DO CHI BINH

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Thăm suối cá "thần" - Cẩm Lương, Cẩm Thuỷ, Thanh Hoá

, , , ...

Chuyến đi thăm suối cá "thần" đến với mình rất tình cờ, 8h30 tối Thứ 7 mấy anh em rủ nhau cafe, ông em lái xe du lịch bảo, sáng mai em chở khách đi tham quan suối cá "thần" ở Thanh Hoá bác có đi không? Hơ nghe có vẻ hấp dẫn nhỉ vì mình đã từng xem trên ti vi và nghe nhiều người nói về nơi này nhưng chưa bao giờ được đến đây. Sau khi đắn đo suy nghĩ mình quyết định đi "ké" cho dù hôm sau có chút việc bận.

Đúng hẹn, 4 giờ sáng ông em lên đón mình, trời trở rét nhưng được cái khô ráo, Hai anh em lên đường đón khách. Xe xuất phát lúc 5 giờ trước cổng trường Đại Học Hà Nội (Trường ĐH Ngoại Ngữ Hà Nội cũ) đi qua Hà Đông hướng về Vân Đình và Tế Tiêu để đi ra đường mòn Hồ Chí Minh. Sau chưa đầy 3 giờ đồng hồ chúng tôi đã có mặt ở Cẩm Lương, Cẩm Thuỷ. Để vào được suối cá "thần" chúng tôi phải gửi xe để tăng bo bằng xe 16 chỗ qua cầu treo bắc qua sông Mã.



Do quá nóng lòng để được nhìn thấy cá thần, 2 anh em tôi quyết định bắt xe ôm đi cho nhanh. Xe ôm ở đây giá cũng tương đối bình dân (VND 10K 2 anh em). Vé vào cửa thăm suối cá thần VND 10K/người. Cảnh tượng đầu tiên tôi thấy là chiếc cầu nhỏ bắc qua dòng suối rộng khoảng 5-6 mét.



Nhìn quanh quẩn dưới suối chỉ có vài con cá lèo tèo, nước lại bẩn...thất vọng, chán, đi 150km đến đây chẳng lẽ chỉ thế này thôi sao? Nghĩ vậy nhưng cũng cố chụp mấy kiểu về khoe với mọi người là mình đã đến đây :-)


Đi thêm vài chục mét mình thấy lác đác có vài người đứng bên suối chỉ chỏ, lấy điện thoại chụp ảnh (Có lẽ mình đến sớm quá nên vẫn vắng :-) ). Và đây là khung cảnh bên trong khi mình vào, híc nhiều cá thật bà con ạ. Cá to lắm mà lại nhiều nữa chứ.



Và đây nữa, toàn cá là cá...



Lân la mình hỏi chuyện với mấy bà hàng nước ở đây thì được biết, suối cá thần có từ lâu lắm rồi trả ai biết có từ bao giờ, trước đây còn có cả đôi cá tiên khoảng hơn 20kg/con. Tuy nhiên, vài năm gần đây do địa chất vùng này có biến động nên cửa hang bị sụt xuống do vậy giờ chỉ còn những con cá khoảng 5-7kg có thể chui qua.


Và một vài hình ảnh khác nữa, mời cả nhà xem

Đây là cửa hang cá chui ra chui vào



Cơm lam cũng được bày bán ở đây



Quà lưu niệm



Ngô nướng, ngô luộc




Điếu cày nữa này

Chuyện Nhặt - Sưu tầm chuyện hay từ các nguồn.

Hai người phụ nữ của đời tôi

...
Sau 21 năm cưới nhau, đột nhiên vợ tôi muốn tôi đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem phim! Cô ấy trìu mến nói: “Em yêu anh, nhưng em biết người phụ nữ này cũng rất yêu anh và mong muốn có thời gian ở bên anh”. Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến chính là mẹ tôi, người mẹ yêu thương đã goá bụa 19 năm rồi, mà tôi, vì công việc bận rộn lại thêm ba đứa con nhỏ, nên chỉ thảng hoặc mới ghé qua thăm bà. Tối hôm đó, tôi nhấc điện thoại, gọi cho mẹ tôi và nói rằng tôi muốn mời bà đi ăn tối và sau đó là đi xem phim.

”Có chuyện gì vậy con, các con ổn cả chứ?” Mẹ tôi hỏi. Cũng như nhiều phụ nữ khác, mẹ tôi cho rằng một cuộc gọi đêm khuya hay một lời mời bất ngờ đều ẩn chứa những chuyện chẳng lành.

“Mẹ ơi, con rất vui nếu được ở bên mẹ”, tôi trả lời, “chỉ hai mẹ con mình, mẹ nhé!”

Mẹ tôi suy nghĩ trong giây lát, đoạn, bà nói: “Mẹ cũng thích như vậy lắm, con ạ.”

Thứ sáu tuần đó, sau khi tan sở, tôi về đón mẹ. Trên con đường trở về ngôi nhà thân thuộc, một cảm giác hồi hộp len nhẹ trong lòng tôi. Vừa đến nhà, tôi nhận ngay ra mẹ tôi cũng vậy, mẹ cũng rất bồi hồi về cuộc hẹn của chúng tôi. Mẹ đã mặc sẵn áo khoác và chờ tôi ngay cửa ra vào. Với mái tóc đã được uốn lại, mẹ tôi đang mặc chính chiếc áo mẹ đã mặc trong lễ kỷ niệm ngày cưới lần cuối cùng của bà. Mẹ mỉm cười, gương mặt sáng bừng lên rạng rỡ như một thiên thần. “Con biết không, mẹ đã khoe với các bạn của mẹ rằng tối nay, hai mẹ con ta sẽ đi ra ngoài cùng nhau, và họ đã thực sự ấn tượng”, mẹ nói với tôi khi bà bước lên xe. Chúng tôi đi tới một nhà hàng tuy không thật sang trọng nhưng rất xinh xắn và ấm cúng.

Mẹ tôi khoác tay tôi như thể bà đang là một người phụ nữ hạnh phúc nhất. Sau khi chọn được chỗ ngồi, tôi bắt đầu xem thực đơn. Mẹ tôi mắt đã kém đi và chỉ còn đọc được những dòng chữ to. Đột nhiên, tôi ngẩng lên và thấy mẹ đang chăm chú nhìn tôi. Một nụ cười đượm chút hoài niệm thoáng trên môi bà.

“Khi con còn nhỏ thì chính mẹ là người lựa chọn thực đơn”, mẹ nói.

”Và bây giờ là lúc mẹ nghỉ ngơi và đến lượt con làm việc đó, mẹ ạ”, tôi tiếp lời.


Suốt bữa tối, chúng tôi trò chuyện say sưa về những sự kiện gần đây trong cuộc sống của mẹ, của tôi. Chúng tôi nói chuyện lâu đến mức giờ xem phim đã trôi qua. Khi chúng tôi trở về đến nhà, mẹ nói, “Mẹ sẽ đi với con một lần nữa, nhưng lần này để mẹ mời con nhé”, tôi vui vẻ đồng ý.

“Bữa tối thế nào, anh yêu?” Vợ tôi hỏi khi tôi vừa trở về nhà.


“Tuyệt lắm em ạ, thậm chí tuyệt hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh nữa”, tôi đáp.

Vài ngày sau đó, mẹ tôi qua đời sau một cơn đau tim nặng. Mọi việc xảy ra chóng vánh đến nỗi tôi chẳng kịp làm gì cho mẹ nữa. Thêm một thời gian nữa, tôi nhận được một chiếc phong bì, trong đó có bản sao giấy biên nhận của chính nhà hàng mà hai mẹ con tôi từng đến dùng bữa tối. Kèm theo đó có một mảnh giấy nhỏ: “Mẹ không chắc là mẹ có đến được hay không, nhưng mẹ đã đặt hai suất, một cho con và một cho vợ con. Con không thể biết được rằng buổi tối hôm đó có ý nghĩa như thế nào đối với mẹ. Mẹ yêu con, con trai của mẹ”.

Chỉ trong khoảnh khắc, tôi chợt thấu hiểu ý nghĩa của việc nói ra những lời yêu thương và dành thời gian cho những người thân thiết của mình, những người hoàn toàn xứng đáng được nhận sự chăm sóc thương yêu như vậy.

Chẳng có gì trong cuộc sống này quan trọng bằng chính gia đình của bạn. Hãy dành cho họ thời gian xứng đáng, bởi vì có những việc không thể trì hoãn đến khi khác được!

---------------------------------------------------------

Cái hàng rào

Một cậu bé nọ có tính hay dễ tức giận. Một ngày kia, cha cậu mới gọi cậu đến và bảo rằng: "Bây giờ mỗi lần con tức giận, con hãy lấy một cây đinh và đóng vào chiếc hàng rào ngoài kia."
Ngày đầu tiên cậu đã phải đóng đến 37 chiếc đinh. Và ngày qua ngày số đinh dần dần giảm xuống. Cậu bé khám phá ra rằng giữ bình tĩnh thì dễ hơn giữ những chiếc đinh để đóng vào hàng rào. Cuối cùng cũng đến ngày cậu không còn mất bình tĩnh nữa. Cậu bé kể với cha. Cha cậu bảo: "Bây giờ cứ mỗi ngày mà con giữ được bình tĩnh, con hãy rút một chiếc đinh ra khỏi hàng rào."

Nhiều ngày trôi qua, những chiếc đinh trên hàng rào đã được lấy đi không còn chiếc nào. Cậu bé lại đến kể với cha mình. Cha cậu dắt cậu ra trước nhà: "Con đã làm rất tốt, con trai của ta ạ! Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ thủng trên hàng rào kìa. Cái hàng rào sẽ không bao giờ được như cũ nữa. Những lời con nói lúc tức giận cũng để lại trong lòng người khác những vết sẹo như vậy đấy. Con có thể lấy dao đâm vào một người rồi rút ra. Nhưng dù con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa thì vết thương vẫn còn đó."

--------------------------------------------------------------------------

Bức tranh

(nguồn: Những giá trị tinh thần)

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra...

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.

Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn. Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay.

Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..." Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá
cho bức tranh này sao?"

Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"

Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!" Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!" Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, người nào lấy bức chân dung con tôi sẽ được tất cả các bức tranh còn lại! Và đó là lời cuối cùng!”

-------------------------------------------------------------------------

Cuộc sống và cà phê

Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có những công việc tốt và thăng tiến trong sự nghiệp. Một hôm, họ cùng hẹn nhau quay lại thăm thầy giáo ở trương Đại học cũ.
Cuộc nói chuyện với thầy giáo cũ chẳng bao lâu đã chuyển thành những lời than phiền về stress trong công việc và trong cuộc sống. Để ngắt mạch than phiền của nhóm sinh viên cũ, vị giáo sư đi vào bếp một lúc rồi quay trở ra với một bình cà phê lớn. Trên khay cà phê là rất nhiều cốc đủ loại khác nhau: cốc sứ, cốc nhựa, cốc thuỷ tinh, cốc pha lê... Một số trông đơn giản, một số đắt tiền, một số thì trông rất tinh tế và đặc sắc. Vị giáo sư bảo các sinh viên hãy tự rót cà phê cho mình.
Khi mỗi người đã có 1 cốc cà phê trong tay, vị giáo sư mới nói:
- Nếu để ý, các em sẽ thấy tất cả những chiếc cốc trông có vẻ đắt tiền đều đã được lấy hết. Nhưng chiếc cốc các em để lại chính là những chiếc cốc giản dị, trông thô sơ hoặc khá rẻ tiền. Việc mỗi người chỉ muốn những điều tốt nhất cho mình là chuyện bình thường, nhưng thực ra, đó chính là nguồn gốc những vấn đề stress của các em.
"Bởi vì những gì các em thật sự cần là cà phê chứ ko phải cái cốc. Nhưng em nào cũng vội vàng chọn ngay chiếc cốc đắt tiền, rồi lại ngó sang cả cốc người khác.
"Bây giờ các em thử nghĩ thế này: Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc, địa vị xã hội là những chiếc cốc. Chúng chỉ là công cụ để giữ và chứa đựng Cuộc sống. Chúng ko thể làm thay đổi chất lượng thực sự của Cuộc sống. Đôi khi, vì quá tập trung vào cái cốc mà chúng ta ko thể thưởng thước được vị cà phê mà Cuộc sống dành cho chúng ta.
"Vì vậy, đừng để những chiếc cốc ảnh hưởng quá nhiều đến tâm thức của các em. Hãy tập trung tận hưởng món cà phê trong đó".
-------------------------------------------------------------------------

Học cách lắng nghe
Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm một người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo buổi đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, và bà mẹ ấy cũng khác…

Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô?”. Bỗng nhiên bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn sang phía người bố, Lúc này đã tỉnh dậy xem ai gọi cho vợ mình.
-Mẹ đấy à? - Giọng trong điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi. Nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:
-Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói gì … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng, con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và …
Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…
-Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn … về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi qủa thật là hư hỏng. Con biết mẹ có thể lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ … con sợ…
Người mẹ vẫn nắm chặt ống nghe, nuốt những tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện lên rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”
-Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ! - Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô nghe như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:
-Con là đứa hư hỏng mẹ ạ! Con trốn nhà. Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…
Giọng nói bên kia lại bị ngắt bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, tay đầy nước mắt. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, có lẽ nghe như tiếng đặt máy, vì cô gái vội kêu lên:
-Mẹ, mẹ còn nghe con không? Con xin mẹ đừng đặt máy! Con cần mẹ! Con thấy cô đơn lắm!
-Mẹ đây! Mẹ sẽ không đặt máy đâu. - Người mẹ nói.
-Mẹ ơi, lẽ ra con phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng, khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là con phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết các quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm chỉ là bắt con phải nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ ko bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không? Nhưng đôi khi con ko cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…
Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà vẫn để ở đầu giường.
-Mẹ đâng nghe con - Người mẹ thì thầm.
-Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con ko điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng ko thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con đứng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn … muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – Con đi về nhà đây, mẹ cho con về, mẹ nhé?
-Không - người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại. – Con ở nguyên chỗ đó, mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến chỗ con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.
-Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…
- Mẹ biết, nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.
Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Ko nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện, trong khi người bố gọi một chiếc taxi.
Cô gái im lặng rất lâu, nhưng cô ko tắt may, và người mẹ cũng vậy.
-Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng reo vang và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ thấy nhẹ nhõm hơn. – Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!
Có tiếng “tíc”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.

Người mẹ đứng dậy, mắt nhoè nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:
-Em có nghĩ là cô gái đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại?
Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngoan trên giường và trả lời:
-Có lẽ cô bé ấy đã ko gọi nhầm…
-Bố làm gì thế? - Giọng ngái ngủ của cô gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.
-Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.
-Tập gì ạ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.
-Tập lắng nghe - Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…

-------------------------------------------------------------------------------------

Thư ngỏ của đàn ông gửi phụ nữ
Thật sự có rất nhiều điều anh muốn nói ...
• Đừng cãi anh, rõ ràng sàn nhà là chỗ để quần áo tiện nhất mà.

• Đừng bao giờ bắt anh đi mua sắm, thế nào anh cũng phải mua một cái gì đó thật vớ vẩn.

• Khi anh đang xem tivi nếu em muốn hỏi điều gì thì hãy hỏi vào lúc quảng cáo và hãy hỏi sao để anh có thể trả lời “ ừ” hoặc “ không “ mà không cần suy nghĩ.

• Khi em đang xem tivi vào lúc quảng cáo nếu anh chuyển kênh thì em không cần bảo “ Quay lại đi, quá mất rồi” Anh rất biết khi nào chương trình quảng cáo kết thúc.

• Nếu em cần anh giúp đỡ việc giặt giũ thì anh có thể mang quần áo bẩn từ phòng ngủ vào máy giặt . Phần còn lại là của em, anh lại trở về đi – văng.

• Nếu anh vô tình buột miệng rằng bạn anh được vợ cho phép làm điều gì đó thì em đừng gọi điện ngay cho vợ cậu ta để bàn luận về việc ấy.

• Nếu em không thích anh lái xe thì hãy nhắm mắt lại. Đừng kêu lên làm anh giật mình, mất tập trung.

• Anh đi cửa hàng mua quần áo chứ anh không ngắm chúng xem thế nào đâu.

• Nếu em muốn biết anh mặc bộ nào đó hơi đặc biệt thì hãy bảo anh từ trước khi anh thay quần áo.

• Đừng hỏi anh màu son có hợp với màu giầy không, anh không biết gì đâu. Tốt nhất anh xem tivi trong lúc chờ em thay đồ.

• Nếu muốn anh đậy nắp bồn cầu sau khi sử dụng thì em cũng phải đậy mới công bằng chứ. Đừng trách anh hay làm bẩn ra ngoài, biết làm sao được khi “ nó” cứ theo ý “ nó”.

• Khi anh bảo “ Kết thúc nấu cháo điện thoại” thì em đừng đặt máy rồi quay ra chuyển toàn bộ câu chuyện sang anh. Anh không hề thèm khát nghe em buôn chuyện đâu.

• Không cần hỏi anh nghĩ gì. Câu trả lời luôn là: “ thể thao” hoặc “ chuyện ấy”.

• Khi đang ở quán bia cùng bạn, anh nói “ một cốc nữa” rồi anh về” tức là anh định như thế thật. Mà có sao đâu khi anh có thể nhắc đi nhắc lại câu đó đến 20 lần trong một buổi tối? Anh nghĩ không cần gọi để báo cho em bao giờ anh về… Và anh không hiểu tại sao em lại chốt cửa phòng ngủ khi anh về muộn?

• Đừng hỏi anh có thích bộ phim đó hay không. Nếu cuối phim em khóc thì có nghĩa là bộ phim đó không hợp với anh đâu.

• Anh nghĩ em mặc thế này ổn lắm rồi, đối giầy cũng hợp, thắt lưng cũng hợp lắm rồi. Chúng ta đi thôi!

• Nếu hàng ngày chúng ta bên nhau buổi sáng và buổi tối thì cần gì phải gọi điện trong giờ làm việc hả em?
----------------------------------------------------------------------------------------

Nghệ thuật tha thứ
Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên. Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta lại mệt mỏi, anh ta khó lòng bơi được tới bờ. Bỗng nhiên cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: "Cảm ơn bố, cứ kệ con!".

Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Đó là cô em gái. Cô em quăng 1 chiếc phao về phía anh ta và bảo: "Anh dùng phao đi!". Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em hỗn hào, ương bướng cãi lời mình,anh ta lắc đầu và xua tay.

Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được bờ. Anh ta nằm vật trên cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ còn chân tay thì ko cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Đó là gia đình, họ hàng, bạn bè của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô hay khăn cho anh lau... Nhưng khi mỗi người định đi làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đỗi xử ko tốt với mình. Và "Không, cảm ơn" - Anh ta lại nói - "Cứ kệ tôi". Anh gượng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa khỏi đám đông.

Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì ko tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ ko bao giờ làm gì ko tốt với anh cả.
- Bà ko phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ - Bà anh nói - Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.
- Bực bội ư? Hằn học ư? Ko thể thế được! - Anh ta kêu lên - Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ?
Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp:
- Những cố gắng của cháu ở hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu ko thấy ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ 1 lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ ko phải điều chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta ko tha thứ, có phải chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó ko?


Có 1 câu nói: "Bạn ko phải người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn nữa".

-----------------------------------------------------------------------------------------

Những bông hoa nghệ tây
Mùa đông đầu tiên khi chúng tôi chuyển từ Black Lake tới vùng trang trại là cả một trải nghiệm giá lạnh và khó nhọc. Mùa đông ở đây dường như lạnh hơn, dài hơn và khiến con người thấy cô độc hơn. Chúng tôi chẳng có ai để chơi cùng mỗi khi xuống khỏi xe bus của nhà trường. Những người hàng xóm gần chúng tôi nhất cũng sống cách đó cả nửa cây số đường ngập tuyết. Để thêm vào hoàn cảnh u ám đó, mẹ tôi lại còn bị viêm phổi nặng mãi ko khỏi.

Nhưng cuối cùng thì tháng 3 cũng tới. Nhưng tháng 3 cũng là 1 tháng thất thường. Hôm nay có thể ấm áp, gió nhẹ dịu và thậm chí còn có vài chú chim két bay lượn trên bầu trời, nhưng ngày mai lại lập tức xầm xì và rơi vài bông tuyết.

Một chiều chủ nhật, mấy anh chị em tôi rủ nhau đi dạo lên đồi. Mọi thứ còn ẩm ướt nhưng tuyết hầu như đã tan hết. Những đám mây trắng mịn như phủ lông tơ trôi lững lờ trên bầu trời xanh nhạt. Chim chóc bắt đầu ríu rít và mọi thứ toát lên vẻ tươi mới của mùa xuân. Chẳng bao lâu những hàng cỏ dốc hơn, và chúng tôi bắt đầu lên đồi. Những cây dương, cây sồi dần hiện ra trong tầm mắt.

Khi đến gần hơn chúng tôi bỗng nhìn thấy những qủa bóng màu tím nằm rải rác, thậm chí ngay trên một mảng tuyết. Lại gần hơn nữa chúng tôi nhận ra đó là những bông hoa: trông như những chiếc chuông màu tím mịn như nhung, treo lộn ngược trên nền tuyết lạnh, dưới các gốc cây to.


Chúng tôi ngạc nhiên vì chúng tôi chưa bao giờ nhìn thấy hoa nở ngay trên tuyết. Ngay lập tức, Cass, cô em gái 6 tuổi của chúng tôi muốn hái vài bông hoa về tặng mẹ.
- Đừng! - Tôi bảo - Chúng mình về rủ mẹ ra đây. Mẹ cũng chưa bao giờ thấy hoa mọc trên tuyết đâu!
Một ý tưởng quá hay ho! Chúng tôi vội vã chạy về nhà nhanh hết mức có thể, hào hứng kể với mẹ rằng chúng tôi có một điều ngac nhiên dành cho mẹ.
Thuyết phục một hồi mẹ tôi mới miễn cưỡng đi theo chúng tôi, vì mẹ còn mệt lắm. Mẹ phải mặc rất ấm và đi ủng rồi mới dám ra ngoài trời lạnh.

Nhưng khi nhìn thấy những bông hoa tím, mẹ đã đứng sững lại, quỳ hẳn xuống, nhìn chăm chú rồi thốt lên nho nhỏ: "Ôi...!".
Rồi mẹ đứng lên, nhón chân bước đi để ngắm những bông hoa nhỏ li ti. Chúng tôi cũng đi theo mẹ, giữ yên lặng để hoa khỏi giật mình.
- Chúng là hoa gì thế hả mẹ? - Cass hỏi thì thầm.
- Hoa nghệ tây đấy! - Mẹ tôi đáp - Bé nhỏ nhưng mạnh mẽ đến mức có thể nở ngay cả trên tuyết lạnh...
Lúc đó tôi chợt thấy hai giọt nước long lanh ở khoé mắt mẹ.
- Mẹ thấy mệt à? - Tôi hỏi, hơi lo lắng.
- Không, không! - Mẹ mỉm cười - Mẹ khóc vì vui đấy! Cám ơn các con đã chia sẻ điều ngạc nhiên này với mẹ.
Từ đó, mỗi thảng 3 gia đình chúng tôi đều chờ đợi thời điểm hoa nghệ tây đội tuyết mà nở, trở thành một sự kiện lớn của gia đình. Chúng tôi đã trụ lại được nơi này, vượt qua tất cả những mùa đông có khi còn khắc nghiệt hơn để sinh cơ lập nghiệp, có lẽ một phần là nhờ những bông hoa nghệ tây, bé nhỏ mà mạnh mẽ, đã bừng nở ngay trên tuyết lạnh.

Vùng đất nào, dù khắc nghiệt đến đâu cũng có những điều huyền nhiệm, đủ để níu chân con người.
--------------------------------------------------------------------------------------

Điều con người cần nhất
(Trích từ blogger của một người Hà Nội)

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ...”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa - rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao...”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi... Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là... chúng tôi

Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.

Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất... Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian...

Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai... Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người...

---------------------------------------------------------------------------------------

Em đồng ý ly hôn
Một câu chuyện buồn nhưng sâu sắc

Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu vãn hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà gọn như chồng thích, vì chồng làm tất cả những gì tôi cho là hạnh phúc.

Tôi chưa bao giờ đòi hỏi chồng, tôi sợ chồng nghĩ tôi lắm chuyện. Nhưng giờ tôi đã hiểu, tình cảm lâu dài không so được với tình yêu sét đánh.

Lần đầu tiên nhìn thấy chồng và cô ấy là trên bức ảnh post trên mạng âm nhạc, lần đầu gặp mặt cô ấy là khi hai người rời cổng khách sạn, lần đầu được nghe chồng nhắc về cô ấy là tối kỷ niệm ba năm ngày cưới... đó quả thật là một cô gái đẹp.

Tôi xem trộm những mail chồng viết cho cô ấy, mỗi dòng ngọt ngào cảm động ấy tôi đều tự lừa mình rằng đó là viết về tôi, cho tôi. Làm sao chồng có thể yêu ai sâu nặng như thế khi chồng chưa hề nói đến việc ly hôn với tôi. Tôi sợ nói, vì sợ rằng nếu nói sẽ ly hôn thật, vĩnh viễn mất người chồng tôi yêu.

Chồng ạ, tôi thật sự yêu chồng, chỉ những khi chồng ngủ rồi tôi mới từ từ khóc. Cảm ơn chồng đã bên tôi từng đấy năm, yêu tôi như tôi yêu chồng. Ít nhất chồng chưa nói đến ly hôn, chồng còn quay về nhà, chồng còn ăn cơm tôi nấu, còn cười. Thế là tôi thấy đã đủ. Tôi yêu chồng nên tôi tha thứ cho cô ấy.

Cho đến tối qua chồng nói:

Anh có một anh bạn, anh ấy cưới vợ sáu năm rồi. Vợ tốt lắm, anh ấy cũng yêu vợ, nhưng cách đây bốn năm, anh ấy quen một cô, cũng rất tốt, cũng yêu anh ấy. Cho nên anh ấy yêu cả vợ cả bồ. Cô gái cũng là người hiểu biết nên không bao giờ đòi anh bạn anh cưới hay đòi anh ấy bỏ vợ. Vợ anh ấy cũng không bao giờ tìm cách ly hôn. Nhưng bây giờ cô gái kia có bầu rồi, nên đòi cưới. Cô ấy đã yêu bốn năm, những gì tốt đẹp nhất trong đời cô ấy, thì đã đều trao đi cả rồi.

Chồng hỏi tôi: Em bảo anh ấy nên làm thế nào đây?

Tôi không nói gì. Tôi biết đó là chuyện của chồng tôi. Đấy là sự lựa chọn của chồng tôi.

Buổi tối sau khi chồng ngủ, tôi ngồi ngắm khuôn mặt chồng, dáng vẻ chồng ngủ. Tôi hôn thận trọng trong nước mắt vì biết là những cái hôn cuối cùng.

Tôi đi đây. Tôi biết đó là kết thúc tốt nhất. Tôi đã dọn nhà sạch bong, cơm ở trong nồi, thức ăn nên hâm nóng trước khi ăn, đó là bữa cơm cuối cùng tôi nấu cho chồng. Ít uống rượu thôi vì bệnh dạ dày nhé, tôi đã đặt mua một năm sữa bò, họ sẽ đến đưa hàng ngày, nhớ hâm nóng trước khi uống.

Tôi không mang cái gì ra khỏi nhà cả. Tôi chỉ mang món quà ngày xưa lần đầu tiên được chồng tặng, là con gấu len, tôi đã quen ôm nó. Nó sẽ ở bên tôi.

Tôi nói tạm biệt với căn nhà đã ở từng ấy năm, tôi nói tạm biệt với gia đình đã sống từng ấy năm, và tôi nói với chồng sau từng ấy năm: Chúc anh hạnh phúc!

Tôi muốn dặn chồng rằng, hãy hạnh phúc, và đừng làm tổn thương người khác trong hạnh phúc của mình.

Tôi vẫn yêu chồng như ngày xưa. Chỉ có điều, từ sau khi ký giấy ly hôn và ra đi, tất cả sẽ bắt đầu không liên quan gì tới chồng nữa...

-----------------------------------------------------------------------------------
MUỐI
Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già .Anh ta lúc nào cũng bi quan và fàn nàn về mọi khó khăn .Đối với anh , cuộc sống chỉ có những nỗi buồn , vì thế học tập cũng chẳng hứng thú hơn gì .
Một lần , khi chàng trai than fiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ , người thầy im lặng lắng nghe , rôì đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ .
-Con cho thìa muối này hòa vào cốc nước , rồi uống thử đi !
Lập tức chàng trai làm theo rồi uống thử , cốc nước mặn chát .Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước .
-Bây giờ con nếm thử nước ở trong hồ đi !
-Nước trong hồ vẫn vậy thôi , thưa thầy .Nó chẳng hề mặn chút nào -Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử .
Người thầy chậm rãi nói :
-Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn nó giống như thìa muối này thôi .Nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau .Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước, thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời .Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước , họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cho bản thân mình !
-------------------------------------------------------------------------------------------