LE BAO YEN

Subscribe to RSS feed

Lau roi moi vo lai my opera, may cung nho opera mini minh da co the lien ket moi luc moi noi

DIỆT MUỖI SỐT XUẤT HUYẾT - CÙNG CHUNG TAY BẢO VỆ SỨC KHỎE CỘNG ĐỒNG

Vào mùa mưa, dịch sốt xuất huyết đang lan rộng, bất kể giàu hay nghèo nếu như bạn không quan tâm để ý đến môi trường sống của bạn thì vẫn dễ dàng bị bệnh Sốt xuất huyết.

Tôi là điều dưỡng, không phụ trách công tác chống dịch nhưng tôi và các cô chú anh chị đồng nghiệp khác đều phải chung tay cùng nhau ra sức bảo vệ sức khỏe nhân dân trong mùa cao điểm này. Kể đến phải nói, chuyện chống dịch của các cán bộ y tế thật lắm gian nan nhưng cũng nhiều niềm vui.

Nếu ai đã từng đi khảo sát lăng quăng rồi mới hiểu...mình chỉ muốn bảo vệ khu dân cư không còn lăng quăng không còn muỗi thì người dân mơi giảm bớt nguy cơ lây truyền bệnh, nhưng cực khổ lắm, có lúc mình xuống nhà dân, có người niềm nở đón tiếp, còn có những người đuổi không kịp chạy dù cho mình có giải thích cỡ nào đi nữa...tôi nghĩ có lẽ họ không muốn mình làm phiền đời sống riêng tư của họ, nhưng đi khảo sát và diệt lăng quăng là một việc vô cùng tốt và có ý nghĩa...chỉ cần mỗi người dân ý thức được việc diệt lăng quăng thì có lẽ dịch bệnh sẽ giảm hẳn rõ rệt và sẽ không có người bệnh, không có người tử vong vì căn bệnh này.

Chính vì không sâu sát được hết ý thức của người dân nên dịch bệnh vẫn còn, những cán bộ y tế chúng tôi còn phải làm nhiều hơn nữa. Khi có bệnh xuất hiện tại khu dân cư, Trung tâm y tế sẽ tổ chức phun thuốc diệt muỗi để giảm bớt nguy cơ lây bệnh. Những cán bộ y tế phường xã sẽ gởi thông báo đến nhà dân, hỗ trợ diệt lăng quăng. Tôi tham gia chống dịch rồi mới thấy, sức khỏe nhân dân là trên hết, dù cho trời nắng đổ lửa, trời mưa như trút nước thì thông báo cũng phải đến kịp tay người dân để mọi người cùng chuẩn bị. Công việc là trên hết, những người nào đã từng ở trong khu vực được phun thuốc muỗi mới thấy: ngoài giờ hành chánh ở cơ quan, đến chiều tối có gia đình đợi cơm, vợ chồng con cái đang đợi ở nhà nhưng các cán bộ y tế đều hy sinh những giây phút bên gia đình để đến với nhân dân, phun thuốc muỗi bảo vệ sức khỏe nhân dân, hít biết bao nhiêu chất hóa học độc hại vào cơ thể cũng chỉ vì nhân dân.

Cho nên bạn nào đọc được bài này thì hãy cố gắng giúp đỡ những cán bộ chống dịch như chúng tôi, để cùng nhau bảo vệ sức khỏe cộng đồng và bản thân mình.

Cảm ơn các bạn!

COME BACK !!!

Lâu lắm rồi, chắc cũng gần một năm tôi ko viết blog và cũng chẳng đăng cái gì cả. Hôm nay rãnh rỗi lại trở về blog home viết vài dòng cho vui...
Cái blog home này của tôi chắc cũng chứng kiến những chặng đường của tôi từ khi còn đi học đến giờ tôi đi làm cũng được 8 tháng rồi...Thật may mắn cho những chặng đường tôi bước, những khó khăn nào rồi cũng vượt qua...tôi đang có một cuộc sống vô cùng điềm đạm và không đua chen với tình yêu và tình thương của mọi người...

CÁNH CỬA CUỘC ĐỜI ĐÃ HÉ MỞ & TÂM SỰ CỦA THỰC TẬP SINH ĐIỀU DƯỠNG...


Thời gian trôi qua nhanh thật, thấm thoát đã 17 năm đi học từ 3 tuổi đến giờ...bây giờ thì tôi không còn ngồi trên ghế nhà trường nữa...mà bắt đầu đứng dậy và đi trên đôi bàn chân của mình bước vào con đường đời...
Trải qua những ngày tháng học hành và thực tập tại các bệnh viện, vui cũng có, buồn cũng có, cô đơn và tủi thân cũng có...tất cả mọi cảm giác tôi đều được trải qua...thời gian đó tôi có rất nhiều kỷ niệm...ngẫm nghĩ lại nhiều lúc thấy vui...
Ngày xưa thi rớt đại học, cao đẳng...bố mẹ bảo tôi đi học Điều dưỡng...tôi cũng chẳng biết điều dưỡng là cái nghề gì...sao mà nghe tên lạ quá...mà bố tôi rất khó...ông không bao giờ để con cái ăn không ngồi rồi...nên tôi cũng đi học theo lời bố mẹ...
Đi học rồi bắt đầu chán...suốt ngày cứ học lý thuyết...rồi đi quay hình với VLC tôi rất thích thú...không muốn học nữa, tôi quyết định bỏ học...Lần đó, 6 ngày Tết bố tôi la tôi không chừa ngày nào...ngày nào tôi cũng khóc...ngay cả tình cảm với anh Th. cũng dang dở...Sau đó bạn bè và cô chủ nhiệm động viên đi học lại...và anh Bình (Ox hiện giờ của tôi) khuyên "em là con gái...không có thời gian nhiều đâu...lo mà học rồi đi làm...sau này rồi chồng con nữa...không kịp đâu học đâu...ráng học đi"...tôi bắt đầu đi học lại...
Đi học ngay thời gian thực tập tại Bệnh viện...tôi nghỉ mấy ngày...cô Phượng (GV hướng dẫn) la quá trời...rồi tôi bắt đầu tiêm thuốc, truyền dịch trên lâm sàng...chăm sóc bệnh nhân và bắt đầu thích thú...Cô Phượng là người thầy đầu tiên hướng dẫn tôi trên lâm sàng thực tế, cô truyền dạy tất cả các kinh nghiệm nghiệp vụ cho tôi...càng về sau tôi và cô rất thân thiết như hai chị em vậy...nhưng trong lòng tôi, cô là một người thầy đáng kính.
Đi thực tập lâu dài, càng ngày đôi tay của tôi ngày càng khéo léo và vững vàng hơn...tôi chăm sóc bệnh nhân bằng tất cả cái tâm của người thầy thuốc...đối xử với họ như người thân...tôi thấy, nhiều bệnh nhân rất mến tôi...điều đó là tôi thật sự rất vui...vì mình góp phần giúp người bệnh nhanh chóng hết bệnh...có bệnh nhân ra viện xin cả địa chỉ và số điện thoại của tôi nữa...
Những ngày đi trực đêm là những ngày cô đơn và buồn tẻ. Tôi không được ngủ trên chiếc giường chăn êm nệm ấm của mình, không được cùng gia đình ăn cơm...mà có khi phải ngủ ngoài hành lang bệnh viện, trải áo mưa ra ngủ, lấy áo khoác làm chăn, giỏ xách là gối và ăn cơm đựng trong hộp đã nguội lạnh...nhiều khi có mấy cô, mấy chị điều dưỡng thấy thương cho vào phòng trống để ngủ...nhóm thực tập chúng tôi đi chung với nhau như một gia đình, mọi người chia sẻ đồ ăn, thức uống, nhường nhau chỗ nằm...nhưng gia đình nào thì cũng có xích mích...thế nên đôi khi cũng có những trận cãi vả...nghĩ lại thấy cũng vớ vẩn lắm...chẳng đáng vào đâu...
Trực đêm phải chia ca ra ngủ, mỗi lần thức đêm mệt lắm...tôi lúc nào cũng mong sao cho qua hết đêm để được về nhà nằm ngủ...trực đêm mà được ngồi, được chợp mắt một chút là rất hạnh phúc...vì có khi phải đứng tê cả 2 chân...nhất là hồi tôi đi ở phòng sanh và hồi sức nhi...đứng miết không có chỗ ngồi...
Đi thực tế rồi mới thấy...tại sao những người làm Ngành y thường hay nổi nóng, hay quát bệnh nhân...vì áp lực công việc cả...làm việc mệt mỏi lắm...vì vậy mọi người nên thông cảm cho nghề nghiệp của chúng tôi...
Thấy 2 năm học lâu vậy, chứ đi thực tập miết rồi cũng đến ngày tôi phải thi tốt nghiệp...Thú thật là tôi không thể học bài được, bài quá nhiều, tất cả các môn Nội, Ngoại, Nhi, Nhiễm, cả Chính trị nữa phải dồn tất cả vào đầu thì tôi chắc không thể nào chịu nổi...gần đến ngày thi 1 tuần tôi mới bắt đầu học...rồi khấn nguyện, ăn chay...may sao học tài thi phận...tôi đậu tốt nghiệp mà còn được xếp loại Khá nữa chứ...
Thi xong nghỉ ngơi một thời gian...giờ thì cũng đến lúc phải lăn lộn vào đời...sáng nay bố bảo tôi phải làm hồ sơ gấp để xin việc làm...tôi lấy giấy chứng nhận tốt nghiệp xong là về cơ quan bố tôi vừa viết đơn vừa làm chứng từ để nộp hồ sơ...tôi không như các bạn bè khác, họ làm ở bệnh viện, còn tôi thì về Trung tâm y tế dự phòng quận Tân Bình, tuy nhỏ nhoi, nhưng cũng còn có thời gian để tiếp tục nâng cao trình độ...hôm nay tôi đã được nhận...còn 1 tuần nữa là tôi bắt đầu đi làm rồi...trong lòng lúc đó thật vui biết bao...chắc bố mẹ tôi cũng vui lắm...thấy đi làm là biết mình trưởng thành rồi...có lẽ bố mẹ đã dẫn dắt tôi nhiêu đó là đủ...còn lại tôi phải tự bản thân mình bước tiếp...sướng tôi hưởng, khổ thì tôi chịu...
"Con cảm ơn bố mẹ rất nhiều, bố mẹ đã cực khổ kiếm tiền nuôi con ăn học, dẫn dắt định hướng cho tương lai của con, giờ đây con đã sẵn sàng để bước vào cuộc đời, kiếm tiền bằng đôi tay của mình như bố mẹ đã từng làm"
"Cảm ơn thầy cô, bạn bè và người thân đã cùng sát cánh bên tôi những thời gian qua, giúp tôi đủ nghị lực và sức mạnh để vượt qua mọi thử thách...trước mắt tôi là con đường chông gai quá dài, không cỏ và hoa...đôi khi tôi cũng cần có thêm sức mạnh từ mọi người...để đi đến đích"

FREEDOM...MÌNH THI TỐT NGHIỆP XONG RÙI...


Mấy ngày trước mệt mỏi nên mình hem có lên blog viết bài...bây giờ thì tự do rùi...^^...cuối cùng thì cũng chấm dứt những ngày căng thẳng thi tốt nghiệp...Mình đã cầu xin đậu tốt nghiệp bằng cách ăn chay 1 tháng cũng hiệu quả và linh nghiệm ghê...mình thi đều đậu hết các môn rùi...giờ thì chỉ ngồi đợi bằng tốt nghiệp là xin đi làm kiếm sống...
Nhưng sao mình đậu tốt nghiệp rùi mà lòng còn buồn vì có mấy đứa bạn bị rớt lại 1 môn...tội nghiệp...nhưng mà thôi dầu j thì cũng xong rùi...cầu cho tụi nó thi đậu lần sau...
gần đây ở nhà rãnh rỗi...ở nhà phụ mẹ bán hàng và cùng Ox đi học khiêu vũ cho vui tối 2-4-6 ở Nhà VHTN...hihi...cái chân mình giờ lại đc tự do nhảy múa như ngày xưa...ôi mình đam mê múa lắm...vì lúc đó cả cơ thể đc tự do...không gồng ép...không cứng nhắc...thích thú làm sao...
Pà kon ơi...cái cách ăn chay rất tốt đó nha...mình làm như vậy là đỡ sát sinh, đỡ mang nghiệp tội, lại tốt cho sức khỏe nữa...nhưng khi ăn chay mà muốn khẩn nguyện điều gì đó thì nhớ kèm theo làm những việc tốt nha...như cúng dường, làm phước...
Còn ai thích khiêu vũ thì đăng ký ở Nhà VHTN...vui lắm đó...hihi...chúc mọi người vui vẻ!!!

ĐANG THI TỐT NGHIỆP...HIXHIX...

Mình đang trong thời gian thi tốt nghiệp...thi được 2 môn rùi...Chính trị thì làm ngon lành...chắc 8-9 điểm j đó...còn Lý thuyết chuyên môn thì tệ hại...có thể rớt mà cũng có thể đậu...huhu:cry: ...giờ đang rối rắm...không biết có phải thi lại lúc tháng 11 ko nữa...
Ngày mai là thi tiếp Kế hoạch chăm sóc...mình chủ quan wa ko thèm ôn bài...ko biết thi có dễ ko...còn mốt nữa là thi Kỹ thuật chuyên môn...hixhix...bao nhiêu kỹ thuật làm ở BV ko bao giờ giống với học ở trường lớp...làm sai một phát chỉ có nước cắn lưỡi...sad
Mình nguyện cầu...ăn chay 1 tháng để thi đậu tốt nghiệp...chúc cho mình may mắn vậy!!!smile

YEAH...LÂU LẮM RÙI MỚI ĐC ĐI CHƠI CÙNG CẢ NHÀ

Mấy năm nay rùi mới đc đi chơi cùng cả nhà thật là vui...lần này bố mình tổ chức chuyến đi Bình Châu_Hồ Tràm (BRVT) cho khu phố...ai đi thì đăng ký...rất vui...lần này trong chuyến đi có cả OX mình đi nữa thật thích...tụi mình chụp hình cũng nhiều...
Đi Bình Châu luộc trứng gà nè...đi tắm biển và ăn uống tại Hồ Tràm...đi chùa Phước Hải, mua sữa ở Bò sữa Long Thành nữa...
Có OX đi cùng, mình đc bố mẹ cho phép ngồi chung, mình đã có lại đc cảm giác ngày xưa ngồi cùng OX trong chuyến du lịch Madagui năm ấy...đc dựa vai...đc nắm tay...tắm biển với Ox vui lắm...nhảy sóng nè...đắp cát nè...túm lại là lần đi chơi thật vui
Giờ thì đuối oài...về nhà nằm lun...bỏ 1 đêm trực ở Bệnh viện.

SẮP THI TỐT NGHIỆP RÙI...HIXHIX

Còn 1 tháng nữa là tui đã ngồi trong phòng thi rùi...mà giờ kẹt giờ giấc thực tập quá nên học bài chưa vô đâu với đâu cả...bùn quá àh...sad ...chán trường tui ghê bắt học bài quá trời mà thời gian hiếm hoi quá...đang đi thực tập ở phụ sản Hùng Vương nữa chứ...giờ giấc còn nghiêm ngặt hơn...chắc tui đuối quá...được cái học sinh giỏi mà giờ như thế làm sao mà đậu tốt nghiệp đây...đầu óc thì dạo này thế nào...học xong nó cứ đi đâu không nhớ nổi bài nữa...bùn quá...cầu trời khẩn Phật xin cho con trí huệ sáng suốt để học tốt!!!

OX LÀ NHẤT ĐÓ!!!


Công nhận thời gian trôi wa nhanh thật đấy, thấm thoát đã gần 1 năm 3 tháng vc mình chính thức wen nhau rồi đấy c!! ^^...Nhớ hồi chiều vc mình tranh cãi với nhau chuyện tìm người khác hơn hay ko hơn vc mình làm v mắc cười ghê lun...mà cũng phải nói chứ...chỉ khi wen với c, v thực sự mới cảm thấy tình yêu là j...hẹn hò, tâm sự, trò chuyện, thấu hiểu, nhường nhịn, chia sẻ, gần gũi..v.v...nhìu nhìu nữa...
Thực sự mà nói đúng là khó tìm người iu nào lý tưởng như c của v cả...chụt...nhớ đã nhìu lần v gây sự c đều bỏ wa cho v cả...c ko giận lâu...nhưng có nhìu lúc c cũng làm e bùn lắm c bít ko...đôi khi c có vẻ như ko tập trung khi v nói chuyện vậy đó...còn nhìu lúc c nổi giận với v...lúc đó là lúc v ko thix nhìn mặt c một chút xíu nào...xấu ghia lun...mà thấy ghét nữa...làm người ta bùn...rùi đến khi người ta khóc thì mới dỗ dành...
Tuy là như vậy...nhưng v bít là c iu v lắm lắm nên mới vậy...lúc nào cũng nhường nhịn v cả...chụt...giờ này mún ở bên c wa...nhớ c...

TẮT TIẾNG RÙI...BÙN QUÁ!!!


Hix hix...Hôm wa nhà đi ăn đám cưới gần hết...ở nhà còn có 4 đệ tử đọc kinh cho bà nội...thấy mọi người đọc yếu quá...đang đau họng mà cũng ráng đọc cho hết mấy thời kinh....hxihix...một lúc sau...cổ họng như ai tách xé ra...nuốt nước miếng mà đau không chịu nổi...lúc đó là biết mai mình sẽ "câm"...đúng như vậy...hum sau là nói ra hơi luôn...mún nói nhiều lắm mà không thể nói được...tức mình lắm chứ...mà mất cái này cũng được cái kia...gần 1 tuần sốt 38-39 oC mà giờ ổn rùi...gần như ko sốt nữa...cũng đỡ mệt ghê...chứ sốt là lừ đừ dữ lắm ko tài nào chịu nổi...Điều dưỡng mà tự chăm sóc luôn...^^...
Thấy tắt tiếng vậy mà nói khẩu hình ai cũng hiểu...như vậy còn tốt hơn là ko ai hiểu mình...vốn dĩ mình cũng khá nhiều chuyện...mình thấy cứ sống thật tốt, thật đàng hoàng là mọi người ai cũng giúp đỡ mình..."ở hiền gặp lành"...có mẹ pha nước chanh cho uống, cho tiền mua thuốc, nghỉ học bạn wa nhà đem sổ đi ký dùm,có người yêu mua phở cho ăn nữa...^^...love yes như vậy là an ủi lắm rùi...Cảm ơn mẹ, cảm ơn Ox, cảm ơn bạn bè đã giúp đỡ...
Chắc tuần sau là hết bệnh thui...mong là như vậy...
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31