Khát !...

Đời là phiêu bạ đó đây!

Subscribe to RSS feed

Tổng hợp một số bài thơ tự làm

, ,

********************************************
BợM NHậU

Đi đâu cho đời thong thả
Chiều dong thuyền buông cần thả mồi câu
Khi trời đổ chút mưa ngâu
Bên tri kỷ uống cạn bầu rượu ngọt
-----
Lúc buồn đời không thể tả
Ngồi với bạn đánh tá lả cũng hay
Hay là uống rượu rồi bay
Khi một thằng đang thấy cay cuộc đời

********************************************
CUộC GọI NHỡ

- Em ơi
Điện thoại anh nó hỏng
Chẳng dổ chuông bao giờ
Khi mỗi lần em gọi. …

Nhớ chiều ấy bên em
Hai đầu chiếc ghế đá
Điện thoại reng giuc gia
-Alo! Anh đó hả
-Alo! Uh anh đây
-Em đang ngồi công viên
Ở một đầu ghế đá
-Anh cũng ngồi công viên
Ở đầu kia ghế đá
-Em gọi vì xa quá
Không nghe được anh nói
-Vậy để anh đến gần
Nói nhẹ vào tai em
Gửi tình yêu vào gió.

-Điện thoại anh nó hỏng
Chẳng dổ chuông bao giờ
Khi mỗi lần em gọi. …
-Em đang ngồi ghế đá
Ở một nơi xa quá
Không nhìn thấy anh được
-Anh cũng ngồi ghế đá
Ở một nơi có gió
Gió thổi tình yêu bay

***************************************
CHUồN CHUồN MưA.

Tối hôm đó. Mưa. Hắn đến nhà tôi. Kể tôi nghe chuyện hắn với chuồn chuồn mưa của hắn.

Chuồn chuồn mưa
Đỗ nhầm trên tay ai
Trưa buồn thư viện xưa
Nào đâu thể nhạt phai

Chuồn chuồn mưa
Ô cầu vồng bảy sắc
Bên nhau "con đường mưa"
Rồi người nam kẻ bắc

Chuồn chuồn mưa
Khi mùa thi đã wa
Đâu còn những ngày mưa
Chuồn chuồn xưa thiết tha

Chuồn chuồn mưa
Nhớ con phố kỉ niệm
Và những ngày ko mưa
Chôn dấu một nỗi niềm

3/6/10

*************************************
RU
Mẹ ru em
Sao còn chưa ngủ
Khúc hát dịu dàng
Làm anh còn thiu thiu

Ngày xưa mẹ hát
Ngỗ nghịch và vui tươi
Có bao giờ nghĩ suy
Mùa hè trưa nắng
Mắt vẫn còn trơ trơ

Bao ngày phiêu bạt
Quên đi khúc hát
Mà vẫn ngủ
mọi lúc
mọi nơi
buồn phiền
tress

Có bao giờ lại nghe
khúc hát ru của mẹ
Buồn ơi bay đi
Ta lại ngủ bên mẹ
Giấc mộng lãng tử trở về

Tháng 5/2010

**************************************
NHớ BIểN Và EM

Tự dưng sóng dậy trong lòng ngao ngán_____
Nhớ biển chiều nay buồn lãng mạn_____
Cửa lò trời xanh nắng ngập tràn_____
Ôm người em gái ngắm sao ngàn...___

______Ngẫu hứng đêm 07/05/10


***********************************************
BUồN ĐờI

Tôi vô lệ, khi đời này không đổi
Đời không đổi liệu có gì vui
Tôi vô lệ khi chẳng hề li biệt
Không li biệt sao có ngày gặp lại
Sẽ ai mong đến ngày phải chia ly
Khi chia ly ai mong ngày gặp lại

*********************************************
ĐIếC

Sẽ có
một tiếng vang
trong đầu đau váng
Nơi đầu
Tăm tối
Đôi mắt
Tối tăm
Mù mịt
Sẽ chẳng nghĩ được gì
trong cuộc đời trần trụi
Sẽ chẳng nghe được gì
trong thế giới đảo điên

Sẽ là một tiếng vang
Cho một lần đau váng
Xua tan mây mù
Khơi thông suy nghĩ
Rồi nhìn lại thế giới
Rồi nhìn lại cuộc sống
Lúc chuông chùa vang. Choong choong ... !
**************************************************


Có phải biết yêu
mới viết tình thơ
Chẳn lẽ không thể
Viết đời trong mơ
*******************************


Tôi đi tìm lại tôi
Nơi đây, một ngôi nhà buồn
Tôi đi tìm lại tận nguồn
Nguồn đau, nguồn hận, nguồn buồn trong tôi
Tôi đi tìm lại trong tôi
Trong tôi dừng lại, tôi ngồi nhớ em
Cho dù em không là em
Tình anh em đã, đã... đem vất đi
**********************************************

Chưa nghĩ ra title

, , ,

Đi đâu cho đời thong thả
Chiều dong thuyền buông cần thả mồi câu
Khi trời đổ chút mưa ngâu
Bên tri kỷ uống cạn bầu rượu ngọt

--------------------------------------------

Lúc buồn đời không thể tả
Ngồi với bạn đánh tá lả cũng hay
Hay là uống rượu rồi bay
Khi một thằng đang thấy cay cuộc đời


Ai cho tôi làm người văn minh?

, , , ...


(Dân trí) - Bỗng dưng thấy mình hơi giông giống anh Chí của làng Vũ Đại. Khác cái là bây giờ làm người lương thiện dễ hơn nhưng làm người văn minh hình như vẫn còn… quá khó!?


(Ảnh minh họa: Ngọc Diệp)

Sáng nay trời đẹp, mình dắt xe ra đường với tâm trạng vui phơi phới. Ngay lập tức, một anh dí còi liên tục đằng sau, một anh đằng hắng rồi khạc nhổ ngay đằng trước sượt qua mặt mình (dạo này nóng bức nên nhiều nhà bật điều hòa, kết quả số người khạc nhổ ra đường vào buổi sáng cũng nhiều hơn hẳn...). Chưa định thần lại thì một chiếc xe máy luồn lách lao lên, ngoắc luôn tay lái vào xe của mình rồi vọt thẳng. Không một câu xin lỗi! Niềm vui phơi phới buổi sáng bỗng tan biến. Mình nhìn lại con đường đang đi, khói bụi mờ mịt. Các loại xe cơ giới cùng thi nhau bấm những tràng còi dài. Mấy chiếc xe máy len lỏi phi thẳng lên vỉa hè, mặc kệ những ánh mắt sợ rúm ró của mấy bà trung niên xách làn đi chợ và hai ông cháu dắt nhau tới trường.... Tự dưng thấy khả năng kiểm soát cảm xúc trong mình biến đi đâu mất.

Chợt nhớ một buổi tối, ông xã chở hai mẹ con chạy bon bon trên đường Trần Phú, một con đường đẹp nổi tiếng của Thủ đô. Bỗng xe bất thình lình phanh gấp, cả nhà chúi đầu về phía trước. May mà có dây bảo hiểm giữ lại. Té ra là chiếc ô tô đằng trước đang đi bỗng dừng đột ngột ngay bên trái đường. Bác tài thản nhiên mở cửa, bế con ra vệ đường để xi tè ngay trước cửa một đại sứ quán rõ to đẹp. Ông xã mình nêu ý kiến nhẹ nhàng: "Sao anh lại đi thế? Nguy hiểm quá và tắc hết đường rồi? Với lại ai để con đi tè bậy vậy?" Lập tức, anh kia đáp trả: "T... đi thế nào quyền của t..., m... thích gì?...", kèm theo vô số từ bẩn thỉu nhất có hoặc không có trong từ điển tiếng Việt, dành cho ông xã cùng với các khán giả là mình với cậu con trai 6 tuổi và cả cô con gái khoảng 3 tuổi rất xinh xắn của bác ta. Sợ quá, mình bịt tai con lại rồi cùng cả nhà dông thẳng.

Lại nhớ mấy bữa trước mình ra nước ngoài, sáng nào đường cũng tắc tị như ở nhà mình. Thế mà chả có tiếng còi nào vang lên, mọi người ngồi trong xe vẫn mỉm cười chào nhau. Mình đi dạo trên đường lơ đễnh va vào một vị đi ngược chiều. Chưa kịp xin lỗi thì họ đã mau mắn xin lỗi mình một cách rất ư là lịch sự. Khi mình vừa mới giơ bản đồ dò đường, chưa kịp hỏi thì có ngay mấy người nhiệt tình hỏi xem có cần giúp đỡ không và còn mời mình ăn bánh họ vừa mới làm.
Buổi tối hôm trước đang bực vì để quên máy ảnh ở nhà, sáng hôm sau đem cái mặt bí xị ra đường nhưng chỉ ít phút sau, mình phải cất ngay cái “bộ mặt bi thương” đó đi vì gặp ai cũng nhoẻn miệng cười với mình với lời thăm hỏi: "Good morning. How are you?" (Chào buổi sáng. Bạn có khỏe không?). Làm sao mà có thể “trình diễn” một khuôn mặt nhăn nhó với những người luôn cười tươi với mình được?
Khi vào khách sạn, bước qua cửa kính, người đi trước luôn giơ tay đỡ để cánh cửa khỏi va vào người đi sau. Người sau cũng biết ý không để người trước phải đỡ lâu, lại đỡ tiếp ngay và chẳng quên nói câu cảm ơn ngọt ngào. Ơ, tự dưng thấy những câu như: “Xin chào”, “cảm ơn”, “xin lỗi”… sao dễ nói ra và đáng yêu đến thế.

Mình có cô bạn ở Tây hơn chục năm rồi quay về Hà Nội sinh sống. Lúc mới về, đi đâu cô cũng chào hỏi mọi người với nụ cười luôn tươi tắn. Đi xe, chẳng mấy khi bấm còi và luôn kiên nhẫn đi đúng làn đường của mình. Cũng chưa từng một lần chen lấn ở những chỗ đông người. Dù rất mất công song vẫn cố tìm cho bằng được thùng rác công cộng để không xả rác bừa bãi. Chẳng bao giờ tỏ ra bực mình hay quát người lạ dù họ có lỗi.... Vậy mà chỉ sau 2 năm, cô ấy đã quen và hòa nhịp được với nếp sống (như trên mình kể) ở Hà Nội. Được ra nước ngoài, thỉnh thoảng mình cũng nảy sinh ý muốn vươn lên làm người văn minh. Có điều, chả biết có ai cho mình làm người văn minh không nhỉ?
- Hải Minh -
- Nguon: Dantri -

Bảo vệ tốt nghiệp

, , ,






Viết tay ... !

, , , ...

Nỗi nhớ

, , , ...

Nỗi nhớ! Nỗi nhớ là không nói thành lời.
Nhưng dù sao tôi vẫn thấy nỗi nhớ như dòng nước cứ tràn ngập trong lòng. Không quá đong đầy nhưng cũng không đến nỗi cạn vơi. Nhiều lúc chẳng thể để ý nỗi dòng nước đó trong lòng như thể ta đã quên mất em. Nhưn rồi lại mát lạnh đến sống lưng khi nỗi nhớ tràn về như dòng nước mát. Rồi những lúc bình yên. Sóng cứ vỗ lên bờ. Lòng vẫn nao nao nỗi nhớ để ta biết rằng lúc đó vẫn có người nhớ đến ta.
Nhớ là dòng nước. Dòng nước bình thường thôi. Em ơi. Đừng nhớ anh nhiều để khỏi nó bay hơi đi mất. Nhưng đừng quên anh lạnh lùng để nó đóng thành băng. Hãy để nỗi nhớ anh và em chảy trong lòng mát dịu. Êm đềm. và hạn phúc///



P/S I LOVE U

Cuộc gọi nhỡ

- Em ơi
Điện thoại anh nó hỏng
Chẳng dổ chuông bao giờ
Khi mỗi lần em gọi. …

Nhớ chiều ấy bên em
Hai đầu chiếc ghế đá
Điện thoại reng giuc gia
-Alo! Anh đó hả
-Alo! Uh anh đây
-Em đang ngồi công viên
Ở một đầu ghế đá
-Anh cũng ngồi công viên
Ở đầu kia ghế đá
-Em gọi vì xa quá
Không nghe được anh nói
-Vậy để anh đến gần
Nói nhẹ vào tai em
Gửi tình yêu vào gió.

-Điện thoại anh nó hỏng
Chẳng dổ chuông bao giờ
Khi mỗi lần em gọi. …
-Em đang ngồi ghế đá
Ở một nơi xa quá
Không nhìn thấy anh được
-Anh cũng ngồi ghế đá
Ở một nơi có gió
Gió thổi tình yêu bay

Cách vào facebook bị chặn!

,

Giờ thì vào facebook thật dễ dàng.

Read more...

Tình yêu là nôi nhớ xa xôi ...!

, , ,

No Comment ... !

Bình yên!

,

Nhiều lúc. Cuộc đời như đè nặng đôi vai. Hiếm có khi bình yên.
Lắm lúc muốn tìm một chút bình yên trước những sóng gió của ngày mai