"Tôi trở lại đáy khuya ngồi với bóng. Những chiếc bàn trật khấc nỗi cô đơn""

Subscribe to RSS feed

"Hoàng hôn dốc..."

Đừng chạm vào em

Cho đêm khó ngủ

Đừng chạm vào em bằng những khúc nhạc buồn

Bằng những câu thơ cũ

Bằng ấm áp giả vờ

Bằng tình yêu như sương phủ

Để sóng thôi cồn để cát thôi trầm tư


Đừng chạm vào em bằng những câu chuyện trong đêm

hơi men nồng và nhịp thở cuộn say hãy yên ngủ góc nào xa xôi nhất

đôi tay ấm viền môi nóng hãy phiêu du

đừng về trong mộng mị


Đừng chạm vào em bằng cô đơn trì níu đáy mắt buồn

bằng yếu đuối ẩn sau mạnh mẽ

bằng môi cười nghe chao chát lệ rơi

cuộc đời anh riêng giữ

đừng chạm vào em

bằng những đớn đau xanh ngời


Đừng chạm vào em bởi những giấc mơ mồ côi. Không ai biết

Và cũng chẳng cần ai biết. Bủa vây

Đêm độc hành cùng bóng

Đừng chạm vào em

Anh yên ấm nơi nào

Em khản cổ gọi người không tiếng vọng

Tin yêu mồ côi

Dành Người khiến em viết nên...


Chạy trốn giấc mơ dang dở

Em ngã vào bóng đêm hấp hối

Tình yêu hay lầm lỗi

Đớn đau qua nhau


Cuộc tình không bền cũng chẳng lâu

Sao ám ảnh bủa vây mộng mị

Chiều xưa người đến

Bóng tối mang người đi


Yêu thương chưa trọn đã vội hồ nghi

Nỗi nhớ ỉ âm núi lửa nào thức dậy

Sông cạn vực sâu tin yêu xanh rỉ


Đôi mắt màu ghi đôi tay màu lạnh lẽo

Tràn hồn côi

Đau đáu ngóng phai phôi ngang ngõ

Trăng gầy loang ướt một chiều mưa


T

Trở mùa du ca

Ngày trở mình em lội ngược sông sâu

Suối khe mỏi mệt rũ mình qua gió

Nhớ xanh rêu đầy đá sỏi

Em gót trần đi đâu?


Gió thổi dọc bờ hoang phế

Ký ức xa như đôi mắt kia chỉ còn trong truyền thuyết

Kéo dài vệt đau qua giấc mộng không màu

Em thôi ngóng núi thôi vọng cánh buồm nâu

Thị Màu thôi ăn mày cửa Phật

Kiều đợi chi Thúc Lang khi vầng trăng đã xẻ nửa

Gối chiếc đêm xuân lạnh lẽo đêm dài


Mây cứ du ca đi

Không cần che cây nhỏ

Yêu như mặt trời cháy khát khao

Đa đoan vòng lận đận

Trầm tích nhưng nỗi vui.

Riêng Midori chan

Những nụ mầm ngoan

Dậy hương trong tay tôi

Nhỏ xinh mềm dịu

ấm ngày đông giá


trở mùa thao thức

nhớ

ngọt đằm ngón hồn nhiên tay thắm

xuân sắc đằm tôi đắm những đêm khuya


Gió thổi hương em vấn vít

Quyện da mềm mải miết không đành xa

Nụ hôn thơm mùi trẻ nhỏ

Nhẹ nhàng em… xanh chất ngất mộng đầy.


Đông nào im vắng

Thăm thẳm hồ trong mắt người xa ngút

Ngàn đau em ở lại

Cô độc phủ núi băng

Cỏ cây chìm giấc

Đông nào không hoang?


Nỗi nhớ ruổi rong thầm thì câu ca cũ

Tóc trắng ký ức bay

Xanh cây quên lãng

Đông nào im vắng ngang đường


Chiếc diêm tin yêu lập lòa đêm tối

Người qua ấm áp sát na này

Buông tay cho đêm trở về đêm yên lặng

Cùng em ủ góc phố buồn


Đông nào không trắng trời nước mắt tuôn?

Ngày ồn ã mệt nhòai niềm nhớ

Giày vò em bởi bờ môi ai

Đông nào lạnh mắt môi gầy?

Sa mạc lặng thinh

Nỗi vui chìm sâu
em quăng lưới chài nỗi buồn như tảo biển
(hay là dầu loang?)
Hoang mang em dâng kín đáy mắt chực chờ giọt rơi


Nỗi đau không lời
Mỉm miệng cười khỏa lấp đớn đau
Yêu người không nên yêu
Em trách ai ngòai dằn vặt bóng mình?


Xuân sắc như khói bay
Trời anh rộng đoái hoài chi khói mỏng
Tan loãng ái ân này
Riêng đau em sưng tấy
Buồn ơi!


Ngàn khơi anh- bờ lau em
Thôi xếp đặt hẹn hò không tưởng
Dịu dàng này ngóng bước người xa
Phôi pha miên viễn
Nhớ nhung đầy sa mạc lặng thinh

Rong nỗi muộn phiền

Dắt díu những hoang tưởng mồ côi

Đặt yên nơi hầm mộ

Nhân sư tỏ ra minh triết

Một lần nghiệt ngã nhận ra...


Xếp xó tin yêu nhung nhớ

Quăng quật vào bóng đêm

Dội vào em những nhói đau đến lạ

Rong nỗi muộn phiền trôi đi


Chăn dắt nỗi nhớ qua sông

Bờ xa bãi xa

Không bến đục, chẳng bến trong

Bến mê ảo mờ quấn quýt


Gông cùm khát khao

Chìm lấp ngờ vực

Ngộ nhận xanh màu miên viễn

Hẹn hò khép lại sau màu mắt nâu

Ràng buộc gì nhau định kiến mong chờ

Em buông tay nghe mưa rơi đầy môi mắt

Nguyện ước- bài tình ca vô ngôn

Một góc cuộc đời Da Vinci,

Những ngày tháng xuyên qua những thung lũng, cánh rừng, ngọn núi, mùa đông,

Các bức ký họa,

Suy nghĩ trong sâu thẳm của một danh họa,

Người đàn bà nông dân, “nhỏ bé và mảnh mai như một đứa trẻ”, “gương mặt thanh thanh và cái mũi thanh tú dưới vầng trán cao”, không biết chính xác là bao nhiêu tuổi, 40 hay 45 “chính bà cũng chẳng biết”,

Bà chuẩn bị những bữa ăn tươm tất cho thầy trò Da Vinci một cách lặng lẽ. Rất ít khi bà trò chuyện, bà chỉ khẽ trả lời lí nhí khi có người hỏi đến,

Công việc của bà quanh quẩn trong nhà, bếp, chuồng ngựa, sân vườn.

Công việc của ông đọc sách, vẽ, và dõi theo bà.

Một mối tình thầm lặng. Xảy ra trong im lặng. Trong những bữa ăn, những ngày hè, nơi khoảnh vườn, giữa những nét cọ và những đêm đông. Bà và ông. Hầu như không nói chuyện. Có chăng cuộc đối thoại giữa họ- nói đúng hơn cuộc đối thoại một chiều của họ diễn ra lần duy nhất.Lần duy nhất bà nói cho bao nhiêu năm dồn nén, nói cho nguyện ước của chính mình. Sau đó bà ra đi.

171 trang sách không xảy ra cuộc đối thoại nào. Bà- gia nhân của ông. Người đàn bà bé nhỏ và lặng lẽ. Cần mẫn làm việc mỗi ngày trôi qua. Ông- người đã trải qua bao nhiêu vùng đất, gặp bao nhiêu phụ nữ; tại tòa lâu đài bên bờ sông Loire này, yêu bà bằng một tình yêu trong yên lặng.

Tình yêu giữa họ bắt đầu cho đến lúc kết thúc được viết bởi ngôn ngữ văn chương trộn lẫn với chất thơ, chất nhạc, chất họa thấm đẫm câu chữ. Những trang văn viết về hai con người tuy xa cách nhưng rất gần gũi, vô ngôn nhưng đầy ắp câu từ. Một tình yêu kỳ lạ.

Đọc Nguyên ước, ta phải dặn mình nhè nhẹ, nâng niu, khẽ khàng và trân quý bởi ngọc không được có tỳ, tranh không thể có vết.

Nguyện ước khiến ta cảm nhận được một điều, tình yêu vẫn ở đó, dù không nói bằng lời.


.jpg]
Những câu văn đẹp:

“ Đôi khi các cử chỉ chậm rãi- do mệt mỏi hay do dự, hay chỉ do bà cần thời gian để làm các việc- chậm rãi đến độ gần như bất động, chỉ hơi đoán thấy được cử động như những cái nhìn giữa bờ mi khép, chẳng còn gì động đậy nếu đó không phải là ánh lửa trong lò sưởi, củi từ từ ri xuống giọt nhựa cuối cùng và bỗng chốc bắn ra những tia lửa trên phía lò. Như thể thời gian ngừng lại, hãy còn bất động đó những điều cần phải có thời gian để lấy lại can đảm, thời gian ngưng đọng, một cách giản đơn và mạnh mẽ đến nỗi có thể chẳng còn gì khác nữa để hy vọng, ông đoán biết được ánh nhìn dưới mi mắt bất động, trong suốt, cố định như đất sét được từ từ nhào nặn thành các bình sứ. Ông nhìn bà như thể đang nhìn một người xa lạ, quay về phía bà, dõi mắt theo khi bà lùi xa không nói một lời.”

“ …kết cục đến với ông giống như với bà, còn lại gì trong những điều họ có thể thực sự nghĩ tới, khát khao một chốn nương thân, hay niềm hạnh phúc của những giấc mơ đầu tiên, và có bao giờ họ khát khao gì khác những ngày đang tới và không còn có thể tới, phải, như vậy thì giờ đây sự tồn tại của họ khác nhau ở chỗ nào, họ chết đi dâng hiến và ưng thuận, ra đi không nhớ nhung không nuối tiếc, ông hình dung bà ở bên ông ngày cuối cùng, đứng thấp thoáng sau cánh màn, đôi bàn tay đặt trên nếp váy gấp và khuôn mặt khuất dưới bóng chiếc mũ vải, chỉ một bên gò má lấp ló trong chút ánh sáng cũng như lúc này len lỏi vào trong phòng, và có thể cả viền môi, nơi da thịt căng mọng hơn đôi chút, không nhúc nhích cũng chẳng nói thêm gì bà nhìn ông ra đi, ông hình dung bà trong buổi sớm mai ấy, nét mặt trĩu nặng và mí mắt trong suốt tái xanh vì mệt mỏi, bất động và câm lặng, người đứng thẳng trong chiếc váy xám, bà nhìn ông ra đi trong cái nhợt nhạt của buổi sáng. Như thể bà đoán được, ngồi đối diện ông trên chiếc ghế đẩu, gần như dồn nén vì mệt mỏi, bà nhìn ông, ánh nắng rọi vào gò má và thái dương, con mắt ánh lên trong ánh sáng đang lên trên những khoảng vườn treo, ngày đã tận, mỗi ngày của cái mùa hè vô tận này, mùa hè cuối cùng, ông nghĩ thế, họ thường nhìn nhau không nói gì, họ gần như chẳng hiểu nhau khi họ nói. Khi một hồi lâu bà mới cười, ông tự hỏi tại sao.”

Riêng...buông tay


Ngày đó, những yêu thương nhẹ

Tràn bờ bãi

Đắm bến mê

Triều dâng ngăn cách

Phai phôi về trú ngụ


Ngày đó, dõi đôi tay

ấm nóng đó, lạnh lẽo đây

đằng đẵng ngóng trông

thì thôi xa xôi là xa xôi


Ngày đó, tin yêu thắp nến

Cô độc bóng đêm đầy

Cà phê riêng bóng

Khói thuốc ngập bóng

Bóng người nhòa nhoạt cuối đường xa


Ngày đó, nhớ và tiếc dâng

Dâng

Bờ bãi hoang

Biển cạn chốn này

Thôi tiếc

Nhớ?

Như bóng trăng ngoài ngõ