Em tồn tại trong trái tim và cả trong những giọt nước mắt của anh
Và em là người tồn tại trong ký ức anh
Một người xinh đẹp mà anh không thể xóa nhòa hay từ bỏ
Em sống trong hơi thở
Em sống cả trong những giấc mơ
Và em là người duy nhất làm anh đau lòng
Một người chân thật mà anh ngắm nhìn và tiến đến gần hơn
Anh yêu em
Vì tình yêu đó mà trái tim anh băng giá
Vì tình yêu đó mà anh lại có thể chịu đựng những ngày dài
Anh yêu em
Yêu em hơn cả những lời nói đó
Anh lo sợ, đến nỗi đủ khiến trái tim anh điên dại
Anh yêu em
Anh không thể vươn tới em, anh không thể ở cạnh em mãi
Anh đã là một người xa lạ, một người mà không thể có em nữa
Một người đang gọi em bằng cả nước mắt và trái tim
Anh yêu em
Vì tình yêu đó mà trái tim anh băng giá
Vì tình yêu đó mà anh lại có thể chịu đựng những ngày dài
Anh yêu em
Yêu em hơn cả những lời nói đó
Anh lo sợ, đến nỗi đủ khiến trái tim anh điên dại
Anh yêu em
Như một gã khờ không thể vượt qua dù chỉ một lần
Nhưng anh yêu em
Anh yêu em
Anh đang chờ em
Vì tình yêu đó, những giọt nước mắt sẽ không rơi
Vì tình yêu đó
Cuộc đời u ám của anh chợt bừng sáng
Anh đang chờ em
Chờ em lâu hơn cả mãi mãi
Ngay cả khi bên em, anh cũng nhớ em, đủ để khiến trái tim anh đau đớn hết mức.
Anh yêu em...
Năm nay đến thật lạ và cũng sắp qua đi thật tẻ nhạt.mình không muốn phải trải qua những lúc như thế này trong đời.buồn chán,vô vọng và không suy nghĩ.đầu năm bắt đầu thế nào chẳng nhớ nữa,nhưng cái đáng ghét là cái lạnh run rẩy trong mưa xuân.đi chùa cùng ''em''.4h sáng về tới nhà.mò lên giường ngủ,đấy khởi động đầu năm đấy.năm nay chẳng ra sao cả.việc học nhàng nhàng,bận bịu nhưng cũng không đạt nhiều thừ để mà nhớ trong đầu,chuyện tình cảm thì rối ren hỗn loạn,bạn bè quay cuồng nhưng khùng hết cả,1 năm sống trong nhiều thời điểm đau tim đến muốn toi đi cho xong.cuối năm thì giời hỡi! nghỉ tết chưa về đến nhà thì bị phủ đầu bằng 1 trận ốm 9 ngày trời.lúc nóng lúc lạnh.cảm tưởng mình đang ở giữa rừng Trường Sơn đánh Mỹ chứ,chán!ho như hạc,hết lên viện truyền nước đến đi tiêm.cuối cùng thì bây j,ngày 28 tết cũng khỏi.sắm dc ít quần áo gọi là có không khí năm mới,năm nay thì có gì đặc biệt đâu.chỉ mong trôi qua cho nhanh để đến lúc đi học,lên trường đối mặt với áp lực mọi ngày,quen rồi,nhớ rồi về nhà sướng quá có khi lại ốm ra,ôi tết!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chuyện thứ 1: Một phụ nữ trạc tuổi ngoài 60 lên xe. Bà lảo đảo vội ngồi xuống chiếc ghế gần nhất. Cái nắng quái ác như hắt lửa vào bà. Nhìn nhanh sang hàng ghế trên: Các ghế đã kín người ngồi. Nắng quá, họ dồn cả sang chỗ mát. Bà loay hoay kéo mũ, kéo áo che chắn cái nắng, mồ hôi đầm đìa trên mặt… Bỗng có tiếng “Bác ơi”. Theo phản xạ tự nhiên, bà vội quay nhìn về phía có tiếng gọi thì thấy có một cậu rất trẻ tới gần ân cần nói: “Bác ngồi bên này cho đỡ nắng”. Bà cảm ơn và từ chối. Chỉ tới khi cậu ta nói: “Cháu xuống bây giờ” bà mới chịu ngồi vào chỗ của cậu. Đã qua nhiều bến rồi mà cậu ta vẫn chưa xuống. Bà thầm nghĩ: “Lời nói dối không phải lúc nào cũng xấu”. Thế rồi cậu ta cũng có một chỗ ngồi mát mẻ trên xe. Gần tới bến, bà chuẩn bị xuống. Nhìn về phía cậu ta bà chỉ kịp nói: Chào cháu nhé!
Chuyện thứ 2: Xe vừa đỗ thì có hai khách cười nói rôm rả chen lên. Trong xe, họ vẫn tiếp tục “hồn nhiên” cứ như là sau thời gian dài xa cách nay bất ngờ gặp nhau. Nhiều ánh mắt khó chịu ném về phía họ. Khi bác tài nhắc thì họ “giảm âm” được một lúc lại bùng lên. Cứ lặp lại như thế cho tới khi bác tài phản ứng quyết liệt họ mới thôi “mở máy”.
Chuyện thứ 3 Một anh dáng vẻ chững chạc chợt nhận được “tín hiệu”. Anh bấm máy vô tư nói đủ mọi chuyện công, chuyện riêng với người ở “đầu bên kia” và như cho mọi người trong xe cùng nghe. Nhiều người tỏ vẻ khó chịu. Tôi cũng quá khó chịu nên đã “uốn lưỡi 7 lần”… định nói lại… thôi! Hết chịu nổi, Bác tài quát: “Anh kia im đi! Đường thì đông mà cứ tra tấn nhau!”.
Chuyện thứ 4 Một phụ nữ dáng vẻ quê mùa lên xe, đang liêu xiêu chưa tìm được chỗ “bấu víu” đã bị người phụ xe với giọng cửa quyền: “Mua vé đi”. Giọng ấm ức, người phụ nữ nói: “Đứng chưa vững thì móc túi làm sao được”. Anh phụ xe sửng cồ: “Lần sau lên xe phải cầm sẵn tiền trên tay”. Người phụ nữ tức muốn trào nước mắt trước nét mặt vô cảm của người phụ xe.
Chuyện thứ 5 Hai bà cháu lên xe buýt. Xe không đông nhưng các hàng ghế đã kín người ngồi. Đợi mãi không thấy ai nhường bà định nhờ anh phụ xe giúp có chỗ ngồi thì may sao có người xuống xe. Hai bà cháu đã có chỗ ngồi - dù là chung một ghế. Ngồi trong lòng bà chật chội nóng bức nên đứa cháu đứng lên. Cháu tò mò đọc những dòng chữ trên bảng gắn trong xe. Về nhà cháu hỏi: “Sao người ta không nhường chỗ cho người già và trẻ em mà không bị các chú lái xe nhắc nhở, phạt tiền bà nhỉ”. Bà cười buồn, xoa đầu cháu không trả lời.
Chuyện thứ 6 Có những chuyến xe “sáng chở gió, trưa chở nắng, tối chở màn đêm” trên chặng đường vài chục kilomet mà chỉ có dăm ba khách lên xuống. ái ngại cho nhà xe nên khi chỉ đi vài bến tôi đưa tiền nhưng không lấy vé. Hôm ấy trên chuyến xe 05 cũng quen như vậy, sau khi đưa tiền tôi nói: Thôi, cô không cần lấy vé. Tức thì cậu bán vé rất trẻ có khuôn mặt đầy đặn dứt khoát: “Cô ơi, làm thế là hại chúng cháu đấy”. Tưởng nói đùa nhưng không, cậu ta dứt khoát dúi vào tay tôi chiếc vé nhỏ xinh. Tôi hơi ngượng nhưng cảm thấy vui vì ở đời vẫn có người mới ít tuổi mà đã “chê tiền”!
Chuyện thứ 7 Hai mẹ con lên xe ngồi chỗ nắng quá… Cứ loay hoay… thấy vậy, một bà ngồi hàng ghế phía không có nắng kéo cháu bé sang đặt lên lòng mình. Cháu nhỏ vô tư hết nhìn bà lại nhìn mẹ như thầm hỏi bà và mẹ có quen nhau không nhỉ. Thấy cháu bé cứ nhấp nhổm trên lòng bà, chắc sợ bà mỏi nên cô bé ngồi bên dỗ dành, thuyết phục để bé sang ngồi lòng mình. Hai đứa ôm nhau thân thiết như hai chị em. Người mẹ nhìn bà, nhìn hai đứa trẻ mỉm cười.
Chuyện thứ 8 Xe đỗ, vài nữ sinh khá xinh đẹp lên xe. Khách vắng, nhà xe có dịp “xả hơi”. Thôi thì mọi chuyện trên trời dưới biển với những lời lẽ “Thanh mà tục, tục mà thanh” khuấy động cả xe. Mấy cháu học sinh phổ thông cứ “mắt nai ngơ ngác” ngạc nhiên, cố hiểu xem họ đang nói gì. Một số người lớn tuổi thì ngượng ngùng… Cùng lúc đó chú phụ xe có điện thoại. Chú a lô như đài phường trong máy di động. Khách lên xe chưa kịp mừng lại phải chịu đựng… Nhiều người lắc đầu ngao ngán…!
Chuyện thứ 9 Xe chật như nêm cối. Phụ xe vất vả lắm mới dồn được khách đứng gọn lại để lấy chỗ lên xuống, đồng thời luôn miệng kêu gọi nhường chỗ cho người già… Nếu có ai cố tình không nghe thì anh lịch sự, cương quyết kéo họ đứng lên và dắt người già đến chỗ ngồi. Cử chỉ quá bình thường của nhà xe nhưng làm tôi vô cùng cảm động bởi tôi chỉ thỉnh thoảng bắt gặp trên xe buýt. Tôi định gọi điện về công ty để biểu dương anh nhưng quên mất số xe. Chỉ nhớ đó là tuyến 27 trong một buổi sáng mùa hè năm 2008.
đã lâu lắm rồi mình mới muốn viết cái gì đó.nhiều lần vào blog định viết thế nào lại thôi.thời gian này có lẽ cũng thật khó khăn.cuộc sống.mình càng đi cùng nó bao nhiêu mới thấy nó thật đáng ghét và đáng trân trọng!
1 thời gian vừa qua chưa đủ để chính bản thân lấy lại được thằng bằng.người mà mình tin tưởng nhất lại rời xa.1 cách phũ phàng và cũng thật ''đáng khinh'' bản thân không dám dùng từ này.nhưng có lẽ xã hội chỉ có từ đấy dành cho em.đây là lần thứ 2 rồi. tại sao 1 tình yêu chân thật không đủ sức níu kéo con người? tối hôm đó em nói :'' có lẽ e sẽ không bao giờ tìm được người nào thứ 2 như anh,a quan tâm và yêu em hơn ai hết,e thấy e không xứng với a và a ta cũng k hề xứng với em.nhưng em xin lỗi!e có quá nhiều lỗi lầm với a.e không thể tiếp tục...''
Thực sự a đã muốn cắt đứt chuyện chúng mình từ hồi xuất hiện người kia.a biết tất cả,nhưng a chưa thể chấm dứt với e vì lý do nào đó a không hiểu?câu nói kia của em làm a thực sự phải suy nghĩ rất rất nhiều.ở đời này ai cũng muốn chọn cho mình thứ gì đó tốt đẹp nhất.vậy trong trường hợp này thì sao nhỉ.1 là em cao thượng? 2 là câu nói đó không có thật và chỉ xoa dịu mà thôi.dù sao a cũng chẳng quan tâm đến nữa.chuyện đã rồi mà.a cũng chẳng chúc em hạnh phúc về sau.a không phải là kẻ cao thượng như nhân vật chính trong bộ phim em vẫn xem.nhưng dù sao sự kết thúc này có lẽ cũng làm anh nhận ra nhiều điều.buồn cười cái người viết kịch bản cho chuyện chúng mình.và lúc a lơ lửng nhất lại là lúc mối tình đầu xuất hiện và kéo a về thực tại.haha thật trớ trêu.Dù sao nó cũng là những lời khuyên nhủ mà thôi.a cũng chẳng sao đâu,chuẩn bị tinh thần hết rồi,tại cái này na ná giống mối tình đầu.điên hết cả rồi!
đồ án dở hơi cuối cùng cũng xong.qua thì qua nhưng mà cũng tức,giờ mới biết công sức của mình bỏ ra để cho mấy ông ấy trủ bẻo.bắt lỗi từng chút.rồi kết luận đi thuê.nào là thằng có học đi thuê thằng vô học.chẳng hiểu thế nào là nền giáo dục,chẳng hiểu cái bằng sau nà có cầm được nó còn thấm những gì nữa.chắc là còn nhiều.ôi cái cuộc đời.chẳng bất công nhưng cũng chẳng đúng ''công lý'' tẹo nào
cuối tuần về nhà thấy thằng cháu chập chững biết đi bi bô cũng vui vui.ít nhất là cũng có người dựa vào mình bước đi.còn bản thân mình thì dựa vào ai nhỉ? dựa vào cái bóng phía dưới chân vậy,người bạn không biết nói đấy,đi đâu cũng theo tuy không biết an ủi những lúc như thế này.à quên còn 1 việc vui vui nữa.nghe mối tình đầu nhận xét về mình cũng thấy hài:'' đối với chị thì Luân hơn tất cả mọi thứ so với a ng yêu hiện tại bây h,chỉ có cái là a ny bây h chiều chị hơn Luân ngày xưa'' tất nhiên rồi lịch sử à.ngày trước hiểu được em đang nghĩ gì và làm cho em hạnh phúc đối với 1 thằng con trai đang học cấp 3 là khó lắm đấy.chiều em thì biết thế nào đc.vật chất với a thì không có,a chỉ có a thôi.lại được em khen là ''sát thủ tán gái nữa chứ'' xin lỗi sát thủ sát thủ bị ''cắm sừng'' kìa a không tự hứa nhưng cũng giao hẹn từ giờ sẽ không còn ai bắt nạt được a nữa đâu.giá mà e ý.lịch sử hoàn hảo hơn.e sẽ cắm sừng vào sát thủ đang yêu em kìa.nói linh tinh thôi!
Giờ mới thấy bản thân mình chẳng hiểu cái cóc về con người.sẽ không ai giống ai và sẽ không có khuôn mẫu nào cho bất kỳ mối quan hệ nào hết.cuộc đời giống như 1 vụ cưỡng hiếp ấy mà.không chống lại được thì im mà tận hưởng. Nói lằng nhằng nhưng rồi thời gian này cũng qua nhanh thôi.mau chóng kiếm cái gì đó lấp đầy vậy,sắp tết rồi.thay đổi lại lịch 1 chút.năm nay chắc sẽ có nhiều thời gian cho bản thân hơn,được lang thang 1 mình nhiều hơn,suy nghĩ nhiều hơn rồi thì cũng nhanh già hơn.công việc bây h là sống,tận hưởng cái hỗn loạn của cuộc sống,kiếm tìm 1 ai đó rồi lại bắt đầu từ đầu.sẽ lại lãng mạn nhé.các cung sao trời chẳng?rồi là cái nắm tay ấm áp? nụ cười rồi lại kết thúc nhé?có thế không đây?
Thật vô tình anh lóe lên cái tên này trong đầu.lâu lắm rồi a k nghe nó.cách đây cũng phải gần 6 năm rồi,nhanh thật đấy.Hồi ấy mình trẻ con và thật ngốc nghếch,lần đầu tiên anh nắm tay 1 người con gái theo đúng nghĩa,ánh lửa hôm ý k đủ sáng để a thấy má em đang hồng lên.hôm ấy lạnh lắm và cũng thật lạ là 2 tay a ấm sực.tay em thì nhưng băng.túi áo khoác của em làm a ngạc nhiên khi chứa đủ 2 bàn tay chúng mình.mỗi tội vẫn lạnh a k nghĩ dc nhiều lúc ấy.nhưng a vẫn nhớ dc những lời hát bạn bè ca hôm ấy.trong ấy có bài này,lần đầu tiên a nghe,a chỉ lắp bắp rồi quay sang em.mặt chắc vẫn ửng đỏ .Hay nhỉ mới vậy mà cũng gần 6 năm.Giờ mỗi đứa 1 chân trời riêng.a vẫn đang đắm trong cô nàng ngốc nghếch a yêu kia .e h là bạn.thế thôi.nhưng kỷ niệm thì k thay đổi bản chất.chỉ có thể thay đổi bộ nhớ hay k mà thôi!
Hôm nào đó a sẽ hát cho em nghe cô bé ngốc nghếch rối rít kia.nắm tay em , và dạy em hát cùng a.để mình còn song ca.nhưng bài nhạc thôi nhé.đừng có làm theo bài này.hì hì:heart:
Em à! Anh biết giờ này em đã chìm trong giấc ngủ rồi. Mùa đông đã sang rồi, anh mang về những cơn gió tuyết thổi rụng những chiếc là rụng xuống còn sót lại của mùa thu. Đêm nay lại là một đêm nữa anh thức trắng, ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Căn phòng vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi, bốn bức tường dường như im lặng, lạnh ngắt. Khi anh biết vị thần tình yêu đã không mỉm cười với đôi ta. Anh yêu Em, Anh nhớ Em nhiều lắm. Và có lẽ chẳng bao giờ anh có thể quên được hình ảnh của em trong trái tim anh…
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly…
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành cho em…
Từng giờ từng ngày trôi qua
Anh vẫn sống bằng niềm tin đã có
Dù mệt nhọc, mồ hôi thấm đẫm vai anh
Anh vẫn luôn vui vì anh có em
Cùng hòa nụ cười khi anh vui
Cùng nước mắt khi anh buồn
Cùng xẻ chia khi cô đơn về đêm đêm
Em là tình yêu sáng trong
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly…
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành….
Em à, mình đã có nhau trong một giây phút, và để rồi cũng vụt (vuột?) mất nhau trong chính khoảnh khắc định mệnh mà chúng mình đều đã biết trước (đoạn này chịu chả nghe rõ nó nói cái gì cả). Từ đáy lòng sâu thẳm của mình gửi đến Em: Anh yêu em!
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly…
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành cho em…