My secret garden

From blood of roses, lilis grow

Subscribe to RSS feed

Sticky post

[13.12.2011] Buồn nghề




Từ hồi đi làm đến giờ tôi không còn đưa đồ án lên blog nữa. Một phần vì tôi làm thiết kế thi công nhiều hơn là làm về concept, mà không may mắn là những công trình tôi làm concept hoặc là không được bảo vệ hoặc là không được làm vì thiếu kinh phí irked . Nghĩ cũng hơi buồn, nhưng thôi, dù sao tôi cũng sẽ cố gắng hơn. Mà sâu thẳm trong lòng mình tôi biết tôi không phù hợp với kiến trúc lắm. Tôi hợp với Quy hoạch hơn (dù hồi làm đồ án quy hoạch tôi lụt cong người và chẳng còn cách nào khác là làm cho xong bài mà đem nộp). Nghĩ lại, tôi làm quy hoạch 2 trong đúng 3 ngày vẫn thấy hãi.

Định đưa 4 đồ án quy hoạch từ hồi đi làm đến giờ lên đây, nhưng thôi. Tôi không phải là người chủ trì nên công sức đóng góp vào đó chỉ là một phần. Vả lại tôi cũng chỉ được làm một khoảnh landscape nho nhỏ, còn concept chính vẫn là của sếp nhớn. Cái ảnh này là đồ án từ thời sinh viên. Hồi đó vẽ mặt cắt tỉ mỉ đã cho là ghê, nhưng đến khi vẽ thiết kế thi công rồi còn vẽ tỉ mỉ gấp vạn, chưa kể vừa rồi làm nhà nghỉ cao cấp trên núi, toàn là cấu tạo tự nghĩ ra theo nguyên lý chịu lực, vừa làm vừa mướt mồ hôi không biết có thể thực hiện được hay không.

Sticky post

[12.12.2011] Lạnh



Lạnh, hôm nay thật là lạnh. Lạnh đến choáng ngợp và tràn vào tận tim. Trước đây tôi rất nhút nhát và thích mùa đông vì cảm giác ấm áp khi mặc nhiều áo và đắp chăn thật dày. Chỉ cần ra đến sân, gió sẽ thổi, và khung cảnh chỉ một màu xám. Đông năm nay không như thế. Kể cả khi rất rất lạnh thì vẫn có nắng vàng và màu trời vừa xanh vừa cao xa thăm thẳm. Mỗi tối trăng chiếu vàng và sáng như không thể sáng hơn được nữa. Ai ngờ được sẽ lạnh đến thế ở cái xứ nhiệt đới gió mùa này? Tóm lại là năm nay mùa đông nhiều màu sắc và đẹp, nhưng không hiểu sao tôi thấy buồn.

Có lẽ chỉ bởi vì lạnh quá!

Một người bạn tôi nói, "tình yêu và lòng tin cũng như nhiệt và ánh sáng". Một cách ví von khá hay. Nếu nói tình yêu giống nhiệt thì có lẽ trái tim tôi quá lạnh khiến cho chính tôi cảm thấy run rẩy. Lạnh đến tê người và không có tình cảm nào đủ ấm để tôi cảm thấy bớt trống rỗng mà ấm lên được. Chưa bao giờ tôi sợ lạnh như thời gian này, trong khi mùa đông đẹp đến vậy. Trống rỗng nên có lẽ tôi lại nghĩ mông lung, bao ước mơ, bao dự định vẫn còn dang dở. Nếu mọi chuyện suôn sẻ hơn thì chưa chắc tôi đã lạnh đến vậy!

Mấy ngày trước tôi chỉ mong yên tĩnh một mình, vậy mà bây giờ cần biết bao một chút ấm áp...Ước gì có một bàn tay thật rộng, thật ấm nắm lấy tay tôi lúc này...

Sticky post

[18.10.2011] Chỉ một dòng

Có lẽ tôi đã quên cả rồi, quên là phương thuốc hiệu nghiệm chữa lành bộ não lẫn trái tim Nocturne nhỉ!

Sticky post

Mất blog Frendster

Hôm trước kiểm tra blog Frendster thì bị mất mất rồi, thậm chí mình còn phải đăng ký lại nữa. Thật tiếc vì nơi đó mình lưu lại bài thơ tiếng Anh mình làm. Mà bây giờ blog mình có nhiều nên lại càng ít vào Opera hơn. Ngày xưa định thay thế nó cho blog360 nhưng rồi mọi người lại dùng facebook nhiều hơn.

Chẳng hiểu sao hôm nay không đổi được avatar trên opera, chắc lại có trục trặc gì đó. Và nếu nói mình có cảm tình với Opera hơn hay blog.com hơn thì có thể khẳng định là mình thích Opera hơn dù blog.com có giao diện và cách sử dụng khá giống với wordpress. Nhàm quá thì mau chán, chắc vậy.

Sticky post

[08.04.2011]

Tôi đang nghe những giai điệu của La Campanella của Lizst do Yundi Li chơi. Thật sự, hôm qua nghe trên youtube trong đêm vắng, tiếng đàn đã ngân vang đến tận tâm can. Một bản nhạc được biểu diễn hoàn hảo! Chỉ trên youtube đã khiến thính giả có cảm giác như thế thì không biết nghe trực tiếp sẽ như thế nào. Lâu rồi không có cảm giác một bản nhạc khiến mình phải khóc vì quá xúc động hay nổi da gà toàn thân. Gần đây nghe tiếng dương cầm vang lên là trong lòng lại thấy những cảm xúc mà tôi đã bỏ quên của một thời sống hết mình và sôi nổi. Chẳng biết bao giờ tôi mới có một cây đàn piano tử tế mà chơi cho thoải mái nữa. Hôm qua tôi cũng thử chơi lại Prélude D moll No 13 của J.S. Bach trên piano nhưng tempo không thể như hồi xưa được nữa. Chắc tiếng đàn cũng mang nhiều tâm sự hơn hồi thiếu niên.
.
.
.
.
.
.
.
Tự dưng tôi nhớ lại, một lần tôi đã được khen: "Chẳng có đứa nào chơi Bagallte Am WOo 59 hay hơn nữa". Nhưng thời đó đã quá xa rồi!
.
.
.
.
.
.
Nàng Élise của thời đó cũng đã bỏ tôi mà đi xa mãi.

Sticky post

[10.3.2011]

Hôm qua, tôi biết rằng tình yêu của tôi đã chết.

Tiếng bát rơi loảng xoảng như những mũi dao đâm thẳng vào tim tôi đau nhói. Từng mảnh vỡ cứ thế găm sâu mãi mãi chẳng rời đi. Kể từ lúc đó tôi hiểu rằng mọi chuyện đã thay đổi và tôi không thể sống như trước được nữa.

Thế là hết rồi.

Tình yêu đã chết, chỉ còn trách nhiệm để sống mà thôi!

Sticky post

[9.3.2011] Tức!

Tôi tức quá, cáu quá!

Cả sáng tới giờ, tôi không thể sign in vào bất cứ dịch vụ nào của Yahoo. Tôi chẳng hiểu tại sao lại thế nữa, thử đến hai ba nickname thì tình trạng chung vẫn là như vậy. Gọi điện đến phòng kỹ thuật của FPT thì họ đặt chế độ tự động bảo rằng nếu gặp lỗi kỹ thuật thì phải chờ vì họ đang khắc phục sự cố.

Tạm coi như thế là câu an ủi đi vậy.

Nhưng mà vẫn tức lắm!

Tại sao tất cả các website khác đều bình thường, trừ Yahoo? Nếu không phải số lượng người liên lạc và số lượng email chính của mình đều ở hòm thư yahoo thì có lẽ không đến mức như vậy.

Cơ mà vẫn tức lắm lắm!

Sticky post

[8.3.2011] Một câu

.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Một câu, chỉ một câu thôi, sao em nhớ anh đến thế?...
.
.
.
.
.
.

Sticky post

[6.3.2011] Philosopher in love

It is a sad Sunday afternoon. I am listening album "First love" of Yiruma when I miss him a lot. How can I call him? My love? A friend? A younger brother or a stranger?

We knew each others two years ago through a forum when he was seventeen and I was twenty-five . The reason we joined that topic was so simple: we both liked a Korean drama at that time "The painters of the wind". I wrote some articles for this topic drama and I could not believe that he was fond of me. The first time I realised that he was my soul friend when he commented about my music video. He called out my mistake and asked me with a metaphor sentence. I answered him with a little bit suprised then I started to like him much more than I did before.

I chatted to him outside the forum and I also liked the way he consoled me when I was upset. I considered him as my close friend then I loved him without noticing. Although he was eight years younger than me, he seemed older than his real age. Everything was so crazy because I did not know anything about him. I did not know his face, his real name or where he lived but I really loved him day by day.

One day he said that he wanted to leave me. I cried a lot and at that time, I realised that I had loved him very much. I had no way to keep him besides me so I told him the truth: my feeling about him. He kept silence then he admitted: he loved me, too. He thought at first that I had had a boyfriend so he had not any chance in love with me.

The next three months, we was happy together. He promised me that he would try by himself to love me and become my husband in future. This was our first love but we did not meet each others yet. At that time, he was so busy because his final academic year at high school. I just thought he was tired with many kind of exercises and I was a barrier. He was a seventeen years old boy , I am an adult. There was a generation gap between us. I asked him to say good bye for his own career. He was very angry and then, our love broke up forever.

He was a child in that year.

I was an insane person.

Although I still love him very much but he has not enough forgiveness for me. I also know that he still loves me and has no girlfriend. I cannot forget him and this love has been hurt inside my heart. I want to say how much I love him but everything is so late.

No one can help me.

Nothing can change.

Sticky post

[4.3.2011] Colour

Gần đây mình thích màu đỏ nổi trên nền đen hoặc nền trắng. Nếu chỉ có màu đỏ đứng riêng, chắc hẳn mình sẽ không thích nó, nhưng khi đi với màu đen hoặc màu trắng, trông nó thật đặc biệt.

Mình thích nhất màu xanh trứng sáo, rồi đến màu cốm non. Nghĩ đến hai màu đấy đã thấy mùa thu ở đâu đó quanh đây dù trời vẫn còn trong tiết giá rét.

Có một thời gian mình chỉ thích hai màu đen và trắng, tách biệt, rạch ròi, hai màu sắc tượng trưng cho thiên thần và ác quỷ.

Thế nhưng chưa bao giờ mình thích màu tím hoặc màu vàng, dù cho thế nào chăng nữa cũng chẳng thích. Có người nói với mình, màu tím là màu thủy chung, màu vàng là sự phản bội. Thật tội nghiệp cho màu vàng vì nó có bao giờ biết phản bội đâu, chỉ là ý thích của con người áp đặt. Lại có người nói:"Không có tình yêu thì không có sự phản bội", nhưng rồi mình đã có cả hai trong cùng một năm. Và bây giờ thì mình chẳng thiết yêu ai nữa.

Mình cũng thích màu xanh lá cây đậm, thật mát mắt, và cũng thật gần gũi như cây lá xung quanh ta. Nói chung, mình nóng tính nhưng lại chỉ ưa màu lạnh. Những màu kiểu da cam, hồng, đỏ, không hề thuộc gu sở thích của mình.

Và cuối cùng, mình nhận thấy là từ rất lâu rồi, mình chẳng còn thích pha màu sắc sặc sỡ như hồi còn sinh viên nữa. Mình cũng bắt đầu biết thích các gam màu xám hoặc nâu.

Có lẽ mình già hơn trước rồi thì phải trong khi các màu sắc vẫn chẳng bao giờ thay đổi theo năm tháng.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29