My Opera is closing 3rd of March
photo of Brandy Cognac aka Allegro

Cognac the Brandy aka Allegro

Welcome you to Allegro-FyFy's wonderland!

[ Long Fic_ T] Mission Completed ( GRi, ToRi, ToDae) chap 1,2,3,4

, , , , , , , ,

Mùi thuốc súng ám ảnh trong từng tế bào não đăng căng như dây đàn…Yêu em hay là giết em?

MISSION COMPLETED
Author: Allegro aka Brandy Cognac
Disclaimer: Không ai thuộc về mình hết, họ cũng không thuộc về nhau, chỉ có tình yêu của họ là thuộc về nhau, mãi mãi…
Pairings: GRi, TOPRi, ToDae ( một chút xíu thôi)
Rating: T
Summary: Mùi thuốc súng ám ảnh trong từng tế bào não đăng căng như dây đàn…Yêu em hay là giết em?
Status: Ongoing
Note: Truyện lấy cảm hứng từ bài hát Hallelujah và có sử dụng một số lời trong bài hát.
Nhân vật được xây dựng trong bối cảnh AU
TOP= Choi Seung Hyun
GD= G Dragon= Kwon Ji Yong
VI= Victory= Lee Seung Ri
D Lite= Kang Dae Sung
Sol= Dong Young Bae
YG= bố Yang

CHAP 1
- Mission completed!
Anh dằn khẩu súng xuống, âm thanh khô khốc của kim loại nghiến trên mặt bàn bằng đá khiến người đàn ông nhíu mày quay lại…
- Thư giãn đi nào cậu bé của tôi- Khóe miệng Ngài khẽ nhếch lên làm thành một nụ cười méo mó, các thớ cơ bị bắt buộc phải dãn ra phản ứng bằng sự co giật dữ dội — Giết người…cậu phải xem đó là một thú vui.

Anh thả người xuống chiếc ghế đối diện với Ngài. Giết người- nếu có thể xem là trò tiêu khiển như YG nói, đã không vắt kiệt sức anh vào những cơn ác mộng hằng đêm với máu, rên rỉ, và vết thương lở lói không được chữa lành, và kết thúc bằng khi anh bật người tỉnh dậy, mái tóc dài mềm mại dính bết vào mặt bởi mồ hôi.

Không gian tranh tối tranh sáng giữa hai người dường như đặc quánh lại, từ YG phát ra một thứ sức mạnh vô hình cột chặc anh vào ghế, không cựa mình được cũng không thể ngước lên nhìn thẳng vào mặt Ngài. Anh ngập ngừng, giọng nói nhuốm màu bối rối khi thốt ra ba từ cuối:

- Se7en…tại sao phải là anh ấy…đấy là…con trai Ngài…
YG đột ngột quay phắt lại đối diện với anh, Ngài đứng dậy, đặt hai tay lên bàn, hơi chồm người về phía anh, mắt Ngài vằn đỏ lên, đục ngầu như xoáy nước lũ. Mùi tử khí từ YG bóp nghẹt lấy anh, không khí xung quanh biến mất trong chốc lát, làm anh cảm thấy khó thở. Rồi cũng bất ngờ như khi nãy. YG ngồi xuống, lạnh lùng cười nhạt:

- TOP năm nay cậu bao nhiêu tuổi?
- Hai mươi tư, có lẽ vậy thưa Ngài…
- Cậu làm sát thủ bao nhiêu năm rồi?
Anh đưa tay miết xuống mặt bàn, thở ra nhè nhẹ
- Sáu năm.
YG khẽ gạt tay anh ra khỏi bàn của Ngài.
- Sáu năm ta dạy cậu, không được để tình cảm ảnh hưởng đến đường bay của viên đạn- YG gằn giọng- Nó phản bội ta, nếu cậu muốn biết lí do—thì đó chính là lí do.

Phải, là sát thủ, như anh, như YG, như bao người khác trong tổ chức, tuyệt đối không để bản thân lung lay, đó là nguyên tắc. Không cha con, không anh chị em, không vợ chồng. Khi anh nổ súng, anh sẽ không còn là anh nữa, chỉ cần biết người đang đứng đối diện với anh phải chết, hoặc anh chết. Anh thanh sạch thế giới, đó là bản năng cuả sát thủ. Không đơn thuần chỉ là nhiệm vụ. Mệnh lệnh, đó là lí lẽ duy nhất, nó giải thích cho tất cả.
Dù lòng anh có quặn thắt, có tứa máu, dù điều anh làm có trái với luân thường đạo lí, nhưng chỉ cần anh là sát thủ, anh sẽ không quan tâm nữa. Tiền- vô nghĩa đối với những sát thủ thật sự. Đường đạn anh bắn ra trong đau khổ tột cùng, đường đạn của một linh hồn đã chết, tàn nhẫn rời nòng hướng đến mục tiêu không chệch một milimet. Một ngày đã kết thúc…

Cộc, cộc, cộc!
Tiếng gõ cửa khan như một cơn ho. YG đột nhiên trở nên vui vẻ hẳn, vẻ hớn hở của Ngài mang vẻ giả- tạo- không- giấu-diếm.
- Vào, vào đây VI.
Một cậu con trai trẻ , chắc tầm hai mươi tuổi, bước vào, kính cẩn cúi sát người chào YG và quay sang anh gật đầu nhẹ:
- Chào Ngài…chào hyung…
YG vỗ vào lưng người mới đến:
- Giới thiệu với cậu TOP, đây là VI, cậu ấy đến để soán ngôi cậu trong tổ chức này đấy- Ngài nháy mắt với VI- Trong nhiệm vụ mới, cậu ấy sẽ đi cùng với cậu, GD, Sol và D Lite.

VI cúi đầu xuống đất, cậu ấy không có dáng vẻ gì của một sát thủ, hay chí ít là của một kẻ đã từng giết người. Dáng người cao nhưng mảnh khảnh và hơi có vẻ thư sinh. Nước da trắng xanh, mịn màng rất hoàn hảo cực kì hợp với mái tóc đen suôn mềm. Đôi mắt chảy ngược xuống đất càng thêm u buồn với hai quầng thâm nhờ nhờ, có lẽ do thiếu ngủ. Trông cái vẻ hiền lành của cậu như là anh sinh viên sư phạm vừa mới ra trường và đang đứng trước một lớp đông đảo các em gái bấn loạn vì anh thầy đẹp trai. Nhưng nếu cậu đã bước chân vào YG, không cần đào tạo mà đã tham gia vào top bốn bậc thầy của tổ chức, hẳn không phải tay tầm thường. Và quan trọng hơn cả, dù cậu chỉ mới nhìn TOP có mỗi một lần là đã cúi đầu xuống đất, nhưng anh vẫn không sao rời mắt khỏi cậu được, cảm giác thật lạ khi anh đứng gần cậu, một chút phấn khích và một chút bình yên. Anh chỉ mới gặp cậu lần đầu, chắc chắn là như vậy nhưng trong tiềm thức của anh, cậu như đã ở đó lâu lắm rồi.
YG hình như không để ý lắm đến ánh nhìn bất thường của anh đối với VI. Ngài cầm ống nghe lên:
- GD, cậu, Sol và D Lite đến đây.
Nhận ra sự thiếu tế nhị của mình khi cứ nhìn chằm chặp người khác như vậy, TOP rút mắt về, chỉ vào cái ghế còn trống bên cạnh anh. VI ngoan ngoãn ngồi xuống như một con mèo.

Ầm!
Cánh cửa phòng YG bật tung, nhưng dường như không có ai giật mình, 3 người bước vào trong, cánh cửa đích thị vừa bị hạ sát bởi người đi đầu có mái tóc màu vàng sáng, mặc một chiếc áo đính nhiều bông hoa rực rỡ, Anh không mấy ưa hắn-GD. Theo quan niệm của anh, một sát thủ không ai lại quá chăm chút vẻ bề ngoài và có mối quan tâm đặc biệt về thời trang như hắn. Thật nực cười- sát thủ mặc hàng hiệu.
Anh khẽ cười một cách khinh miệt, cái tổ chức này tập trung toàn những người không sao hiểu được, một YG giả tạo, một TOP lạnh lùng, vô cảm, một GD quái đảng, lập dị, một Sol điềm tĩnh, cẩn trọng, một D Lite vui vẻ, hài hước, và bây giờ, lại thêm một VI dịu-dàng- hiền- lành…
Nhưng, dừng lại đôi chút…có chuyện gì đang xảy ra giữa họ, là GD và VI.
GD khựng lại giữa lối ra vào, đôi mắt dậy sóng đâm thẳng vào VI, anh cứ nhìn như vậy cho đến khi YG buộc lòng lên tiếng:
- Lại đây, 3 cậu, GD đừng thô lỗ như vậy, cậu ấy là VI. Nhiệm vụ sắp tới của các cậu…
- Seung Ri, là em sao?- GD bật ra tiếng gọi, tay chân anh run rẩy, đôi môi tái đi, và giọng nói lạc hẳn.
- Cậu ấy là VI- YG nói rõ từng tiếng
Nhưng GD không mấy để ý, một cái gì đó quá lớn khiến anh không để tâm đến xung quanh được nữa.
- Seung Ri… Lee Seung Ri…---GD như chìm trong một cơn mê sảng.
YG bất cần đếm xỉa đến cái kẻ đang phát cuồng ấy, Ngài đẩy ra trước mặt họ một chiếc hộp nhỏ, bọc da bên ngoài và nói:
- Đưa nó cho Jung Yunho. Không. Được. Thất. Bại.- Nói xong Ngài quay người bỏ vào phòng trong.
D Lite đưa tay cầm lấy chiếc hộp đưa nó cho TOP, TOP chuyền lại cho Sol, Sol quay sang định đưa cho GD, nhưng cuối cùng lại bỏ vào túi áo. Họ từ từ rời khỏi phòng YG. D Lite nắm tay GD kéo ra:
- Hyung, ra ngoài ngay. Có gi từ từ nói.

Cánh cửa phòng YG khép lại, D Lite và Sol đột nhiên ôm chầm VI:
- Mừng em đã trở lại Victory!
VI vỗ vỗ lên lưng họ, rồi quay lại cái kẻ nãy giờ mồm miệng vẫn há hốc, mắt lòi ra vì nhìn cậu, VI choàng tay qua ôm lấy GD, lay khẽ:
- Không mừng em sao Ji Yong? Xin lỗi vừa nãy có YG nên em…
TOP bất ngờ khi Sol và D Lite ôm VI một thì khi nghe VI gọi GD là Ji Yong- tên thật của GD thì anh bất ngờ đến mười. Họ quen nhau từ trước rồi à? VI- con người này- thật sự là ai?
GD như bừng tỉnh sau giấc mộng, gào lên:
- Seung Ri em đã trở về với anh! Đây không phải nằm mơ, em đã về, đã về rồi!

TBC


CHAP 2
*Flash Back*

Ba năm trước.
Seoul một tối muộn, tất cả những gì còn lại chỉ là những ánh đèn vàng vọt và thanh âm mong manh của hơi thở phả vào màn đêm tựa hồ như một nỗi sợ…

- Seung Ri, đi cùng tụi anh đi.

Young Bae dụi điếu thuốc đang hút dở bằng cách vứt nó xuống đất và dùng gót giày dẫm lên. Bóng tối và sự im lặng bao trùm hai người, họ ở đó rất lâu, lắng nghe tiếng động cơ xe chạy trên những con đường xa xa…

- Ji Yong? – Young Bae lên tiếng, quay mặt sang hướng khác- Yêu Ji Yong rồi hả?

- Không- Seung Ri lắc đầu.

Young Bae mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Họ lại chìm vào không gian yên ắng.

- Khi nào em đi?

- Mai- Seung Ri cố giữ vẻ thản nhiên trong giọng nói.

- Sớm vậy sao?- Young Bae giật mình- Em sẽ quay về chứ, Ji Yong, còn Ji Yong?

- Em về đây- Seung Ri đứng dậy, cậu thả vài bước chân trên mặt đất ướt thẫm rồi dừng lại- Đừng cho Ji Yong hyung biết em đi đâu và…ừ, có lẽ em sẽ về.

Young Bae nhìn theo Seung Ri, chờ đợi, nhưng cuối cùng cậu lại không nói thêm gì cả, quay lưng và bước đi. Đôi vai gầy gò khẽ run lên nhè nhẹ dưới lớp áo phông.






- Seung Riiii! Làm ơn…quay về đi…

Ji Yong gục ngã, đôi chân anh rã rời đập xuống nền gạch lạnh cóng, rướm máu…Đôi môi anh vằn tím dấu răng cắn…

Em đang ở đâu…

Anh đấm vào tấm gương trong phòng tắm, những mãnh vỡ vụn như cứa vào tim anh, bóng hình anh phản chiếu ngang dọc vết nức, như một tâm hồn không lành lặn, anh nhìn vào, phải, chính đôi mắt này, quầng thâm gấu trúc…giống như một ai đó… một ai đó còn quan trọng hơn cả cuộc sống đối với anh…một ai đó…anh yêu…

Tia nước nóng bỏng xói vào vết thương đau nhói đến tê dại đi…

Anh yêu em…

- Ji Yong, tỉnh lại đi!- Young Bae giật mạnh vai Ji Yong.

Anh ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn Young Bae, mỉm cười hạnh phúc:
- Seung Ri…

Bốp!

Young Bae đập mạnh vào đầu Ji Yong

- Ji Yong! đồ ngu…Seung Ri sẽ…sẽ về mà….

Ừ, chắc chắn vậy, anh sẽ đợi em…Ji Yong vuốt dòng nước trên mặt, ngồi bệt xuống sàn, cười điên dại

*End flash back*

Đoàng!

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

- D Lite nhanh lên!- TOP hét lên khi D Lite nhả hai làn đạn vào đám người đang đuổi theo đằng sau.

- Mẹ kiếp! Thằng tình báo khốn nạn bán đứng anh em trong tổ chức, kì này về tao băm mày ra cám- D Lite đút súng trở lại áo khoát, văng tục.

- GD đằng trước, Sol cánh phải, D Lite cánh trái, tôi với VI lo phía sau- TOP lên tiếng.

GD nhổ nước bọt xuống đất:

- Câm cái miệng dơ bẩn lại, anh lấy quyền gì mà ra lệnh cho tôi? VI lên đây với anh.

- Ngậm họng lại cho tôi, trừ khi cậu không phải là cái người xả đạn lung tung đánh thức lũ sâu bọ đó dậy.

-Anh là cái đồ…

- GD à, thôi đi- VI ngắt ngang chặn đứng cuộc chiến tranh nội bộ đang có nguy cơ bùng nổ dữ dội- Chết đến nơi rồi kìa
Phía sau đống đổ nát của một nhà máy ô tô, đột nhiên xuất hiện một người, tay lăm lăm súng.

Cạch. Cạch. Một tên tóc đó có gương mặt nhợt nhạt lên đạn nhắm vào một chiếc lon rỗng vừa lăn ra khỏi đống phế thải bốc mùi ói mửa…

Đoàng!

Chiếc lon bắn về phía năm người họ, Sol cầm lên xem xét:

- Chuẩn! Một lỗ thủng hoàn hảo.

Tóc Đó cười đểu, hất chòm tóc đuôi ngựa của hắn ra hiệu cho đám đàn em phía sau lùi lại.

- Đưa hàng cho tao…

- Dù gì cũng không thoát được. Giết mẹ đi, nói nhiều quá!- D Lite cười khinh miệt.

- Người của YG mà dễ dàng chịu chết thế à. Đưa đây, rồi tao thả chúng mày ra, để chúng mày về nói với lão già YG, lão hết thời rồi- Tóc Đỏ nheo mắt.

Không ai trong năm người có vẻ đếm xỉa tới gã Tóc Đỏ. Đám cặn bã phía sau đồng loạt giơ súng lên, lên đạn. Âm thanh chết choc thấu buốt tận óc.

- Thế ôm nhau chết vậy nhé.

Tóc đỏ giơ súng lên…nhắm vào VI…


















CHAP 3

Em là thiên đường bất diệt, em là thiên đường duy nhất của tôi.
Em là nơi bình yên trong tim tôi…

Tóc Đỏ nâng họng súng đen ngòm lên từng chút một, như cái miệng chết chóc nghiệt ngã muốn nuốt trọn mọi thứ, quỹ thời gian của họ đang cạn kiệt dần. Tất cả kết thúc như thế này sao? Một trò chơi sinh mạng mà họ là người thua cuộc.

Thời gian vùng vẫy và tuột khỏi kẽ tay như những hạt cát, mồ hôi bắt đầu rịn ra và chảy vào mắt họ cay xè, nhịp thở bắt đầu gấp gáp và trở nên loạn nhịp. Hận thù và cuồng vọng là một thứ bùn đen tanh tưởi, níu chân họ nặng trĩu và nhấn chìm mọi thứ. Một ván bài đang đợi lá cuối cùng quyết định…

Bây giờ hoặc không bao giờ…
Nơi nào có em nơi đó sẽ là thiên đường của anh…

- Ji Yong!

Đoàng.

Viên đạn khô khốc rời nòng, tóe ra những tia lửa giận dữ.

Tiếng VI thét lên kinh hoàng bị che lấp bởi một bóng người với mái tóc vàng bật ngược vào trong người cậu. Trong khoảng khắc tưởng chừng chỉ một phần nghìn giây ấy, GD đã giật tay cậu kéo vào lòng anh, ôm lấy thật chặt và quay lưng về phía cái chết đang bay đến với vận tốc của một cái chớp mắt.

GD khụy xuống, trượt dài theo người cậu, máu của anh ứa ra thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng cậu đang mặc

Mặt đất trước mặt cậu chao đảo, mất nhiều thời gian hơn để cậu ý thức được điều gì đang xảy ra, anh đang làm chuyện ngốc nghếch gì vậy Kwon Ji Yong? Thằng điên! Sao lại đỡ đạn cho em? Định làm anh hùng à? Ai cần anh làm thế chứ! Mau tỉnh lại đi Ji Yong…Em xin anh…xin anh đấy…

VI nâng gương mặt tái nhợt của GD trong tay mình lay mạnh. GD vẫn nhắm nghiền mắt, run rẩy đưa bàn tay nắm lấy tay VI kéo xuống đặt lên ngực mình,gắng gượng một nụ cười mong manh:

- Cho em…Seung Ri…cho em…

Đôi mắt GD gợn lên một nỗi u buồn kì lạ, nửa như muốn níu người ta lại nửa muốn đẩy người ta ra xa, đôi mắt ướt và nụ cười nửa miệng kiêu kỳ như ẩn sau làn sương mờ ngăn cách. Máu vẫn không ngừng chảy, nhưng dường như GD không cảm thấy đau nữa, bàn tay VI đây, ngay trên ngực anh, là một liều thuốc giảm đau cực mạnh. GD chìm vào trong giấc ngủ…

- Ji Yong, mở mắt ra. Anh không được ngủ….




- Trò hề gì vậy? Lâm ly bi đát đấy, cảm động quá. Để tao tiễn mày xuống đó với nó cho có đôi có cặp- Tóc Đỏ bắt đầu khạc ra những lời chế giễu sau một khoảng bất động vì hành động bất ngờ của GD.

VI đặt GD xuống, Sol và D Lite lặp tức đỡ lấy, cậu đứng dậy đối diện với Tóc Đỏ, đôi mắt VI làm Tóc Đỏ bất giác lùi lại vài bước, trong đôi mắt ấy bây giờ chứa đầy bóng tối và sự căm hận và đau đớn. Gương mặt cậu đanh lại, hai tay nắm chặt khẩu súng đưa thẳng về phía trước.

- Tao liều mạng với mày!

Tóc Đỏ tiếp tục giật lùi và vấp ngã ra sau, hắn vội vã bật ngồi dậy nhưng VI nhanh hơn đã dùng một chân đạp lên ngực hắn, nhấn hắn thật mạnh xuống nến đất nham nhở đá và sắt vụn.

- Có giỏi thì giết tao đi!- VI gầm lên và nhấn chân mạnh hơn làm Tóc Đỏ bên dưới thốt ra tiếng rên nho nhỏ, chất lỏng màu đỏ từ lưng Tóc Đỏ rỉ ra nhuộm màu cho lớp đá tạp nham bên dưới.

Đầu súng lạnh toát của VI chỉa vào thái dương hắn, ghì lên

- Tao…tao sẽ để cho tụi mày đi- Tóc Đỏ hoảng hốt.

- Tao không cần!- VI tì súng mạnh hơn, tạo thành một vòng tròn đỏ ứng bỏng rát trên đầu Tóc Đỏ.
Cậu quay lại nhìn GD đang thở từng nhịp ngắt quãng trong tay Sol và D Lite

- Đồ cặn bã.

Tóc Đỏ gục xuống. Hắn đã chết. Phát súng dứt khoát của VI đã nói với hắn những lời cuối cùng.
Đám đàn em phía sau khiếp đảm chứng kiển cảnh thủ lĩnh bị hạ sát bởi một tên đang lồng lộn lên như con thú bị thương, hùa nhau bỏ chạy thục mạng.

Coong

Khẩu súng kim loại rơi xuống tạo nên một âm thanh chói tai. Cánh tay đang đưa về phía trước của VI bỗng dưng buông thõng, cậu thả người ngồi xuống, mắt mở to vô hồn, bằng tất cả sức lực còn lại, cậu lần người về phía GD.

-Anh ấy sẽ không sao chứ, phải không?- Cậu hỏi, giọng lạc đi.

- Không, cậu ấy không sao đâu- TOP ngồi xuống bên cạnh, cẩn trọng xem xét vết thương của GD.

VI níu lấy cánh tay TOP:
- Thật chứ, anh làm ơn, cứu anh ấy…

TOP xốc GD lên vai, Sol và D Lite cùng đứng dậy đi theo phía sau:

- Đưa cậu ấy về xe cầm máu, nhanh lên.
….
….
….
Phía trong khoảng không chật hẹp của băng ghế sau chiếc xe hơi màu đen. GD nằm im bất động, đầu đặt trong lòng VI, bàn tay anh nắm chặt vạt áo cậu, thỉnh thoảng lại bật ra khỏi miệng tiếng kêu xót khi TOP hơi mạnh tay trên vết thương.

- Phải lấy viên đạn ra ngay, cậu cũng khôn đấy, biết quay lưng lại, không viên đạn cắm vào ngực trái thì cậu tiêu, nhưng thế này cũng nguy hiểm lắm, phổi sẽ tổn thương nghiêm trọng đó- TOP vừa nói vừa chuẩn bị dụng cụ để bứt viên đạn ra- Kềm chặc nó VI, chúng ta hết thuốc mê lẫn thuốc giảm đau rồi.

- Nhẹ tay thôi hyung- VI vuốt ngược mái tóc ướt đẫm của GD.

Tiếng gào của GD làm Sol và D Lite lo lắng quay lại, GD gồng cứng người, nghiến lấy bàn tay VI, qua những kẽ răng GD, máu của VI cũng bắt đầu tứa ra. Nhưng VI không phản kháng cũng không rút tay ra, cậu để yên cho GD ngậm lấy, bàn tay còn lại đặt lên trán GD, vỗ nhè nhẹ:

- Ổn rồi Ji Yong…ổn rồi…

GD gầm gừ khi TOP dùng bông và gạc băng lại.

- Bây giờ thì nghỉ ngơi dùng con đi ông trời- TOP tát nhẹ vào mặt GD sau khi tiêm cho anh một mũi thuốc an thần.

GD ngủ ngoan trong lòng VI như một đứa trẻ, cậu ngắm nhìn anh, cậu nợ anh hai món nợ rất lớn, nợ mạng sống và nợ tình, và có lẽ sẽ tiếp tục nợ anh cho đến hết cuộc đời còn lại.
Kwon Ji Yong, vị trí của em trong anh quan trọng đến mức anh có thể đánh đổi tất cả vì em sao? Nếu là em liệu em có thể làm như thế vì anh?

Anh thật là đểu, thật là tồi tệ Ji Yong à, anh đã trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất của em rồi đấy. Và trả lời đi, làm sao để em không yêu anh?...
VI ngã đầu ra sau thành ghế, nhắm mắt lại mệt mỏi…



TOP quay đầu ra cửa xe, thở ra thật khẽ…Trong lòng anh có cái gì đó vừa trỗi dậy, cái gì đó làm lòng anh nhói buốt mà không hiểu lí do.

Trong khoảng khắc GD ngã gục trong cái bãi phế thải ấy, trong anh như có một con quái thú cào xước mong đôi mắt nghênh ngang ấy sẽ không mở ra thêm lần nào nữa. Anh biết chắc chắn không phải do anh không ưa GD, cậu ấy là đàn em, là đồng đội của anh, mà là do cái người vừa được cậu đỡ cho một phát đạn kia.

Nhìn cái cách chăm sóc dịu dàng và ánh mắt sâu thẳm của VI, trong thoáng chốc anh cầu mong người đang nằm trong lòng cậu kia là anh…

Anh chỉ vừa quen biết cậu, anh có thể làm như GD, đánh mất lí trí vì cậu?

Có…

Ai đó thốt ra câu trả lời âm ỉ trong não

Một tình yêu đơn phương ngay từ cái nhìn đầu tiên…
Anh nghĩ…anh sẽ mãi mãi chờ đợi em…
Nỗi đau của một trái tim không thể quay đầu lại…



Khi anh quay đầu lại, đôi mắt sắt lạnh của anh chạm phải tia nhìn từ cậu, anh giật mình:

- Cậu nhìn gì vậy?

Cậu không trả lời,khẽ lắc đầu, bàn tay to lớn, chai sạn của anh bị một bàn tay nhỏ nhắn với những ngón tay thon dài mềm mại chạm vào và xiết nhẹ.

- Cảm ơn hyung

VI định rút tay về nhưng bất ngờ, TOP giật mạnh lại và đưa lên miệng cắn thật mạnh…







CHAP 4


Đôi mắt chảy xuống của cậu đột ngột mở lớn…Da thịt cậu đang lún dần và ngập trong hàm răng sắc nhọn của anh, thứ nước trong vòm miệng anh và máu của cậu hòa vào nhau, xót xa…nhưng ấm…

- Ối, đau…Hyung? – VI bừng tỉnh, rùng mình rụt tay lại, liếc nhìn lên bàn tay cậu vẫn còn hằn đỏ vết răng của anh.

Anh không trả lời, bối rối nhịp những ngón tay mình lên mặt kính ô tô lạnh buốt…bên ngoài kia, trời bắt đầu đổ mưa, những hạt nước bé xíu quất dữ dội vào xe. TOP sửa lại cổ áo, tựa đầu vào cửa kính nhìn ra, anh chỉ nhìn ra ngoài để không phải đối diện với cậu, ngoài kia mù mịt như thế…

- Vết thương rồi sẽ lành thôi…- TOP nói nhỏ, hơi thở anh phủ lên mặt kính một lớp sương mờ, anh muốn bật cười bởi ý nghĩ, mình đang muốn nói câu ấy với ai? Cậu hay anh?

- Vâng…- VI thôi không nhìn vào bàn tay nữa, cậu đút nó vào túi áo khoác, ngửa đầu ra sau…im lặng…




- Ừ…vết thương nào rồi cũng sẽ lành thôi—Băng ghế trên, D Lite chụp mũ lên tóc, kéo sụp xuống che đôi mắt, anh cười với cái bóng của chính mình vẽ ra trong mưa…




Chiếc xe lầm lũi đi trong mưa mang theo năm con người im lặng…

“Tôi là Jung Yunho. Tôi đợi các cậu ở cầu cảng ngoại ô”-- Sol tắt cuộc gọi, quay lại - Chúng ta đến đó luôn chứ?

D Lite ngồi thẳng lưng dậy, khịt mũi:

- Đi, giữ cái của nợ này ở đây mãi làm gì. Te tua vì nó thế đủ rồi.

Họ rẽ vào một con đường tàn tạ, có lẽ lâu lắm rồi chưa ai qua lại nơi này, dấu vết của hoang phế khắp nơi, cái mùi khẳm đặc của rác rưởi và mùi đất sau mưa bị gió hất tung lên khí quyển. Những vết dầu loang dưới mặt đất phủ rêu trơn trợt.

Xe đỗ lại dưới một bóng cây chết khô. Bóng người cuối cầu cảng đưa tay lên, bàn tay không vẫy chào, nó chỉ đưa lên, bất động, rồi hạ xuống báo hiệu là có biết họ đến. Người đó đứng quay lưng lại, tà áo khoác bay phần phật trong gió.
- Để anh ra- TOP cầm lấy cái hộp, đẩy cửa xe bước ra, không khí lạnh tê người ùa vào trong xe.

TOP bước đến gần người đó, sóng dưới chân cầu cảng gầm thét, xô từng đợt giận giữ vào những thanh sắt lung lay.

- Cảm ơn các cậu- Người đó quay lại, gương mặt bình thản nhưng thấp thoáng một nỗi buồn vô hình- Thời tiết thế này ảm đạm quá- anh ta giơ một bàn tay bâng quơ chạm vào không khí.

- Của anh- TOP đưa cái hộp ra- Vì nó mà chúng tôi suýt đổi bằng hai cái mạng đấy.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt TOP như để tìm xem hai người có điểm gì giống nhau. Yunho cẩn thận cầm cái hộp, ngắm nghía, rồi tự dưng ngồi hụp xuống sàn cầu cảng, mặt hướng ra phía biển, anh ta nói lẩm nhẩm một mình, không, có lẽ anh ta hát…

Hòan thành nhiệm vụ, tuyệt đối
Ta gào thét tên em
Ta nguyện cầu và tiến theo hướng chân trời
Ta quay bước đi khỏi sự dày dò tâm trí
Những con sóng cuộc đời theo nhau xô đẩy ta
Những con sóng cuốn ta đi thật xa
Nhưng rồi lại để ta một mình
Nó đã ruồng bỏ ta đi
Hallelujah

Anh ta hát với đôi mắt đau đáu trông ra khơi…

- Cậu biết không, tôi rất sợ những thứ phải đổi bằng sinh mạng…

TOP đứng lặng nhìn anh ta một lúc lâu, có lẽ xưa kia anh ta cũng là một sát thủ…một sát thủ đã bị nỗi đau đánh gục và đã từ bỏ công việc chăng?
Anh quay về xe, bỏ lại người đàn ông và chiếc cầu cảng. Thở dài….một tiếng thở dài là quá bé nhỏ cho nơi này, cho anh ta, cho chiếc cầu cảng đơn độc và cả cho anh.






- Này. Tối nay rảnh không đi làm vài ly với hyung nhá- TOP ngồi xuống cạnh một D Lite đang ngơ ngẩn, tay anh quàng qua vai cậu thân mật- Tự dưng phỡn đời quá.

D Lite đẩy anh ra

- Rủ Sol hyung đấy.
- Thế cậu không thèm đi với hyung chứ gì- TOP nhăn mặt.

- Không, có phải thế đâu, đó giờ hyung toàn đi với Sol hyung, có bao giờ mà lôi em ra…tâm sự .

- Này, cậu đang dỗi hyung đấy à? Thế nay muốn tâm sự với cậu được không? Hyung chán nghe ba cái giáo lý của Sol lắm rồi.

Cứ thế mà TOP lôi D Lite vào một quán rượu nhỏ, chẳng nói chẳng rằng cứ tự rót cho mình rồi uống cho đến khi say mềm. Đĩa đồ nhắm đem ra, cậu và anh chẳng đụng đũa vào.

- Hyung…- D Lite kêu lên khẽ khẽ khi TOP bắt đầu gục lên vai cậu- Say rồi thì về, bảo tâm sự gì mà cứ uống như thằng điên.

- Dae Sung, em có yêu ai bao giờ chưa hả?- TOP nói vào cổ D Lite, hơi thở anh nồng nạc mùi rượu làm D Lite cũng muốn say theo, lại còn gọi tên thật của cậu nữa chứ.

Cậu cúi xuống nhìn cái kẻ say xỉn trên vai mình, tim đập thình thịch. Chết tiệt!

- Có…- Cậu hồi hộp chờ anh hỏi tiếp, chỉ một chút nữa thôi, cậu sẽ nói…



….

Bốp!

Cái ngữ nhà anh TOP, sao lại ngủ vào lúc quan trọng thế này chứ! Dậy, dậy ngay cho tôi!- D Lite đẩy phắt đầu TOP ra, đánh bốp vào tường. Nhưng anh vẫn ngáy khẽ, không thèm dậy.

- Cái đồ con sâu rượu, thì ra bảo mình đi theo là để làm cái việc này đây

D Lite vừa gò lưng cõng anh về vừa than thở. Cậu rẽ vào một con hẻm, về đường tắc cho gần, kẻo một hồi nổi đóa lên thì lại quăng gã này ra đường mất.

TOP vòng tay ôm cổ cậu, đầu tì lên đầu cậu. Những nhịp thở nghèn nghẹn mùi nồng say lay khẽ tóc cậu.




Dậy đi…

Thức dậy mà xem…

Là em chứ không phải VI đang cõng hyung đâu…

Dậy…

Dậy mà cắn vào tay em này…đây không rút ra đâu…



Tỉnh dậy đi…


Đầu óc D Lite trở nên váng vất vì hơi rượu từ TOP lập tức bừng dậy khi từ trong góc tối xuất hiện mấy cái bóng loạng choạng. Lại lũ côn đồ choai choai. Xem chừng sẽ có đánh nhau đây.

D Lite với TOP trên lưng quay lại, vừa kịp lúc né một gậy từ phía sau phang tới, mất đà, cậu và anh ngã dúi vào tường…

Comments

Unregistered user Wednesday, March 16, 2011 11:00:34 AM

jie_koe writes: Em nè s :x Lần đầu đọc fic s nhé Em thích cái cách s sắp xếp mọi thứ bối cảnh tốt nhân vật ổn Và em yêu GD trong fic này :x * thường em yêu Ri và thương thằng già * Nữa là ==” Em ghét Topri * gào thét * Rồi xong Em đi =))

Brandy Cognac aka AllegroBrandyCognac Thursday, March 17, 2011 12:08:50 AM

Yah~~ sao đi nhanh thế, gào thét đã rồi đi =.=
Nhưng đây là fic GRi mà, ss ứ để Tỏi đâu, yên cái bụng ích kỷ đi nha, hehe

Write a comment

New comments have been disabled for this post.