Tuesday, October 18, 2011 7:15:21 AM
Không có gì là mãi mãi
Đôi khi, chính bản thân chúng ta phải tự biết giải thoát cho mình, vì một sự thật cay đắng: “Không có gì là mãi mãi, những câu chuyện cổ tích không phải lúc nào cũng có một kết thúc có hậu”.
Quen anh từ khi còn là học sinh cấp 3, ngu ngơ, ngây thơ, em tin trên đời này có phép màu, có cái gọi là tình yêu vĩnh cửu. Nhưng, không chỉ cho em biết thế nào là yêu, là hạnh phúc, anh còn dạy cho em biết thế nào là đau khổ.
Giờ đây em đã khác xưa quá rồi, đôi khi em nhìn mình trong gương mà không nhận ra nổi mình nữa. Ngày xưa, em là một con nhỏ tự tin, mạnh mẽ và có cả đôi chút kiêu ngạo, em đã từng nghĩ rằng em muốn gì thì đương nhiên sẽ có được thứ đó, em tự tin rằng có thể làm anh yêu em.
Nhưng giờ đây, em luôn lo sợ những cô gái khác sẽ cướp anh đi, em thấy em chẳng còn là gì nữa, em không bằng ai cả, cô gái mạnh mẽ khi xưa đã hoàn toàn biến mất trong em, chỉ để lại một con bé ngốc nghếch, yếu đuối, gặp bất cứ một vấn đề gì cũng chỉ biết khóc mà thôi. Ngay cả giây phút ấy, khi anh nói chia tay, em cũng chỉ khóc và như một con ngốc, năn nỉ anh quay lại, thậm chí muốn tự tử vì anh.
Chắc anh thấy em đáng thương lắm phải không? Chắc đôi lần anh quay lại vì thương hại em. Dù sao đi nữa cũng cảm ơn anh vì đã nghĩ đến em. Em không trách anh, anh không còn yêu em cũng chẳng có gì sai khi chính em cũng cảm thấy chán ngán bản thân mình. Biết bao lần em tự hứa với mình, rằng sẽ không nhớ về anh nữa, không nghĩ về anh và không đau khổ vì anh nữa. Thế nhưng.. em không làm được..
Biết bao lần em cố trở nên mạnh mẽ, cố nuốt những giọt nước mắt vào trong, nhưng rồi em vẫn khóc. Em ghét chính bản thân mình, sao em lại ngu ngốc và yếu đuối đến thế? Em vẫn đang mắc kẹt trong quá khứ mà không biết đâu là lối ra.. Em vẫn cứ cầm điện thoại hàng ngày và mòn mỏi chờ tin nhắn của anh, chờ mãi, hy vọng và để rồi lại thất vọng...
Anh nói với em rồi mọi thứ sẽ qua, sau này có khi em còn phải cảm ơn anh. Khi nghe câu nói đó từ anh, em đau khổ lắm, anh biết không? Em ghét anh khi anh luôn cho rằng mình biết tất cả và luôn luôn đúng, em ghét anh khi anh ra vẻ nghĩ cho em trong khi anh chẳng hiểu gì về em. Em hạnh phúc và vui vẻ khi nào anh biết không? Khi em bên anh, chỉ thế thôi..
Những câu nói của anh làm em cảm thấy em thật vô dụng, em tồi tệ đến nỗi anh không thể yêu em nữa mặc dù anh còn thương và nghĩ về em sao?
Tất cả như mới xảy ra ngày hôm qua, em vẫn cứ nghĩ rằng một ngày mai khi thức dậy sẽ lại được thấy anh tươi cười với em, tất cả như chưa có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện những điều anh và em đã dự định. Nhưng rốt cục đó chỉ là những điều em nghĩ, em mơ, em tưởng tượng ra mà thôi.
Anh biết không? Sau này, có lẽ điều em sẽ cảm ơn anh chính là, anh đã cho em biết, không phải hoàng tử sẽ luôn luôn đến giải thoát cho công chúa, và em sẽ thật ngốc nghếch nếu cứ cố ngồi đây vô vọng chờ đợi một hoàng tử đến cứu mình. Đôi khi, chính bản thân chúng ta phải tự biết giải thoát cho mình, vì một sự thật cay đắng: “Không có gì là mãi mãi, những câu chuyện cổ tích không phải lúc nào cũng có một kết thúc có hậu”.
Bài này mình copy từ báo dân trí. Đọc xong như thấy mình ở trong đó.
Tuesday, October 11, 2011 1:20:27 AM
Blog này cũ rích, k có bạn bè, k có ai vào thăm...mà mình cũng chẳng muốn.
Đã qua hai ngày rồi, bụng vẫn còn đau, vẫn chưa hết kỳ...Hai ngày mình cảm thấy khỏe hơn rất nhiều, ăn rất nhiều, đi lại cũng không thấy mệt nữa. Qua rồi cái cảm giác chán ăn, ăn vào thì buồn nôn, đi lại nhiều cũng mệt.....nói chung là ăn uống, đi lại ...v..v... mình đều thấy mệt. Mình bị đại tràng, dạ dày hành hạ nhưng đó chỉ là một phần thôi
..
.
.
.
.
.
.
.
.
"Chôn chặt ký ức"
Friday, August 19, 2011 1:56:07 AM
Khi người ta sắp đánh mất một thứ gì đó mới biết rằng nó rất quan trọng...Cho nên hãy quý trọng những gì mà mình đang có
Friday, November 12, 2010 10:16:49 AM
Chiều hôm qua đói bụng rủ Ng đi ăn Bún gà chặt. Nó bảo về qua Công ty nó rồi đi luôn.
5h13 xách xe ra về, suy nghĩ cái gì mà chạy mãi tút trên tượng đài dầu khí mới sực nhớ là đi quá Công ty Ng rồi. Lục điện thoại ra gọi cho nó thì nó bảo về ra chỗ đó luôn đi (Chỗ quán ăn í).
hì hì cất điện thoại phóng xe đi một mạch, tại sợ nó chạy ra trước phải chờ mình. Híc ngẩng đầu lên mới thấy mình lại đi mua đường rồi...Đường gần không chạy lại chạy tút lên đường Nguyễn Thái Học cho xa, đầu óc có vấn đề thật đấy.....Đi trên đường cứ nghĩ lung tung, chẳng cái nào ra cái nào cả. Đã rất nhiều lần như thế rồi, có hôm còn quên cả lối rẽ vào nhà mình nữa cơ, có khổ không chứ.
Ra đến nơi thì Ng tới rùi...hì đói bụng ăn bún gà chặt là ngon nhất. Đó là món khoải khẩu và cũng là món ăn có bún trong miền nam ngon nhất mà từ trước tới giờ mình ăn. Mình thì không thích ăn bún nhưng phải công nhận ăn Bún gà chặt sao mà k có mùi bún, gà cũng không tanh.......thích nhất là vị chua chua của chanh, ngọt ngọt của nước dùng, mùi thơm của rau răm, húng quế, thịt gà...Ngon tuyệt.
hè hè ăn xong lại không phải trả tiền, có anh ngồi bên cạnh hồi trước làm cùng công ty của Ng trả luôn phần cho hai đứa...hên...hí hí ước chi ngày nào đi ăn cũng gặp...
Saturday, October 30, 2010 4:38:46 AM
Sắp hết tháng 10. Hôm nay là thứ 7 cuối cùng của tháng, mình đi làm. 11h34 phút rồi, đói bụng lắm rồi nhưng chưa muốn ăn cơm. Tự dưng thấy chán chán quá. Đầu óc cứ nghĩ lung tung, chẳng cái nào ra cái nào cả, đau đầu kinh đi được.
Lúc nãy nổi hứng vào lại mấy blog hồi trước lập, hờ vẫn thấy có một số người vào blog mình. Chẳng biết người ta là ai cả, sao lại quan tâm tới blog mình thế....trên đời này có nhiều người hay thật đấy. Chỉ muốn thưởng thức, chỉ muốn biết đến người ta trong khi đó của mình thì giữ khư khư, không cho một ai biết...........chúa ghét những người như thế. Tức quá, nếu biết cái tên có blog tên là P.diem kia là ai thì mình chửi cho nó một trận rồi. mà cũng kỳ lạ thật, rõ ràng mình đã chặn hắn rồi mà hắn vẫn mò vào blog của mình và cả của Nga nữa...........haizzzzzz cái dồ rảnh rỗi, hắn là ai chứ, hắn vào blog mình làm gì???????tức quá cơ huhu
Saturday, October 9, 2010 5:15:18 AM
Thơ tình em viết cho anh
Gom bao thương nhớ trao dành từ lâu
Cho dù anh đã về đâu
Với em tình mãi khắc sâu tim này
Ước mơ chỉ một vòng tay
Ước mơ dẫu chỉ một ngày bên anh
Ước thời gian quay ngược nhanh
Ước gì anh lại trở thành… chồng em
Em mong ngày chóng vào đêm
Cho bao mơ tưởng một thêm chất chồng
Tình yêu em nhận đóa hồng
Dẫu gai châm đến nát lòng vẫn yêu
Nhớ anh em nhớ rất nhiều
Vần thơ em chứa bao điều tương tư...
Saturday, October 9, 2010 1:26:38 AM
Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai mờ dấu chân
Lòng tôi chiếc lá trên cành Thu về héo khô
Tôi còn nhớ ai mỗi khi chiều rơi
Người đi ra đi mãi, chốn xưa Thu vàng tôi chờ
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương
Lòng tôi heo mây đã về, tôi còn vấn vương
Tôi còn nhớ thương khi Thu về
Bên trời một làn mây trắng lửng lờ trôi
Nghe lao xao ngoài hiên vắng lá vàng rơi
Dù biết ngày mai ngày mai nắng xuân không về
Trên cành lũ chim vẫn u mê
Dù biết người đi người đi sẽ không quay về
Sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai
Ngày nào còn mang hơi thở chắc tôi vẫn còn nhớ người
Ngày nào đôi chân lê bước tuổi Xuân theo chiều nắng phai
Bàn tay nâng niu kỷ niệm vỗ về giấc mơ xa mờ
Mỗi khi Thu về tôi nhớ người a
Saturday, October 9, 2010 1:09:02 AM
Có một lần sóng và biển yêu nhau.
Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng
Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca.
Friday, September 17, 2010 1:45:22 AM
Tự nhiện thấy trong lòng trống vắng quá! Cảm giác buồn buồn sao cứ quấn lấy mình,k biết vì cái gì nữa??Còn mười mấy ngày nữa là H về rồi, nghĩ lại thấy buồn...
Friday, September 10, 2010 2:00:26 AM
Hôm nay lại trở về với công việc...nhàm chán. Hôm qua đi chơi về không thấy mệt nhưng tới sáng hôm nay thì mới thấm mệt. Cả người nhức mỏi, chân thì đau, cái bụng vẫn còn đau...hic hic

.