Nỗi đau ra đi còn cái đẹp thì ở lại...

^^

Van Gogh in Saint_Remy. (P1)


Tác giả của bài viết này là Audrey Burgress, một thành viên của đại học Princeton, khoá tốt nghiệp 2008. Cô đang theo lấy bằng tâm lý học và cả kiến trúc. Và Van Gogh là một trong những hoạ sĩ yêu thích của cô. ( me2 )

Van Gogh’s fear of death as associated with the outdoors at Saint_Remy.

“ Anh không muốn giấu em sự thật là anh nên chết đi hơn là gây ra và chịu đựng những nối bất hạnh”. Van Gogh đã viết những dòng đó cho em trai mình, Theo, ngay trước khi ông đến tu viện Saint_Remy vào tháng 5, năm 1889. Trong bức thư này, ông nhắc đến vụ xô xát vào tháng 12 năm 1888 mà khi ấy ông được cho rằng đã chủ ý tấn công người bạn cùng phòng, người đồng nghiệp là Paul Gauguin, và sau đó dẫn đến việc cắt bỏ một phần tai của mình, hậu quả của nó là thời gian điều trị tại bệnh viện kéo dài tới tháng 1 năm 1889. Sau cuộc điều trị đầu tiên của mình, ông trở về căn nhà đã từng sống với Gauguin nhưng vẫn tiếp tục trải qua những ảo giác và được điều trị tại viện lần thứ 2 vào trước tháng 5. Hơn 1 năm là quãng thời gian kể từ khi ông viết những dòng này cho em trai đến lúc rời tu viện Saint_Remy tới Paris rồi Auvers, nơi ông sống 2 tháng còn lại cho tới khi tự sát vào tháng 7 năm 1890.

Trong thời gian chuyển tiếp, Van Gogh sống và làm việc ở tu viện, sáng tác một số lượng lớn các bức vẽ, phác thảo, nghiên cứu và một số trong những bức tranh nổi tiếng nhất của ông. Việc ám chỉ tới cái chết chứng minh về một điềm báo trước về Van Gogh ở Saint_Remy: sự ám ảnh về cái chết bám theo ông suốt giai đoạn này đã được bộc lộ rất nhiều ở các tác phẩm của ông. Bởi vì nó không ăn nhập với sự yên bình của tu viện, Van Gogh đặt những suy nghĩ độc đoán bên ngoài, trong sự tương quan với thế giới tự nhiên mà ông tìm thấy bên ngoài tu viện, và ông làm cho nó hiện lên bằng cách tạo ra những thay đổi, bóp méo cho những bức tranh của ông một cách rất khác biệt.

About Van Gogh in Saint_Remy.


Để hiểu làm thế nào và tại sao những bức tranh của Van Gogh từ Saint_Remy lại được tạo nên từ những ý tưởng về cái chết trước hết cần thiết phải hiểu hoàn cảnh của ông khi ở Saint_Remy và cả trong quãng thời gian gần đó. Ông quyết định đi điều trị vào tháng 4 năm 1889. “ Vào cuối tháng, anh muốn tới bệnh viện ở Saint_Remy, hoặc là một viện điều trị nào đó mà M.Salles đã nói với anh. Tha lỗi cho anh đã không đi vào chi tiết và đưa ra những lý lẽ giải thích về việc này. Nói về nó là một sự tra tấn tinh thần ghê gớm.” “ Sự tra tấn tinh thần ghê gớm” khi nói về hoàn cảnh và những quyết định của mình là đã đủ cơ sở chắc chắn rằng ông đã không còn đủ can đảm để tự kiểm soát tình hình bệnh tật của mình nữa. Ông đã mong muốn chuyển đến sống ở tu viện để chống lại những cơn đau và hi vọng tiêu diệt nó hoàn toàn. Nhưng điều này nghĩa là gì trong bối cảnh cuộc đời của Van Gogh? Trong một lá thư tương tự, ông tâm sự với Theo “ mong ước được tạm thời yên lặng cho sự yên bình trong tâm trí của chính mình và cho những người khác”. Trước hết, “ sự yên bình trong tâm trí” của “những người khác” gần như chắc chắn là nhắc tới những người dân địa phương ở Arles_ những người rõ ràng không có thiện cảm với Van Gogh và càng trầm trọng hơn sau những sự kiện cuối năm 1888, đầu 1889. Nhưng việc nhắc đến “ sự yên bình trong tâm trí” của Vincent gợi ý rằng ông không cảm thấy thoải mái với thế giới bên ngoài và cảm thấy ông có thể tìm thấy niềm an ủi và sự ẩn náu ở tu viện. Bogomila Welsh_Ovcharov củng cố quan điểm này trong cuốn sách của mình: “ Cảm giác thanh bình làm nguôi ngoai Van Gogh khi ông nhận ra mình đã tìm được sự nương tựa ở tu viện”. Tu viện mang tới cho Van Gogh một nơi ẩn náu mà ông tìm kiếm sau những đau khổ phải chịu đựng ở Arles.

Mặc dù đã tìm thấy sự nương tựa mà ông tìm kiếm, Van Gogh vẫn tiếp tục bị quấy rầy bới những ý nghĩ tiêu cực. Ông viết cho Theo vào ngày 12-1-1890: “ đừng quên rằng chiếc bình vỡ là một chiếc bình vỡ,vì vậy, anh chẳng còn kỳ vọng jì nữa.” Trong khi tìm thấy nơi trú ẩn ở Saint_Remy, Vincent tin rằng ông sẽ không bao giờ trở nên bản lĩnh và ổn định được như xưa nữa: một cái bình, một khi đã vỡ, sẽ chẳng thể chứa nước được nữa. Quan trọng là hiểu được sự trái ngược đã tạo ra những khó khăn cho cuộc sống của Van Gogh ở Saint_Remy. Ông có thể cảm thấy an toàn trong tu viện nhưng ông vẫn bị quấy rầy bởi bệnh tật. Sự bảo đảm tương đối của bệnh viện sau này đã đối lập với nối sợ hãi khi bắt đầu giao tiếp với thế giới bên ngoài. Những suy nghĩ của ông về cái chết không ăn nhập với sự êm đềm của tu viện, và sau đó chúng được mang ra khung cảnh bên ngoài, thứ mà vì nó VG liên tưởng tới cái chết.
The interior of the Asylum.



Bức tranh bột màu VG vẽ bên trong hành lang tu viện không cho thấy sự bộc lộ nỗi sợ hãi cái chết trông thấy ở những bức tranh ngoài trời. Bức tranh mô tả gần như chính xác cảnh vật như trong bức ảnh. Sự khác biệt duy nhất có thể thấy được giữa bức ảnh và tranh vẽ là sự vắng mặt của những chấn song trong tranh: sự thay đổi nhỏ đã sửa lại cái nhìn của người xem một cách hết sức tích cực, hơn là sự tiêu cực như ông đã tạo nên với những thay đổi ở các bức vẽ ngoài trời. Ngoài sự bỏ qua này, những nét vẽ gần như mô tả chính xác đường nét trong ảnh, chứng tỏ rằng Vincent đã mong muốn tôn trọng tối đa thực tế khi ông không có ý định vẽ theo cách kia. Thêm nữa, một lưu ý khá giá trị là bức tranh thiếu đi những vòng xoáy, những nhát cọ không thể trộn lẫn, thứ tiêu biểu cho thời kỳ này của Van Gogh. Những nét vẽ và đường gạch bóng được sắp xếp ngăn nắp, thẳng, những nét cọ ngắn, tất cả dường như là cùng một màu, hoàn toàn đối lập với vô số những màu sắc được sử dụng trong những bức vẽ ngoài trời và không có một dấu hiệu và biểu trưng nào về nỗi ám ảnh này trong bức vẽ dãy hành lang của tu viện.

(đọc bản gốc sẽ cxác hơn )

nguồn: http://blogs.princeton.edu/wri152-3/akburges/

Cezanne's studio

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31