Tuesday, 24. November 2009, 08:15:53
vụn
Phát hiện ra cả ngày hôm qua không làm gì khác ngoài chuyện ngủ.
Tối qua những suy nghĩ tiêu cực nhất đã ùa đến. Và nhắm mắt. Và nước mắt rơi. Ngủ để không suy nghĩ j nữa. Không nghĩ bất cứ chuyện gì khi bao nhiêu chuyện ùa đến. Đã từng nói là Coi bể dâu, ỳ đùng là một phần đời sống của mình. Không oán trách. Không than van. Mà tại sao bây giờ thấy mệt. Như người bơi dở đuối giữa dòng. Hụt hơi. Và không muốn bơi tiếp nữa. Không hơi sức nào nữa.
Đêm qua. Khi một mình nằm ôm gối trong tư thế thai nhi, em cảm nhận cô đơn, bơ vơ một cách...(nói sao ta, Sâu sắc thì quá Đại ngôn) một cách rất bản thể. Vậy á.
Bây giờ, cảm giác không bấu víu vào đâu được, không nương tựa đâu được kể cả sách vở lẫn âm nhạc. Em đối diện mình đến không muốn nhìn nữa. Không muốn nhìn gì nữa. Nghĩ bây giờ và mãi mãi về sau em vẫn như vậy. Đã có một quãng thời gian em một mình. Một mình đọc sách. Một mình khóc từng đêm. Một mình với những cơn đau... tất cả đã đến. Và vẫn tiếp tục. Đến 1 ngày nào đó, vẫn như vậy. Cuộc đời này chọn hay không- không là vấn đề mà là em đa- đang- sẽ- một mình

Đôi khi, em vui với những trò chơi một mình. Vui vì tồn tại một mình như vậy. Có thể- chắc chắn là em sẽ bằng lòng với những gì để em một mình như hiện nay

Mãi mãi.

"Những gì tôi có luôn là- tôi"
(Haruki Murakami)
Tuesday, 24. November 2009, 06:15:25
con nhái
Dắt u mê qua cầu Nại Hà
Uống chén canh quên của Mạnh Bà lần cuối
Xóa ký ức rồi sao?
Những khi gió thổi lạnh giá quanh đây
Là khi em nhớ chiều xưa Anh đến
Cùng hương yêu
Rêu xanh kỉ niệm tự ngàn năm
Sao trên đá có màu nhung nhớ
Một thời lầm lỡ- một thời yêu mê
Con tạo xoay vần xoay ngược đến hôm qua
Biết là như thế thì em có bước tiếp
Hay đứng nhìn em ngạo nghễ sống kiếp một mình
Kiêu hãnh với bình minh
Khinh bạc ngó hoàng hôn
Long rong cùng niềm yêu sách vở
“Xuân du phương thảo địa…
đông ngâm bạch tuyết thi”
Rốt cuộc em cũng đến rồi đi
Dù ngày hôm qua có trở lại
Em vẫn thấy mình bạc nhược yêu Anh
23h 7p 21. 11. 09
Tuesday, 24. November 2009, 06:14:37
con nhái
Trông Người qua lớp kính mờ xe bus
Nghe lòng rơi rơi
Người đứng đó mà sao em không thấy
Anh ngày hôm qua?
Ngó trạm bus xa dần thấy kỉ niệm trôi xa
Trạm bus thân quen nay vô hồn như ánh mắt Người xa lạ
Còn đâu những niềm vui?
Đêm vẫn đêm như những chuyến bus đến và đi tuần hoàn vô cảm
Gió vẫn gió như bụi mờ cuộn từng vòng lăn lăn trên phố
Vẫn thấy dù bus đã chạy xa
Vẫn nhớ dù ít khi em đến trạm bus đó
Trạm bus lưu dấu Người qua
Mỗi tối ngọn đèn đường có chiếu ánh vàng nào đến lòng em
Những chuyến bus đêm
Những trạm bus vắng người
Riêng nỗi cô đơn đầy ăm ắp
Cư ngụ dãy ghế dài
Mái hiên nhà chờ xe bus không che nổi cơn mưa
Cũng như cô đơn cứ tràn ra như thế
22h 47p 21. 11. 09
Saturday, 21. November 2009, 10:54:06
con nhái
Cơn gió nào thổi ngang đời em?
từ đó khúc tâm ca âm vang thổn thức
một triền nhớ thương?
Đêm chênh chao với
nỗi buồn lặng câm
Nghe tiếng gió thổi hoang bên đời vắng
xa cách rồi hay mộng ảo nhạt phai?
Dư ba lan lan
lòng như sông cạn
trơ đáy trăng suông
vỡ òa trong mắt
Thầm thì gió đêm
cánh chim thê thiết
hay tiếng ly biệt
vọng từ ngàn xưa?
Saturday, 21. November 2009, 06:55:06
con nhái
Phía nắng Anh đi, phía mưa em bước
Chốn bình yên bên Anh, lặng ngắt tâm hồn em
Gió dịu dàng ve vuốt bên Anh, giông bão nổi trăm miền nơi em thổn thức
Yên ấm theo Anh, em dấn bước xót xa
Thế giới chia đôi
Bên này là đêm bên kia nắng ấm
Bên em là sóng vỗ bên Anh là chiếc thuyền ngoài xa
Nhòa nhoạt hoàng hôn em- bình minh A thức giấc
Gió có chia đôi nỗi nhớ vô bờ?
Đêm chia hai với nửa tối tăm em nửa Anh êm giấc ngủ
Nửa phía em đắng đót giọt buồn
Nửa nhẹ nhàng mưa khuya ru Anh yên giấc
Phía bên này em giá buốt lặng nhìn
Phía Người ấm êm hạnh phúc ngọt say
Em lấy gì lấp một nửa chông chênh?
Vực sâu em hun hút không đồng vọng phía Anh đóng “phiến đá cửa vào”
Trên con đường ngã rẽ chia đôi
Với em là phía bên Anh và phía không Anh
Hút mắt không giao nhau
Thursday, 19. November 2009, 06:25:55
con nhái
Sóng vẫn nổi qua muôn chiều giông bão
Cơn mưa buồn đi hoang mãi với mùa
Gió thì thầm điều chi khi lá xa cành
Nhựa ứa lệ trái tim con gái
Dòng sông đi mãi dòng sông có trở về?
Đại dương lấp lánh yên vui đại dương bão tố?
Lơ đãng quá chiều đi qua hờ hững
Giấc mơ vùi trầm tích rong rêu
Sương lóng lánh hay nước mắt đêm lạnh
Cỏ cây buồn gì khi gió nói chia xa
Hoang vu đêm u sầu nghe mưa khóc
Ướt ánh trăng ngà ướt cỏ lá trái tim
Biển vẫn mênh mông và gió vẫn xa xôi
Sóng vẫn dội nỗi nhớ như lá cành vẫn run rẩy
Ký ức vẫn xanh như màu mong ước
Hay màu đại dương gió nổi khơi xa
Thursday, 19. November 2009, 06:12:28
con nhái
Ví dụ em là Đêm
thì nỗi nhớ chẳng ồn ào như thế
cứ yên lặng vờ như chẳng tiếc
những kỉ niệm ngọt ngào
Vờ như em là Đêm
thì mỗi tối không thấy mình đơn độc
bạn với mây và gió và trăng sao
không phải khóc khi trăng đêm nay đã không là trăng của 2 đứa
Tưởng tượng em là Đêm
sẽ không xòe tay ra đếm những tháng ngày mong nhớ
không trằn trọc mỗi khuya tối nhớ hơi ấm một Người
lúc nào cũng được bên Anh trong giấc ngủ
ve vuốt đôi tay
Ước chi em là Đêm
để bao bọc lấy Anh mỗi khi mặt trời khuất
hạnh phúc dù là một nửa
đã đủ yên ủi những khát khao
Ừ thì em biết mình chẳng phải là Đêm
không ôm trọn Anh trong tay như em mơ ước
bởi vòng tay nhỏ hay Người quá xa
dù cố với Anh vẫn như ảo ảnh
Không bao giờ em được như đêm
bên Anh mỗi khi Người nhắm mắt
em đến bên Anh huyền hoặc
tình yêu này riêng em biết cùng Đêm
Thursday, 19. November 2009, 06:11:38
con nhái
Con sóng khát bờ ùa mình trong vòng ôm của cát
Dẫu cát vô tâm nóng bỏng dưới vầng dương
Làm sao sóng thấm ướt những muộn phiền hờn dỗi
Cát lạnh lùng
Những bình minh những hoàng hôn ấm áp
Tắm cát trong ảo tưởng thiên đường đầy ánh nắng
Sắc màu lấp lánh nhuộm cát trong yên vui
Mặt trời thì xa và nắng chan hòa
Một ngày cát nhận ra mình không là duy nhất
Bởi mặt trời nào có của riêng ai?
Cát độc tôn cát ngự trị trái tim ai?
Ngoài những con sóng ngốc khờ yêu quên mình phận sóng
ấp iu bờ dù òa vỡ vẫn yêu mê
ngàn năm sóng vỗ ngậm ngùi
cát kiêu hãnh chờ Mặt trời ngạo nghễ
tam giác luyến ái
muôn đời chỉ là nỗi đau
rạng sáng 16. 11. 09
Thursday, 19. November 2009, 06:10:51
con nhái
Chiều nhòa nắng trong căn phòng khô trống
Em kể về A với kẻ xa lạ bên đường
Bỗng dưng muốn nói
Không nghĩ gì xa xôi
Câu chuyện con gái bắt đầu bằng nước mắt
Nhẹ nhàng như mây
Ngỡ rằng kỉ niệm còn ấm nóng trên tay
Khi miên man nói về A với 1 người con gái khác
Lật giở thời gian thấy mình bé dại
Yêu mê một Người lụy đến quên đi em đã từng ngạo nghễ
Trước bầy người lô nhô lốc nhốc
Tâm sự con gái vào 1 chiều bóng tối bắt đầu buông những cánh tay vươn dài góc tối
tâm hồn em
Nhắm mắt nhìn lại ngày qua
Em biết mình vẫn yêu Anh như thế
Nỗi nhớ như chú mèo tam thể
Dụi vào lòng ve vuốt trái tim
Ừ thì chỉ là nói nhau nghe về người con trai của mình vào những ngày giông bão nổi
Phía tối tâm hồn
Là ánh mắt sâu trầm mình ước mơ con gái
Là bàn tay nắm giữ những ngông cuồng
Kiêu hãnh em phủ phục dưới nụ hôn ướt đằm khao khát
Cuộc chiến không lời em quỵ ngã trước Anh
Ừ thì kể nhau nghe những xa xót khổ đau đã trải và đang nếm
Yêu 1 Người đến cạn kiệt cái Tôi
Dầu 2 từ Chúng ta không cất lên lần nào
Chỉ là Em- và Anh
Chỉ là Em- và Anh
Như thế thôi
Xa cách
Ừ lòng chẳng nhẹ hơn khi nước mắt đã rơi
Chiều đã tối và đêm dần hoang trong mắt
Em mơ gì khi sao vỡ dưới trời đông
Chôn ký ức vào lòng
Em nhắm mắt nghe mưa rơi dài theo năm tháng
Nhập nhoạng 16. 11. 09
Thursday, 19. November 2009, 06:09:32
con nhái
Đêm yên cùng tiếng mưa rơi
em lặng yên giấu nỗi buồn nơi đáy mắt
vũ khúc đêm yên lặng cùng mây
gió thổi lặng cái thở dài yên nhẹ
nỗi nhớ em sao không yên lắng góc khuất hồn?
Ơ hời mưa vũ nữ
yên ả cánh hoa đêm
chao nghiêng hương lạc
xô nghiêng nỗi buồn
lệ ứa hay là sương
thấm ướt hồn tê dại?
Đêm có yên với niềm hoang đi rong đi ruổi
Đợi chờ vô vọng dẫu biết là ảo ảnh
hư vô ơ hờ hư vô
hờ hững những ánh nhìn đau nhói
thà đừng đi ngang nhau
để đau mãi một đời du ca xô lạc nhịp
23h 58 17. 10. 09
1 2 3 4 5 Next »
Showing posts 1 -
10 of 42.