Khiếm khuyêt của một thế hệ (phần 1)- Một thế hệ không biết tới cội nguồn
Tuesday, June 23, 2009 3:45:25 AM
Thế rồi, tôi lớn lên, xa khỏi ra đình để đi học ở một nơi cách nhà 60km. Tôi bắt đầu hiểu hai chữ tự lập, một vài năm ngắn ngủi sống xa gia đình đã mang lại cho tôi kha khá kinh nghiệm sống, cũng trải qua vài va vấp và sai lầm, như người ta thường nói lỗi lầm của người trẻ. Nhưng đó có lẽ chỉ là số ít những điều tôi học được, điều lớn hơn, theo tôi,là tôi đã được tiếp xúc với nhiều tư tưởng mới, phức tạp và đa chiều hơn. Tôi nhận ra rằng TÔi đang phát triển rất què quặt...Thế hệ tôi một thế hệ còn nhiều khiếm khuyết. Đó âu cũng là kết quả của một nền giáo dục không- ra - đâu- vào- đâu.
Tôi có ý định sẽ trình bày những suy nghĩ của mình trong một loạt bài viết dài, đề cập đến những khiếm khuyết của thế hệ mình, đơn giản chỉ để chia sẻ cảm xúc cá nhân với mọi người.
1. Một thế hệ không biết tới cội nguồn.
Thử đặt một câu hỏi, bạn có thể kể tên được bao nhiêu triều đại lịch sử ở Việt Nam và có thể sắp xếp đúng trình tự của thời gian phát triển? Lê Hoàn và Lê Lợi đời nào là tiền Lê đời nào là hậu Lê?
Trong hơn 20 năm có mặt trên đời này, tôi đã dành 12 năm đề học lịch sử. Sau 12 năm tôi chẳng thể nhớ chính xác đất nước mình đã trải qua những giai đoạn lịch sử nào, thứ tự ra sao, các đời vua tốt xấu thế nào. Và tôi tin trong hàng triệu học sinh đã từng 12 năm học lịch sử như tôi và thêm một thế hệ 9x hay 10x với cách mà chúng tôi được dạy lịch sử như vậy thì chuyện thi đại học, viết những thứ linh tinh ngốc nghếch đáng xấu hổ về lịch sử cũng là chuyện thường. Tôi còn choáng váng hơn khi trên đài báo người ta nói với tôi rằng những gì mà 12 năm qua tôi được học không phải là đúng đắn, rằng nhà Nguyễn (bắt đầu từ Nguyễn Ánh) là không xấu, thế mà cách người ta dạy lịch sử đã làm cho hàng triệu người của đất nước này căm ghét tổ tiên, những người đáng lẽ chúng ta phải biết ơn họ vì họ đã bảo vệ cho đất nước chúng ta không mất đi dù chỉ là 1 tấc đất. Con cháu hiện nay đã làm được như thế hay chưa? Ngày ngày chúng ta nghe thấy ngoài kia đất đai của chúng ta đã bị cướp đi trắng trợn mà bó tay không làm gì được, bao nhiêu người trong chúng ta đã dành chút ít thời gian bận rộn với những dự định cá nhân để nghĩ về chuyện đất nước mình đang bị "ngoại xâm"?
Nếu cả đời này chúng ta xác định về một cuộc sống an nhàn như cha mẹ chúng ta đã từng sống, có 1 gia đình êm ấm và những đứa con ngoan, thì chuyện ko hiểu biết lịch sử thì đã làm sao, nó chẳng làm giảm thu nhập mà chúng ta đang có. Người ta có viết nhầm chút ít trong sách sử thì cũng chẳng ảnh hưởng đến hòa bình của cá nhân tôi. Hoàng Sa, Trường Sa có bị mất chút đất thì trong này ở Hà Nội tôi vẫn bình yên.
Đất nước đang cần phải lớn lên, nhưng một dân tộc mà con người trong ấy không chịu lớn thì có lẽ chuyện Việt Nam ra biển lớn, sánh vai với các cường quốc năm châu là chuyện khó tưởng tượng.
(Thay vì ngồi than trách sao mình lại được dạy lịch sử theo cách như vậy,tôi sẽ dành thời gian để tìm hiểu lại lịch sử nước mình, thư viện quốc gia có lẽ sẽ làm điểm đến tốt:)
to be continued...













