Lâu thật là lâu rồi mẹ chưa viết cho con và bố con cả để rồi đến giờ khi muốn viết thì mọi cái cứ ập đến trong đầu làm mẹ thật chưa biết cách sắp xếp để viết như thế nào nữa

. Trước hết mẹ sẽ ghi nhận một số những thay đổi quan trọng của con trai mẹ nhé.
- Con trai mẹ rất nhẹ nhàng. Cái nhẹ nhàng ở con đặc biệt quá cùng với cái điệu hay cười tủm làm ai khi gặp cũng đều phán một câu là giống bố. Nhưng mẹ còn muốn con giống cả cái mạnh mẽ của bố, cái mà mẹ vẫn thường gọi là "không hiền đâu", một điều rất hay về bố mà mẹ thấy vui vui khi nó dễ dàng đánh lừa người khác bởi vẻ bên ngoài cũng hiền và nhẹ nhàng như con của bố. Tận trong sâu thẳm mẹ vẫn nghĩ là con sẽ giống bố cả điều đó nữa, con à.
- Con phát triển ngôn ngữ tuyệt lắm. Mẹ vẫn rất thấy phục chị Trang nhà bác Vân mỗi lần nghe bác kể chuyện về chị, và thấy ngạc nhiên và yêu vô cùng lần mẹ gặp và bị thuyết phục hoàn toàn bởi khả năng nói của chị ý. Thế nên mẹ cũng thấy rất vui vì so với các bạn cùng tuổi, con mẹ biết nói thật nhiều, mặc dù con nói ngọng ghê lắm, nhiều khi mẹ phải nghe mãi mới hiểu con nói gì, con à.

- Con có dấu hiệu hư và hay hờn dỗi hơn hồi bé. Điều này mẹ biết là do con đã lớn, đã biết làm nũng những người yêu quý mình. Có một điều là những lúc con ở nhà, bố mẹ hoàn toàn có thể kiểm soát mức độ "hư" của con. Vì cả bố và mẹ không ai giữ trong mình tính chiều chuộng để làm con hư cả. Nhưng những lúc đưa con sang ông bà nội ngoại, bố mẹ bất lực và thường bị ông bà mắng vì đối xử với con ghê quá, con đáng yêu thế cơ mà. Mẹ hơi lo, con à.
- Con đi học biết nhiều bài thơ và bài hát hay lắm. Thế mà một phần vì mẹ không thuộc những bài đó để gợi con đọc hoặc hát ra cho mẹ nghe, phần là vì quỹ thời gian mẹ con chơi với nhau vẫn ít quá thế nên mẹ thật ngạc nhiên khi nghe con đọc những bài thơ thật hay và hát những bài hát thật ngộ nghĩnh. Mẹ yêu con thế, con à.
Mẹ tạm thời tóm tắt về con vậy nhé, giờ mẹ muốn chia sẻ với con về bố đáng yêu và cũng đáng ghét lắm của con.
Bố con sắp được đi Thẩm Quyến chơi rồi. Điều làm bố vui và mẹ cũng thấy hạnh phúc nho nhỏ là cả xí nghiệp chỉ mình bố được chọn đi. Dẫu mẹ biết cái hạnh phúc nho nhỏ đó sẽ chẳng là gì so với những thành công của nhiều người khác, nhưng mẹ vui lắm, một chút tự hào về bố nữa. Vì mẹ biết, bố con không thật siêu sao như những người thành đạt khác, nhưng bố con có hai đức tính tuyệt vời mẹ ghi nhận được: chăm chỉ và khéo ứng xử.
10 ngày bố đi Thẩm Quyến sẽ là 10 ngày mẹ cố vượt qua cái sợ hãi yếu đuối khi không có bố bên cạnh để hai mẹ con ở nhà một mình với nhau, không sang bên bà ngoại. Gần đây cái ý muốn được ở nhà mình càng mạnh mẽ hơn. Mẹ chỉ muốn ngủ ở nhà mình, bớt lệ thuộc bên bà ngoại. Và mẹ cảm thấy yêu ngôi nhà mình, mẹ tin mẹ sẽ ở nhà ổn những ngày bố con xa nhà như vậy con ạ.
Hôm nay mẹ tạm viết cho con và bố như vậy nhé. Giờ mẹ phải trở lại với công việc của mẹ thôi. Bibi hai bố con nhé.