My Opera is closing 3rd of March

viết thử 1 cái dọn nhà mới:P

Subscribe to RSS feed

ALBUM - THUỲ CHI!

ALBUM - THUỲ CHI! magnify
<script type="text/javascript">yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "<\/embed>");</script>

Giọng hát em thật đặc biệt. Hôm nay ở nhà nghe trọn album mới của em ấy. Dù có thể nhiều người không thích vì nỗi buồn man mác bao trùm tất cả các ca khúc. Nhưng mình vẫn thích. Nỗi buồn như nhạc sĩ Phú Quang nói trong album "13 chuyện đời thường" - không kéo người ta vào những tiêu cực mà khiến ta thấy thanh thản và tĩnh lặng hơn. Đơn giản chỉ là một thời điểm để lắng lòng và lắng lại cảm xúc. Có thể vì thế, khi ngh

e bất kỳ ca khúc nào mang tên Phú Quang mình đều không chán, và luôn giữ đúng cái cảm giác như lần đầu được nghe, dù trong hoàn cảnh nào.

Giọng hát trong sáng và chan chứa yêu thương. Có lẽ khi hát mọi giác quan của em đều được huy động. Nghe Giấc mơ mang tên mình, Đêm nằm mơ phố, Để dành, Khoảng trời của bé....xao xuyến lạ lùng. Nghe Thiên đường gọi tên và Giấc mưa trưa từ Thuỳ Chi không giống như những gì đã từng nghe và từng yêu thích. Có một cảm giác lạ lẫm vây bủa. Muốn được trở về. Trở về với những bình yên của mình. Những yêu thương đã có.

Lần đầu nghe Chi hát là trên một chương trình của VTV1 thì phải. Ấn tượng ngay. Ấn tượng cách em ấy hát, những điểm nhấn, những luyến láy... Có một cái gì được chia sẻ trong giọng hát ấy. Ôm ấp. Quấn quyện.