Tôi tìm đời đánh mất...

Subscribe to RSS feed

Câu cá





Niềm Riêng

Bài hát trong phim Chim phóng sinh - Nhạc: Trần Hữu Bích - Ca sĩ: Thiên Bảo (not Nhất Thiên Bảo, sở dĩ phải nói thế bởi vì trên mạng toàn thấy đề tên ca sĩ trình bày là Nhất Thiên Bảo. NTB mà hát tình cảm được như này thì tớ cứ đi đầu xuống đất. Đồng chí ca sĩ Thiên Bảo này là cháu của ca sĩ lừng danh Thanh Hoa, từng đoạt giải thưởng gì đó tiếng hát truyền hình, sau nghe đâu bị nghiện, giờ chả biết lềnh bềnh phương nào. Kể cũng tiếc cho một tài năng.)

HOÀI VỌNG TẾT QUÊ

(Gần Tết, và một bài viết cũ)



Vậy là đã hơn mười năm, từ khi tạm biệt gia đình vào mảnh đất phương Nam, mình không thể cảm nhận đầy đủ hương vị Tết quê nhà. Trong khoảng thời gian ấy, những cái tết với mình là những cái tết vội vã. “Vội vã trở về, vội vã ra đi” như trong một bài hát nào đó, với bao nhiêu công việc phải sắp xếp, bao nhiêu khó khăn kiếm tìm một tấm vé tàu, để bất chợt có những lúc thấy chẳng còn hứng thú khi mỗi dịp xuân về.

Một năm nữa đã lại sắp qua đi. Những đồng đội chung cảnh xa nhà đã ì xèo chuyện về hay ở. Trong cơ quan đã rộn rã chuyện bình bầu danh hiệu cuối năm. Trên con đường khói bụi từ cơ quan về nhà vốn tắc nghẽn bởi những đoạn đường bị đào xới và xe buýt, đã thấp thoáng bóng những mai, những cúc. Đi siêu thị thấy đã chất ngất hàng tết... Dấu hiệu Tết như hiện diện khắp nơi, khiến lòng mình có lạnh thì kỷ niệm cũ vẫn ùa về…

Mình nhớ cái không khí dìu dịu âm âm nơi quê mình những ngày giáp Tết. Những hạt mưa bụi li ti bay bay trên những cành lá non, trên những cánh đào phai đang độ e ấp. Phía cánh đồng xa, sương giăng giăng mờ ảo trên những vạt rau xanh trải dài mướt mắt. Bóng người tất tả ngược xuôi cho kịp phiên chợ cuối năm trên những con đường cỏ may ghim gấu quần ướt đẫm. Mình lại thấy mình của những ngày thơ, hớn hở vui mừng được mẹ dẫn đi mua quần áo mới. Phiên chợ ngày tết bao nhiêu điều mới lạ. Cái không khí nhộn nhịp, vui tươi khiến người ta tạm quên đi bao nhiêu khó nhọc, lam lũ suốt một năm qua. Những chàng trai, cô gái cũng khác ngày hôm qua, ai ai mắt cũng sáng ngời rạng rỡ. Hình như có một thế giới khác đang mở ra ở nơi này, thế giới ấy ai ai cũng cảm nhận được, dù rất mơ hồ…

Mình nhớ cầu ao nhà mình, hàng dừa cao in bóng xuống mặt nước trong veo, bờ tre thả xuống nước những chiếc lá được cơn gió chợt ngang qua đẩy đưa như những con thuyền thoi vun vút. Nơi cầu ao, mẹ ngồi giặt áo cuối năm, con nhện nước lăng xăng vẽ những vòng tròn trên mặt nước, đàn cá mương quanh quẩn bên những ngón tay đưa. Phía bên kia, hàng xóm cũng đang rửa đồ chuẩn bị Tết. Tiếng hỏi thăm nhau lao xao gợn toả mặt ao chiều. Hình ảnh ấy thân thương và bình dị biết bao.

Mình nhớ đám lá mùa đông ông gom đốt góc vườn, khói bốc lên khiến mắt cay cay. Dáng ông gầy như cây xoan mùa đông giá, tạc vào không gian những nét buồn và khắc khổ. Gương mặt nhăn nheo in dấu thời gian dường như cũng hừng lên ấm áp trước cảnh trời đất sắp giao mùa. Đã bao mùa đông qua và giờ đây hình dáng ấy đã tan vào lòng đất thì mình cứ ngỡ như vừa mới đâu đây.

Mình nhớ ngõ nhỏ nhà mình, nơi mình cùng đứa em nhỏ thường ngó ra ngóng chờ bố từ đơn vị trở về với bao niềm háo hức. Đằng sau chiếc xe đạp cà tàng của bố là thùng nhỏ, thùng to những hàng Tết. Ngất ngưởng phía trước ghi-đông là cành đào phai nụ vừa hé mở. Niềm hạnh phúc trên khuôn mặt hai đứa con nhỏ như xóa hết mệt nhọc cả một chặng đường dài của bố.

Mình nhớ những chiếc lá dong xanh hai anh em ngồi rửa. Mặc dù những bàn tay bé bỏng đã cóng lại vì giá lạnh, nhưng hình như, điều đó không làm vơi đi tiếng cười ríu ran hạnh phúc, vì hai đứa biết, chút nữa thôi, ông và bố sẽ gói cho hai đứa những chiếc bánh chưng nhỏ của riêng mình.

Khi màn đêm buông xuống là lúc cả nhà ngồi bên nhau trong ánh điện tù mù chờ đón giao thừa. Một năm cũ đã lại sắp qua, bao muộn phiền cũng sắp qua. Ai cũng mong một năm mới cùng những niềm vui sẽ đến. Ai cũng mơ một điều gì đó cho riêng mình. Trong cái tĩnh lặng gần như tuyệt đối của đêm trừ tịch ấy, mình thường ngồi lặng im và mơ về một ngày nào đó sẽ như cánh chim tung bay về phương trời xa thật xa cho thỏa nỗi khát vọng của tuổi trẻ…

Giờ đây, nơi phương trời ấy, mình lại thao thức mơ về…

Aqua - Turn Back Time



Give me time to reason,
give me time to think it through
Passing through the season,
where I cheated you
I will always have a cross to wear,
but the bolt reminds me I was there
So give me strength,
to face this test tonight
If only I could turn back time,
If only I had saved what I still had
If only I could turn back time,
I would stay for the night... for the night
Claim your right to science,
Claim your right to see the truth
Though my pangs of conscience,
Will drill a hole in you
I've seen it coming like a thief in the night,
I've seen it coming from the flesh of your light
So give me strength,
to face this test tonight
If only I could turn back time,
if only I had saved what I still had
if only I could turn back time,
I would stay.
The bolt reminds me I was there
the bolt reminds me I was there

Nỗi nhớ mùa đông!

Nhạc: Phú Quang
Ca sĩ: Quang Lý





Thơ: Thảo Phương

KHÔNG ĐỀ GỬI MÙA ĐÔNG

Dường như ai đi ngang cửa,
Hay là ngọn gió mải chơi?

Chút nắng vàng thu se nhẹ,
Chiều nay,
Cũng bỏ ta rồi.

Làm sao về được mùa đông?
Chiều thu - cây cầu...
Đã gãy.

Lá vàng chìm bến thời gian,
Đàn cá - im lìm - không quẫy.

Ừ, thôi...
Mình ra khép cửa,
Vờ như mùa đông đang về!

Nhạc chuông điện thoại!

Một bài hát, nghe lúc nào cũng thấy bồi hồi!



HẠ THƯƠNG

Hạ ơi! anh xa em mấy mùa Phượng rồi
Mà lòng ngỡ như mình vừa xa cách ngày hôm qua
Lối xưa có còn những tà áo trắng tung bay
Cho anh ngây ngất từng ngày
Bên người tình yêu nhỏ bé

Hạ ơi! em xa em xa tuổi học trò
Hỏi người tình xưa
Giờ còn thương nhớ người anh trai
Đã hơn những chiều hẹn hò
Anh đón anh đưa, bên nhau quấn quít từng giờ
Ôi tình yêu rót mật thành thơ

Mùa hạ về, vắng anh chắc em sẽ buồn
Lối hẹn lối hò còn ai
Để đưa em đường vắng lối dài
Anh yêu em cũng trong mùa Phượng đó
Mà giờ đây ta xa rồi
Chợt lòng nghe buồn mênh mang

Giờ đây, anh bôn ba khắp nẻo đường đời
Lòng nặng niềm thương
Về người em gái nhỏ miền quê
Anh sẽ về trong mùa Phượng Vỹ đơm hoa
Anh em vui tuổi ngọc ngà
Ta bỏ đi nỗi buồn ngày qua

Thơ Nguyễn Bình Phương

THÁNG MƯỜI MỘT

U uất những khoảng vắng trên đồng
Mưa phùn bay giấc mơ màu ngọc
Mình nghĩ mãi về đốm sáng lạ lùng
Cuộc chia tay dài không dám nhắc

Ồ những đêm này gối chăn thật rộng
Đời mênh mông hay ta mênh mông hơn
Ai biết được cuối thu có người còn thèm ngủ
Gót sen hồng sang nở giữa trời đông

U uất những khoảng vắng trên đồng
Tóc ấy hài ấy sao dễ tàn hơn cỏ
Anh đánh chiêng đánh trống gọi chim về
Chim bay kín mặt trăng em làm sao thấy được

Những con chim ngủ yên trong mặt trăng bằng nước
Mưa phùn bay giấc mơ màu ngọc

HÌNH CŨ

Bóng những bông hoa bị ngắt
Nửa đêm về đậu trên cuống run run
Sau lưng nở nụ cười lơ đãng
Vầng trăng trên nước toạ im lìm

Em đã bỏ ta đi
Em đã ngắt một chùm hoa nhỏ
Chú chim sâu thuở ấy rất buồn
Không thể hẹn hò nhau được nữa

Cuối tình yêu có một cơn mưa
Có đôi tay trần từ trời cao dịu dàng buông xuống
Bóng xưa về trên cuống rưng rưng

NGÀY ĐÔNG

Những qủa đồi lơ mơ tối
Lơ mơ vạt cỏ gianh
Ngôi nhà rét
Chiếc cần giếng cong queo
Và gió...

Gió đã từng đến reo
Em đã từng thờ ơ hoa trắng

Ngoài chuồng trâu vọng tiếng cọ sừng
Một người nựng con
Phát con
Rồi ru
Một người cầm đèn đi vào sương mù

Tis đang tắm!

Chiều hạ vàng - Thanh Tuyền

Thơ Du Tử Lê

THƠ CHO MỘT NGƯỜI HỌ HUỲNH

Tôi vẫn thế trở về đây - đơn độc
Một hồn sầu chấn ngự một non cao
Môt vai xiêu, một cổ xiết ân - cừu
Một đầu nặng chất mang tình thảm thiết
Người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt
Mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi
Tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều
Chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn

Tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng
Nửa đồi buồn như chiếc lá khuya bay
Những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay
Người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi
Người xa cách như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi
Những ước mơ là ngục tối đời đời
Nhốt tham vọng không bao giờ đạt được
Như con nước đã chọn đời xuôi ngược
Người âm thầm trông đợi phút thăng hoa
Như bóng cây nép khuât một hiên nhà
Như thực sự không bao giờ thay đổi

Tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới
Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu
Ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm màu
Tôi phủ phục dưới chân người - yếu - đuối

Tôi vẫn thế trở về đây thú tội
Tội yêu người hơn cả lúc ra đi
Và mai sau, tôi - nắm cỏ xanh rì
Xin bia mộ ghi tên người - cứu - rỗi

Người vẫn thế, vì yêu nên đắp đổi
Những hụt hao, lở sút ở đời tôi
Bên đắng cay, nhục nhã ở lòng người
Ai mai phục giùm tôi một hồn đắm đuối
Ai cờ xí đi trong tình tôi vời vợi
Cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay.

KHÚC THỤY DU

1.
như con chim bói cá
trên cọc nhọn trăm năm
tôi tìm đời đánh mất
trong vụng nước cuộc đời

như con chim bói cá
tôi thường ngừng cánh bay
ngước nhìn lên huyệt lộ
bầy quạ rỉa xác người
(của tươi đời nhượng lại)
bữa ăn nào ngon hơn
làm sao tôi nói được

như con chim bói cá
tôi lặn sâu trong bùn
hoài công tìm ý nghĩa
cho cảnh tình hôm nay

trên xác người chưa rữa
trên thịt người chưa tan
trên cánh tay chó gậm
trên chiếc đầu lợn tha
tôi sống như người mù
tôi sống như người điên
tôi làm chim bói cá
lặn tìm vuông đời mình

trên mặt dài nhiên lặng
không tăm nào sủi lên

đời sống như thân nấm
mỗi ngày một lùn đi
tâm hồn ta cọc lại
ai làm người như tôi?

2.
mịn màng như nỗi chết
hoang đường như tuổi thơ
chưa một lần hé mở
trên ngọn cờ không bay
đôi mắt nàng không khép
bàn tay nàng không thưa
lọn tóc nàng đêm tối
khư khư ôm tình dài

ngực tôi đầy nắng lửa
hãy nói về cuộc đời
tôi còn gì để sống
hãy nói về cuộc đời
khi tôi không còn nữa
sẽ mang được những gì
về bên kia thế giới
thụy ơi và thụy ơi

tôi làm ma không đầu
tôi làm ma không bụng
tôi chỉ còn đôi chân
hay chỉ còn đôi tay
sờ soạng tìm thi thể
quờ quạng tìm trái tim
lẫn tan cùng vỏ đạn
dính văng cùng mảnh bom
thụy ơi và thụy ơi
đừng bao giờ em hỏi
vì sao mình yêu nhau
vì sao môi anh nóng
vì sao tay anh lạnh
vì sao thân anh run
vì sao chân không vững
vì sao anh van em
hãy cho anh được thở
bằng ngực em rũ buồn
hãy cho anh được ôm
em, ngang bằng sự chết
tình yêu như ngọn dao
anh đâm mình, lút cán
thụy ơi và thụy ơi

không còn gì có nghĩa
ngoài tình em tình em
đã ướt đầm thân thể

anh ru anh ngủ mùi
đợi một giờ linh hiển
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31