My Opera is closing 3rd of March

♪ ♫ Tôi 21+... ♫ ♪

Gái Quảng Ninh

Subscribe to RSS feed

Biển Cạn...

Biển Cạn... magnify

Có người từ lâu nhớ thương biển

Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng

Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau

Tình anh quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất

Không đặc tả biển một cách xuyên suốt, cũng không xoáy sâu miên man về nội tâm. Tác giả đã để cho nỗi niềm của mình và hình ảnh biển đan cài vào nhau khiến cho người nghe cảm nhận được một nỗi đau có khi lẫn khuất, để rồi tan đi như bọt biển, một nỗi đau có khi e ấp để rồi chực trào ra, vỡ òa qua từng con sóng vỗ... Biển cạn thật chăng hay lòng người vơi cạn? Cảnh có thể chi phối lòng người nhưng lòng người cũng có thể lan tỏa ra cảnh. Một nỗi hoài niệm về quá khứ, về những ngày tháng tươi đẹp đã qua. Gió thổi tung từng cánh sóng, bọt trắng xoá miên man ào vào bờ cát mà bịn rịn, níu kéo...

Giấc mơ không còn, biển xưa đã cạn

Vắng anh trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi

Cùng tôi biển chết, cùng anh biển tan

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn

Uể oải vô cùng từng con sóng khơi xa, Biển cạn mà người cũng đã khuất sóng... cồn cào. Một nỗi đau quặn thắt khi mất đi người yêu thương...Cảm giác mất mác duy nhất mà mình thật sự cảm nhận được là khi yêu ai đó hơn cả chính bản thân mình... Có lẽ vậy...

Có người hẹn tôi tới phương trời

Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng

Lời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau

Tình anh quá lớn với những đam mê làm nên oan trái

Một sự chờ đợi lặng lẽ cũng như biển kia... không lên tiếng, chỉ một màu trắng xóa, cạn khô.. . Có những người ôm mộng ước cao xa, rong ruổi đuổi theo đam mê như trò chơi cút bắt để rồi vội lãng quên đi rất nhiều điều. Nhưng, cũng có người cảm thấy bất lực với ước mơ của chính mình. Con người quá nhỏ bé trước thiên nhiên, vũ trụ , nhỏ bé trước những khát khao của chính mình!

Sóng reo não nề hải âu không về

Vắng anh trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi

Cùng tôi biển chết, cùng anh biển tan

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn

Nhớ lúc bé, tôi để bàn tay nhỏ nhắn của mình trong lòng bàn tay thô rám của ba, nhìn ra biển mà ngỡ rằng đó là một con sông xanh ngút, dài mãi. Thật là ngô nghê ! Rồi sau này, có người bảo tôi rằng:nếu nhìn thật lâu vào biển, tôi có thể nhìn thấy một chiếc khăn diệu kỳ. Tôi đã nhìn, đã nhìn thật lâu...Cho đến bây giờ tôi chỉ thấy một sắc xanh kỷ niệm, nhưng tôi tin chiếc khăn ấy vẫn còn, nó mềm mại vướng víu vào trong những giấc mơ tôi...

Nỗi đau khi không còn được nhìn thấy biển xanh đầy khát khao của ngày hôm qua có thể sẽ miên mãi, nỗi đau mất đi người yêu thương có lẽ sẽ rất khó để vượt qua... Nhưng, tất cả rồi cũng sẽ nguôi ngoai . Bởi ở xa kia, biển vẫn mang trong nó một thực chất bình yên bởi sắc xanh diệu kỳ...

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn

Hy vọng nhân vật trong bài Biển Cạn và những ai có nỗi niềm như thế sẽ chờ mây đến lùa gió về bên phía núi để Biển sẽ lại hoà mình, êm dịu chốn bình yên...





(nguồn: lansongxanh)