Skip navigation.

YÊU NHỮNG GÌ ĐẾN TỰ NHIÊN.

giữ lại tất cả những gì mình có.....

Má xin lỗi con trai cưng nha!

Con trai của má ơi mấy tháng nay cái blog opera nầy của con nó cứ như tờ giấy trắng, thấy nhà hàng xóm ai cũng liên tục cập nhật mà má nôn cả lên. Mà thật sự má không có nhiều thời gian con ạ..tại sao nhỉ? Má cũng không thể giải thích được. Thấy mọi người đi làm giờ giấc như cái đồng hồ trên tường vậy má thấy mà mê.. còn má đi sớm về tối kể cả thứ 7 và chủ nhật, ngay việc nấu nướng bửa cơm cho gia đình thật hiếm hoi! Con trai yêu của má chắc trách má nhiều lắm, ba con cũng vậy thôi thì cái nghiệp sư phạm là vậy , nó không biết có giống với nghề nào khác không chứ khi bước chân vào thì cả một gánh nặng ghê gớm lắm không thể vứt được. Vì vậy cũng không ít người làm sư phạm như má phải chọn con đường độc thân để theo nghiệp. Viết những dòng nầy má mong con trai má hiểu cho má, khi nào lớn chắc có lúc con bật cười vì những dòng nầy phải không con trai?... Mẹ cũng dự định sửa lại cái nhà cho rộng một tí cho hai chị em mỗi đứa một phòng. Con thấy đấy má đã mua hai cái giường cho hai chị em ,hai cái tủ quần áo, bàn học... bây giờ nhà mình má thấy chật quá rồi, con trai má lớn mà cái nhà thì chẳng theo kịp phải không? Cho má xin lỗi, má hứa má sẽ làm mà con trai.

Thịnh ở nhà..

Đi chơi

Chơi

Và ngủ

Tâm sự với con trai

Mẹ Thịnh
Vậy là đã hơn bốn năm con sống bên mẹ rồi nhỉ, thời gian trôi nhanh thật! Mẹ nhớ nhất hôm sinh con ở bệnh viện, một “nhóc” 3kg9 kháu khỉnh với đôi mắt sáng, đôi môi mắp mái ….mẹ thật hạnh phúc! (Và bây giờ mỗi khi nghĩ đến điều nầy mẹ không thể quên được cảm xúc ấy!). Đó là ngày 18 tháng 3, mà bây giờ là ngày sinh nhật của con đấy con trai. Và rồi cũng như bao em bé khác con của mẹ cũng lớn lên từng ngày bên mẹ, cũng ho hen, cũng sốt nóng lã người, cũng cười nói, nô đùa và cũng được sống trong ngôi nhà hạnh phúc nhất.
Mới bốn tuổi mà con trai của mẹ đã biết dùng đến sáng tạo,thích những trò chới lắp ráp đầy cá tính. Con thích vài loại máy bay phản lực( rất mê máy bay F18, B747, trực thăng, xe hơi, tàu hoả…cái nầy thì giống ba nhất ấy!) và ráp chúng sao cho thật giống, vừa ý nhất. Hôm nào mà con trai ở nhà thì nhà mình giống như một nhà xưởng vậy , những đồ ráp , xe cộ khắp nhà…sợ con dẫm đau chân mẹ dọn bớt nhưng con nhất quyết không cho, còn nói: “con giận mẹ rồi!”. Rồi thì con giận mẹ thật, mẹ năn nỉ mãi, hỏi mãi thế nào con cũng không nguôi chỉ nói: “Con giận mẹ luôn!” (làm mẹ càng yêu con hơn) mẹ phải xin lỗi con và phải xè tay ra cho con “đòn” thì con mới hết giận… nhưng con trai của mẹ rất ngoan, mẹ dạy điều gì con cũng nhớ và làm theo, đôi khi công việc của mẹ nhiều quá mẹ không nhớ lời đã hứa với con thì con nhắc mẹ, bắt mẹ thực hiện bằng được. Con của mẹ tánh cũng nóng lắm… mẹ muốn con hãy quên điều nầy đi nhé, phải từ từ chứ, việc gì cũng phải có thấp mới đến cao phải không con trai?
Thịnh con yêu của mẹ, tất cả những gì mẹ viết trong cái entry nầy ( tuy không đầy đủ) là tất cả tình cảm của mẹ với những gì rất riêng dành cho con. Mẹ coi thế gới mạng hay nói cụ thể hơn là cái blog nầy của con như một giao thức tinh thần và mẹ hy vọng nó sẽ tồn tại mãi mãi như vũ trụ bao la, như tình cảm của mẹ dành cho con. Mẹ mong con của mẹ sẽ thành một người tốt và sống vì mọi người!

Thịnh ở phố hoa!

Mẹ Thịnh






Ba mẹ


Gia đình Bthịnh



Thịnh thả diều nè ...!

Hôm nay sao nó lại chứng nhỉ? Thôi mai mình thả tiếp...







Chỉ có ba mới giúp con thôi..bay rồi nhá!




Sao nó kéo tay con nặng thế nhỉ?





Hai chi em Bthinh


Hai con yêu dấu của ba mẹ
Đây là Học Thịnh..



..và đây là Sông Ngân...

Hoa mút mật

Bỡ ngỡ quá hôm anh về ghé lại
Cảnh trường xưa thăm dấu vết ngày xưa
Còn chi em? tháng năm nhiều, cỏ dại
Trồng lên trên kỉ niệm tuổi giao thừa!


Anh ngẩn ngơ tìm khuôn sân, nền lớp:
cồn đất vun-mồ dĩ vãng vùi nông?
Tất cả lờ mờ-bóng đời tan hợp?
Triền sau lưng núi vẫn trải da đồng!


Không một lời chim hoà theo nhạc gió,
Không mây sầu nghèn nghẹn giữa không trung...
Chỉ còn đây...-bởi anh còn nhớ rõ
Chổ con đường câu chuyện chúng mình chung.


Hoa Mút mật quên làm sao được nhỉ?
Hai hàng xanh thâm thấp dựng ven đường
Mỗi buổi sáng, em cười ý nhị
Trao anh vài hoa tím đọng hương sương:


-"Hoa mút mật này! Ngọt ghê anh ạ!"
Anh chíp chíp rồi nói vội:-"Ngọt ghê"!
Hoa ngọt,vì trong hoa chứa cả
Tấm lòng em và sương, nhuỵ...-tình quê-!
...

Hàng mút mật giờ lên cao quá với,
Chúng mình lên tuổi khôn lớn, ra đi...
Hoa mút mật tầm tay không với tới,
Chúng mình xa nhau:phố hội-biên thuỳ...


Dù với tới, anh cũng thôi, chẳng hái
Thiếu lòng em, trưa nắng thiếu hương sương.
Lối cũ thời gian đã trồng cỏ dại
Thì nâng niu kỉ niệm tạo thiêng đường...


Trần Huyền Ân (3-1963)

Mưa!

Trời phương bắc đã vào thu nhưng ở đây vẫn là mùa mưa. Miền
nam cây cối vẫn xanh như những ngày hè...Mình cảm thấy buồn
quá! Nhớ tới mưa ,thấy mưa là mình không thể quên được những
kỹ niệm trên chặng đường đã đi qua: ướt át, lạnh lẽo. Mình chỉ
ước một mong ước nhỏ thôi làm sao trên quảng đường còn lại
hãy như ánh mặt trời rực rỡ,ấm áp. Mong những đứa con ngoan
của mẹ trưởng thành sẽ như những tia nắng mạnh mẽ ấy toả đi
muôn nơi, ấm áp...

Vầng trăng cho con.

Ánh trăng hắt qua song cửa làm mẹ bừng tỉnh: sắp trung thu. Mẹ sẽ biến đêm trung thu này thành một đêm hội của “chú bé tí hon”, mẹ sẽ kéo đám trẻ lại bên con. Sáng ra, mẹ hồ hởi: “Này các con, chuẩn bị tinh thần, mẹ Hương sẽ làm tiệc trung thu đấy!”. Vừa nghe, bé Khoa đã mừng rỡ nhảy cẫng lên, hỏi như reo: “Mình sẽ làm những gì hả mẹ?”, nhưng con vẫn ngồi im, khuôn mặt đượm vẻ buồn phiền. Mẹ vạch ra một kế hoạch: sân nhà đằng trước sẽ giăng dây kẽm để gắn đủ thứ lồng đèn với màu sắc rực rỡ, những sợi kim tuyến lấp lánh. Tự tay con sẽ gấp những con hạc trắng và mẹ sẽ làm cho chúng phải bay lên. Cuối bữa tiệc, ta sẽ hái tất cả làm quà cho đám trẻ con, lại phát thêm những ngọn nến hồng. Hai bức tường màu xanh mát dịu sẽ làm phông, chúng sẽ vẽ bằng chì, bằng mực, bằng than tất cả những gì chúng thích. Mẹ con mình sẽ cùng làm “giám khảo”, giải thưởng là những cuốn tập Vĩnh Tiến. Mẹ đi mời bác Mười phụ giúp chuyện thức ăn: khoai chiên, chuối chiên, đậu phộng rang và thêm một ít bánh, nước ngọt. Để kế hoạch trở thành cụ thể, mẹ ra tiệm vàng chia tay với đôi bông tai nhỏ. Hai cái tai mẹ chỉ nghe nhẹ đi một chút, nhưng bù lại tay mẹ lại xách nặng những bánh quà, giấy màu, tập vở. Buồn cười nhất là bố. Bố cứ tròn mắt: “Em làm thật đấy à?”. “Sao lại không, chiều nay em ra bờ sông chặt tre, ngày mai anh hãy cùng em làm mọi thứ”. Chiều mẹ mang một bó tre về. Bố cũng nhiệt tình xông vào công việc. Nhà mình nhộn nhịp như một công trường. Khi mọi việc sắp xong, mẹ gom vỏ bao thuốc lá và cắt thành những cái thiệp trắng xinh xinh, viết “Mời con tới dự tiệc tại nhà anh Minh Hội”, mang đến từng nhà có trẻ em trong xóm.Hôm đó đám trẻ con kéo đến nhà mình rầm rập, đứa nào cũng nhếch nhác, lấm lem. Chúng hát, chúng vẽ lên tường đủ thứ, bố phải chạy đi mua thêm bút màu và giấy khổ to. Hò hát thỏa thuê, con lăng xăng sai em Khoa bê đồ ăn phụ mẹ. Tan tiệc, cả bọn cùng lục tục thắp nến rước lồng đèn. Đám trẻ về mang theo những tiếng lao xao và vẻ mặt hồng hào dưới ánh trăng và ánh nến. Cả xóm mình vui ơi là vui, nét mặt con chưa bao giờ tươi như thế. Bọn trẻ con ngoái lại hẹn hò: “Anh Hội ơi, mai tụi em lại đến chơi nữa nghen!”.

Trích đoạn:Hành trình "Xương thuỷ tinh" của chị Nguyễn Thị Thu Hương đăng trên báo Tuổi Trẻ.Một người mẹ phải trải qua hơn chục năm vất vã với đứa con bệnh tật,sẵn sàng bán đi những tài sản duy nhất với ước vọng trị cho con khỏi bệnh ...Thật phi thường , một nghị lực dũng mãnh. Chị có một niềm tin ở phía trước, luôn luôn bước tới và tất cả đều dành cho con...tôi xin ở đây một dòng cảm kích đến với chị, một người mẹ tuyệt vời!
Theo: Tuổi Trẻ

Mệt!


Mấy tuần nay Bthinh và Sngân bệnh nên không lên blog được :frown: ...hôm nay đã khá rồi, Bthinh đi học ngoan lắm chỉ rươm rướm thôi! Mấy hôm nay trời u ám quá, không khí ẩm thấp nên tụi nhỏ cứ ho hen,nghẹt mũi hoài. Làm cha mẹ ai cũng mong cho con cái luôn khoẻ,ăn nhiều,ngủ ngon,ngoan,được vui chơi, học giỏi....Nhưng thấy tụi nhỏ bệnh là mình rầu hà...không muốn xa chúng một giây nào cho đến khi chúng hết hoàn toàn...Mẹ thương yêu hai con của mẹ nhiều lắm.
Download Opera, the fastest and most secure browser