Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

flowers..



Tôi rất thích hoa, và đặc biệt thích trang trí hoa giúp trong lễ cưới của những người thân hay bạn bè. Không chỉ là niềm vui được tiếp xúc với hoa, còn có cả 1 chút niềm vui được chứng kiến, được góp tay vun đắp thêm một chút tươi đẹp cho ngày hạnh phúc nhất trong đời người.
Bao giờ sẽ đến lượt tôi mỉm cười hạnh phúc bên người yêu dấu? Và khi đó, cổng hoa hồng trắng sẽ do ai làm, bó hoa cưới tôi cầm sẽ do ai kết? Nghe đồn là cô dâu tự làm hoa sẽ rất xui xẻo hihi
Đây là "phụ tá". Cô bé đã thức suốt đêm cùng làm với tôi


Rồi thì kết hoa lên cột. Tôi rất yêu cách cắm hoa này, không bài bản, không đẹp theo kiểu "quy tắc", chỉ đơn giản là ngẫu hứng, và bởi thế chẳng bao giờ tôi lặp lại mẫu cũ



Cũng chẳng cột nào giống cột nào



Mất 20' để làm xong bó hoa cô dâu, giản dị và tươi tắn. Tôi thích những bông hồng trắng nở đầy đặn, thơm ngát như cô dâu cười rạng rỡ trong bộ váy trắng, cả hai đều lãng mạn và thanh khiết như nhau. Còn cổng hoa thì lâu hơn 1 chút. 3 người hì hục cắm mà mãi tận 2 tiếng đồng hồ mới xong



"tác phẩm" này cũng là 1 fv của tôi, dù sau đó chẳng bao giờ tôi thực hiện lại lần nữa. Chỉ giữ lại chậu thủy tinh để thỉnh thoảng thả nến và hoa hồng vào



Cuối cùng cũng xong cái cổng. Hai phụ tá xông vào chụp ảnh khí thế. Thơm nức nở :smile:)



Và ngày hôm sau, hoa nở rộ, lúc ấy tôi cười toe toét đứng vào vị trí long trọng nhất và nghĩ, hi vọng sẽ mau đến lượt mình ....



thương ai về ngõ tối...


Hối tối trời mưa. SG mùa này thì cứ triền miên buổi chiều và rả rích đêm khuya, từ sáng tới trưa thì nắng như thiêu như đốt. Đâu tầm 12h đêm, nhìn ra con đường ướt át loang loáng ánh đèn, thấy vắng vẻ và buồn cách chi đó ko cắt nghĩa được. Thậm chí thấy lạnh, dù ở trong phòng kín mít. Và đèn phố thì cứ vàng vọt, mưa rơi giăng mắc trong vùng sáng ấy cũng vàng vọt. Cứ nghĩ những giọt nước li ti ấy sẽ cứ lơ lửng mãi thế, chẳng bao giờ chạm đất, vì chúng bé quá, nhẹ quá. Có con nhện nào giăng ra tấm lưới vô hình để hứng những giọt mưa bé xíu đấy không?

Mưa nhỏ nhưng lê thê, mãi chẳng dứt. Chiếc ô nhỏ màu xanh xếp lại ở góc phòng. Ngày xưa còn làm ở Thanh Đa, khi đang ở giữa sông lại đòi về, thế là phải trèo từ tàu xuống 1 chiếc thuyền con chèo bằng tay. Khi ấy cũng che chiếc ô này, trời đang mưa và em bỗng nhiên muốn có honey ở đó cùng em. Gần 1 năm rồi nhỉ, nhìn lại thấy cảm xúc hình như vẫn còn nguyên vẹn: still life .

Mưa.
Những hàng cây run rẩy rất khẽ, bóng của chúng dường như tăm tối hơn thì phải. Em nhớ người, và nhớ mưa. Mỗi ngày đều mưa, nhưng mưa mỗi ngày mỗi khác. Và mưa của một lần khác thì rất khác.

Người em yêu, ngoài đôi tay to và ấm hay nắm lấy tay em những khi cùng lang thang và chỉ lái xe bằng 1 tay mặc kệ đường đông còn có 1 bờ vai vững vàng để em tì cằm vào những khi muốn rủ rỉ rù rì gì đó. Rồi những khi trời mưa, em thỉnh thoảng kéo áo honey để lộ 1 khoảng vai trần, đặt lên làn da mát lạnh ướt đẫm ấy một nụ hôn vội vàng. Em biết, tiếng cười của cả hai khi đó đều rất trong, như mưa. Ngay cả mưa rơi giữa vùng tối của đêm cũng vẫn long lanh. Và, có phải môi em rất ấm?

"Vai em tròn dưới mưa
Ướt bao nhiêu cũng vừa"
Em hay lẩm nhẩm hát bài này khi bất chợt gặp mưa. Nghe dễ thương nhỉ? Vai tròn, mưa vỡ. Nếu thay vào vị trí ấy bằng hình ảnh của em thì có lẽ chẳng lãng mạn thế đâu. Áo hở vai có đến hàng tá, và em diện quanh năm, ra đường lại chả mũ nón gì nên da đen như từ Phi Châu trở về, mưa có ướt vai cũng bằng thừa . Nắng thì em chẳng sợ, nhưng mưa thì em hay che ô. Đương nhiên là khi đi 1 mình. Chiếc ô mang từ Khựa về, lợp bằng 1 lớp lụa mỏng manh, nấp dưới chiếc ô ấy cũng thấy mình bé nhỏ. Mà thường cứ khi mưa là người ta đã cảm thấy cô đơn và bé nhỏ rồi. Có khi chiếc ô xanh có vẽ hoa đào ấy làm em nhớ anh hơn chăng?

"Đưa em về dưới mưa
Chắc ta gần nhau chưa?"
Ah, em thích câu này lắm nhé. Đôi khi em muốn gần nhau, gần đến mức không thể gần hơn. Có lẽ chỉ có cách ôm choàng lấy nhau, dưới mưa và nghe tim đập loạn nhịp, hoặc ...ngưng đập cũng có khi. Nhưng đôi khi sợ chạm vào, như chạm vào 1 thứ gì mong manh và những hình dung đẹp đẽ lại vỡ ra như bóng nước. Thực tế thì có 1, còn trong tưởng tượng thì có trăm vạn cách. Nên đôi khi rất gần rồi, mà em vẫn cố giữ 1 khoảng cách nho nhỏ, đủ để còn chỗ cho tưởng tượng. Chắc ta gần nhau chưa? Có lẽ! Và có trời biết, em đôi lúc rất tham lam, nên ngăn mình lại trước những giới hạn quá mong manh cũng là 1 cố gắng rất lớn. Nhưng giờ thì em tin em có thể chạm vào người, ở 1 cõi sâu thẳm nào đó. Gần hơn ôm nhau dưới mưa, dù khi ấy có lẽ khoảng cách giữa 2 trái tim được thu hẹp tối đa nhỉ?

Tối nay em online và về hơi trễ. Mấy con gà cưỡi Nouvo chạy vòng vòng trên đường, mặc áo mưa nylon nhìn ngộ ngộ. Em thì ghét áo mưa nylon, thà ko mặc còn hơn, đặc biệt là khi cởi ra trông rất bèo nhèo. Nói đúng ra thì em ghét tất cả các loại áo mưa vì nó gò bó và tù túng. Nhưng đôi lúc thấy thích cái cảm giác rúc đầu vào sau lưng người em yêu, phủ áo mưa lên (2 đứa mặc chung-chắc đã gần nhau chưa hihi?), thế là thu cả 2 tay nép sát vào honey, lâu lâu lại hỏi "mình đang đi qua đường nào?". Cũng đôi khi honey bảo "mèo thò đầu ra đi, đường chỗ này đẹp lắm", và thế là có áo mưa vẫn ướt lem nhem. NC bảo nghệ thuật là ánh trăng lừa dối (maybe, nhớ ko chắc lắm), nhưng emthấy mưa mới là siêu lừa tình chứ nhỉ? Dưới mưa, nhìn đâu cũng đẹp và buồn. Ngay cả cái công trường ngổn ngang bên etown3 còn đẹp nữa là.

Đêm nay em về 1 mình. Nhớ. Bỗng nhiên thấy thương thương mấy cô nàng cưỡi Nouvo kia, chạy vòng vòng thế chắc ko còn tâm trí để nhớ ai. Thương cả mấy em gái chia nhau mấy cái cột điện trước nhà mình, đứng chờ mà chả biết chờ ai. Thương ai về ngõ tối ....

Hôm trước em ngồi quán Vắng chờ mưa. Rồi mưa thật. Mà phía ngoài vẫn nắng. Đúng lúc đó thì nghe giọng KL "bờ vai như giấy mới, sợ nghiêng hết tình tôi.....". Bỗng nhiên cảm thấy ngọt ngào, dù có hơi buồn. Nhạc viết về mưa thì đa phần là buồn, nên hơi bị ảnh hưởng chút. Chứ mỗi lần về ngõ (hơi) tối vẫn có người cùng về thì hạnh phúc lắm rồi. Bờ vai em vẫn như giấy mới, và nếu có nghiêng, cũng chỉ nghiêng về người mà thôi.

(Sau entry này thì có 1 công thứ mới cho từ Sến: Sến = mưa + passionate M)
P/S: anh Linh cho em ké cái pic nhé, tiền trảm hậu tấu luôn.

HOÀNG TỬ VÀ EM

Đầu tiên, cứ phảI nói rằng tôi là một đứa không được bình thường cái đã

Từ hồi mới học lớp ba, tôi đã chẳng mấy hứng thú với những chuyện thần tiên. Nếu ai rỗi rảnh ngồi kể cho tôi nghe rằng trong rừng có những người tí hon giấu vàng trong các hốc cây, bọn quỷ lùn nhảy múa ca hát, hay mấy ông thần rừng hiện ra thử lòng người rồi tặng của cải cho những ai thật thà, chăm chỉ …… thì hoặc là tôi ngủ gục, hoặc tỏ ra chán ngán không cần giấu diếm. Thay vì vậy, cứ ngồi bàn suốt ngày với tôi về Sử Ký, Tam Quốc, về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất còn hơn.

Tôi không khoái thần tiên bụt thánh, nhưng lại bị ám ảnh nặng bởi hình ảnh những tiểu thư, công chúa trong các tác phẩm văn học đã đọc. Từ cô tiểu thư nông dân của Puskin cho đến tiểu thư Scarlet trong gone with the wind, cho đến cô bé làng chài nuôi niềm tin rằng chàng hoàng tử đẹp trai sẽ đến đón cô một ngày nào đó trên chiếc thuyền có những cánh buồm đỏ thắm. Trong tâm trí tôi luôn có một góc để cất giấu những giấc mơ phù hoa. Giấc mơ về một thế giới đầy ánh sáng, với những điền trang mở rộng đến tận chân trời, những ngôi biệt thự cổ kính bề thế. Một thế giới với những con người lịch lãm và sang trọng, những trang phục cầu kỳ và bao nhiêu là tiệc tùng triền miên.

Lớn lên, vẫn cứ bị ám ảnh bởi những Lọ Lem với chả lọ nồi, tôi mơ giấc mơ một ngày bỗng thành tiểu thư, công chúa gì đấy. Nhưng sau một vài năm đối diện thực tế, làm đủ thứ nghề lặt vặt, gặp đủ loại người thì tôi cho rằng mình phải xem xét lại. Ờ thì cứ cho là một cô hầu bàn hay bán rau nào đó một ngày đẹp trời bỗng nhiên rơi tõm vào ao vàng bể bạc của chàng tỉ phú đẹp trai lạnh lùng và đương nhiên chưa vợ. Trái tim anh ta đang cấu tạo từ sắt thép, bê tông bỗng nhiên tan chảy vì người đẹp. Hẳn nhiên cô ấy phải từ đẹp đến rất đẹp. Nếu ở cái thời Napoleon còn cởi truồng tắm mưa thì Lọ Lem phải thật dịu dàng, khéo léo, còn bây giờ khi kiểu truyền thống đã “đề mốt” thì đương nhiên nàng ta phải thích nghi nhanh chóng trở thành một cô nàng hài hước thông minh, cá tính … chỉ phải tội nghèo (đặc trưng không thay đổi). Tóm lại là cho dù thời nào thì tôi cũng không đạt chuẩn. Dịu dàng ư? Còn lâu! Xinh đẹp? Xinh thì …dm, bố mẹ cho tôi một gương mặt không mấy dễ thương, may mà vóc dáng còn gọi được là cân đối, thế nhưng còn lâu mới với được đến chữ “đẹp” kia. Còn thông minh thì .. ừ hừm …. Hmmm ai lại nhận mình ngu bao giờ (!!!!)

Mà này, hoàng tử có thể bị chinh phục bởi một cô nàng có tính cách mạnh mẽ, và thẳng thắn, và hơi - hoặc rất- ngông cuồng. Đấy là dựa trên phim ảnh. Cô ta đẹp (lại đẹp), nói năng và hành xử như bọn con trai, đôi khi từ mạnh bạo lấn sang thô bạo cũng không chừng. Có lẽ đó chỉ là chuyện trên phim, vì hình như hiếm có ai thần kinh bình thường mà lại có cảm tình với dạng người chứng tỏ cá tính đến mức vô duyên. Hoặc chàng cũng vô duyên nốt --à nồi nào vung nấy, hoặc chàng là người quá nhạt nhẽo, thế nên sẽ thích ngay cô nàng theo luật bù trừ. Mà một hoàng tử “có vấn đề” như thế thì cho dù dát vàng từ đầu đến chân tôi cũng chẳng ham.

So với tôi, N. có thể được xem như hoàng tử. Hoàng tử xa xôi, từ khi chàng ta đi Australia thì xem như đang ở một vương quốc xa ghê lắm. Xa đến mức vừa đặt phone xuống thì đau nhói lòng, dek phải vì nhớ mà vì tiếc tiền. Nhiều khi nhớ không chịu được, nhưng thôi……..

Nhớ một ánh mắt sáng lạnh lùng, sáng đến mức kỳ quái, như nhìn thấu suốt tâm can người đối diện. Nhớ cái nụ cười nửa miệng khinh khỉnh, kiêu hãnh. Nhớ mái tóc loà xoà che khuất một phần gương mặt (đương nhiên là đẹp) và bàn tay với những ngón thanh tao hay gõ nhẹ trên bàn khi trò chuyện, nhớ cả những chiếc áo chỉ hai màu hoặc trắng hoặc đen, thoảng qua mùi nước hoa mạnh mẽ và phóng khoáng gợi nhớ đến mùi của những cơn gió thảo nguyên thổi qua rừng thông sau trận mưa rào. Nhớ cả câu nói chẳng chút gì là đùa “tao yêu cái đẹp, và yêu con gái đẹp”. Mk, đẹp đẹp và đẹp.

Tại sao cứ phải là con nào đẹp? Hoàng Tử bảo Lọ Nồi, mày là ngoại lệ, tao coi mày như chiến hữu. Còn lại, bọn con gái chỉ có thể để ngắm và để cặp bồ, đéo chơi như bạn được. Để ngắm thì cần phải đẹp. Con gái đẹp thì có thể tha thứ tội ngu. Rỗng cũng được. Tắt đèn rồi, ai quan tâm trong đầu nó có gì.

Lại một lần nữa chửi thề.

Ai cũng nói tâm hồn đẹp mới là wan trọng, nhưng cuối cùng chỉ là nói thế thôi,chả ai thực sự tin như thế cả. Bề ngoài và thực chất, điều gì có ý nghĩa hơn? Hoàng tử bảo, mày thấy đấy, con gái đẹp đi ngoài đường sẽ có khối thằng đu theo, trong đó có tao. Cái đẹp bên ngoài là cái nhìn thấy được trước tiên, “bên trong” (hiểu theo nghĩa nào ???) thì …hậu xét. Con gái xấu quả thật thiệt thòi. Chả lẽ lại chạy theo thằng nào đấy và bảo “ê, tâm hồn tao đẹp lắm!”. Có mà nó phone cho nhà thương điên Biên Hoà đến rước cấp tốc.
Thế là, Hoàng Tử cho Lọ Nồi ra khỏi danh sách.
Còn Lọ Nồi với Hoàng Tử thì thế nào nhỉ?

Bảo là bạn, thì hơn cả bạn. Bảo là yêu, thì biết chắc chưa từng yêu. Chỉ là một cơn say nắng đến choáng váng. Choáng váng hơn chút nữa khi Hoàng tử bảo Lọ Nồi “có điên mới rước về một con vừa nghèo, vừa xấu vừa ngu như mày….” Oạch !
Hoàng tử lại bảo Lọ Nồi, đẹp như Lọ Lem mà đến tiệc còn phải cần chưng diện, đi xế xịn mang giày hiệu, chứ vác cái bộ dạng thường ngày đến hoàng cung thì đã bị loại ngay từ vòng gửi xe rồi. Ờ, cái đó tao biết. Nhưng Lọ Nồi thì chả có bà tiên nào đỡ đầu đỡ đít gì cả. Tiền bạc còm cõi lại phải đầu tư cho nhạc nhẽo, sách vở và hoa hoét (con gái đẹp sẽ được tặng những thứ đó, đm).

Nhưng dù sao, thằng bạn tốt cũng đã bỏ chút thời giờ vàng bạc lẽ ra dành cho việc tán gái ra để hướng dẫn cho mình cách cư xử như công chúa, phòng khi đến lúc nào đấy có dịp cũng xoay trở được.

Bàn đại tiệc thì hoa được bố trí thế này, nến thế kia, dao nĩa và danh thiếp đặt ở đâu. Để làm cái gì? Để khi vào vai chủ tiệc không lúng túng. Ơ mày bảo tao không bao giờ câu được tỉ phú mà, làm quái gì có cơ hội tổ chức đại tiệc với chả đại hội.

Ly loại này dùng để uống rượu loại này ….. Thôi miễn, tao sống lành mạnh, không rượu chè.
Tiệc trưa thì sử dụng nước hoa x y z…, dạ tiệc thì ……. Cho tao xin, tao ko thích nước bông nước hoa jì cả. Tiệc trưa thì có thể áo có mùi xà bông Ô MÔ “ngại gì vết bẩn”, tiệc tối cẩn thận hơn chút, có thể nghe mùi Comfort he he he
Đừng có dùng cả năm ngón tay nắm chặt cái ly như sợ bị ai cướp thế. Trông thô và xấu lắm.
Kết thúc khoá học “giả dạng nhà quý tộc”, Hoàng tử thở dài “mày Chí Phèo quá.”

Một ngày xấu giời, Hoàng Tử nói với Lọ Nồi rằng xxx (tiếng Tây = I LUV U hay đại loại như vậy). Lọ Nồi trả lời “thôi dẹp đi mày.” Bồ bịch dễ kiếm, tri kỷ khó tìm. Lỡ quen rồi sau này có jì chia tay thì mất toi luôn thằng chiến hữu. Tiếc.
Ở cái xứ xa xôi chết tiệt nào đấy (vương quốc Far Far Away), Hoàng tử tiếp tục quen nhiều công chúa, nhiều Lọ Lem…….. Đứa nào cũng xinh đẹp và maybe, rỗng tuyếch. Nói chung như vậy là dễ chịu. Quen con bồ đẹp và ngu ngu, mình nói gì nó cũng há hốc mồm ra nghe một cách ngưỡng mộ, khi ấy lợi dụng cơ hội “cắn” cho nó một phát vào cặp môi chín mọng, thế có phải đỡ ghẻ hơn quen một con suốt ngày ngồi tranh cãi với mình về quan điểm với chả tư tưởng hay sao.
Ở cái xứ chán chết này (Damnation), Lọ Nồi quen một chàng xinh xắn đáng yêu, mắt cao mũi to, à quên, mắt to mũi cao. Và có cái mỏ đỏ chót trông yêu không chịu được. Xinh hơn Lọ Nồi một xíu, giỏi hơn, giàu hơn Lọ Nồi một xíu. Đại tiệc ăn mừng được tổ chức vào ngày Chúa đẻ (ah uh phương Tây gọi là Christmazzz) ở một quán bún bò, ông mai béo mập chân thành chúc cho vợ chồng nhà Lọ Nồi hạnh phúc mãi mãi (ever after) cho đến khi răng long đầu trọc lốc.
Đi làm, giấc mơ phù hoa trở lại với Lọ Nồi. Giấc mơ phù hoa khiến cho đôi chân mang giày cao gót cứ như lướt đi trên mây. Chân không chạm đất, nghĩa là bay bổng. Nhưng cũng có thể là hụt hẫng.
Nghe La Playa. Nói chuyện trên trời dưói đất trong một buổi ăn tối có hoa, có ánh nến, có người phục vụ đứng sau lưng. Bỗng nhiên một cái gì đó thoáng qua, hình như là nhớ. Nhớ một Lọ Nồi mặt mày rất chi là nghiêm trọng (…) ngồi quán nghe metal gật lắc tơi bời. Hoàng tử bảo, mày giống hoa hồng dại. Hoa nhỏ, nhiều gai và rất có sức sống. Nhưng nghĩ lại, mình đéo phải hoa hồng. Chỉ là gai của hoa hồng. Và bụi gai kia đã làm bao nhiêu kẻ bị thương? Chẳng dám nghĩ đến.
Có người yêu, Lọ Nồi được đưa đón, hắt hơi sổ mũi có người hỏi han, được tặng bông tặng hoa. Nói chung là sướng. Lọ Nồi sau khi làm việc hộc xì dầu, vẫn có thể cùng người yêu vào quán, nghe metal và gật lắc lung tung. Nhưng không nhìn quanh, và không đùa giỡn trêu chọc đám bạn trời đánh nữa. Chắc là sợ lộ bản chất. Hơn nữa, dù sao hoa cũng đã có chủ mẹ nó rồi. Không nên quá đáng. Chừng mực một chút, thì cũng chả chết ai. Nói chung như thế cũng hợp lý. Người trồng hoa hồng chỉ chờ mong cây ra hoa, chứ yêu đéo gì đám gai lởm chởm, dù đám gai ấy là một phần của hoa hồng, thậm chí nếu thiếu gai trông cây hoa hồng chắc là buồn cười bỏ mẹ.
Hồi xưa, Lọ Nồi có biệt danh là Nhím. Hoành tráng, côn đồ và gai góc. Được nhiều người yêu, cũng có khối người hoành tráng, côn đồ và gai góc. Như vậy là chúng ta có 2 con nhím. Nhưng như thế thì không thành đôi được. Ở chung, có khi tranh cãi (vd: dm, band anh nghe như kít hay dm, band em thích chơi như c.c ) nóng lên ko ai nhường ai biết đâu chẳng vác dao chém nhau. Đôi lúc nghĩ, con nhím yêu làm sao nhỉ? Vợ chồng nhà nhím mà xáp vô ôm nhau thì eo ơi, thế nào chẳng có đổ máu. Cảnh tượng kinh dị và kỳ quặc và hài hước. Dù trên thực tế thì loài nhím vẫn không tuyệt chủng, nghĩa là bọn chúng vẫn yêu nhau và đẻ ra một lũ nhím con, nhưng đến giờ vẫn không nghĩ ra được chúng làm thế nào. Thế nào thì cũng là có cách, phải không nhỉ?
Hoàng tử ngày xưa tặng Lọ Nồi một cây xương rồng. Bảo ráng chăm sóc đi, gai nhiều, cằn cỗi thế nhưng khi nở hoa sẽ rất đẹp. Chăm hộc xì dầu, tưới nhiều nước quá thế là cây xương rồng nhà ta quy tiên. Hoàng tử cười nham nhở, tao quên mất là cây này đéo cần chăm. Càng chăm kỹ càng ngủm sớm. Để tự nhiên thì ổn. Lọ Nồi cười cười, mày dằn mặt tao hả? Không, bí quyết trồng cây tao truyền lại cho mày. Mà kể ra, Lọ Nồi đúng là “ ngờ - u “ thật, xuất thân từ nhà vườn mà quên mất nguyên tắc cơ bản; đối với cây dại, phải để nó sống một cách tự nhiên. Và đẹp một cách tự nhiên. Lần sau, mình sẽ có một chậu xương rồng nở hoa rực rỡ…
Có một buổi chiều Lọ Nồi online, rũ rượi. Hoàng tử hỏi, mày dạo này thế nào? Là nhím hay là xương rồng. Lọ Nồi cười chua chát, là cây kiểng. Đẹp cho người khác và đẹp theo ý người khác. Hoàng tử kêu lên , ôi DM mày
Ờ, dm ………
Hoàng tử bảo, đừng trở thành công chúa cả đời. Khi tiếng chuông thứ 12 vang lên, hãy trở lại là Lọ Lem. Ah không, Lọ Nồi mới đúng chứ. Cái đấy thì được, khi đối diện với chính mình, ta hiểu bản chất của ta vẫn vậy. Đôi lúc Lọ Nồi thấy mình đáng thương. Vì bản chất hoang dại và cá tính đã bị giam hãm trong những mối quan hệ chồng chéo. Những bộ váy áo lượt thượt của công chúa chỉ đẹp khi xuất hiện trong vũ hội, cứ khoác mãi lên người hoá ra lại làm cản bước ta tự do bay nhảy. Giấc mơ phù hoa không ngờ có lúc lại thành ác mộng. Vì Lọ Nồi chẳng bao giờ chịu nổi bình yên.

Hoàng tử bảo, ngày xưa thiên thần và con người có lúc yêu nhau. Để được sống bên nhau, người ta phải giống nhau một chút. Nhưng con người thì không thể giống thiên thần được, đầu tiên là vì họ không thể mọc cánh. Vì thế, các thiên thần phải trả lại đôi cánh lại cho tiên giới. Thượng đế thử thách họ bằng cách bắt họ phải tự bẻ đi đôi cánh của mình. Những thiên thần kiên quyết nhất đã trả cái giá đau đớn nhất cho sự chọn lựa của mình. Máu của họ rơi xuống những bụi gai, và từ đó gai góc cũng nở hoa. Người ta gọi đó là hoa hồng, hoa của tình yêu.
Lọ Nồi thở dài, vậy sao những bụi hoa hồng vẫn còn gai mày nhỉ. Gai nhiều hơn hoa
Có lẽ, là để nhắc nhở những người muốn hái nụ hồng tình yêu. Rằng điều tuyệt vời nào cũng phải trả giá bằng những đớn đau.
Thế còn những thiên thần? Họ có hạnh phúc lâu dài không, sau khi đã trả giá?
Hoàng tử bật cười, à họ có hạnh phúc. Nhưng với điều kiện họ không được soi gương. Mỗi khi nhìn vào gương, họ sẽ thấy lại hình ảnh ngày xưa, khi còn là thiên thần. Khi đó, vết sẹo cũ, dấu tích của đôi cánh sẽ lại làm họ đau đớn. Nói cho cùng, thiên thần không phải là người, vĩnh viễn không phải. Điểm khác nhau giữa thiên thần và người không phải là ở đôi cánh, mà là từ bản chất. Người ta chỉ muốn bước đi trên mặt đất. Còn ẩn sâu trong mỗi thiên thần, vẫn là khát khao vươn đến bầu trời. Khi không còn đôi cánh, mà khát khao vẫn cháy bỏng, họ sẽ cảm thấy mình là một kẻ tật nguyền.
Lọ Nồi cảm thấy hơi buồn. Thế thì có phải họ trả giá để đổi lấy ảo ảnh của hạnh phúc không? Hạnh phúc là nhất thời, nỗi đau là vĩnh cửu. Cái giá đó có đắt quá chăng?
Hoàng tử bảo, làm gì có cái giá nào quá đắt. Không có gì vĩnh cửu, cả hạnh phúc hay nỗi đau cũng thế. Chỉ có những phút giây trở thành vĩnh cửu đối với mỗi người. Và yêu, cho dù có thể sai lầm, cũng không phải là một điều đáng tiếc.
Lọ Nồi cũng cười, dù mắt đã nghe cay. Thanh thản.
Hai con nhím yêu nhau sẽ như thế nào nhỉ? Kì quặc và hài hước. Nhưng một nụ hôn giữa hai con nhím đó chắc sẽ là Nectar of Eden. Cùng một lúc, hạnh phúc và đớn đau trở thành vĩnh cửu.
Còn thiên thần và con người sẽ chung sống thế nào nhỉ? Hi sinh một phần của bản thân để cho người kia toàn vẹn. Con người sẽ hạnh phúc dài lâu, còn thiên thần cũng sẽ thấy hạnh phúc vì đã không chỉ sống một cuộc đời của riêng mình, cho riêng mình. Chỉ là, đừng nhìn vào gương. Không nhìn lại, và không hối tiếc.
Màn hình sáng xanh long lanh như nước mắt. Dòng chữ hiện ra run rẩy, này Lọ Nồi mày đang khóc phải không.
Đang cười.
Vậy thì tốt. Giữ lại gai của hoa hồng nhé.
Bàn tay Lọ Nồi phân vân trên bàn phím. Từng ngón thon dài, mảnh dẻ. Giữ lại cho ai?

“ Khổ đau là biển cả
Hạnh phúc tựa ngọc châu
Khi tìm được ngọc trai dưới biển
E giữa vời tan nát biết đâu ….”

Bài thơ cả hai đều rất thích. Bàn tay vẫn phân vân. Còn định gõ thêm vài dòng nữa. Nhưng rồi lại thôi.
Sign out ….
Không một lời chào ….
Có phải đồng hồ đã điểm 12 tiếng?

Lethe, everdream of you!


Em đọc được trong tờ giấy gói bánh mì sáng nay một câu, đại để là ta biết ai đó yêu ta, khi ta nghe tiếng thở dài từ trái tim người ấy.
Vậy, có phải ta yêu ai đó, khi ta nghe được tiếng thở dài từ trái tim mình?
Em tham lam và yếu đuối, em dứt khoát và lạnh lùng.
Và một em lưu luyến nhiều, nhiều lắm.
Có phải quá tham lam không, khi em với đến những gì ngoài tầm với? Khi em mong chờ bình yên, mà lại cứ cắm đầu nhằm giông bão lao vào?
Có phải em lạnh lùng khắc nghiệt, khi nói những lời cắt đứt mọi liên hệ một cách thản nhiên, dù lòng em đau đớn tưởng có thể chết đi.
Em yếu đuối, khi bật khóc lúc một mình nghe đi nghe lại bản nhạc quen, nghe đến mức làm em rệu rã.
Em nghe tiếng thở dài từ trái tim em. Giữa quán rock đông người em điên cuồng rũ khỏi mình những tàn dư ám ảnh, môi mím chặt và mắt nghe cay. Em yêu một bài hát quen, hay yêu những ảo ảnh ngọt ngào, hay tự em huyễn hoặc?
Em lưu luyến gì, có là gì đâu một chút say nắng trong khi yếu đuối? Có là gì đâu một mối tình đơn phương kéo dài ngần ấy năm? Có ai yêu được cả đời, rồi cũng sẽ quên.
Sẽ quên.
Chỉ biết rằng, mỗi khi nghe bài hát khốn kiếp kia, trái tim em như có ai bóp nghẹt.
Em ghét đoạn intro, đâu cần phài bình yên đến thế. Đâu cần phải êm ái dịu dàng đến thế. Đâu cần vỗ về nhau, khi biết rằng cuối cùng vẫn là giông bão. Death metal, cho dù là melodic thì cuối cùng vẫn là hung bạo, gầm gào. Một chút ngọt ngào như vài muỗng đường cho xuống biển khơi. Ngọt ngào để làm gì, khi chung quy vẫn là cay đắng?
Em ghét đoạn intro, mk sao nó dài lê thê như vậy.
Em ghét đợi chờ. Thời gian đợi chờ là thời gian để tuyệt vọng, hay để hi vọng?
Em chờ đoạn intro kết thúc, biết rằng sau khi break thì sẽ thực sự là metal. Ôi sến metal, khổ lắm những đoạn intro.
Con bà nó, càng mong chờ thì càng thấy lê thê, y như tên bài hát. May thay, rồi cũng hết. Thực chất là đây, giọng của Mikael cuối cùng cũng cất lên ......
Lethe
Give me the drink of the fluid
That disintegrates
And lend me the sweet balm and blessing
Of forgetfulness, empty and strong
Lãng quên ....
Em làm sao để có thể quên. Như những đêm ngồi học bài, đầu óc mụ mị vì yêu và nhớ. Ờ thì chạy quách qua BK, ôm một cái thật chặt và biến. Em vẫn chưa biết cảm giác ngọt ngào của một vòng tay ôm trọn người yêu dấu, ôm trọn nỗi đau khi biết chắc không giữ được người. Em muốn giữ lại một phần của anh cho em, một phần, dù chỉ là trong cảm giác. Nhưng em không dám. Ta làm sao dừng lại, khi bước qua giới hạn của chính mình? Ta không bước qua lòng kiêu hãnh của mình, bước qua lời tuyên bố "sau này không gặp nhau nữa". Không gặp, nhưng làm sao quên??????
Ừ thì theo truyền thuyết, khi người ta chết đi, sẽ đến bến Mê. Uống một cốc nước chó chết gì đó vào, quên mẹ quá khứ và tỉnh bơ đi đầu thai kiếp khác, khỏe ru. Nhưng em chưa chết. Cũng chẳng té đập đít xuống đất để có thể mất trí nhớ tạm thời. À, thế là em nhớ. Nhớ như giọng của Mikael đang gào lên, em cũng muốn gào lên.
Giá như có một cốc thuốc lú (mk tên xấu và tởm) uống vào, quên sạch tất cả.
Làm sao quên đây. Trời ơi cái chất giọng kia, sao mà đau đớn quá. Melodic death, giọng "khủng" kể ra một lô một lốc, nhưng có lẽ Mikael (chỉ tính riêng track Lethe này) xếp đầu bảng về sự truyền cảm. Dữ dội, đớn đau và cuồng nộ. Giá mà ta giết chết được người, giết chết luôn kí ức quỷ quái. Âm nhạc tuôn trào thành dòng, không ngăn được. Cứ thế ập đến, cuốn em trôi theo những cảm xúc tan hoang, giận dữ mà ác thay, vẫn say đắm và ngọt ngào như cái giai điệu dạt dào kia.

Hold me near, unravel the stars
As I speed through the heavens
Speed through the night
For you are my blade and my rope
Your are my
Lethe

Hát như trong vô thức, đến mức như đứt hơi mà không dừng lại được. Sao em cứ có cảm giác rằng Mikael vừa hát vừa khóc thầm, giấu những tiếng nấc nghẹn vào trong từng chữ, đặc biệt là từ cuối cùng "Lethe" buông ra. Mệt mỏi, rã rời, buông xuôi và gục ngã.

Có một câu chuyện cổ tích về một chàng trai vượt ngàn núi muôn sông, dẫm lên bao gian nan thử thách để cứu người yêu đang bị con rồng giam giữ trên tháp cao. Nhưng theo như lời tiên tri, chàng không được phép hôn nàng trước khi đưa nàng rời khỏi tòa tháp (mk nhà tiên tri) nếu không muốn đánh mất đi trí nhớ của mình. Tuy vậy, nỗi nhớ nhung sau bao ngày xa cách làm chàng quên mất lời dặn dò kia, thế là sau 1 nụ hôn say đắm, lời nguyền độc ác đã làm chàng quên nàng. Hix, .......
Kết cục thì lúc nào cũng đẹp cho một truyện cổ tích. Người đẹp tìm cách đến hôn lễ của chàng (mất trí nhớ, bỏ bồ đi lấy vợ khác, bullshit), rồi nhờ tình yêu và mưu trí đánh thức kí ức của chàng. Không có điều gì mà tình yêu chân chính không làm được, ấy là cổ tích nói thế.
Đời thì khốn nạn, nên bến Mê vẫn chỉ là truyền thuyết, còn nỗi nhớ là một cực hình. Nhưng cuộc đời làm sao có thể khiến ta lãng quên tình yêu. Chỉ có người yêu mới có thể làm ta lãng quên cuộc đời, khổ thế.
You are my
you are my
LETHE
Em là bến Mê của đời anh.
Nhưng, người yêu ở đâu?
Chắc đang tung tăng nhí nhảnh với người khác. Chỉ có ta, giam mình trong nỗi nhớ, ước ao một liều thuốc giúp ta quên.
In currents of cobalt
You storm through my heart
To sever, to puncture
The memories that burn
Let sweep through the arteries
In sharp stabs of pain
Your talonlike fingers to kill me again
Em oán trách, giận hờn hay ghen tuông? Không, có ai làm gì em đâu, tự rước khổ vào thân thôi. Nhưng ai đó xé nát con tim ta, và kỉ niệm thiêu đốt trong lòng. Trách ai bây giờ?
Steal me, invade me and charge me again
For I burn and I shudder
Burn with each movement of
Hãy chiếm lấy em, những cảm xúc điên cuồng đang bừng cháy. Để em cũng cháy lên, rực rỡ, dù có tan thành tro bụi cũng một lần ........
Hold me near, my one friend and guide
As I drown through your fingers
Drown through your love
For you are the life I hate
You are my
Lethe
Đâu rồi, bến Mê của đời ta?
Em sến và ngu ngốc thật. Làm sao em quên, khi cứ tự nhấn mình vào vũng bùn này? Và làm sao em quên, khi em biết rằng mình không thể, và không muốn quên?
Sau giông bão là rệu rã, ủ ê. Lại acoustic guitar. Len lén chen vào rồi từ từ tắt lịm. Thêm vài muỗng đường vào một biển nước mắt mặn chát. Em ghét acoustic guitar, khi mà cuối cùng vẫn là ai đó gào lên .....
You are my
you are my
LETHE !

******************************************************************************************
sáng nay, em nghe lại LETHE, trong một tình trạng tỉnh táo. Tâm thức không chìm đắm trong những hoài niệm.Và lại nhớ.

Em nhớ rotting. Em nhớ MAI. Đều là những phần trong tính cách của em khiến ai đó yêu quý em, khiến em yêu quý bản thân mình.

Anh yêu rotting dữ dội và đắm say, lúc nào cũng chực chờ bùng nổ. Là em, hoang dại, lạnh lùng và uất ức. Là bụi gai của anh, làm anh nhức nhối ngàn đời.

Anh yêu MAI dịu dàng tinh tế, nhạy cảm và yếu đuối. Là em, lãng mạn, ngọt ngào. Là đóa hồng dại khẽ nép vào anh, cần một chỗ dựa, nhưng cũng mang cho anh chút bình yên.

Mỗi người chỉ có thể biết một em, thông qua những gì em bộc lộ. Liệu có ai yêu một em trọn vẹn? Lỡ yêu MAI, anh có khó chịu với rotting? Và khi nghĩ về rotting, anh có bất ngờ khi MAI xuất hiện?

Dẫu sao, em cũng đã lựa chọn.

Sáng nay, nghe Lethe. Và đó là em

Dịu dàng một đoạn intro, từng thanh âm trầm ấm ngọt ngào. Là giọng em vẫn thủ thỉ bên tai những lời yêu thương không bao giờ cũ. Có bao giờ trong những đêm mất ngủ, anh nhớ một giọng nói thân quen?

Rồi điên cuồng hung bạo. Đôi lúc em giận dữ. Những gì gây dựng cùng nhau có thể tả tơi trong cơn bão táp của lòng em. Đôi lúc em nghĩ mình có thể vứt bỏ hết, để quay lại với chính mình. Những ràng buộc êm ái ngọt ngào có giữ nổi một đôi cánh chỉ chực chờ những trận cuồng phong nâng mình lên, lao mãi vào vùng khói lửa?

Và đó là em.

Mâu thuẫn rất nhiều. Mâu thuẫn từ trong chất giọng uất ức mà vẫn đầy yêu thương. Mâu thuẫn khi muốn quên, mà lại cứ đốt cháy mình trong nỗi nhớ. Mâu thuẫn khi trái tim đa cảm, mà lý trí lạnh lùng. Mâu thuẫn khi biết rằng, vị trí của cái đầu là ở trên

trái tim, luôn luôn là vậy, nhưng cứ chắp cho trái tim mình đôi cánh. Để dù dừng lại trước những giới hạn, vẫn không ngăn được những yêu thương.

Em là bức tường lạnh lùng ngăn chính mình, và ngăn nhiều người nữa. Nhưng em cũng là cơn gió, bay bổng vô hình. Có bao giờ, đưa tay lên để cảm nhận một cơn gió thoáng qua? Và hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi là thế. không nắm giữ được, nhưng luôn cảm nhận được.

Nghe LETHE, để yêu thương chính em. Em ngọt ngào, em cay đắng. Em làm anh mỉm cười, em làm anh bật khóc. Em là cuộc đời, và em cũng chính là Bến Mê không chỉ của riêng anh.

Có thể anh không thể yêu thương em trọn vẹn, với tất cả những gì thuộc về em. Có thể suốt đời em không sống trọn vẹn con người mình với anh. Nhưng vẫn có những lúc, em cảm nhận được bản thân mình một cách hoàn hảo.Và có lẽ, em là người duy nhất yêu em một cách trọn vẹn.

Nghe LETHE, phát hiện ra một điều trước giờ không để ý.

Lethe... oh Lethe ....

Hóa ra, cay đắng và ngọt ngào tất cả là đây. Anh gọi người yêu, gọi bến Mê của anh, bằng một giọng tha thiết không thể tả. Chữ "Oh" làm em giật mình, đau nhói con tim. Một giọt nước mắt rơi, cũng là lúc em mỉm cười. Nỗi đau dịu dàng đến thế. "Ôi Lethe của anh...", phải vậy chăng?Anh muốn ngủ quên trong vòng tay em vĩnh viễn, nhưng ngay cả khi anh không thể bên em, anh vẫn lãg quên được cuộc sống khốn nạn này khi anh gọi tên em. Như van xin, như vẫy gọi, như tuyệt vọng đớn đau. Nhưng hơn hết, là như nhành gai sắc nhọn anh cài vào tim, để mỗi lần tim anh nghẹn đi trong hoài niệm về em, anh lại cảm thấy một chút ngọt ngào. Vì anh yêu, và yêu nhiều lắm.

Lethe .... oh Lethe ....

Và như một vòng tay ôm trọn nỗi đau, ôm trọn người yêu dấu, ôm trọn cuộc tình không lối thoát.

Và như em, dù bất giác đưa tay lên nơi trái tim đang đập những nhịp run rẩy cuồng điên,dù cảm nhận được nỗi đau, vẫn mỉm cười.

Vì em hạnh phúc.

Vì với ai đó, em vẫn là bến Mê để lãng quên cuộc đời. Là MAI cũng được, rotting cũng được. Là em.

Và học được cách yêu anh trong thanh thản.

Lethe..... oh .....Lethe !
*************************************************************************************
Em lại nghe Lethe (….)

Nói thế này quả là thừa, thực ra có ngày nào em ko nghe đâu. Thậm chí nghe vài chục lần (…….). Lethe có phần nào đó giống ma tuý cho tinh thần mục nát (rottingspirit he he), càng nghe càng nghiện. Ngay cả khi đã ngán melodic đến tận cổ và xếp xó cả lũ Kalmah, CoB, IF, cả Dark nhưng em vẫn xao xuyến khi những thanh âm đầu tiên của Lethe khẽ ngân lên, rồi càng lúc càng bị cuốn sâu vào.

Mỗi lần nghe, em lại muốn viết cái gì đó để giải toả những cảm xúc đang dâng lên trong em, mãnh liệt, điên cuồng đến mức làm em choáng váng, dồn dập chất ngất đến mức làm em nghẹn ngào. Mỗi lần nghe lại là một lần cảm nhận mới mẻ, với cảm xúc nguyên vẹn và tràn đầy, vẫn tha thiết như lần đầu tiên.

Lethe không mang lại cảm giác “đi mây về gió”, đơn giản vì nó đéo “phiêu” chút nào, ngược lại nặng nề và chìm đắm là đằng khác, nhưng không thể dứt ra được. Cảm giác đúng nghĩa của một cuộc tình sâu đậm và không lối thoát, ta có thể chết đi vì khối tình chôn chặt trong tim nhưng không đời nào ta vứt bỏ nó.

Anh có xem phim The Piano chưa nhỉ, khi Ada không thể tiếp tục sống trong một thế giới mà nàng cảm thấy xa lạ và lạc lõng, khi không còn ai cảm thông được với mình, nàng đã buộc mình vào cây đại dương cầm - vật chứng tình yêu của nàng- và lao xuống biển. Ra đi cùng với một kỉ vật gợi nhắc đến người yêu dấu, như thế cũng là một chút hạnh phúc cuối cùng phải không anh? Một kỉ vật bên mình, và một trời kỉ niệm cất giữ trong tim. Ngày xưa em cũng từng yêu, và từng muốn quên đi một người. Em ngốc nghếch mang kỉ vật vứt quách hết xuống sông, nhưng ngay cả khi không còn gì gợi nhắc đến người thì vẫn cứ nhớ. Thế nên, trách gì khi em cứ nghe Lethe và nhấn chìm mình vào tuyệt vọng. Không nghe, thì em cũng đã yêu, đang yêu và cứ tuyệt vọng như thường.

Vì sao ta đau khổ và tuyệt vọng, anh nhỉ?

Lethe …oh …lethe ….

Em cá 1 chầu café (hix, ảnh hưởng WC) là anh không để ý. Cũng phải thôi, vì anh ngán món melodic này quá rồi. Anh không yêu những thứ em yêu (và ngược lại) nhưng anh yêu em (và ngược lại), thế mới khổ. Nhưng một lúc nào đó khi anh nghe Lethe, anh cứ để ý chữ “lethe” mà Mikael hát xem. Em cứ tin rằng tay này hẳn thất tình te tua ít lắm 1 lần mới có thể hát xuất thần như thế. Lethe …. Nghe qua chất giọng của Mikael, anh nhận ra gì không? Đó là cách gọi người yêu, nhưng là người – không - thuộc - về - mình. Chỉ khi yêu một cách điên cuồng, và khát khao mãnh liệt mà không thể có được nhau thì mới có một “Lethe” tràn ngập thương yêu và đầy day dứt ngần ấy. Em thì cứ cho rằng, vứt quách lyric, chỉ cần giữ lại âm nhạc và Mikael chỉ gọi “Lethe …oh lethe” thế thôi, cũng đủ thể hiện nguyên vẹn cái hồn của bài hát rồi.

Ta hãy xét tiếp một đoạn đối thoại nghe có vẻ vừa điên vừa ngu :

- Anh yêu người khác nhé?

- Vâng.

- ………

Có ai muốn người mình yêu đi yêu người khác không? Đương nhiên là không, em cũng vậy. Nhưng nếu tình yêu ấy làm anh đau đớn, em sẵn lòng cầu mong cho anh hạnh phúc trong tình yêu mới. Em không phải thánh nhân, cũng ko là một đứa đạo đức giả. Nhưng em yêu anh hơn cả bản thân em, và em giữ cho mình một tình yêu không vị kỷ. Em thanh thản.

If you should ever find someone new
I know she better be good to you
'Cos if she doesn't, then I'll be there

Mà cần gì phải dằn vặt vì ý niệm sở hữu hả anh? Tình bên anh và bên em. Cũng như khi anh có người yêu mới, có tình yêu mới, em vẫn không bao giờ mất anh. Vì em đã kịp giữ cho em một anh trong trái tim mình.

Còn anh, anh sẽ luôn cần một bến Mê của riêng anh. Nhưng có lẽ vì thế, em biết được anh yêu em mãnh liệt đến mức nào. Nói theo cách của anh – yêu điên cuồng.

Hold me near, unravel the stars
As I speed through the heavens
Speed through the night
For you are my blade and my rope
Your are my
Lethe

Đoạn này thì anh nghe rõ “You are my Lethe” nhé. Em là bến mê của đời anh. Chỉ có điều, em không phải là của anh. Thế nên mới có “ Lethe …oh Lethe …” tuyệt vọng và uất ức đến vậy. Nên anh rơi vào một trạng thái gần như tự kỷ ám thị. Em là cái gì, anh không cần biết. Nhưng em là của anh. Và bởi thế, nên mới có một câu “ngoài kịch bản”

You are my ……own ……

Thế nhé, anh tìm đỏ mắt trong lyric cũng không thấy đâu. Nhưng Mikael hát vậy đấy. Em là của anh. Nghe Dark Tran. Phát hiện một điều hay ho, là lyric ko phải là 1 bản sao nguyên vẹn những gì vocal thể hiện. Có thể do một phút ngẫu hứng, một phút xuất thần với những cảm xúc dâng tràn làm anh lạc lối chăng?

Vẫn bị ám ảnh không dứt bởi hình ảnh người yêu dấu, người làm tan nát con tim anh, người để lại những kỉ niệm bừng cháy trong anh, anh van xin Bến Mê của đời anh hãy một lần dựa vào anh, nép vào lòng anh, để anh chìm sâu vào tình em, vào sự lãng quên vĩnh viễn. Và theo như lyric thì thế này:

You are my Lethe

Nhưng anh có nhận ra không, Mikael giấu biệt chữ Lethe đi rồi, trong vô thức anh không nhận ra em thuộc về người khác.

You are mine…

You are mine….

Một sự khẳng định nghe mà nhói cả lòng. Lethe, em là của anh, của anh, của anh ……. Anh không chịu hiểu, hay không muốn hiểu?

Ngay cả khi Ada trầm mình xuống biển cùng vật chứng tình yêu, em vẫn nghĩ rằng nàng sẽ mỉm cười. Cuộc đời không có chỗ cho ta, và ta tìm sự bình yên ở nơi khác. Nghe như Lethe, đau đớn, cuồng nộ lắm, nhưng cuối cùng vẫn là tình yêu dành cho em ở lại.

Drag me down, in passionate sighs
With the ocean above me
And flames in my eyes
Hãy để tiếng thở dài ray rứt mượt mà của em chôn vùi anh, em nhé. Và khi biển tình em nhấn chìm anh, ánh lửa đam mê vẫn rực lên trong mắt anh. Hình ảnh cuối cùng anh thấy là em, thanh âm cuối cùng anh nghe là giọng em, và sự lãng quên cuối cùng đến từ vòng tay em….

Take me away ….

Lại thêm một điểm lạ lùng. Lại không có trong lyric. Có lẽ cũng chằng ai để ý, vì nó nhỏ nhặt quá. “Take me away …”, một lời thì thầm được lặp lại, khi nhạc dần lịm đi và tiếng guitar buồn bã thổn thức lại vọng về. Take me away …. Buông xuôi tất cả, anh mặc cho cảm xúc mang mình đi, giọng hát trở lại những cung bậc dịu dàng, như đoạn intro, như khởi đầu của cuộc tình. Khi sự sống dần rời bỏ anh, anh mơ màng thấy tình yêu trở lại, trở lại cùng em. Say đắm.

- Hẹn kiếp sau, em nhé. Hứa với anh đi.

- Vâng, em hứa.

Em không biết có kiếp sau không. Nhưng nếu có, ta sẽ lại tìm nhau. Còn cái vụ Lethe sẽ ra sao nhỉ? Dòng sông lãng quên. Hix, theo truyền thuyết thì mọi linh hồn đều được thanh tẩy bằng một thứ nước gây ra bệnh mất trí nhớ (lethe đấy), trước khi sống một kiếp khác. Em sẽ chẳng uống đâu, cái tên dân gian của nó (= thuốc lú … ặc ặc ) nghe tởm quá. Nhưng cho dù môi em có nhấp chén đắng, và em có lãng quên tất cả, em vẫn sẽ nhớ và giữ lấy tình anh.

Vì không có gì đủ sức mạnh để xoá nhoà tình yêu. Vì chỉ có người yêu mới là bến Mê thực sự trong đời.

Lethe làm em nhớ đến phần kết của The Thorn Birds. Loài chim lao vào bụi gai, để chiếc gai nhọn nhất đâm suốt tim mình và cất lên tiếng hót tuyệt vời một lần đầu tiên, cũng là lần cuối trong đời, cho đến khi lìa bỏ trần gian. Đó là định mệnh của nó. Còn con người ta, khi đâm mũi gai nhọn vào trái tim mình, đó hoàn toàn không phải là vô thức.

Chúng ta biết, nhưng chúng ta cứ làm …

Đó không phải là định mệnh của ta. Định mệnh chỉ là một cách nói, uh thì đó là những gì ta không kiểm soát được, những gì nằm ngoài tầm chi phối của chúng ta. Còn ta, khi nhằm thẳng bụi gai mà lao vào một cách có chủ ý, thì có chăng là do bản tính. Đúng hơn là do bản chất. Sự đam mê là một phần của bản chất, một phần của anh và em. Một lần nào đó anh nói với em, anh trở nên vô cảm rồi. Em bật cười, dễ dàng vậy sao anh? Ừ, em biết đời là vô thường, có được thì mất được, như mây kia tụ rồi lại tan. Nhưng tình cảm nằm ngoài quy luật đó. Nó chẳng phải là một thực thể, và nó hoà trong máu của anh rồi. Trừ khi máu biến thành nước lã, hoặc chảy đến giọt cuối cùng. Nhưng mà, ngay cả khi như thế, chắc gì anh quên được em?

Chỉ có em mới làm cho anh quên được cuộc đời thôi (tự tin dễ sợ :D)

Và cũng chính em là bụi gai của anh, dù là định mệnh hay không thì anh vẫn cứ tìm đến, để đớn đau, và để tấu lên khúc nhạc tuyệt vời của cả một đời.

Vậy, khi anh ra đi, em không níu giữ. Tình yêu ở lại cùng em.

Anh ơi!



paranoia, paranoia, paranoia!!!!!!!


Suốt một thời gian dài muốn viết gì đó, nhưng không thể viết được. Bế tắc. Chữ nghĩa dồn ứ lại trong đầu, nặng nề, khó chịu. Mệt. Qủa thật ko viết được cũng khổ sở chẳng kém ko ị được (sorry những người lịch sự), cảm xúc mà ko thể giải toả thì cũng tồi tệ đâu thua gì mang nặng bầu tâm sự mà ko cách nào trút đi. Hmmm, nhìn đi nhìn lại, ngẫm đi ngẫm lại tự nhiên thấy vẻ mặt của những kẻ buồn bực và vẻ mặt của người bị táo bón có nét gì đó rất giống nhau (hix, sorry những “bạn buồn” của tôi trước nhé).

Bị giam hãm trong công việc. Vẫn cứ cắm đầu cắm đít làm, xong lại ăn chơi đàn đúm. Khoảng thời gian trống thì quay lại với 1 thói quen đúng kiểu “nhàn cư”: đi gây thù chuốc oán lung tung, chửi bới tá lả. Hiếm khi nghe hết 1 bản nhạc, hiếm khi đọc hết 1 quyển sách với sự tập trung đồng đều, dù đã cố hết sức. Hình như không còn kiên nhẫn, ngay cả trong thưởng thức.

Có 1 dạo hình như đánh mất khái niệm thời gian. Đôi lúc thấy ngày tháng lê thê không chịu được, đôi khi lại thấy nó qua nhanh đến mức khiến mình hốt hoảng. Cuộc sống cũng vậy. Có khi ì ạch đến phát chán, có khi gấp gáp đến mức không còn thời gian nhìn lại. Trạng thái mất cân bằng thường xuyên này cũng làm tôi mệt mỏi. Thấy khó mà kiểm soát thời gian, cũng như điều khiển cuộc sống của chính mình hơn trước. Và gần như hoàn toàn bất lực trong việc nắm bắt cảm xúc. Chưa bao giờ thấy mình yếu đuối và chông chênh hơn thế.

Đôi lúc ước gì mình biến thành con mèo. Mềm mại, béo mập, lười biếng và hay đi chơi đêm. Đôi khi ước rằng mình sẽ mọc cánh và bay đi như chim. Tự do, cô đơn và kiêu hãnh. Nhưng cũng đôi khi, ước rằng mình sẽ chẳng là gì cả. Sẽ tan biến đi nhẹ nhàng, không để lại vết gợn nào trong tâm trí bất kỳ ai. Đôi khi ước ta chưa hề tồn tại.

Những đêm mất ngủ triền miên, tâm trí điên đảo vì hàng tấn nghĩ suy lộn xộn và rời rạc. Đến khi ngủ được, thì cứ như cầm chắc sẽ trượt dài vào những cơn ác mộng lặp đi lặp lại. Hàng cây anh đào mọc bên bờ hồ, nghiêng mình soi xuống dòng nước đen tăm tối. Hoa anh đào đỏ hực lên một cách kỳ quái, và khi vừa nở cũng là lúc từng cánh một rời ra, rơi xuống nước như từng giọt máu, thật chậm rãi và lặng lẽ. Không một thanh âm nào, dù nhỏ nhất, có thể đến tai tôi vì lớp nước dày và sâu thẳm kia cũng đặc quánh như bóng đêm vây quanh, chúng nuốt hết mọi tiếng động. Cứ như thế cho đến khi tôi thức dậy, rã rời. Trong tâm trí vẫn còn những gợn nước sóng sánh lặng lẽ, và mắt vẫn nhức nhối vì cái màu đỏ thẫm ám ảnh ấy.

Tôi đã đến một miền đất lạ, và qua đêm trên 1 chiếc giường lạ, trong 1 ngôi nhà lạ. Vào cái đêm tôi rất muốn uống, và rất muốn say ấy, tôi đã kìm mình lại, và đi ngủ trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo tuy nhiên lại rất mệt mỏi, sau 1 chuyến đi dài. Tôi muốn tắt đèn ngủ trên đầu giường, vì thứ ánh sáng vàng vọt của nó làm tôi càng mệt mỏi hơn. Nhưng tôi sợ khi bóng tối phủ xuống tôi, những bông hoa đỏ thẫm cũng sẽ thức dậy và tiếp tục chết đi ngay thời khắc vừa chớm nở. Sự mệt mỏi nhấn chìm tôi vào 1 giấc ngủ sâu, đến mức không thể vùng vẫy để tự đánh thức mình khi vừa linh cảm được những bất an rình rập. Và tôi mơ thấy mình đứng dưới một tán cây cổ thụ khổng lồ. Vòm lá vĩ đại toả ra như một chiếc ô che kín hết ánh nắng, và sau khi cố dò dẫm đi, đi mãi, tôi phát hiện ra mình chỉ đi vòng quanh, hoàn toàn mất phương hướng. Tôi ngồi xuống, dựa vào gốc cây và biết mình chẳng bao giờ có thể thoát khỏi cái bóng của nó. Một tiếng nói rì rầm vang lên trong tâm thức, rằng đâu đó quanh tôi có một sợi dây rất dài, các thánh thần đã thả nó từ trên ngọn cây kia xuống, một đầu lơ lửng đâu đấy, có thể với tới được. Chỉ cần tìm thấy sợi dây kia, và bám vào đó, leo mãi, leo mãi lên trên cao kia, cho đến khi vượt khỏi tán cây, người ta sẽ thấy được ánh sáng, và đặt chân lên đến lãnh địa của các vị thần. Tôi im lặng lắng nghe tiếng sợi dây đung đưa rất khẽ trong khoảng không tối đen mỗi khi gió qua, và lần mò đi về hướng ấy. Tay tôi chạm vào nó, và trong thoáng chốc tôi nghẹt thở vì đau đớn. Cái giá của ánh sáng quá đắt, khi hoá ra sợi dây ấy là những vòng gai nhỏ bé sắc nhọn bện vào nhau. Đôi tay tôi tứa máu, và trong khi chung quanh chẳng có lấy 1 tia sáng nào, dù là nhỏ nhất không hiểu sao tôi vẫn có thể thấy được máu của mình loé lên màu đỏ thẫm, chúng chảy từ từ theo đôi tay tôi, và sẫm màu dần rồi mất hút vào bóng tối mênh mông. Vẫn tiếng nói buồn bã thì thầm bên tai tôi, rằng khi trèo đến gần ngọn cây, khi sắp thoát khỏi bóng đêm, tôi sẽ kiệt sức, buông tay và lại rơi tõm vào nó như trước. Tôi nghĩ mình nên tạo một vài điểm gút ngay đầu sợi dây tai ác này, để có thế tựa khi trèo lên. Và tôi cắn chặt môi đến mức nếm được vị mặn của máu trên đầu lưỡi mình, cố bện nút thắt đầu tiên. Thành công! Tôi đưa tay vuốt lại tóc, thì thầm điều gì đó trong bóng tối, và rướn người lên. Máu từng giọt nhỏ xuống chân tôi như những cánh hoa đào bên bờ hồ, cho đến khi trước mắt tôi chỉ toàn một màu đỏ nhòe nhoẹt dần, và tôi nghe tiếng sợi dây khẽ đung đưa rất nhẹ. Thay vì tạo 1 gút thắt, tôi đã bện cho mình 1 chiếc thòng lọng. Từ bỏ tất cả, chẳng phải là cách dễ dàng và nhanh chóng nhất hay sao? Trong giấc mơ của mình, cho đến khi màu đỏ xâm chiếm lấy tất cả, tôi không còn cảm thấy đau đớn hay sợ hãi, mà chỉ buồn rười rượi. Thức dậy, vẫn ngẩn ngơ vì nỗi buồn chưa kịp tan hết. Có lẽ sẽ chẳng có nỗi buồn nào trong đời tôi có thể so sánh được với nỗi buồn tìm đến khi tôi nhận ra mình đang chết. Có lẽ tôi sợ sống, nhưng tôi cũng sợ chết nữa.
Đi chơi thuyền. Dòng sông buổi trưa nước xanh sẫm màu ngọc lục bảo. Tôi ngồi tựa mạn thuyền, nhìn xuống dòng nước. Muốn khoát nước, vốc lấy 1 nắm xanh sẫm màu kia và thả rơi xuống để nó long lanh trong nắng. Nhưng tôi rùng mình khi nghĩ đến những thứ kinh khủng ẩn dưới bề mặt có vẻ rất tĩnh lặng ấy. Mặt nước luôn có màu xanh, nhưng tận đáy sâu sẽ vẫn tối đen như những giấc mơ gớm ghiếc. Và sẽ luôn có thứ gì đó lạnh giá, nhớp nháp, rong rêu bám đầy chực chờ tóm lấy tôi, lôi tôi xuống mãi. Nhưng khốn khổ thay, những thứ đe dọa nhất cũng chính là những thứ quyến rũ nhất, và cái ý muốn nhúng tay xuống nước cứ thôi thúc tôi. Không thể rời mắt khỏi những lớp nước màu ngọc, tôi khổ sở vật lộn với nỗi sợ hãi kỳ quái, và cả cái ý muốn kỳ quái của mình. Nhiều người hay trêu tôi, vì tôi ở gần sông, gần biển nữa,mà chẳng biết bơi. Có lẽ vì từ bé tôi đã rất sợ nước, nhất là những lớp nước sâu không thể nhìn thấy đáy. N từng bảo, khi người ta hoàn toàn chìm trong nước, lao đi rồi đột ngột trồi lên mặt nước thì cảm giác giống như mọc cánh bay lên vậy. Tôi cũng thích được bay, và vì thế có dạo tôi sợ cái văn phòng nằm trên tầng 23 STC của mình. Việc học bơi có lẽ sẽ dễ dàng hơn nhiều so với học bay, nhưng .... lỡ như có gì đó giữ tôi lại vĩnh viễn dưới kia thì sao? Và tôi sợ luôn cả cái áo có từng sọc đỏ của thằng bạn đi cùng. Cả buổi đi chơi chung, chả có vấn đề gì, nhưng khi đang đi trên sông, những sọc đỏ trên áo nó lại làm tôi nhức mắt. Hình như chúng trở nên thẫm màu hơn......
Bỗng nhiên có 1 dạo thấy mình sợ đủ thứ. Nhìn đâu cũng thấy toàn những bất an. Buổi tối hay dỗ giấc bằng Silent Lucidity "You are safe from pain, in the dream domain....". Dream domain? Thế còn Nightmare Domain thì sao?
..........................
Paranoia?
........

For N, and for the last drop that falls


… ngày mai ta không còn thấy nhau …..

Suốt hôm qua đến giờ toàn nghe Thorns of crimson death. Chẳng còn cảm giác buồn day dứt hay đau đớn. Có chút gì như đang hẫng. Trống rỗng.

Buổi tối ngồi Le Petit nghe một tên ca “xỉ” cố gò mình phun châu nhả ngọc “….đời người như gió qua” mà bất giác nhếch môi 1 cái. Gió đéo gì mà ì ạch và kiểu cách thế? Ừ thì đời người như gió qua. Chợt đến chợt đi. Mà thôi, cứ về đi, đường trần có wéo jì?

Khuya. Ngồi quán vỉa hè. Nhận 1 tin nhắn, confirm rằng thằng bạn tôi đã thực sự về với cõi hư vô. Trước kia cũng từng nhận nhiều tin đồn kiểu quăng bomb thế này, anh em sau khi “chết” dăm ba tháng lại lù lù xuất hiện như cô hồn sống, khiến thiên hạ lỡ nhỏ dăm ba giọt nước mắt thương cảm nhận ra mình bị lừa, lập tức nổi điên lên xỉ vả đủ điều. Nhưng ngay từ khi nhận được tin nhắn, chưa ai confirm tôi cũng đã tin ngay. Cái cảm giác lúc ấy không thể diễn tả được. Không ngạc nhiên, không shock, không buồn. Chỉ thấy chơi vơi, và có gì đó như là tất cả sức sống còn lại đang oằn mình bám vào tôi, cố chống chọi như đang trong một cơn bão, và cứ thế bị xé toang dần. Tôi có cảm giác mình như bị dứt tung ra thành từng mảnh, và bị ném vung vãi đi khắp nơi, một số mảnh rơi lả tả xuống quanh tôi, và những gì sót lại chỉ là một mớ rách nát tả tơi thảm hại. Mệt mỏi. Rã rời.

Ừ, đường trần đâu có gì…. Nhưng tóc xanh chưa được mấy mùa, sao đã vội ra đi?

Tôi không muốn mình ngồi đấy và khóc. Tôi bình tĩnh đợi tin, như đợi tin mình chết. Ngày vẫn trôi qua bình thường. Sáng ngồi café với lũ bạn. Trưa qua Vắng tiếp tục ngồi thiền. Chiều Yến Chi nhậu nhẹt triền miên, tối karaoke hát hò òm tỏi. Xong về Le Petit café với mama của honey. Khuya, ngồi vỉa hè với em gái, honey và Long, Văn, ngắm mấy con gà phóng xe Nouvo vi vút vòng qua lượn lại đến chóng cả mặt. Rồi mở tin nhắn, đọc thông báo mới nhất, rằng thôi đã thôi rồi.

Chừng đó thôi, không cần hỏi thêm gì nữa. Đêm khuya, nằm trong bóng tối, chẳng cần níu kéo một cơn ngủ muộn, muốn khóc nhưng chỉ thấy mắt hơi cay. N từng bảo tôi, thứ người ta nhớ nhất thực ra là thứ người ta đang có, chứ không phải đã mất. Nhưng khi đã mất, người ta có thể hình dung về nó một cách trọn vẹn, cứ như một cuốn phim chỉ có thể xem hết khi đã chính thức đóng máy. Như cách tôi nghĩ về một người bạn đã xa, một người không thân nhưng rất mến.

Tôi nhớ gương mặt đẹp trai, sáng sủa và hay cười nhưng chẳng bao giờ có được vẻ rạng rỡ, hoặc có thể do tôi chưa có dịp thấy nét rạng rỡ, nếu có. Tôi nhớ cách bạn loay hoay lục chồng đĩa lộn xộn tìm cho được bản nhạc tôi thích, và sẽ thông báo cho tôi biết nếu không tìm được, để tôi có thể chọn bài khác. Suốt 1 thời gian dài, tôi mỉm cười mỗi khi gặp nhau, và biết rằng sẽ nghe những bản nhạc mình thích, không cần nhắc lại vì bạn có thể nhớ. Tôi hát theo, và nghĩ về 1 ai đó, và nhớ về những kỉ niệm. Đôi khi bạn cũng cười. Và lâu, rất lâu sau đó, chúng ta vẫn không hỏi tên nhau.

Tôi nhớ mình đã ngạc nhiên khi thấy bạn trong cuộc nhậu ở công viên. Một thằng cha căng chú kiết nào đấy trong đám đã móc đt ra “gọi thằng bạn cùng phòng mang cây đàn tới”. Hoá ra “thằng bạn cùng phòng” của nó lại là người quen, và lần đầu bạn hỏi tên tôi. Tôi cũng biết tên bạn, do đứa khác nhanh mồm nói hộ. Và bạn không mang cây đàn nào đến cả, chỉ cười bảo “tao say quá, không về phòng lấy đàn được” rồi nằm vật ra vỉa hè trước công viên. Đêm hôm khuya khoắt, một đám não ngồi lải nhải những điều chẳng đâu vào đâu với nhau. Khi bạn nhắc về papa ở nhà, và so sánh giữa cuộc sống của ông nơi miền quê xa lắc nào đấy với sinh hoạt của bạn ở SG, tôi cũng chạnh lòng nhớ lại về gia đình mình. Khi bạn nhắc đến những cơ cực làm tuổi thọ của cha bị rút ngắn đi nhanh chóng, tôi buông ra 1 câu có lẽ là thành thật nhất trong cả 1 buổi tối toàn nói năng nhảm nhí “chỉ sợ cuộc sống của mình còn ngắn ngủi hơn, có khi chẳng thể sống được đến tuổi ấy để mà già đi nhanh chóng nữa”. Thời gian luôn là 1 nỗi ám ảnh đối với tôi. Và con người có lẽ là thứ vật thể mong manh dễ vỡ nhất. Ai đó cho rằng kiếp người chỉ là phù du, tôi cũng không biết nữa, nhưng có lẽ thế thật. Tôi không sợ chết, nhưng luôn đau lòng khi nghĩ đến 1 ngày nào đấy trong cái kiếp sống phù du này, tôi ra đi trước cha mẹ mình. Tôi sợ khi nghĩ đến cảnh người thân của mình đau đớn. Khi nói câu ấy, tôi chẳng nghĩ gì hơn, chỉ là buột mồm khi cảm thấy có chút gì đồng cảm, và dường như nói để cho chính mình nghe.

Hôm sau, gặp ở Tùng. Tôi vẫn ngồi 1 mình, những khi không đi cùng honey, và phá lệ khi bạn mời ngồi chung bàn. Nói dăm ba câu chuyện vô thưởng vô phạt. Muốn uống cùng bạn khi bạn mời, nhưng có lẽ bây giờ tôi ngại nhiều thứ hơn xưa. Và trước giờ tôi cũng chỉ uống khi rất vui hoặc rất buồn, dù sao mệt mỏi cũng không phải là lý do để viện đến 1 chút rượu chè. Một say một tỉnh, (hoặc cả 2 đều tỉnh, hay cũng có thể cả hai đều say chăng?), và đều tả tơi.

“Nguyên nói với tôi, tay mày ấm lạ lùng. Đám chiến hữu của tôi cũng bảo thế. Không ai biết, bàn tay ấy chỉ ấm áp khi nắm lấy tay một đứa bạn thân đang trong lúc te tua lên bờ xuống ruộng. Bàn tay tôi thường xuyên lạnh giá, và để nó ấm lên, trong những lúc ngồi quán nghe chúng kể lể than thở, tôi đành ngồi nhìn ly café hay Coca mát lạnh, để đá tan dần, loãng toẹt mà không thể cầm lên uống, làm thế tay sẽ lạnh ngắt ngay. Bàn tay tôi đặt lên trên cổ, nơi luôn ấm áp, để đôi tay tôi nhân tiện được “hâm nóng” một lúc, trước khi nắm tay nắm chân đứa nào. Xét cho cùng một cái nắm tay chỉ là một cái nắm tay, nó không giải quyết được gì nhiều, như một miếng băng gạc y tế đương nhiên không cứu chữa nổi cho một trái tim tan vỡ, nhưng ít ra cũng có thể truyền cho nhau một chút cảm thông, một chút niềm tin và một chút sức mạnh để bước tiếp. Và tôi tin, một đôi tay ấm áp chìa ra sẽ hay ho hơn một đôi tay lạnh giá, dù thực ra tất cả chẳng có gì hơn một cái nắm tay ……..”

Tôi đã từng viết thế. Và đã từng làm thế. Nhưng từ lâu rồi, bàn tay nhỏ rất ấm chỉ nắm tay một người, và luôn ngần ngại khi muốn nắm lấy tay ai khác. Một hôm nhận một tin nhắn rằng “tay có còn ấm những đêm xưa?” và chợt nhận ra rằng khi không nắm tay ai thì người ta không thể biết rằng tay mình lạnh hay ấm. Tôi nhớ những ngày xưa lắc, nhìn bạn là “ma mới” ở quán quen của tôi, và mỉm cười khi thấy bạn bới tung hết cả mớ đĩa đóm để tìm Promise Land cho tôi. “Hey now, take my hands, I’ll lead you to the promise land”. Qủa thật khi ngồi cùng bạn ở Tùng, tôi rất muốn hát lại câu ấy, dù chung quanh metal vẫn đang gào rú, và cả 2 đang gật lắc khí thế. Chẳng phải để dẫn đường đến miền đất hứa, chỉ là 1 chút sẻ chia, và biết đâu nhờ thế bạn có thêm 1 lý do để giữ cho bước chân mình ở lại. Nhưng rồi lại thôi.

Tôi nhớ 1 câu, rằng thà hối hận vì đã làm 1 việc không nên, vẫn đỡ khổ sở hơn hối hận vì bỏ qua một việc đáng phải thực hiện. Tôi không hối hận, cũng không khổ sở, tuy nhiên có lẽ mãi rất lâu sau này việc ấy vẫn sẽ để lại 1 vết gợn trong tôi. Nó nhắc tôi về sự thay đổi trong cách hành xử của mình, có thể là trong cả tính cách. Hey now, take my hands ….? Take my hands? Chợt biết rằng vấn đề không phải ở chỗ chìa ta ra với 1 người sớm hay muộn, mà quan trọng là phải đưa tay ra đúng lúc. Biết được, cảm nhận được khi nào lá “đúng lúc”, có lẽ tôi đã mất khả năng ấy, hoặc cố tình đánh mất nó. Hey now………….

Tôi nhớ những ngày đứng tựa cửa sổ kính từ tầng 23 STC, nhìn xuống dòng người qua như kiến, nhìn những hàng cây chỉ còn là những chấm xanh bé tí, nhìn nhà cửa như những mô hình đồ chơi xinh xắn. Tôi đã rất muốn bay, và cứ tin một cách rất quái gở rằng khi rơi xuống từ 1 độ cao như thế, tôi sẽ mọc cánh bay lên lại. Nhưng cũng chả biết may mắn hay xui xẻo mà đã có kẻ rơi từ tầng 33 xuống trước tôi, và không hề bay lên, nên tôi cũng đã kịp suy nghĩ lại.

Tôi đã từng đối diện với cái chết, nhưng có lẽ khi ấy còn quá bé để có thể hiểu được mình còn lưu luyến gì với cuộc đời, và còn nợ những ai, nên đón chờ nó rất thanh thản. Khi càng lớn, tôi càng hoang mang nhiều hơn. Đôi khi tôi nghĩ cuộc sống là 1 món quà, đôi lúc tôi tin rằng nó là 1 món nợ. Hoặc cả hai. Nhưng tôi nghĩ người ta chỉ có được câu trả lời chính xác nhất cho bản thân một khi chạm đến ranh giới giữa cái chết và sự sống. Có khi là 1 sự giải thoát, có khi là 1 sự mất mát không cứu vãn được. Dù sao, tôi cũng dẹp sự tò mò của mình qua một bên, vì có nhiều điều chưa trả hết. Thế nên khi nhận được tin, tôi tự hỏi mình có nên mừng cho bạn, và buồn cho gia đình bạn? Biết đâu đó lại là 1 lối thoát, dù hơi ích kỷ? (đến đây thì tôi đang A.Q). Vì sao lại thế, và bạn có ân hận không? Nhưng cuối cùng, tôi nhận ra rằng tất cả những lý do đều không cần thiết, mọi sự cảm thông cũng không, và câu trả lời cũng chả có tác dụng gì. Tôi không cần, cũng không muốn biết vì sao. Tôi không suy đoán xem bạn cảm thấy thế nào. Tôi không cảm thông, cũng không kết án. Có lẽ bạn chẳng cần những điều ấy, và tôi cũng vậy. Đơn giản, là tôi buồn, thương và tiếc. Tôi không tiếc cho bạn, tôi chỉ tiếc cho tôi vì đã mất 1 người mà mình rất mến. Một người tôi coi là bạn. Và sau đó, là cảm giác chán chường.

(All we are, is dust in the wind?)

V bảo tôi không nên đến thăm bạn. Ừ, có còn được gì nữa đâu. V bảo, bạn đã lao từ tầng 7 xuống, lại trải qua một cuộc giả phẫu khám nghiệm pháp y…. Tôi lại tự an ủi mình, rằng bạn đã chẳng còn cảm nhận được gì nữa. Tôi nghĩ, có khi đang chạm đến ngưỡng cửa bước sang thế giới bên kia, khi đang rơi từ trên cao thật cao xuống, và bất chợt ta tiếc ….. Gỉa sử như ta khóc, thì giọt nước mắt của ta có chạm đất trước không? Hay ta sẽ nằm đấy, và giọt nước mắt của ta rơi trên chính ta? Tôi thích một câu hát rằng “But my tears. They fall on you. Only you”. Trong phút cuối cùng của đời mình, có lẽ tôi sẽ nhớ nó theo cách khác. But my tears, they fall on me. Only me, myself and I. Đưa người tuyệt vọng …….

Tôi không định viết điếu văn và đọc cho ruồi nó nghe. Tôi không định đến nơi và nhìn bạn lần cuối. Lần cuối thì có ý nghĩa gì? Tôi không định nắm lấy tay bạn, đôi bàn tay có lẽ đã lạnh giá và ẩm ướt. Như trong những giấc mơ, như trong những nỗi ám ảnh có từ rất lâu, có một đôi tay nào đó đang cố với đến tôi, lạnh giá và ẩm ướt. Tôi đã không nắm lấy đôi tay ấy khi nó còn cảm nhận được tôi. Lần cuối để làm gì?

Chiều nay, người ta đưa bạn ra sân bay. Sẽ bay thêm 1 lần nữa, trên 1 đôi cánh mượn. Tôi ngồi trong văn phòng, nghe nhạc. Hey now, take my hands…

Vẫn không khóc.

(But everytime you go away, u take a piece of me with you….)

Người đi qua đời tui ........


Đôi khi em mơ thấy anh. Trong những giấc mơ của em, anh không có mặt. Cũng có khi anh mang cả ngàn gương mặt. Những đường nét thân thương như đã được khắc vào tâm trí em, và ngủ yên ở 1 vùng nào đó rất tĩnh lặng, rất mơ hồ, trong 1 góc khuất tối tăm và dịu dàng của ký ức, để đôi khi quay về với em trong những giấc mơ cũng khiến em đau nhói và buồn như lịm chết, những buồn đau ấy luôn rất đỗi dịu dàng. Đôi khi tỉnh dậy, em phát hiện ra tóc em ướt đẫm. Em mơ thấy mình khóc, hay em khóc trong giấc mơ?

Những cơn mưa đôi lúc làm em nhớ anh, điên đảo. Anh có tin rằng nơi nào đó có một người nhớ anh trong từng hơi thở, và thậm chí nhớ đến ngộp thở? Rất hiếm hoi, nhưng mãnh liệt. Hai lần, là ít hay nhiều? Hai lần em nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, và nghĩ rằng anh đứng đó, dưới bóng tối của hàng hiên, hoặc dưới cơn mưa lạnh buốt. Chờ em. Như đã từng. Em đã nghĩ rằng mình sẽ bước xuống, mở rộng cánh cổng. Để em được thấy người đã yêu em say đắm và tuyệt vọng. Để anh được 1 lần thấy em, và cảm nhận được em trong vòng tay anh, dù chỉ 1 lần trong đời. Just one step to fall. And it's not hard to fall. Nhưng em đã không cho anh cơ hội. Có lẽ sẽ còn rất lâu, những cơn mưa đêm nhắc em về 1 người đã đau đớn vì em. Nhưng anh có biết, em không lạnh lùng?

Still, the memories of you... haunting my soul
Em nhớ anh, mỗi lần dạo qua bờ sông. Nơi anh đứng đó, và em ngồi trên những chấn song của lan can bảo vệ bờ sông, nói linh tinh do say. Em nhớ những giọt nước mắt của em, và nhớ cả vòng tay của anh choàng qua vai em. Anh là người thứ hai làm em thấy mình yếu đuối, và cần được che chở. You make me feel just like a child. Có thể em yêu anh. Có thể là say nắng. Và em biết, anh chưa bao giờ quan tâm đến em ở 1 góc độ khác ngoài tình bạn. Có ý nghĩa gì nhiều chăng? Em nhớ anh đã nhấc chiếc vòng bạc của em lên ngắm nghía, và đeo lại vào cổ cho em. Em đã vứt nó xuống dòng sông, đúng nơi ta đã ngồi chiều ấy. Sẽ còn mãi nơi đó, nhỏ nhoi lắm, nhưng mãi không tan được. Muốn nói với anh, rằng ....Never again.........

Em nhớ anh. Chỉ 1 lần gọi "anh" do ...thua độ, và bao nhiêu lần tự hỏi sao hai ta hợp nhau như 1 cặp bài trùng thế mà không thành đôi. Nhưng nếu bảo chưa bao giờ xao lòng, thì chắc chắn là dối mình mà thôi. Có thể, vì anh thích hợp ở vị trí 1 người bạn hơn. Tri kỷ (mặc định). Nhưng cái cảm giác của vòng tay từ giã, và lời chia biệt "lost in the endless and mighty YOU" vẫn cứ còn đấy. Những ngón tay có còn gầy và thanh tao như xưa, và có lồng vào tay một người con gái khác trong thanh thản, khi ngắm trăng hay khi đi dạo? Vẫn dung dăng dung dẻ, vẫn thỉnh thoảng hất tóc sang bên 1 cách bất cần, vẫn đôi khi nhếch mép cười vì những suy nghĩ lạ lùng như trước?

Em nhớ anh, trên những chuyến xe bus một mình. Nhớ ngày xưa, và những bài viết cho anh. Đôi khi ngang qua nơi anh từng ở, em muốn nhảy xuống, và đứng đấy thật lâu, dù chẳng thể gặp lại. Và nhiều lúc em nghĩ em sẽ khóc khi nghe Lethe ở Trúc Mai. Giờ anh có người yêu khác rồi. Một hay nhiều?Nhiều? Giờ em thanh thản. Chỉ là shadow remains. Ký ức của cảm xúc. Nhưng, có bao giờ anh tiếc?

Yêu?
Không hẳn. Mà cũng có thể. Em biết, dù xa hay gần, cũng sẽ có lúc anh nhớ em, nhớ đến mức làm anh gào thét hay bật khóc. Em biết, những gì không làm được thì sẽ ám ảnh người ta rất lâu. Just one step to fall. Và em sẽ còn ám ảnh anh rất lâu, như hình ảnh anh đôi lúc trở về trong em. Một em dữ dội, nồng nàn và đắm say. Có những lúc cảm xúc lạc lối, nhưng em vẫn giữ chân mình không để lạc bước khỏi con đường em đã chọn. Thì sao nhỉ? Anh bảo, em không thể 1 lần sống cho mình sao? Uh, 1 lần cũng được. Nhưng với em sẽ chẳng có lần nào cả. Just ONE, that's all I need. Anh trai em từng nói với em, không bao nhiêu là đủ cả. Trừ MỘT. Một là đủ. Vừa vặn. Đôi khi nhớ anh, và em thấy xót xa. Tình yêu. Quan trọng không phải là sớm hay muộn,mà là đúng lúc. Anh đã lỡ chuyến tàu của cuộc đời, và giờ em hi vọng anh thanh thản trên 1 đường ray khác. Cuộc sống vẫn luôn hứa hẹn nhiều điều cho những ngày ta chưa sống. Vậy, hãy hứa với em rằng anh sẽ hạnh phúc. Để em thanh thản. Và để em còn có thể tin rằng cuộc đời không đến nỗi quá tàn nhẫn. Một người như anh xứng đáng với hạnh phúc. Và những gì ngọt ngào nhất sẽ phải trả giá bằng nỗi đau tột cùng.
Anh, hãy tái sinh như phượng hoàng. Có phải tình yêu cũng như cuộc sống, luôn tiếp nối và có thể tái sinh?


Anh!
..................................
Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ......
Đôi khi chả thấy nắng đâu, cũng nhớ........


Crimson!


"...where are you now? I'll find you somehow"
(summer rain)

Crimson

Chui vào 1 cái xó, tạm gọi là an toàn, để có thể tự do vùng vẫy mà không làm tổn thương những người mình yêu quý vì cái gọi là "thorns of crimson M". Người ta sẽ không bị tổn thương vì những gì người ta không biết, hoặc chưa biết :D . Ở một nơi những suy nghĩ và cảm xúc thực sự của mình có thể bộc lộ mà không cần lo lắng rằng những gai sắc của nó sẽ không làm trái tim ai đó đau đớn.
Này anh, đây là trái tim em. Dữ dội và đắm say. Nồng nàn và hoang dại. Này anh, đây là tâm hồn em. Tối tăm và giông bão. Bạo tàn và khắc nghiệt. Ở một nơi anh không thể thấy, em lại là em, như những ngày xưa. ....
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30