùng dậy lấy cái rổ bịt cái lỗ rào to tướng

Rồi một ngày mưa, chẳng biết là đầu hạ hay cuối hạ, vì đã lâu rồi người đàn bà không còn biết đến khái niệm của thời gian. Nhìn cái ao sen trước nhà hoa sen tàn lụi, người đàn bà bỗng rùng mình lướt nhìn mình… Tiếng người đàn ông đột ngột vang lên:

- Đi!

Im lặng. Tiếng của những chú ễnh ương ưỡn lên trong mưa.

- Đâu?

- Đến nơi chỉ có tôi và đằng ấy.

Im lặng.

Con vện nâu bỗng sủa oang, hình như có kẻ rình...

Gà chưa gáy, mưa còn nặng hạt. Dân làng Vẹo mê mệt chìm trong giấc ngủ. Có hai chiếc bóng lẫn vào đêm. Họ lên một chiếc bè nứa vượt sông. Họ nghe đâu đó có tiếng chó sủa. Bè vẫn trôi cho kịp ra giữa dòng. Và rồi khi bè trôi ở một quãng xa cái làng Vẹo lắm rồi, để tránh nước xiết người đàn ông cho bè kè mạn bờ hơn. Lại nghe được tiếng chó sủa, tiếng sủa quen quen. Người đàn bà nhìn vào bờ, thật kỳ lạ, con vện nâu đã chạy theo bên bờ để đuổi bằng được chiếc bè. Người đàn bà bật khóc.

Người đàn ông bảo: "Để tôi đưa bè vào bờ đón nó!". Và rồi số phận như định đoạt, cách bờ độ trăm mét, bè đột ngột lọt vào vùng nước xoáy khủng khiếp. Người đàn ông và người đàn bà cùng bị hất xuống dòng nước. Người đàn ông thấy người đàn bà đang giãy giụa trong dòng nước xiết, ông gồng mình bơi lại. Cả hai vật lộn với nước xiết. Người đàn ông hiểu rằng chỉ còn một chọn lựa, ông gắng hết sức đẩy người đàn bà thoát ra khỏi vòng xoáy để rồi sức tàn lực kiệt ông bị dòng nước cuốn đi...

Thế rồi, người đàn bà được một gã bán thịt chó bên sông đưa cây sào ra cứu. Gã đã từng đi buôn chó ở chợ Vẹo nên biết bà - người đàn bà có nhan sắc ở làng Vẹo. Gã bảo gã sẽ im cái mồm coi đây là bí mật sống để bụng chết mang theo nếu bà, hoặc ngủ với gã một đêm, hoặc cho gã con vện nâu để thịt...

Câu chuyện dừng lại ở đó và mãi mãi không ai biết được người đàn bà đã chọn điều gì.

Đàn bà nông nổi cơi trầu... Tạ Thu Thủy

Đàn ông nông nổi giếng khơi. Đàn bà sâu sắc như...
Nàng không biết nếu phải gọi tên, thì mối quan hệ giữa anh và nàng sẽ được gọi bằng thứ tên gì?

Một cái tên du dương, trầm bổng, đầy ý nghĩa hay nhạt nhẽo vô vọng đến mức không thể được coi là... một cái tên? Nàng không yêu anh - dĩ nhiên, nhưng nàng đã quen có anh trong những giây im lặng, cô đơn và trống rỗng. Khi đó, anh sẽ đến sưởi ấm trái tim hay đam mê nên nhiều va vấp của nàng, để nàng thấy mình vẫn còn cần cho một ai đó, để nàng thấy nàng vẫn còn có một người đàn ông.

Nàng bấm số. Tiếng anh vang lên ngay sau tiếng tút đầu tiên, nghe dịu dàng và chờ đón:
- Pi à? - Khác với mối quan hệ mơ hồ của hai người, nàng có một cái tên chính thức hẳn hoi, nhưng anh cứ thích gọi nàng là Pi.
- Vâng! Anh rỗi không, mình đi đâu nhé!
Nàng hỏi cho có vậy thôi, chứ nàng thừa biết anh sẽ chẳng bao giờ "bận" với nàng cả. Anh sẽ đáp vồn vã:
- Không, bận gì đâu. Đợi nhé, hai mươi phút nữa anh đến ngay.

Và đúng khi chiếc kim dài trên đồng hồ quay tới vòng thứ hai mươi kể từ sau câu nói đó, có thể chậm hơn hoặc nhanh hơn một vài giây, anh đã đứng trước ngưỡng cửa nhà nàng với nụ cười ấm áp.

Nàng thích ngồi sau yên xe anh vi vu qua những con phố Hà Nội nhiều màu sắc và mùi vị. Phố Hàng Ngang, Hàng Đào dập dìu người dạo chơi mua sắm, quần áo giăng mắc trên các giá dưới ánh đèn rực rỡ sắc màu. Phố Hàng Mã đỏ rực ngay cả khi không phải ngày Tết, với những chữ Phúc chữ Lộc, câu đối, đèn lồng và đủ thứ đồ chơi. Phố Lãn Ông êm dịu thoang thoảng mùi thuốc bắc xưa cổ, phố Hàng Thiếc rộn rã tiếng quai búa... Nàng thích ngồi sau yên xe anh, đôi mắt đong đầy đèn phố, tóc gió tung bay hạn chế dưới vành nón bảo hiểm màu hồng có dán hình Hello Kitty. Trong những ngày đông lạnh buốt, nàng sẽ tựa má vào vai anh, tay đút túi anh hít hà, ngắm nụ cười anh, nụ cười có màu hơi ấm.

Khi đã nàng đã chán chê với lang thang phố xá, anh sẽ dừng lại trước một quán nhỏ nào đó bên vệ đường, gọi cho nàng cốc cà phê sữa đá, bởi anh biết nàng chỉ nghiền thứ ấy. Rồi, hoặc nàng sẽ yên lặng trầm ngâm suốt buổi, bàn tay mân mê những giọt lạnh toát ra trên chiếc ly, hoặc nàng sẽ thao thao bất tuyệt về một chủ đề yêu thích nào đó chưa có người nghe. Hoặc cũng có thể nàng sẽ gục vào vai anh mà khóc như một đứa trẻ... Hôm nay cũng vậy. Hôm nay, chàng Huy của nàng - chàng trai ngọt ngào, chàng trai kiêu hãnh, chàng trai quyến rũ với đôi mắt sâu thăm thẳm và chiếc cằm lởm chởm râu thật manly của nàng vừa cho nàng out thẳng cánh. Chàng bảo:
- Khổ lắm! Anh làm gì có thời gian. Cũng chỉ mấy cái trò lang thang, cà phê, mua sắm. Em kiếm bạn nào đi đại đi nhé!

Cái nỗi bị một người đàn ông cho rơi thì đối với nàng khó giải tỏa bằng tình bạn lắm. Nàng đau, nàng uất, nàng trống rỗng, nàng cần một người đàn ông khác mới có thể lấp đầy. Và nàng chọn anh. Còn ai thích hợp hơn cho tình trạng lúc này của nàng ngoài người luôn sẵn sàng ngay sau tiếng tút đầu tiên trên điện thoại? Chỉ việc nhấc máy lên và bây giờ nàng đang ngồi bên anh trong quán cà phê lộng gió hồ Tây khóc nức nở. Anh ôm nàng trong đôi tay chín chắn, anh vuốt nhẹ những lọn tóc quấn gió của nàng, hôn nhẹ lên vầng trán bướng bỉnh, nói trong hơi thở:
- Được rồi! Được rồi! Nín đi em!

Nàng vẫn khóc:
- Em đã yêu anh ấy nhiều như thế. Em đã ở bên mỗi khi anh ấy cần. Em đã làm tất cả vì anh ấy. Tại sao, tại sao anh ấy lại đối xử với em như thế chứ?
Nước mắt nông nổi của nàng òa vỡ, thấm ướt cả một vùng vai áo anh, ướt cả nơi đầu ngón tay thô kệch anh đang miết trên khóe mắt hoe đỏ. Anh nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, nhìn sâu vào tận cùng phía bên trong hàng mi ướt đẫm.

- Nghe anh bảo này! Em quên anh ta đi. Quên đi. Và anh sẽ yêu em, em nhé! Anh sẽ yêu em khác với người đó. Anh không để em khóc mà sẽ làm em cười. Anh sẽ ở bên em cả trong những giờ khắc em khó chịu nhất. Anh sẽ làm những gì tốt nhất cho em và sẽ nâng niu em như vật báu quý giá nhất anh có trong đời. Được không em?

Gió hồ Tây thổi vào lồng lộng cuốn bay lời anh đi mất. Nàng đăm đắm nhìn anh trong khoảng tối mập mờ dưới giàn hoa xào xạc nơi góc quán. Lại dậm dụi vào vai anh.

Thế! Nàng chẳng bỏ người yêu. Nàng vẫn đến nhà Huy quét quét dọn dọn, nấu cơm chờ chàng mặc dù có rất nhiều bữa nàng phải ngậm ngùi đổ đi những món ăn kỳ công đã nguội ngắt. Nàng vẫn chìm đắm vào Huy như con mèo sa vào vũng nước. Lòng nàng run lên hạnh phúc trong những giờ khắc hiếm hoi được ngắm chàng trai của nàng ngồi trễ nải trên chiếc ghế xoay, đôi mắt nheo nheo trong khói thuốc lập lờ. Ôi nàng yêu chàng biết bao, yêu những sợi tóc lổng chổng bướng bỉnh, yêu chiếc cằm đàn ông, yêu những ngón tay vàng khói thuốc, thậm chí yêu cả những hạt bụi đường xa vương trên nếp áo của chàng. Nàng yêu si mê không còn lý trí. Đàn bà, luôn luôn đổ dúi dụi vì những gì không thể nắm gọn trong lòng bàn tay, những gì không cho họ thỏa cái lòng tham sở hữu. Nàng không phải không biết điều đó, nhưng cứ thế lao vào. Vậy mới có cái lý thuyết "đàn bà cơi trầu" và vấn đề "si mê không lý trí".

Vào những ngày say đắm ấy thì ngoài những lúc nàng thất tình ra, anh gần như không có cơ hội để chạm mặt nàng. Ừ thì anh đẹp trai, anh hiền, anh tốt ghê gớm và yêu nàng ghê gớm, mẹ nàng chắc hẳn cũng chỉ mơ ước có được một anh con rể đến thế là cùng. Nhưng nàng chưa làm mẹ và cũng chưa 50 tuổi. Ở cái tuổi này của nàng, người ta ít nghĩ đến khái niệm "mai sau". Họ chỉ chiều theo những ham hố nhất thời của bản thân, thích khám phá và ưa ganh đua. Nàng cũng vậy! Nên hôm đó, nàng bắt máy một cách hờ hững khi nhìn thấy số của anh nhấp nháy trên màn hình điện thoại:
- Em à!
- Vâng - giọng nàng nhạt nhẽo.
Dường như bên kia đọc được thái độ của nàng, khẽ nén tiếng thở dài:
- Sắp sinh nhật em rồi. Mình sẽ làm điều gì đó thật đặc biệt nhé!
Lần này nàng bớt lạnh lùng đi một chút.
- Anh vẫn nhớ ngày sinh của em kia hả?
- Ừ, anh nhớ tất cả những gì liên quan tới em, anh đã lưu nó vào trong phần nhắc việc của điện thoại mà.
Im lặng chốc lát, rồi anh nói tiếp:
- Anh thích chiếc váy xanh em mặc hồi sinh nhật năm ngoái. Trông em lúc đó thật dịu dàng và rất đáng yêu.

Lần này nàng cảm động thật. Anh nhớ được cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất của nàng, trong khi chính nàng cũng thường quên khuấy. Thế nhưng dù vậy, ngày sinh nhật nàng vẫn thích ở cùng người yêu cơ. Nên nàng nhỏ nhẹ:
- Thật sự xin lỗi anh, nhưng hôm ấy em có kế hoạch rồi.
- ...
- Anh đừng giận! Em...
- Ồ có gì đâu mà giận. Vậy mình gặp nhau sau nhé!
- Vâng, chúc anh ngủ ngon!
- Chúc em cũng vậy.
Máy cúp, nàng cũng thấy hơi hơi áy náy một chút nhưng rồi quên ngay.
Năm rưỡi chiều! Sinh nhật!

Nàng đang xúng xính khoác vào người chiếc váy bó sát eo mới mua màu đỏ tuyệt đẹp. Huy từng nói làn da trắng của nàng rất hợp mặc màu đỏ và hôm nay nàng dự định sẽ làm chàng hài lòng. Nàng ngồi hàng giờ trước bàn gương, cẩn thận thoa kem, dặm phấn, đánh má, tô son. Nàng muốn mình thật đẹp trong ngày trọng đại này. Cho đến khi nàng hoàn tất bước cuối cùng là xịt lên mình một chút Lolita Lempicka thơm phức thì cũng là lúc đồng hồ điểm đúng bảy giờ. Nàng đã nhắn tin cho Huy từ sáng dặn chàng đón lúc bảy giờ tối. Nhìn vào gương, nàng hiểu rằng chưa bao giờ trong đời nàng xinh đẹp như thế. Mắt nàng sáng lóng lánh, môi nàng nở nụ cười tươi tắn tựa hoa hàm tiếu. Nàng đang đợi người yêu.

Tâm trạng người đàn bà đợi người tình - đã xuất hiện bao lần trong thi ca, văn học và phim ảnh. Nó như thế nào? Bồi hồi, vui sướng, nóng ruột, hồi hộp, thậm chí đôi khi phẩy thêm vài nhành lo lắng. Thời gian chầm chậm trôi, những nhành lo lắng bắt đầu vươn ra, nảy nở. Bảy giờ năm, bảy rưỡi, tám giờ, tám rưỡi, chàng vẫn chưa thấy đâu. Nàng mải miết ngóng đợi bên khung cửa sổ, những hạt li ti óng ánh chấm trên đôi má bắt đầu rơi lả tả xuống màu váy đỏ, màu son trên môi nàng cũng nhuốm vị nhạt phai.
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.
Nàng không muốn khóc vì khóc sẽ làm hư lớp trang điểm kỳ công, nhưng nước mắt cứ len lỏi qua những sợi mi mà rớt xuống làn da mịn màng. Nàng lại bấm điện thoại, lần này số khác:
- Anh...!
- Sao em, em gọi cho anh từ đâu thế?
- Từ nhà em.
- Em không đi sinh nhật sao?

Câu hỏi của anh làm nỗi đau trong nàng òa vỡ thành nước mắt tức tưởi. Anh không có ở đó để ôm nàng vỗ về, nhưng giọng nói của anh thì phả ngay bên tai nàng ấm áp:
- Thôi nào đừng khóc nữa! Em ngốc lắm! Mọi đàn bà đều ngốc, anh không biết sao. Anh đến chỗ em bây giờ nhé, được không?
- Vâng, vâng. Anh đến đi! Bây giờ em thật sự cần anh, cần lắm.

Nàng cúp điện thoại, bần thần. Hai mươi phút, nàng luôn luôn chỉ cần đợi hai mươi phút thôi. Anh sẽ đến bên nàng và... Bỗng, chuông điện thoại lại réo vang cắt đứt dòng suy nghĩ. Nàng nhìn màn hình mà nghe tim mình thót lên một cái. Là Huy của nàng. Đúng chín giờ tối.
- Xin lỗi, anh không tới được. Anh vừa về xong. Em bắt taxi hoặc xe ôm đến đây đi, mình ăn sinh nhật, hahaha - tiếng Huy cười va đập trong màng nhĩ tai nàng.

Nàng sẽ nói gì đây, nói anh thôi đi, anh coi tôi là loại gái gì, tôi sẽ không bao giờ gặp anh nữa ư? Không, nàng không thể. Chỉ nghe thấy tiếng Huy, tưởng tượng ra khuôn mặt và dáng vẻ của chàng là nàng đã thấy mình nhũn hơn cả chi chi.
- Sao hả?
- À... không. Vâng, anh đợi một lát em đến ngay.
Nàng vội vã chạy đến trước gương tô lại mấy chỗ bị lem vì nước mắt ban nãy, bấm số gọi xe và nhắn vội một cái tin báo anh đừng đến nữa trước khi nhảy lên băng ghế sau chiếc taxi Mai Linh vừa trờ đến. Xe lao vút đi như một vệt nhanh sáng ánh trên đường. Còn đúng ba phút nữa là đủ hai mươi vòng quay.

Đêm hôm đó, nằm trong vòng tay Huy mà nàng không sao ngủ được. Chắc hẳn vừa rồi anh đã đang trên đường tới nhà nàng rồi, liệu anh có nhận được tin nhắn không? Mà nếu nhận, anh sẽ nghĩ thế nào? Điện thoại nằm kia, nhưng làm sao nàng dám nghĩ đến chuyện gọi hỏi han anh. Nàng hơi chạnh lòng khi tưởng tượng ra khuôn mặt anh khi đọc tin nhắn bấm vội của nàng. Anh tốt với nàng quá, mà nàng thì ích kỷ đến đau lòng. Đó là lần đầu tiên nàng nhận ra mình ích kỷ. Nàng thấy hơi hối hận. Nhưng nàng vẫn không yêu anh. Nàng chỉ cần anh cho những giờ phút Huy làm nàng đau đớn...

Mấy ngày sau, không thấy anh gọi điện, nàng cũng hơi buồn. Nàng nghĩ chắc anh giận mình lắm, mà có giận cũng đúng thôi, nàng đâu thể trách móc gì. Tuy nhiên, nàng thấy hơi trống vắng. Giống như một đồ vật gì đó vẫn thường quen thấy ở một góc kia, bỗng giờ không thấy nữa, thành ra cảm giác hơi trống trải. Nàng đã quen nghe giọng anh, quen có anh quan tâm, hỏi han, yêu mến mất rồi. Cuối cùng, nàng quyết định sẽ làm lành trước vậy, dù sao nàng cũng là người có lỗi. Nàng lôi máy ra bấm những con số quen thuộc, đinh ninh sẽ nghe thấy giọng anh ngay sau tiếng tút đầu tiên như mọi lần, nhưng bây giờ đón nàng là một âm thanh đều đều nàng vẫn thường chỉ nghe thấy khi gọi cho Huy:
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...

Ồ lạ nhỉ? Anh có bao giờ tắt máy đâu. Chẳng lẽ anh giận nàng đến mức ấy ư? Mà không, cho dù anh có giận nàng thì còn công việc, quan hệ, sao lại làm thế được. Có lẽ máy anh hết pin cũng nên. Nàng thấy hơi băn khoăn, nhưng thôi kệ, rồi anh sẽ gọi lại thôi. Nàng bỏ điện thoại xuống, quay ra mở máy tính lên mạng lướt mấy trang tin tức cho khuây khoả. Chợt những dòng chữ của một bài báo đập vào mắt nàng:

Thành phố P. : Lốc xoáy - Một người mất tích.
Một vụ tai nạn thương tâm vừa xảy ra trên bãi tắm... thuộc vùng biển... Nạn nhân là anh... (sinh năm 1982), công tác tại Công ty TNHH M.T, hiện trú tại số... đường... TP Hà Nội.
Hiện Trung tâm CH - CN, công an và bộ đội địa phương vẫn đang nỗ lực tìm kiếm nhưng chưa có kết quả.

Nàng không tin vào mắt mình. Sao? Sao hả anh? Chỉ là trùng hợp thôi phải không anh? Không phải anh đâu. Tuyệt đối không thể là anh được. Anh vẫn luôn ở đây, anh của nàng. Anh chẳng bao giờ để nàng phải đợi đến hai tiếng tút. Anh chẳng bao giờ bỏ mặc nàng trong những giây phút cô đơn. Không có chuyện đó đâu phải không anh?

Như một kẻ điên, nàng lao ra khỏi nhà. Bao lâu rồi nàng mới đến, hay có ý định đến nhà anh? Nàng không nhớ, nhưng nàng phải mất khá nhiều thời gian mới tìm đúng địa chỉ. Có nhiều thứ nàng đã sơ ý bỏ quên trong cuộc đời... Nàng không cần bấm chuông bởi trong nhà đông người lắm. Có ai đó hỏi han nhưng nàng không nghe thấy gì. Tấm ảnh anh trên bàn thờ đang mỉm cười, nụ cười hiền nồng ấm. Ôi anh! Nàng khuỵu xuống, thậm chí không thể khóc. Chỉ thấy đầu óc váng vất, mơ hồ. Anh! Có người đặt tay lên vai nàng. Là mẹ anh, trông tái dại vì đau khổ. Nàng nắm chặt tay bà.
- Bác! Sao bác lại làm đám tang cho anh ấy? Anh ấy mới chỉ mất tích thôi mà. Anh ấy lạc ở đâu đó đấy, anh ấy chưa chết đâu.
Nước mắt mãi mới trào ra từ đôi mắt nàng, lăn xuống đôi môi mặn chát...

***

Có một email được gửi vào hòm thư điện tử của nàng đúng ngày sinh nhật định mệnh ấy. Thư anh!

Gửi Pi mến!

Anh đã đợi trước cửa nhà em và bấm chuông rất lâu trước khi mở máy và đọc được tin nhắn em gửi. Anh nghĩ là anh không buồn, anh đã qua cái tuổi thả tung cảm xúc mênh mang như em. Anh chỉ thấy lòng chống chếnh như đánh mất một điều gì. Anh đã chuẩn bị cho em nhiều thứ lắm: hoa hồng, nến, bữa tối lãng mạn và một món quà thắt nơ cho em (anh đọc báo thấy nói cô gái nào cũng thích một sinh nhật như thế). Thật tiếc, hôm nay anh đã không thể gặp được em.

Anh không giận em đâu, vì nếu em khác đi, em đã không còn là em mà anh vẫn yêu mến. Dù thế nào, Pi nhỏ bé, anh sẽ luôn ở bên em. Anh sẽ làm bờ vai cho em tựa khi mềm yếu, anh sẽ dùng khuôn ngực mình rộng mở chờ em và bàn tay anh sẽ luôn lau khô nước mắt cho em mỗi khi em khóc. Ngày mai anh đi công tác Đà Nẵng, nơi đó biển rất xanh và đẹp. Nếu em muốn, thì đi cùng anh nhé, mình sẽ tổ chức lại sinh nhật cho em. Em sẽ có hai ngày sinh nhật. Và còn món quà anh dự định tặng em nữa chứ...

Em sẽ đi cùng anh, và sẽ mặc chiếc váy xanh màu biển năm ấy, phải không Pi?

Nàng khóc nhiều hơn và day dứt hơn nàng dự tính khi đọc những dòng chữ cuối cùng của anh gửi cho nàng. Sao nàng không gọi lấy một cuộc điện thoại hoặc chí ít là nhắn một cái tin cho anh? Nếu nàng không bỏ rơi anh hôm ấy, nếu nàng checkmail sớm và nhận lời đi cùng anh, nếu... nếu... thì có khi biển đã chẳng thể giữ anh lại trong lòng. Minh ơi! Em phải làm gì để anh trở lại bên em?

Anh đi... mang theo cả khoảng bình yên...

Nàng bay vào Đà Nẵng. Vùng biển xanh mênh mang liếm mãi lên bờ cát ướt đẫm. Nàng mặc nguyên quần áo mà lội qua những con sóng. Sóng trắng đánh thẳng vào ngực nàng, nước biển loang nhanh lên chiếc váy khiến nó chuyển thành màu xanh thẫm. Nàng lẩm nhẩm:
- Minh ơi! Anh ở đâu? Em đang đi tìm anh đây. Em đang cô đơn và khắc khoải. Em cần anh. Em nhớ anh, thật sự nhớ anh dù cho em chưa bao giờ nói thế. Về với em đi - nàng hét to lên giữa biển mịt mùng.

Nước mắt nàng hay biển mặn hơn. Sóng bạc đầu ve vuốt làn tóc quấn gió. Đã quá muộn. Anh không về!

- Thế là thế nào? Sao tự nhiên lại chia tay chứ?
- Vì em không muốn yêu anh nữa, thế thôi!
- Đó không coi là một lý do được.
- Đó là lý do. Em không nói thêm nữa đâu.
Nàng lặng lẽ cúp máy. Lý do ư? Nàng sẽ nói gì với Huy về lý do việc chia tay đột ngột này? Chỉ đơn giản là nàng không thể và cũng không muốn ở bên chàng ta sau tất cả những gì đã xảy ra. Nàng thấy nhớ anh kinh khủng, nàng thấy thiếu vắng anh, nàng hối hận vì những lạnh lùng đã dành cho anh dạo trước. Trong nàng giờ chỉ còn toàn tiếc nuối và tổn thương. Nàng thấy như yêu anh, và trong nàng, hình ảnh anh càng ngày càng đẹp hơn, những tật xấu của anh bị xóa nhòa và những nết tốt của anh càng ngày càng rõ nét. Nàng chỉ nhớ về những nết tốt, những mặt đẹp của anh thôi và niềm tiếc nuối của nàng càng khiến nàng nghĩ rằng tình cảm mình dành cho anh là rất lớn. Nàng lục tung cả căn phòng để tìm lại tấm ảnh anh tặng nàng dạo trước, nàng đã quăng vào một xó xỉnh giá sách. Nàng moi nó ra, phủi sạch bụi rồi đem lồng vào khung kính đặt trang trọng lên mặt tủ nhỏ đầu giường. Ngày ngày, nàng chống cằm ngắm cái khung, thì thầm:
- Minh ơi, em rất nhớ anh!

Càng ngày nàng càng tin rằng anh là một chuyện tình rất đẹp đã xảy ra trong cuộc đời nàng và mãi về sau, dù cho tuổi tác lấp đầy nông nổi, dù trải qua bao nhiêu vui buồn bể dâu, nàng cũng không bao giờ quên anh... Thế nhưng có một câu hỏi nàng không bao giờ tự đặt ra cho mình là: nếu anh không nằm lại mãi ở biển thì sao? Nếu anh cứ mãi ở bên nàng ấm áp và dịu dàng như thế? Dĩ nhiên, nếu thế anh sẽ chẳng bao giờ có cơ hội ngự trong khung ảnh trên góc tủ đầu giường nàng đâu.

Đàn bà đôi khi ngốc lắm...

Word2PDF Converter v1.0 - Tạo PDF từ Word




Word2PDF Converter là phần mềm mới có khả năng chuyển đổi các file văn bản (word) sang các văn bản dạng pdf mà ít làm biến đổi chất lượng so với bản gốc.
Chương trình hỗ trợ Digital Signature (chữ ký điện tử) để tạo dấu ấn cá nhân cho mình.

Download
http://www.softpedia.com/get/Office-...onverter.shtml
Patch
http://enfull.com/china/Application/...04086DE46}.htm

Thank for BabyU.

Vợ mua nhẫn vàng, bồ mua nhẫn kim cương

Sau bữa cơm tối, điện thoại bất chợt réo, anh liếc qua số điện thoại gọi đến, rồi làm như vẻ không có chuyện gì lẳng lặng ra phòng khách nghe máy. Giọng người tình của anh nũng nịu trong điện thoại: “Mai là sinh nhật em rồi cưng, anh tặng cho em một chiếc nhẫn kim cương được không?”. Anh nhìn xung quanh thì thào từng tiếng: “Chẳng phải anh mới tặng em một chiếc nhẫn hồng ngọc hay sao?”.



Giọng cô tình nhân lại thỏ thẻ mật ngọt: “Anh không biết à? Kim cương mới là biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu. Anh có yêu em không thế?”. Anh thở dài nói thật khẽ: “Được rồi, được rồi, mai anh sẽ mua cho em, thế nhé cưng!”.



Gác điện thoại rồi, anh khẽ lắc đầu nhưng cũng không khỏi bật cười vì sở thích của cô tình nhân bé nhỏ đáng yêu. Cô ấy đúng là người sành điệu, đồ trang sức cô chọn vừa thời thượng lại cũng rất hợp mốt, mỗi lần đeo lên trông cô càng thêm xinh đẹp lộng lẫy. Rồi anh lại ngán ngẩm khi nghĩ đến người vợ có phần quê mùa thô kệch của mình.



Thời đại nào rồi mà vợ anh vẫn chỉ thích mua vàng ta. Mỗi lần anh ngỏ ý mua đồ trang sức tặng vợ, cô ấy lúc nào cũng chỉ một mực muốn mua nhẫn hoặc dây chuyền vàng ta, vừa to vừa thô. Vậy mà dù anh nói thế nào vợ anh từ trước đến nay cũng một mực không thay đổi.



Tối hôm sau, anh tổ chức sinh nhật cho cô tình nhân trẻ trong một khách sạn sang trọng và trang trọng tặng cô chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp, đắt tiền. Nhìn nụ cười mãn nguyện và ánh mắt lúng liếng đưa tình của nàng, lại ngắm chiếc nhẫn lấp lánh đeo lên ngón tay thon dài trắng muốt, anh cảm thấy hạnh phúc và không khỏi tự hào vì có một người tình xinh đẹp như cô ở bên. Cả buổi hôm đó, anh ngồi gắp thức ăn cho cô và nhìn cô say mê ăn hết món này đến món khác như một đứa trẻ. Chiếc nhẫn trên tay cô tình nhân bé bỏng lấp lánh nhảy múa sinh động theo từng nhịp đũa...



Vài hôm sau là đến sinh nhật của vợ, anh lại dẫn cô ấy đến một cửa hàng trang sức đắt tiền để mua một món quà dành cho vợ như mọi năm. Nào ngờ vợ anh vẫn chọn sợi dây chuyền vàng ta vừa to vừa thô kệch giống như một sợi xích hơn là để dành cho người đeo. Anh thất vọng nhìn người vợ quê mùa vốn dĩ không có một chút thẩm mỹ về cái đẹp.



Tối hôm đó, anh cũng dẫn vợ đi ăn ngay tại khách sạn sang trọng hôm trước. Vợ anh chọn toàn những món ăn anh thích và không ngừng gắp thức ăn vào bát giục anh ăn. Nhưng cứ nhìn chiếc dây chuyền thô kệch trên cổ vợ, anh không thể nào cảm thấy vui vẻ lên được, lại nhớ đến cô tình nhân xinh đẹp và sành điệu của mình, trong lòng anh càng thêm chán nản với người vợ hiện tại.



Ngay hôm sau, khi gặp cô tình nhân, anh đem chuyện vợ mua dây chuyền vàng ta kể cho cô ấy. Cô tình nhân cười phá lên chế giễu. Cô giục anh mau chóng li dị vợ và nói vợ anh như thế không thể xứng đáng đứng bên cạnh ông chủ tầm cỡ như anh. Chỉ có cô mới hiểu được anh mà thôi...



Thật chẳng ngờ, thời gian sau đó, giá cả thị trường biến đổi, công ty của anh không tiêu thụ được hàng dẫn đến nợ nần chồng chất, thậm chí còn không đủ tiền để trả lương cho nhân viên. Phút chốc, anh thành kẻ kiệt quệ, trắng tay. Trong lúc khốn quẫn nhất, anh đến tìm cô tình nhân mong tìm lại chút bình yên thì không ngờ cô ta hay tin anh sắp phá sản phũ phàng quay lưng bỏ anh để chạy theo một đại gia khác. Anh sững sờ đau đớn.



Khi công ty đang đứng trước bờ vực phá sản thì đột ngột một hôm, vợ đưa cho anh một chiếc túi đựng đầy tiền mặt. Anh kinh ngạc nhìn vợ, không hiểu cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy thì vợ anh bình thản trả lời: “Em đem bán tất cả đồ trang sức mà từ trước đến nay anh mua cho em được khoản tiền này, anh cầm lấy để lo nợ nần trước mắt. Sở dĩ em thường xuyên mua nhẫn hay dây chuyền vàng ta là vì nó luôn giữ được giá trị vốn có của nó. Kim cương, hột xoàn tuy đẹp nhưng khi cần không thể đổi được nhiều tiền để dùng. Em muốn mua vàng cũng coi như là một khoản tiết kiệm cho anh khi cần thiết”.



Những lời vợ nói như sét đánh ngang tai khiến anh xúc động trào nước mắt. Trong lòng anh hối hận muôn phần... Rất nhanh sau khi trả được nợ nần từ số tiền của vợ, anh dần vực dậy công ty của mình và lấy lại được mọi thứ. Sau lần đó, anh tỉnh ngộ ra nhiều điều và tự thề với bản thân sẽ thay đổi, không bao giờ phản bội vợ nữa.



Vào sinh nhật năm nay của vợ, anh trang trọng tặng cô một chiếc nhẫn thật lớn khắc dòng chữ: “Vợ quý như vàng” để luôn nhắc nhở anh rằng: Chỉ có vợ mới chính là người mà anh trân trọng nhất!



Theo PNVN

Câu chuyện cho những ai đã là vợ chồng

Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.

Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị.

Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi

- Tại sao?

- Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này! - chị trả lời.

Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”.

Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”.

Anh đáp “Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

“Em yêu, Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.

Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

“… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…/.”

Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp:

“…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.

Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu.

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.
[RIGHT]Nguồn: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].


Vui lên ngay cả khi chỉ có một mình

Vui vẻ hay buồn bã không phụ thuộc vào việc bạn có một mình hay “hai mình”, mà phụ thuộc vào cách nhìn của bạn.

Những người có gia đình bận rộn quanh năm, đến ngày nghỉ cũng chẳng được nghỉ ngơi. Họ chỉ ước ao được tự do như bạn để sống cho riêng mình vài giờ cũng khó.

Cuộc sống lứa đôi không phải lúc nào cũng chỉ có tiếng cười như bạn nghĩ mà họ cũng có những nỗi niềm riêng mà nhiều khi chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu. Đây không phải là cách “lý sự kiểu AQ” mà là một thực tế.

Cuộc sống luôn luôn là như vậy, nó cho ta điều này thì cũng tước đi của ta điều khác. Không có lý do gì để bạn phải xấu hổ, mặc cảm, buồn bã khi bạn “chỉ có một mình”.

Đi ra ngoài là cách tốt nhất giúp bạn tiêu diệt sự buồn chán, cô đơn. Bạn đừng nghĩ rằng cứ phải đến nhà ai chơi hay đi chơi với ai mới có thể vui vẻ được. Nếu bạn có tâm hồn lãng mạn, một mình một máy ảnh, bạn có thể lên xe, ra vùng ngoại ô, bạn sẽ có được những tấm ảnh “Hoa cải nở muộn”, “Khói lam chiều”, “Sức xuân” hay “Tình cây và đất” để góp vào bộ sưu tập ảnh riêng của mình.

Nếu có thú đi chùa, bạn sẽ thấy lòng thanh thản khi đến đó. Nếu không phải là người tín ngưỡng, bạn cũng cứ vào chùa, vào để xem thiên hạ người ta cầu mong điều gì. Nếu để ý, bạn sẽ phát hiện ra vô khối điều thú vị mà ngày thường bận rộn, bạn không có cơ hội khám phá.

Bạn có quê ư? Thật tuyệt vời. Hãy thong thả đi xe máy về quê để được tắm trong tình làng nghĩa xóm. Dù quê còn ít người thân, bạn cũng đừng ngại. Ở đó, người ta vẫn cho rằng “một giọt máu đào hơn ao nước lã”. Thăm ông chú họ, chơi với bọn trẻ con, thả bộ ra cánh đồng làng hay hội nhập với mọi người... Bạn sẽ thấy mình vô cùng hạnh phúc đấy.

Nếu bạn là người ngại đi, thì ở nhà cũng tốt. Tuy nhiên, ở nhà không có nghĩa là ăn xong rồi ngủ bạn nhé. Bạn hãy mở trang nhật ký viết vào đó những cảm xúc rất thật của mình về cuộc đời. Bạn có hàng đống ảnh trong máy tính mà quên chưa xem, hãy mở chúng ra, sắp xếp chúng lại thành những chủ đề riêng. Nếu bạn thạo máy tính, hãy sử dụng những tấm ảnh ấy để làm những cuốn phim, lồng nhạc vào và tự chiếu cho mình thưởng thức. Đây cũng là dịp bạn trả lời những email, tin nhắn của bạn bè.

Bạn cũng có thể lên mạng chat với những người cùng tâm cảnh như bạn. Những người một mình thường tìm đến nhau dễ dàng hơn, nhưng đừng đặt mục tiêu phải “có đôi có lứa” ngay, mà chỉ đơn giản là “thêm bạn thêm vui” thôi nhé.

Có một câu chuyện cổ tích như thế này. Ngày xưa có một lũ yêu tinh bàn nhau làm hại con người. Chúng quyết định đánh cắp và cất giấu hạnh phúc của con người ở một nơi kín đáo để con người khó tìm ra. Lần đầu lũ yêu tinh giấu hạnh phúc trên núi cao, nhưng được vài bữa con người đã lên đỉnh núi tìm lại hạnh phúc. Lần thứ hai bọn chúng giấu hạnh phúc ở dưới đáy biển sâu. Nhưng chẳng bao lâu con người nghĩ ra cách lặn xuống đáy biển mò tìm lại hạnh phúc. Tức quá, chúng bàn nhau giấu hạnh phúc trên cung trăng. Vậy mà cũng chỉ ít năm sau con người cũng lần mò lên đó, kéo hạnh phúc trở về.

Mất ba ngày suy nghĩ, một mụ yêu tinh già đã tìm ra chỗ giấu kín hạnh phúc của con người, đó là trong trái tim mỗi người. Thế là con người ngày đêm lùng sục khắp đây đó để tìm hạnh phúc của mình mà quên rằng hạnh phúc chẳng ở đâu xa, ở chính trong lòng ta.

Kể lại chuyện cổ tích dành cho người lớn này, tôi chỉ muốn gửi tới các bạn một thông điệp: Hãy mở toang cách cửa, bạn sẽ thấy mùa xuân. Hãy mở lòng mình, bạn sẽ thấy hạnh phúc!

Thơ tình IT: Nếu một ngày...

,

Nếu một ngày Windows em báo lỗi
Anh nguyện làm các Soft test đơn phương
Từng Sector anh đi khắp nẻo đường
Fix hết nhé những Error trêu tức.

AVI kia những đêm dài thao thức
Lỗi mất rồi thiếu Codec em ơi!
Ngó Display lòng thấy quá chơi vơi
Anh DIVX nhìn em cười từ tốn.

Em lướt Web bao Trojan săn đón
Anh xin làm chàng NAV đứng ngóng trông
Cố sức mình Scan hết băng thông
Che chở em trước muôn ngàn Virus.

Bao Spyware ngồi nhìn em hóng hớt
NAV đơn côi thấp thoáng phía kia đường
Khi Hacker giẫm đạp chẳng xót thương
Co mình lại giương Firewall chống đỡ.

Nếu một mai Admin em có lỡ...
Delete rồi File chứa những yêu thương
Đôi mắt biếc Paint đầy nỗi vấn vương
Đừng khóc nữa anh Restore trở lại.

Em giận hờn cưỡi IE chạy mãi
Anh hoảng hồn lấy Firefox đuổi theo
Đằng xa kia Netscape đá lông nheo
Cancel luôn vì em là trên hết.

Em RAM ít nên Run nhiều sẽ mệt
Anh sẽ làm Physics Memory
Search cùng em trên khắp nẻo đường đi
Anh mạnh mẽ nhờ hai RAM cùng Bus.

Accept nhé lời tỏ tình bất chợt
Hai trái tim sẽ Connect dài lâu
Dẫu Phishing có lừa dối đến đâu
Tin anh nhé vì tình anh còn mãi...

Một vài từ viết tắt:

*AVI : một định dạng của file Video
*DIVX: phần mềm xem file *.avi
*NAV: Norton Anti Virus
*IE : trình duyệt web Internet Explorer
*BUS: băng thông bộ nhớ
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31