Thiên thần nhỏ
Wednesday, March 17, 2010 11:07:54 AM
Một đêm trước phòng mạch bác sĩ, có tiếng đập cửa dồn dập càng lúc càng to hơn: mời vào,mời vào, vị bác sĩ mất hết kiên nhẫn, vào đi trước khi anh đánh thức hết cả thế giới này, cửa mở một cô bé con chưa tới 9 tuổi bước vào : bác sĩ cháu cầu xin bác sĩ xin hãy đi với cháu mẹ cháu ốm nặng lắm, bà chết mất”, “ta không khám tại nhà cháu hãy đưa mẹ tới đây”, “ nhưng mẹ cháu ốm nặng lắm xin bác sĩ tới ngay cháu sợ mẹ chết mất-khuôn mặt xanh xao của bé con lộ đầy vẻ mệt mỏi, lo lắng và sợ hãi. Cảm động trước tấm lòng của cô bé với mẹ, vị bác sĩ quyết định đến nhà cô bé “chúa phù hộ cho bác sĩ , cô bé cảm tạ”
Cô bé đưa vị bác sĩ về nhà nơi mẹ cô đang nằm thoi thóp trên giường, bà yếu ớt tới nổi không ngượn đầu lên nổi, đôi mắt bà cầu xin được giúp đỡ. Bác sĩ giúp người mẹ hạ sốt trông cho bà qua khỏi đêm, sáng ra bác sĩ thở phào khi bà đã qua cơn nguy hiểm. Bác sĩ nói giờ ông phải đi hẹn 2h00 chiều sẽ quay lại, đúng như lời hứa vị bác sĩ đáng kính quay lại.
Người mẹ hết lời cảm ơn vị bác sĩ, bác sĩ nói : bà sẽ không qua khỏi nếu không nhờ cô con gái bé bỏng, bà hẳn tự hào về con bé lắm? chính cô bé đã đến nài nỉ tôi, quả là một thiên thần.
“nhưng thưa bác sĩ cháu đã mất cách đây 3 năm rồi, tấm hình còn treo ở trên tương kìa”
Vị bác sĩ già bươc tới tấm hình dưới ánh sáng loe lóe trên tường, cô bé con với nụ cười xinh xắn trong hình chính là cô bé tối qua đã đến gặp ông, bác sĩ đã đúng lặng 1 lúc sau khuôn mặt khiêm nghị dãn ra một nụ cười ông đang nghĩ đến tiếng gõ cửa dồn dập, đến thiên thần bé nhỏ ùa vào phòng mạch lúc nửa đêm.






