My Opera is closing 1st of March

Bầu và Muối

Gia đình Bầu Muối

HẬU QUẢ CỦA GIÀ XẤU

Đi công tác lần này, mẹ thấy rõ hơn giá của già- xấu.
Tối đầu tiên hạ cánh xuống Sài Gòn, xe của Đại diện Miền Nam đưa cả đoàn về khách sạn. Cả đoàn tổng cộng có tám người, về giới thì có độc mẹ là nữ, về tuổi tác thì có hai bác, còn lại là các chú. Lần này, cả đoàn quyết định không ngủ ở nhà khách của Viettel mà thuê khách sạn trên quận I, vì có rất nhiều việc cần làm trên khu trung tâm mà Nhà khách thì ở dưới Tân Bình (ở Sài Gòn, từ quận nọ đến quận kia rất xa và cũng rất hay bị kẹt xe). Mẹ cứ chắc mẩm, quả này ở trung tâm thể nào cũng được biết đến một số điểm vui chơi giải trí. Nghĩ zậy mà không phải zậy. Vừa cất đồ đoàn vào khách sạn, với cái bụng đói meo, mẹ hẹn “đúng 30 phút nữa, cả đoàn tập trung ở sảnh khách sạn để đi ăn tối”. Thế mà, đồng loạt bẩy cái mồm tru lên: có hẹn rồi, có hẹn rồi, tuỳ nghi di tản thôi. Hu hu, bẩy người đàn ông chân chính háo hức điện thoại, bắt taxi…Còn rơi rớt lại mình mẹ với cái túi xách chứa vài nghìn đô của chuyến công tác. Để túi ở nhà thì không yên tâm, đeo túi đi lại càng sợ nữa (ở Sài Gòn nổi tiếng về cướp giật mà). Thò cổ ra khỏi khách sạn, nhìn sang bên phải, ngó sang bên trái chả thấy có biển hiệu đồ ăn nào, quay lại hỏi lễ tân khách sạn thì được gợi ý gọi một bát hủ tiếu, người ta sẽ mang đến tận nơi.
Rứa là, vào đến Sài Gòn lần thứ bao nhiêu rồi mẹ không nhớ nữa nhưng mà không hề biết Bến Nhà Rồng, Hồ Con Rùa… ở chỗ nào, cũng không biết chỗ ăn nào ngoài nhà bếp của Công ty và mấy cái quán loanh quanh đó. Để “lách” tội già xấu không có ai có nhã ý rủ đi chơi mẹ tự an ủi: kế hoạch công việc của mẹ luôn kín mít, hi hi.
Hậu quả của già- xấu còn thể hiện ở chỗ, thông thường các chuyến công tác của mẹ đều có các tay máy ảnh cự phách đi cùng, dưng mà các tay máy ấy tranh nhau chụp các em trẻ đẹp, chân dài, rồi đem ra đọ ảnh, làm le với nhau. Còn mẹ có năn nỉ thì các bác các chú cũng chụp cho vài cái lấy lệ mà chả bao giờ bảo phải vuốt cái tóc, chỉnh cái áo cho “ngon lành cành đào” nên đã xấu trông càng tệ hơn.
Ờ, nhưng mà kệ thôi, bố đã từng bảo: yêu mẹ vì biết trào phúng những điểm yếu của mình mờ, hơ hơ.

Photobucket

Mẹ đi đuổi chim cho các chú quay phim nên được chụp một cái ảnh trước Hoàng cung Campuchia (đã đến đây ba lần mà chưa bao giờ được vào trong).bigsmile

BỐ VẮNG NHÀMUỐI ĐI SHOPING

Comments

Hoàng Lê Hà AnhSusuxinh Friday, January 15, 2010 8:21:23 AM

Ha ha ha, lần sau nhớ nịnh em đi cùng, em phó nháy cho. Zới lại em KIÊU hộ, dù sao cũng còn vài năm tuổi thanh xuân... Ha ha ha...

Unregistered user Friday, January 22, 2010 5:47:54 AM

Nghé con writes: Mẹ cháu đọc blog của Bác thấy hay quá nhưng mà Mẹ cháu không biết viết như thế nào cả. Mấy tháng trước có nhiều giây phút làm lên lịch sử cần phải ghi lại thì máy tính của Bác Uyên mang theo lại chưa cài Win nên không viết được, để lâu nó nguội mất rồi. Hôm nào bác viết một bài cho cháu nhé để sau này nếu cháu "có thể" đọc được cháu sẽ hiểu bác yêu cháu thế nào. Còn nếu 'KHÔNG', Mẹ cháu sẽ nhờ anh Boy đọc cho cháu nghe bác nhỉ?

Ngan VuTinoty Monday, January 25, 2010 6:02:00 AM

Hic hic.. "Người già siêu quậy"..!! Lần này sang Cam, chị làm cho lũ lít nhít bọn em "mở mắt" ra đấy.. đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác..!yikes yikes awww whistle

Nguyen Thi Bich ThamHamhamham Tuesday, January 26, 2010 4:50:09 AM

nho nhat cai canh multi- task cua chi, mieng thi noi, mot tay chuc ruou con mot tay thi boc' thuc an bigsmile. Gia rui nhung tinh cach van tre lam. Ah, ma bon no ben nay` cung lam` xoan het rui`, gio gia` ngang chi keke

Unregistered user Wednesday, January 27, 2010 1:21:05 AM

Anonymous writes: Thật là buồn khi ghé qua SG chả nhớ bạn cũ. :(

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28