Monday, May 3, 2010 3:29:46 AM
Trái tim đau khổ
Có những điều tưởng chừng nhỏ nhặt , lại khiến anh cứ phải bàng hoàng ... Anh cố chới với nhặt nhạnh những mảnh vỡ của thời gian , ghép chúng lại thành một bức tranh méo mó ...
Lí trí của anh vẫn mạnh mẽ đủ để anh phải nhận thấy , anh vẫn là một người hạnh phúc ! Nhưng mà , anh vẫn cứ luôn nói rằng , điều gì cũng luôn tồn tại 2 mặt , trái và phải ! Hạnh phúc , phải chăng cũng chỉ thế thôi ?
ANH mệt quá ...
ANH muốn ngủ ...
Và muốn mơ ...
Những giấc mơ dài thật là đẹp ...
Và cứ mơ thôi , kg cần phải tỉnh lại , kg bị đánh thức ...
Lựa chọn của anh đã có nhiều sai lầm ...
Và anh cứ vùng vẫy giữa cái hố lớn do chính sai lầm của anh tạo ra ...
Anh vẫn kg chịu lớn ...
Vẫn thích mộng mơ ...Vẫn hay vẽ ra trong tâm tưởng những bức tranh tuyệt sắc , rạng ngời ...
Và rồi ,… UỲNH 1 cái , hệt như 1 cú đánh trời giáng ...
Giấc mơ , vỡ nát thành hàng triệu mảnh li ti găm tất thảy vào tim anh ...
Bức tranh kia bỗng sống dậy thành những vệt màu nhảy múa quyện lẫn vào nhau quay ngược lại thành những thanh màu u tối đến ám ảnh xoay tròn lấy anh ...
Xoay xoay xoay ...
Ô kìa , anh đang xoay giữa những hình nhân đầy màu sắc ...
Ô kìa , sao bỗng dưng lại gục đầu xuống ...
Ô kìa , sao anh lại thấy rã rời ...
Hàng đêm ...Không , phải là hàng đêm trường ...ANH bắt đầu những cơn mộng mị miên man mê mệt ...Lại cứ xoay xoay và xoay ...
Chới với ...Chông chênh ...
Từ tận đáy tâm can anh kêu gào , sâu trong hồn anh đang vùng vẫy tuyệt vọng ...
Đêm đã khuya lắm rồi , đêm cũng đã mệt lắm rồi , sao đêm vẫn chưa yên ?
Anh nói , anh cười , anh ca , anh hát , em và những vũ khúc hoan lạc trong mỗi giấc mơ man dại ...
Cứ lẩn thẩn , lẩn thẩn hoài ...nhớ em
Người ta kg có hiểu , ng ta kg có hay , cái thế giới của anh tự tay anh nhào nặn cho nó thành những âm hưởng tê tái và sắc lạnh , những nốt nhạc nhảy múa vần vũ trong khối âm thanh cuồng nộ ...
Em ah_ em ơi ...Em là ai ? Va anh ... Anh là ai
Chính anh giăng cho mình một cái bẫy ngu dại và đưa chân mắc vào nó , song , lại quên mất cách để tháo bẫy ra , cho nên anh cứ loay hoay hoài , tìm cách thoát ra khỏi cái bẫy ấy , thế nhưng càng cố gắng lại càng đau , đau đến ngỡ ngàng ...
Mùa gió lạnh , lạnh tê lòng ... Triền đê được dát một màu vàng ảm đạm thê thảm , sắc màu nhợt nhạt thẫn thờ ...Mặt sông lấp loáng những vệt đèn lơ đễnh , bâng quơ thổi hắt từng tràng gió buốt tận tâm can ...
Gió lay hồn anh đang bật khóc ... Gió mơn man tóc anh rối bời vật vã ... Gió cợt nhả trên từng thớ da thịt anh tê tái ... Môi anh khô rỉ máu ... Hồn anh ngao du theo từng con sóng nhẹ của sông đêm ...Anh nhớ em
Ô hay ...
Anh là ai ?
Đôi chân được ủ kín trong chăn ấm hàng giờ vẫn tê cóng ...Mắt kg sao nhắm lại được ... Vì ?
Lời miên man trong kí ức ùa về vỗ ì ầm như từng đợt sóng những ngày biển động đánh thức anh đang thao thức giữa đêm dài ...
Càng ngọt ngào , lại càng cay đắng ...
Càng ấm áp , lại càng lạnh lẽo ...
Co the do la ... ti`nh yeu ?
Anh sợ chiếc bánh của anh kg đủ ngọt , anh cố thêm thật nhiều đường ...
Anh sợ bánh của anh kg đủ xốp , anh cố thêm bột ...
Anh sợ bánh anh kg dc thành hình đẹp đẽ , anh cố nâng niu trân trọng từng chút từng chút một , đổ khuôn , nướng bánh , canh chừng ngọn lửa kia liu riu từng đêm một ...
Thật nhẹ , thật khẽ , Suỵt , khẽ thôi , nếu kg ngọn lửa kia sẽ bùng lên mạnh mẽ thiêu cháy chiếc bánh của anh ...
Ơ thế mà ...
Thế thái nhân tình hay chính bàn tay anh đã vô tình gieo cho ngọn lửa kia cơ hội ... Nó như một lưỡi dao cứa nát và cắt tan tành chiếc bánh của anh thành những mảnh vụn ...Nó thiêu tất cả thành tro tàn ...
Không không không... , trả lại cho anh , đừng cướp của anh , đừng rời bỏ anh , đừng quay lưng lại với anh , đừng ruồng rẫy anh ... Đừng mà ...
Tại sao chứ ? Anh cũng mong manh lắm , cũng yêu đuối lắm ...
Xem xem này , đôi tay anh , đã lạnh lắm rồi , có ai ủ ấm cho đôi tay anh đâu ...
Xem xem này , đôi chân anh này , buốt giá rồi , chân trần đấy , gót chân đã rạn vỡ cả rồi , sao kg dịu dàng với nó ?
Xem xem này , trái tim anh này , khóc rồi , nước mắt chảy nhiều lắm , dài lắm , mặn lắm , sao kg bảo vệ anh ? Tại sao ...??????
Xem xem này , em cũng mong manh lắm ...
Con đường này , dài quá , mênh mông quá ...
Anh kg trơ trọi...
Anh biết......
Anh biết.......
Nhưng ...Anh cần một điều đặc biệt , thật đặc biệt , thôi mà ...
Thoảng nghe tiếng mưa cười , mưa reo vui , mưa nhảy nhót ...
Mưa kia , đáng ghét , tim anh đang đau đấy , có biết kg ? Sao đành lòng cợt nhả nó ? Sao đành lòng vùi dập nó ? Sao đành lòng châm vào nó những mũi kim sắc nhọn thế ? Sao nỡ đành ...mưa ơi ...
Anh kg muốn buông tay ra , sao lại nỡ đánh anh thật mạnh cho anh buộc phải buông ?
Anh kg muốn đánh mất , sao lại cố tình giày xéo anh để anh buộc lòng phải đánh mất ?
ANH sai ????
Cuộc đời sai ????/
Ai sai ????????
Anh lại cười ? Anh cứ ngỡ rằng anh muốn khóc , thế sao lại cười ?
Kg đâu _ anh chỉ nhếch mép ,
Ah kg _ anh nhệch mồm ra để nhả những tiếng cười nhạt thếch ...
Bạc bẽo quá ...
Mùa khát nắng ...
Nắng hanh vàng ấm áp , hẳn sẽ sưởi ấm tâm hồn anh , sẽ dịu dàng khâu lành những vết thương ung nhọt trong lòng anh , sẽ hôn lên môi anh xoa dịu đi cái thương đau khô hạn ...
Nắng ở đâu ? Nắng ơi sao nắng kg về ?
Anh chờ mãi , chờ mãi , anh cứ chờ , và đôi khi cứ ngỡ nắng đã về quanh anh ...
Thế rồi những khoảnh khắc ấy qua nhanh , qua nhanh lắm , lại giam anh vào mùa gió lạnh , để gió vô tình làm tổn thương anh mãi ...
Nắng ơi , xin về với anh , đừng rời bỏ anh , đừng lẩn tránh anh ...
Làm ơn ...
Bên anh , chẳng lẽ là một điều khổ sở ?
Bên anh , chẳng lẽ là một sự chịu đựng sao ?
Anh cũng mong manh lắm ,em biết kg ?
Anh , dầu có tự cho rằng mình mạnh mẽ , thì cũng chẳng mạnh mẽ mãi dc ...
Cái cây to , tự cho rằng mình khoẻ , thế nhưng gốc rễ bám đất không chặt , biết làm thế nào dc khi cơn gió to thổi ngang qua ?
Mùa gió lạnh ...lạnh lắm ,em biết kg ?
Mùa khát nắng ...nhớ lắm ,em biết kg ?
Anh đánh mất ... em rồi S2
Những ngày xưa , ta chao đảo ...
Cảm ơn chính mình đã không chọn lối ngủ vùi ...
Dù ngày mai có còn ta hay không , cõi đời vẫn cứ thế ...
Vậy thì ta thà rằng gắng sức để cuộc đời này còn ta ,
Ít ra , cũng là 1 nốt nhạc trong một bản giao hưởng lớn của thế gian !
Nhìn lại , và mỉm cười ...
Nặng trĩu ... Mưa táp đến rát mặt ...Đau ... Đau đến buốt giá từng ngõ ngách trong lòng , chẳng vì cái gì cả ... Mà cũng có thể vì hụt hẫng , vì mệt mỏi , vì thất vọng ...Vì hàng vạn thứ kg tên khác ... Muốn khóc , muốn dựa vào một bờ vai ai đấy , muốn ai đấy nắm tay ta thật chặt , đủ để ta cảm thấy kg cô độc và lạc lõng ...
Yêu thương ... Bỗng cảm thấy xa vời vội vã ... Có những thứ cảm xúc kg biết phải gọi tên như thế nào ... Chỉ biết rằng với những xúc cảm ấy , trái tim ta lại ngày thêm quặn thắt , đau đến mức tưởng chừng nghẹt thở ...
Chỉ muốn cơn mưa đừng ngừng lại , con đường về nhà xa thêm , để trái tim dịu bớt xót xa cháy bỏng ...Xót xa lắm ...
Tại sao ? Tại sao ? Tại sao
Hàng ngàn lần cứ tự hỏi tại sao , tại sao đến chóng mặt , đến quay cuồng , đến mệt mỏi , đến ngu dại , đến thẫn thờ ...
Ở đây này , chính nơi này này , nơi trái tim bé nhỏ vẫn ngày ngày chuyển động này... Đang đau lắm , thực sự là rất đau mà , thực sự là rất rất khổ sở mà ...
Đôi khi , bỗng dưng nghĩ rằng , cần một giấc ngủ dài kg mộng mị , kg trăn trở , kg cần tỉnh dậy nữa , kg cần mệt mỏi nữa , cũng hay ...NHưng rồi , lại thấy sao ngu ngốc quá ...
Càng lúc càng cảm thấy mình giống hệt một trò cười ...
Chợt muốn mọi thứ yên lặng , chợt muốn ....
Cũng cần thiết ...
Đau để biết mình là ai ...
Đau để biết mình cần dừng lại ...
Đau để thôi kg còn ảo tưởng ...
Đủ rồi , khép cửa lại thôi ....
Ước gì trái tim ta thôi ngờ nghệch ...
Có lẽ , mãi về sau này , trái tim ta vẫn cứ ngây ngô như nó đã từng thế !
Nhưng đã bắt đầu làm quen với những vết thương , đã thôi khốn cùng...

















